Posted in Nam tức phụ của Đông Bắc Hổ

Đông Bắc Hổ [146]

image

146. Cởi?

Vừa lúc đó, một đám phóng viên tới bên ngoài khách sạn, bảo vệ khách sạn không ngăn cản, đám phóng viên này từ lối đi an toàn bò lên, không đi thang máy, bởi vì ngầm đến dò xét đoàn phim kia, nghe đâu có tin tức rất sâu, quy tắc ngầm gì đó, là đề tài bùng nổ mà các phóng viên thích nhất…

Hứa Tư Văn một đường lao nhanh đến lầu bảy, dùng thân thể bình thường không có luyện tập gì của y, thế mà lại chạy còn nhanh hơn nhóm bảo an, tổng giám đốc bảo an đi theo phía sau cũng vỗ ngực bảo đảm, bọn họ thật sự không có nhường kỹ thuật viên Hứa!

Kỹ thuật viên Hứa chạy là bằng tốc độ chân thật!

Trong băng ghi hình, có thể biết vị trí đại khái, thế nhưng không thấy cụ thể là căn phòng nào, Hứa Tư Văn vừa lên đến lầu bảy, liền trực tiếp đi về mấy căn phòng cho khách ở một bên, bắt tay vào mở cửa.

Bởi vì đã tiếp đãi khách, lầu bảy quả thực cũng có mấy người của đoàn phim vào ở, nhưng cửa đều khóa lại, hiện tại Hứa Tư Văn đã không còn lại bao nhiêu lý trí, y lần lượt xoay từng cái khóa cửa, xoay không ra lập tức đổi cái khác, mà nhóm bảo an theo y tới cũng bắt đầu lần lượt xoay khóa cửa từng phòng, xoay không ra còn biết gõ gõ cửa…

Lại nói Triệu Thục Đình.

Cô ta đuổi người đi, mình thì đi tắm rửa sạch sẽ, sau khi ra ngoài lúc này mới cảm giác mình đã sống lại, nhìn nhìn Vũ Khánh Cương nằm ngay đơ trên giường, cười cười vẻ mặt đắc ý: “Coi như anh không thích tôi, cũng phải cưới tôi, không muốn cưới tôi thì anh chờ ngồi tù đi!”

Đi tới trước giường vươn tay kéo quần áo Vũ Khánh Cương, kết quả bận rộn nửa ngày, thế mà lại không, thể, cởi, được!

Muốn nói quần áo của Vũ Khánh Cương, là do Hứa Tư Văn tự mình quản lý, Vũ Khánh Cương có một tật xấu, chính là không thích trói buộc, cho nên hắn rất ít khi mặc chính trang, cũng chính là âu phục, đa số thời điểm đều nhàn nhã, ngẫu nhiên còn thích đến công trường hỗ trợ, lúc ấy chính là mặc đồ nhãn hiệu Đông Bắc Hổ.

Cho nên lúc Hứa Tư Văn chọn quần áo cho hắn, chọn quần cột dây là nhiều, ít khi chọn quần cần đeo thắt lưng, trải qua một đoạn thời gian chọn lựa, cuối cùng Hứa Tư Văn quyết định trang phục hè cho Vũ Khánh Cương đều là hai tầng, bên trong vải tơ tằm, bên ngoài là vải đay, thông khí, hút mồ hôi, còn không mài mòn da.

Đặc biệt là mùa hè lúc này, Vũ Khánh Cương sợ nóng, Hứa Tư Văn chuẩn bị cho hắn quần cộc, thắt lưng là loại dây rút, bên trong một sợi dây rút, bên ngoài một sợi dây rút, tổng cộng là hai sợi dây rút.

Tại sao lại thiết kế như vậy?

Bởi vì Hứa Tư Văn sợ Vũ Khánh Cương sơ ý một chút làm đứt mất dây quần!

Con người Vũ Khánh Cương tùy tùy tiện tiện, Hứa Tư Văn không thể không thay hắn lo lắng nhiều một phần, chuyện mà người khác cảm thấy không có khả năng lắm, ở trên người Vũ Khánh Cương có khi lại phát sinh, cho nên lưng quần của Vũ Khánh Cương là trong ngoài hai sợi dây thừng buộc vào.

Chương trước đề cập tới, lúc Vũ Khánh Cương chuồn đi, là một bên chạy một bên đem dây lưng quần thắt nút chết, hắn không chỉ thắt chết sợi dây lưng quần phía ngoài, bên trong cũng thắt bốn cái nút chết!

Trong ngoài gộp lại, cũng gần mười cái nút chết rồi!

Hơn nữa hai tay là gắt gao siết lưng quần không buông ra!

Trong lòng Vũ Khánh Cương rõ ràng nhưng thân thể không có sức, hắn chỉ có thể dựa vào nghị lực sau cùng, theo bản năng chán ghét bà thím Triệu Thục Đình, tay gắt gao siết lấy không buông.

Triệu Thục Đình có thể có bao nhiêu sức lực?

Một đại tiểu thư yểu điệu như cô ta, ngay cả đồ vật nặng một chút cũng chưa từng nhấc qua, có thể đẩy được tay Vũ Khánh Cương sao?

Mệt đầu đầy mồ hôi, thế mà lại không thể lột được tầng da hổ xuống!

Cô ta muốn xé quần áo ra, nhưng lại xé không được!

“Tôi cũng không tin!” Triệu Thục Đình lật tung bốn phía căn phòng, không tìm được bất kỳ thứ gì sắc nhọn.

Kỳ thực ngẫm lại cũng đúng, dù sao đây cũng là phòng khách ở khách sạn, cũng không phải lầu các khuê tú, còn có mấy loại đồ vật như dao kéo.

Triệu Thục Đình dự định ra ngoài tìm người hỗ trợ, nhưng mà còn không đợi mở cửa, liền nghe hành lang có người đến!

Sợ hãi xuyên qua mắt mèo nhìn ra phía ngoài, là người của đoàn phim được an bài vào phòng khách bên này, đây là trước đó đã đánh tiếng, nếu có người của đoàn phim tới liền an bài qua bên này, chính là vì một cái “trùng hợp”.

Nhưng mà hiện giờ mấy người trùng hợp đó đến, cô ta cũng không ra được!

Giậm chân một cái, cô ta biết thời gian không còn lại bao nhiêu, bởi vì sau khi người của đoàn phim vào ở chốc lát sẽ có paparazi âm thầm vào đây…

Vì vậy, vị Triệu đại tiểu thư này quay đầu lại, tiếp tục nằm lỳ ở trên giường bẻ móng vuốt Vũ đại lão hổ ra, sau đó Triệu Thục Đình xem như là nghiên cứu rõ rồi, ngoại trừ ông chủ Vũ đến chết cũng không buông tay, thì còn có sợi dây lưng quần đặc biệt buộc thành nút chết kia… Cô ta có thể đẩy tay Vũ Khánh Cương ra, thì còn phải mở nút chết ra nữa…

Ai bảo cô ta không có kéo chứ!

Triệu Thục Đình ở trong phòng nỗ lực cởi quần áo Vũ Khánh Cương, Hứa Tư Văn thì ở ngoài xoay chốt cửa, phía bên này có sáu phòng, Hứa Tư Văn chỉ vặn ra một cái, đó chính là căn phòng của Triệu Thục Đình!

Trùng hợp sao?

Không không không!

Là bởi vì Triệu Thục Đình căn bản là không có khóa cửa!

Tại sao vậy chứ?

Vì, tự nhiên là muốn cho nhóm paparazi “đánh bậy đánh bạ” phát hiện cô ta cùng Vũ Khánh Cương ở trên một cái giường đó! Khóa cửa, người ta đi vào được sao?

Cho nên cô ta nhất định không thể khóa cửa!

Hứa Tư Văn xoay mở cửa liền xông vào, cũng bất kể có phải là đi lộn hay không, hiện tại y chỉ muốn tìm được Vũ Khánh Cương, tìm được con hổ Đông Bắc kia!

Ba phút trước khi Hứa Tư Văn xông vào, Triệu Thục Đình mắt thấy thời gian không còn kịp, cũng không quản quần áo của Vũ Khánh Cương cởi hay không cởi, đem quần áo của mình bắt đầu từ cửa vứt đến tận trước giường, thoạt nhìn rất mờ ám, còn mình thì đem khăn tắm treo lại phòng vệ sinh, cứ như vậy thân thể trần truồng cầm chăn, đắp lên mình và Vũ Khánh Cương, Vũ Khánh Cương không thể động đậy, thế nhưng cô ta có thể mà!

Xếp đặt tạo hình cho Vũ Khánh Cương, dù sao thì người uống say có ồn thế nào cũng sẽ không tỉnh, sau khi nhóm paparazi đi vào nhiều nhất là một phút đồng hồ sẽ bị người ta mời ra ngoài, thứ cô ta muốn chỉ là nhân chứng thôi.

Nghe được có tiếng xoay chốt cửa, Triệu Thục Đình tức khắc nhắm hai mắt lại, cùng Vũ Khánh Cương bày ra tư thế ngủ say.

Trên người đều che kín chăn, chỉ cần không xốc lên, ai biết dưới chăn Vũ Khánh Cương ôm hay không ôm cô ta?

Đáng tiếc, người định không bằng trời định, người xông vào, không phải paparazi cũng không phải các phóng viên, mà là Hứa, Tư, Văn!

Hứa Tư Văn vừa vào liền thấy quần áo nữ nhân trên đất, đầu liền nổ oành lên!

Đi được hai bước vào bên trong, đập vào mắt chính là trên giường lớn, có hai người nằm, một nam một nữ, nam quá quen thuộc, nữ cũng không xa lạ gì, xem bộ dáng đặc biệt thân mật đang ngủ say, hai người một cái giường một cái chăn mỏng, gắn bó dựa dẫm.

Mặt Hứa Tư Văn!

Lúc đó liền kéo còn dài hơn cả mặt ngựa.

Triệu Thục Đình cảm thấy là lạ, mắt len lén mở một cái khe nhỏ muốn nhìn một chút xem chuyện gì xảy ra, vừa thấy không có việc gì, đứng trước giường chỗ nào là nhóm phóng viên chó săn đã an bài tốt chứ? Rõ ràng là Hứa Tư Văn vẻ mặt đen như mực nước!

Triệu Thục Đình có chút choáng váng, không biết phải làm sao cho đúng… Cái này không giống nội dung vở kịch đã sắp xếp xong xuôi nha!

Hứa Tư Văn không chịu nổi Vũ Khánh Cương cùng những người khác, đặc biệt là nữ nhân, thân mật như vậy nằm trên một cái giường, y tức giận! Y rất tức giận! Y vô cùng tức giận!

Y không phải tức Vũ Khánh Cương, mà là tức cái nữ nhân Triệu Thục Đình này!

Hứa Tư Văn đi lên vươn tay liền vén chăn…

“A!” Triệu Thục Đình không nghĩ tới Hứa Tư Văn lại vén chăn lên, sợ hãi đến mức rít gào thành tiếng, giả bộ không được nữa.

Ôm thật chặt lấy chăn quấn kín mình lại!

Đừng quên, cô ta chính là chân không ra trận, bên trong cái gì cũng không có mặc, trần trụi đó!

Cũng do hành động hất chăn lên này, lộ ra bả vai Vũ Khánh Cương, Hứa Tư Văn thấy áo ngắn tay của Vũ Khánh Cương còn mặc lên người, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, hỏa khí cũng nhỏ đi bớt.

“Sao cô không giả bộ nữa đi? Cô có bản lĩnh tiếp tục giả bộ đi chứ?” Hứa Tư Văn thấy bộ dạng Triệu Thục Đình liền buồn nôn, nữ nhân này cũng thật là chưa tới Hoàng Hà chưa từ bỏ ý định, thuộc về loài rùa cắn được Vũ Khánh Cương liền không nhả miệng.

Triệu Thục Đình vừa thấy Hứa Tư Văn đến, rõ ràng cho thấy cái bẫy của cô ta với Vũ Khánh Cương đã bị phát hiện, không nghĩ tới động tác của bọn họ nhanh như vậy, còn tưởng rằng sẽ kéo dài tới hừng đông chứ.

“Giả không giả cũng không sao cả, hiện tại ông chủ Vũ là ở trên giường của tôi.” Triệu Thục Đình cũng không phải ăn chay, cô ta đã bất chấp rồi, còn có cái gì kiêng kỵ? Cô ta chẳng có gì kiêng kỵ cả.

“Ở trên giường của cô à? Chỉ sợ là không phải tự nguyện đi?” Vẻ lạnh lạnh nhạt nhạt trên mặt Hứa Tư Văn, khiến Triệu Thục Đình cảm thấy Hứa Tư Văn là đang khinh bỉ cô ta, giọng điệu nói chuyện là đang giễu cợt cô ta!

“Tự nguyện không tự nguyện không liên quan, chỉ cần tôi và hắn ở trên một cái giường!” Triệu Thục Đình chanh chua nhẹ giọng tàn nhẫn cười: “Lập tức sẽ có phóng viên đến ngầm dò xét đoàn phim, anh đoán xem, bọn họ xông lầm vào một căn phòng nào đó, phát hiện ông chủ tập đoàn Đông Bắc Hổ, cùng đại tiểu thư xí nghiệp Triệu thị, uyên ương ngủ say, ngày hôm sau có trở thành tiêu đề không?”

“Thì ra là như vậy!” Cuối cùng Hứa Tư Văn đã hiểu rõ ý định của Triệu Thục Đình: “Khó trách giám đốc Tiếu Nhân kia không sợ phiền phức lớn, ngay cả báo cảnh sát cũng không ngăn.”

“Nói thật với anh, tôi chỉ muốn trở thành bà chủ tập đoàn tài chính Đông Bắc Hổ, Vũ Khánh Cương có yêu tôi hay không không đáng kể, tôi chỉ cần sự giúp đỡ của hắn mà thôi.” Triệu Thục Đình nói chuyện cũng không ngại e lệ: “Các người đáp ứng thì tốt, nếu như không đáp ứng, tôi liền kiện Vũ Khánh Cương cưỡng bức!”

“Vô, sỉ!” Hai mắt Hứa Tư Văn cũng sắp bốc lửa.

Nữ nhân Triệu Thục Đình này là muốn mượn dùng sức mạnh bên ngoài, lợi dụng dư luận để đạt được mục đích của cô ta, đồng thời khiến người ta đồng tình với “người bị hại” là cô ta, mà không phải Vũ Khánh Cương “phạm sai lầm”!

Vũ Khánh Cương không phải là danh nhân gì, nhưng tập đoàn tài chính Đông Bắc Hổ thì không như thế, lời đồn đại có bao nhiêu sắc bén? Nhìn những minh tinh kia xem, đều không có cuộc sống riêng tư liền biết.

“Phụ nữ, phải tốt với mình một chút.” Triệu Thục Đình miễn cưỡng dựa ngồi ở trên giường, đặc biệt thống khoái thưởng thức biểu tình xoắn xuýt của Hứa Tư Văn.

“Tôi cứ không rõ, một nam nhân như anh, theo tôi tranh cái gì? Lấy cái gì tranh với tôi? Tôi muốn diện mạo có diện mạo, thế mà Vũ Khánh Cương lại ghét bỏ tôi… !” Trong lòng Triệu Thục Đình vẫn luôn kìm nén một ngọn lửa, lúc này không nhân cơ hội phun trào ra, cô ta cũng sợ đem mình nhịn đến chết.

Hứa Tư Văn tự khuyên mình phải tỉnh táo, y không thể mất bình tĩnh, biện pháp của nữ nhân này quá thiếu đạo đức, nếu thật như vậy, thì y và Vũ Khánh Cương, thật sự sẽ không còn sau này nữa.

Bất luận là cưới nữ nhân này, hay là Vũ Khánh Cương bị kiện tội cưỡng bức, đều không phải kết quả Hứa Tư Văn muốn thấy.

Triệu Thục Đình oán niệm thao thao bất tuyệt, Hứa Tư Văn lại hơi động linh cơ, vươn tay bắt đầu cởi nút áo sơ mi của mình.

“Anh làm gì vậy?” Triệu Thục Đình bị hành động của Hứa Tư Văn làm kinh ngạc một chút, vẻ giương giương đắc ý trên mặt lập tức thu liễm, đổi thành cảnh giác cùng đề phòng.

Hứa Tư Văn nở nụ cười, cười rất đặc biệt…

Hết chương 146

Advertisements

4 thoughts on “Đông Bắc Hổ [146]

  1. chắc anh hứa định dàn cảnh thành kiểu thác loạn chơi 3p. người ta xông vào bắt gian, bà này có ăn vạ như thế nào thì cũng không thể bắt cả 2 người cùng cưới bả
    chơi 3p, thì không thể ăn vạ bắt 1 người cưới, còn 1 người thì tha được

    Số lượt thích

Trả lời Đời Đời Kiếp Kiếp (MMBNDDKK) Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s