Posted in Nam tức phụ của Đông Bắc Hổ

Đông Bắc Hổ [48 + 49]

loc

048. Kệ bếp cá sống hầm nồi sắt

Vừa về đến nhà, ông chủ Vũ liền gào gào thét thét vỗ ngực đảm bảo với Hứa Tư Văn: “Cậu chờ đi, tui cho cậu ăn một bữa cá sống hầm nồi sắt!”

“Tốt!” Người bên cạnh nghe được đều cao giọng khen hay, chỉ có Hứa Tư Văn đầu óc mơ hồ, không hiểu có ý gì.

“Một hồi con sẽ biết.” Ông ba cười híp mắt đi tới, dáng vẻ hạc phát đồng nhan, khiến trong đầu Hứa Tư Văn trong nháy mắt liền lóe lên ba chữ: lão ngoan đồng!

Lần này ăn cơm, địa phương thay đổi, đổi đến trong phòng bếp, không chỉ là phòng ăn thay đổi đến nhà bếp, ngay cả bàn ăn, cũng đổi thành kệ bếp.

Đúng!

Bạn không nhìn lầm, chính là kệ bếp!

Hứa Tư Văn cũng dời một cái ghế, cùng mọi người ngồi vây quanh ở sát mép bàn, nhìn ông chủ Vũ làm cơm.

Kệ bếp là hình thức cũ, củi gỗ đốt thỉnh thoảng vang một tiếng, nồi là nồi sắt lớn đen kịt, Hứa Tư Văn nhìn nồi sắt lớn, khóe miệng co rút.

Bởi vì đây là một trong những cái nồi ngày hôm qua lột lông heo, bây giờ dùng để làm cơm…

Có điều nồi này hiện tại rất sạch sẽ, trên bệ bếp đều dán gạch men sứ lớn màu trắng, một chút cũng không lôi thôi, bằng không Hứa Tư Văn khẳng định xù lông.

Không quan tâm có phải là ở địa bàn của mình không, kỹ thuật viên Hứa Hứa Tư Văn, đối với yêu cầu vệ sinh vẫn luôn rất kiên trì.

Thế nhưng ông chủ Vũ làm cơm, nói thật, Hứa Tư Văn vẫn là rất tò mò, đàn ông Đông Bắc cao lớn thô kệch, thế mà lại biết làm cơm cơ đấy!

Ông chủ Vũ thật sự không phải chỉ nói không, hắn thật sự tự mình bắt tay làm, một bên ngay cả trợ thủ cũng không dùng, tự mình một tay bao hết.

Cá sống thuần tự nhiên, tuyệt đối tươi mới!

Ông chủ Vũ bắt bốn con cá nheo, mười con cá trích, bốn con cá chép, lấy dao để trên tấm thớt, trực tiếp giết cá cạo vảy mổ bụng lấy gan cá, động tác nhanh chóng, sạch sẽ lưu loát, làm liền một mạch.

Cùng lúc đó, nồi mới vừa cọ rửa sạch sẽ nóng lên, liền thả một muỗng lớn mỡ heo vào, sau đó là một muỗng lớn dầu đậu nành, chờ dầu trong nồi nóng lên vang xèo xèo, hành gừng tỏi tiêu ớt toàn bộ đổ vào, sau đó nước tương muối hột nửa muỗng, một bát lớn tương cà, muỗng lớn đảo đảo, trong nồi lớn tuôn ra một luồng mùi vị thơm và tinh khiết.

“Vẫn là tay nghề của nhóc Cương tốt, người khác chính là hầm không ra mùi vị kia.” Ông ba thần sắc say mê hít một hơi, hai hàng lông mày trường thọ kia cũng run lên theo, bộ dạng như thoải mái cỡ nào.

“Ông ba chảy nước miếng thèm xuống rồi!” Vũ Phẩm Tường bướng bỉnh vươn tay đi nhéo lông mày trường thọ của ông ba, thuận tiện chọt ông lão một câu.

Ông hai thì lại vô cùng chăm chú nhìn động tác của ông chủ Vũ, Hứa Tư Văn len lén hỏi Vũ Song Hỉ bên cạnh: “Ông hai sao vậy?”

“Mỗi lần đều như vậy, ông ba rất thích ăn cá, nhưng mà ông hai luôn không học được cách nấu cá của chú, mỗi lần ông cụ người làm ra, ông ba đều nói mùi vị không đúng, trêu đến mức ông hai rất không phục.” Vũ Song Hỉ nhỏ giọng tán gẫu với Hứa Tư Văn.

Ông chủ Vũ đổ nửa thùng nước sạch vào nồi, trong nháy mắt trong nồi liền có nửa nồi nước nóng màu đỏ, sau đó đem cá đã xử lí xong tất cả đều đổ vào, đảo cá qua lại, sau đó chính là cà và đậu hũ miếng đồng thời trút xuống, một chậu bột ngô hơi sệt, ông chủ Vũ nhường chỗ, chị dâu Thúy Hoa qua, vòng quanh mép nồi, cách phía trên nước nóng không tới 5cm, dán một vòng bánh bột ngô loại lớn, sau đó ông chủ Vũ giơ hai nửa nắp nồi đậy một cái, vỗ tay: “Đầy đủ!”

“Còn có miến này chưa vào nồi nữa!” Hứa Tư Văn chỉ tay vào nửa chậu miến khoai tây đã ngâm nước đặt trước mặt y.

“Chờ sôi lại bỏ vào, không thì sẽ khét đáy nồi đó.” Ông chủ Vũ đặt mông ngồi xuống bên cạnh kỹ thuật viên Hứa, cướp một chén trà nóng liền uống một cái thấy đáy.

Hết chương 48

049. Tui đi xem nồi

“Thế là xong? Lúc nào mới có thể ăn?” Hứa Tư Văn thấy ông chủ Vũ ngồi xuống, tò mò vô cùng.

“Sôi nửa giờ, có thể được.” Ông chủ Vũ hai mắt trông mong nhìn kỹ thuật viên Hứa, hắn thật vất vả động thủ một hồi, sao còn không có tỏ vẻ một cái chứ?

“Ồ.” Hứa Tư Văn rầm rì một tiếng, quay đầu liền cùng người khác trò chuyện: “Vừa nãy còn chưa nói hết nữa….”

Ông chủ Vũ mất hứng, mệt hắn khoe khoang một trận, kỹ thuật viên Hứa nagy cả một cái nhìn thẳng cũng không cho hắn.

Ngay lúc Hứa Tư Văn cùng người khác trò chuyện lửa nóng, ông chủ Vũ “xoạt” lập tức đứng lên, một tên đàn ông, thân thể thẳng tắp, bất thình lình nhảy lên, đừng nói Hứa Tư Văn an vị ở bên cạnh hắn, ánh mắt của tất cả mọi người lập tức tập trung hết lên người hắn.

“Tui đi xem nồi.”

Tất cả mọi người: “…!”

Ông chủ Vũ trấn tĩnh tự nhiên lắc mở một nửa nắp gỗ, một luồng khí trắng xông ra, còn có hương vị như có như không.

Lấy cái muôi khuấy khuấy nồi, ông chủ Vũ liền đem nắp nồi đậy lại.

“Anh Cương vẫn luôn như vậy nghĩ gì liền làm đó, tính tình phóng khoáng.” Thuận tử là anh em thân thiết với Vũ Khánh Cương cùng nhau lớn lên cùng đi ra ngoài làm công, giống như người một nhà, nói chuyện làm việc đều cởi mở, vừa thấy động tác của ông chủ Vũ, liền nở nụ cười.

“Tui chỉ là tưởng sôi nên nhìn xem, quấy quấy, đỡ phải khét đáy nồi.” Tim Vũ Khánh Cương đập nhanh một cái, biết mình hành động có chút bộp chộp.

“Hiện tại mới sôi, khét không được.” Vũ Quốc Cương làm anh hai quá thành thật, ngốc nghếch mở miệng trực tiếp hủy đài của em trai anh.

“Một hồi uống rượu gì?” Ông hai lôi ra một câu chuyện mới, ông là người có bối phận cao nhất trong này, ông lão vừa mở miệng, tất cả mọi người đều đâm lao theo ông.

“Rượu xái!”

“Thiêu dao!”

Tên rượu được nêu ví dụ ra, tất cả đều là rượu mạnh người Đông Bắc thích uống nhất.

“Tất cả im miệng!” Người gọi im miệng cuối cùng dĩ nhiên là ông hai.

Chỉ thấy ánh mắt ông ba xoay ngang về phía ông hai: “Uống rượu? Hả?”

Giọng không lớn, thế nhưng mọi người lại nhìn thấy ông hai trong nháy mắt liền ủ rũ: “Không uống rượu, chỉ uống chút nước trà thôi.”

Hứa Tư Văn: “…!”

Bị một phen quấy nhiễu như thế, mọi người liền thay đổi mấy đề tài, trong đó làm cho mọi người cảm thấy hứng thú nhất, chính là vấn đề học tập của ba học sinh.

“Lúc khai giảng lại chính là phải thi tốt nghiệp trung học đi?” Vũ Quốc Cương nhìn con thứ hai của mình: “Song Hỉ à, con có nắm chắc không hả?”

“Có!” Vũ Song Hỉ rất có niềm tin trả lời: “Giáo viên chủ nhiệm của con cũng thi, con thi đậu hoàn toàn không thành vấn đề!”

“Là đại học nào?”

“Đại học Đông Châu, cùng một nơi với anh hai, cũng bớt đi phiền phức.” Vũ Song Hỉ trả lời rất phù hợp với phong cách nhà họ Vũ bọn họ, đánh chết cũng không muốn tách ra.

Bằng không, sao ông chủ Vũ cũng đã ba mươi, mà còn ở cùng anh hai chị hai chứ, cũng không có ý định ở riêng.

“Nguyên Cát là hệ nào?” Hứa Tư Văn rất xem trọng Vũ Nguyên Cát, đứa nhỏ này tuy rằng xuất thân nhà quê nhưng ngày sau rất nỗ lực, hơn nữa cho Hứa Tư Văn một loại cảm giác đặc biệt quen thuộc, nếu y không đoán sai…

“Pháp luật. Sau khi tốt nghiệp có thể giúp được ông chú.” Vũ Nguyên Cát cười cười, có chút ngây ngô cùng thẹn thùng: “Bọn con đều là từ nông thôn ra, không có bao nhiêu văn hóa, trước đây ông chú còn để người ta lừa gạt một lần, thiếu chút nữa liền tán gia, sau đó nữa, con liền suy nghĩ, nhà mình vẫn phải có người hiểu biết ít thứ mới được, không thì ở bên ngoài rất dễ chịu thiệt.”

Mọi người đều biết chuyện Vũ gia đã từng bị lừa gạt, kỳ thực còn có rất nhiều thiệt thòi, Vũ gia đều đã ăn qua, chẳng qua là quả đắng nhà mình thì người nhà mình nuốt, toàn bộ nộp học phí, rất ít người biết được tình hình cụ thể và tỉ mỉ, mà chư vị ngồi ở đây, cũng là số ít người biết được tình hình cụ thể và tỉ mỉ đó.

Hết chương 49

6 thoughts on “Đông Bắc Hổ [48 + 49]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s