Posted in Luận kết cục của việc trông mặt mà bắt hình dong

Trông mặt mà bắt hình dong [17]

Luận kết cục của việc trông mặt mà bắt hình dong

Tác giả: Nguyệt Hạ Điệp Ảnh

—–o0o—– 

Chương 17

Hy vọng

Người trong cả phòng đều đưa ánh mắt hướng về phía Kỳ Yến, tuy rằng ngay từ đầu, cả một phòng người không có mấy người chân chính để vị đại sư trẻ tuổi này vào mắt, nhưng mà khi những đại sư khác cũng không có cách nào, những người này cũng chỉ có thể ôm tâm tình còn nước còn tát.

Vì thế trong lúc đột nhiên, Kỳ Yến liền thành trọng điểm chú ý của mọi người.

“Sầm lão tiên sinh, vừa rồi mấy vị đại sư khác đã nói qua, tổ trạch của ngài phong thuỷ rất tốt, không cần thiết phải thay đổi, ” Kỳ Yến quay đầu nhìn về phía nam nhân đứng ở cửa, vẻ mặt đối phương bình tĩnh đạm mạc, giống như không biết thứ mà mọi người trong phòng chân chính quan tâm là cái gì.

Có đôi khi con người chính là kỳ quái như vậy, có lẽ bạn đã tiếp nhận sự thật rồi, nhưng những người khác thì vẫn không dám đối mặt.

Sau khi Sầm lão gia tử nghe được lời của Kỳ Yến, trầm mặc thật lâu sau đó gật gật đầu, “Tôi biết rồi.”

“Cha, ” Hai chân thon dài của Sầm Bách Hạc vượt qua cánh cửa, đi đến phía sau Sầm Thu Sinh, “Thời gian không còn sớm, chúng ta cần phải trở về.”

Theo Sầm Bách Hạc đến gần, Kỳ Yến nhìn thấy mây tía trên người hắn quấn quanh trên người Sầm Thu Sinh, bao bọc toàn bộ Sầm Thu Sinh.

Cha mẹ từ ái, con cái hiếu thuận, hai bên hỗ trợ lẫn nhau mới là đại đạo.

Sầm ngũ gia này tuy rằng lãnh đạm, nhưng mà trong lòng vẫn vô cùng coi trọng người nhà của hắn, không thì lực phản hồi của mây tía trên người hắn đối với Sầm Thu Sinh sẽ không cao như vậy.

Sầm Thu Sinh nhìn con trai, trầm mặc gật gật đầu, lúc đứng dậy lung lay một chút, được Sầm Bách Hạc một phen đỡ lấy.

Các vị đại sư thấy thế, trong lòng đều khổ sở, quay đầu không nhìn tới Sầm Thu Sinh.

Mấy năm nay, Sầm Thu Sinh làm qua vô số việc thiện, các nơi trên toàn quốc đều có trường học mà ông quyên tiền xây dựng, rất nhiều hạng mục giúp đỡ người nghèo cũng có bóng dáng của ông, cho nên ở đế đô thậm chí là toàn quốc ông đều rất có danh vọng.

Một đại thiện nhân như vậy, lại có khả năng trải qua chuyện thương tâm người đầu bạc tiễn người đầu xanh, ai có thể không nổi lòng trắc ẩn?

“Sầm lão tiên sinh…” Lưu đại sư nhịn không được mở miệng nói: “Có lẽ còn có biện pháp khác, chúng tôi xử lý không được là bởi vì tài nghệ không tinh, những đại nhân vật cấp thiên sư khẳng định sẽ có phương pháp.”

Sầm Thu Sinh nghe được lời của Lưu đại sư, chỉ thở dài. Những đại nhân vật cấp bậc thiên sư đó có thể gặp mà không thể cầu, không phải quyền thế và tiền tài có thể đả động.

Trên thực tế đừng nói là thiên sư, người chân chính có bản lĩnh trên toàn bộ đế đô cũng không nhiều lắm, không thì ông cũng sẽ không chỉ mời vài người như vậy, thậm chí ngay cả Kỳ Yến chỉ vừa mới xuất đầu, còn chưa có danh khí gì cũng mời đến.

Lưu đại sư nói như vậy, có nghĩa là ông ta thật sự không có biện pháp gì, Sầm Thu Sinh cũng biết tác phong làm việc của bọn họ, cũng không đuổi theo hỏi nữa.

Sầm Bách Hạc mở miệng nói: “Tục ngữ nói, mệnh người có trời định, cha đừng suy xét quá nhiều.”

Giọng điệu hắn quá mức bình tĩnh, bình tĩnh đến mức giống như đang nói về một chuyện nhỏ không liên quan. Sầm lão đại và Sầm nhị tỷ dời tầm mắt đi không nhìn hắn, trong phòng nhất thời an tĩnh lại.

“Sầm ngũ gia nói đúng, thiên địa hữu tình, sinh tử có mệnh, không nên cưỡng cầu, lui ra phía sau một bước có lẽ sẽ có kết cục càng tốt.”

Sầm Bách Hạc nhìn về phía người trẻ tuổi nói chuyện, ánh mắt của cậu trong trẻo hữu thần, làn da trên mặt trong trắng lộ hồng, sinh cơ bừng bừng.

“Sầm gia đời đời làm điều tốt giúp người, sao lại kết ra quả xấu được?”

Tuy rằng lời này của Kỳ Yến cũng không nói gì đến chỗ thực tế, nhưng đối với Sầm Thu Sinh mà nói, cũng là an ủi tốt nhất. Sầm gia bọn họ đời đời làm thiện, ông trời sao có thể nhẫn tâm nhìn thấy ông người đầu bạc tiễn người đầu xanh?

“Đa tạ Kỳ đại sư một lời đánh thức người trong mộng.” Sắc mặt Sầm Thu Sinh tốt hơn một ít, “Lần này làm phiền các vị đại sư theo giúp lão già tôi đi đến nơi xa như vậy, trước tiên tôi ở nơi này cảm tạ.”

Nói xong, có người nâng lên năm cái hồng bao thật lớn, Sầm Thu Sinh tự mình đưa vào tay năm người, sau đó an bài năm người lên xe.

Lưu đại sư lộ vẻ mặt xấu hổ, lại nói bọn họ cũng không giúp được cái gì, cái hồng bao này nhận có chút phỏng tay.

Có điều bọn họ cũng không từ chối, dựa theo quy củ, đại sư giúp đỡ xem phong thuỷ, chủ nhân nên tỏ vẻ cảm tạ để tôn trọng thiên địa tự nhiên và thầy phong thủy, không thì sẽ có điềm xấu phát sinh.

Người Sầm gia vội vàng mà đến, lại vội vàng mà đi, chỉ có nhà tổ Sầm gia vẫn sừng sững tại chỗ cũ, giống như gốc đại thụ, mặc kệ gió thổi mưa tuôn, nó đều ở nơi đó, vĩnh viễn sẽ không rời đi.

“Kỳ đại sư, đến chỗ ngài rồi.” Bảo tiêu đưa Kỳ Yến về nhà thay Kỳ Yến mở cửa xe.

“Cám ơn, ” Kỳ Yến nói một tiếng cám ơn, xoay người không quay đầu lại đi vào cửa tiểu khu.

Cậu không hỏi Sầm Thu Sinh làm sao biết chỗ ở và phương thức liên lạc của cậu, đồng dạng Sầm Thu Sinh cũng không tò mò về năng lực và sư thừa của cậu, đây là đề tài không đề cập đến giữa cậu và Sầm gia.

Sau khi Sầm Bách Hạc từ bệnh viện trở về, bệnh tình lại thật sự chuyển biến tốt đẹp hơn một chút, ngay cả khẩu vị cũng tốt hơn không ít. Mà ngay cả Sầm nhị tỷ không tin phong thuỷ cũng nhịn không được hoài nghi, chẳng lẽ thật sự là công lao sau khi những đại sư đó xem qua phong thuỷ ư?

Phải biết là trước đây em trai vào bệnh viện, thân thể vẫn luôn không tốt lắm, bởi vì khẩu vị quá kém, lúc ăn cái gì cũng phá lệ kén chọn, lần này sau khi trở về, mỗi bữa đều có thể ăn nhiều hơn non nửa chén cơm so với trước kia.

“Bách Hạc, gần đây trời nóng nực, em đừng đến công ty, ” Sầm nhị tỷ nằm trên ghế sa lông xem tạp chí, thấy em trai chuẩn bị ra ngoài, ném tạp chí trong tay xuống ngăn cản hắn, “Công ty em nhiều người như vậy, chuyện gì cũng để em làm, còn cần bọn họ để làm gì?”

Sầm Bách Hạc tiếp nhận áo khoác tây trang bảo mẫu đưa tới khoác lên khuỷu tay: “Chị, em chỉ đến công ty nhìn xem, chị không cần lo lắng.”

Sầm nhị tỷ muốn khuyên nhủ, nhưng mà thấy biểu tình của em trai, liền biết nhiều lời vô ích. Từ nhỏ em trai đã đặc biệt có chủ kiến, chuyện mà hắn quyết định, người khác khuyên nhủ là vô dụng. Cố tình là mỗi lần hắn quyết định, đều sẽ không phạm sai lầm.

Toàn bộ Sầm gia vô cùng khổng lồ, xí nghiệp dưới trướng đề cập tới mọi phương diện, quan hệ con người cũng rắc rối phức tạp. Phàm là việc buôn bán, không ai có thể cam đoan mình chỉ lời không lỗ, chỉ là đứa em trai này lại cố tình làm được.

Người bên ngoài đều nói, năm anh chị em Sầm gia, lợi hại nhất chính là ma ốm Sầm ngũ gia, bởi vì hắn khiến một công ty nhỏ chuyển lỗ thành lời, mà còn trong vòng hai năm ngắn ngủi, khiến công ty đó trở nên vô cùng nổi danh trong toàn giới doanh nghiệp, trở thành công ty có lực cạnh tranh vô cùng lớn.

Có ánh mắt đầu tư chuẩn xác của em trai, mấy năm nay Sầm gia càng làm càng lớn, lớn đến mức khiến những người khác nhắc tới Sầm gia, đều phải nhắc tới sản nghiệp dưới trướng Sầm gia, còn có… Sầm ngũ gia lợi hại.

Năm anh chị em bọn họ, chỉ có đứa em út là có uy vọng ở bên ngoài nhất, thậm chí không hề thua cha đã xây dựng lực ảnh hưởng nhiều năm.

Người trong công ty nghe ông chủ lớn đã xuất viện, muốn tới thị sát công tác, một đám đều tích đủ toàn bộ tinh thần, hận không thể đem tất cả kỹ xảo biểu diễn kiếp này ra, để ông chủ biết bọn họ đang nghiêm túc làm việc, không có vì ông chủ không ở đây, liền lười biếng nhàn hạ.

“Mấy người có nghe nói chưa?” Một nhân viên bộ hậu cần nói với đồng nghiệp, “Thiên kim Lục gia muốn kết hôn với vị phú nhị đại Tôn gia.”

“Ai?” Một nhân viên khác vẻ mặt mờ mịt, không có bất luận ấn tượng gì với thiên kim Lục gia mà đồng nghiệp nói.

“Chính là Lục Tuyền lăn lộn ở giới giải trí, nghe đồn từng yêu đương với ông chủ nhà chúng ta đó, ” thấy nội dung mình tám bị đồng nghiệp nghi ngờ, nhân viên đó cảm thấy mình thật mất mặt, lại bổ sung vài câu, “Hiện tại bên ngoài truyền rằng Lục Tuyền thà kết hôn với Tôn Tường, cũng không chịu ở bên ông chủ nhà chúng ta, không muốn sau này làm quả phụ.”

“Xuy!” Nghe nói như thế đồng nghiệp khinh thường trào phúng cười nói, “Cô ta có bao nhiêu mặt mũi, lại cho rằng ông chủ chúng ta sẽ thích cô ta. Cái gì quả phụ với không quả phụ, nói tốt đẹp cứ như cô ta có thể đi vào cửa nhà Sầm gia vậy. Bình thường ở bên ngoài tự xưng xuất thân hào môn, trên thực tế chút gia nghiệp nhà cô ta, người nào không biết? Còn có Tôn Tường kia, gọi là phú nhị đại cái gì? Bất quá là phát hiện mình không có nhân khí, đem ông chủ ra làm đề tài lăng xê mà thôi, không phải là cô ta ỷ vào việc ông chủ không xem tin tức giải trí, mới dám để đám phóng viên ngu ngốc đăng loại bát quái này ra hút ánh mắt sao?”

Bộ hậu cần quản mấy việc tạp vụ, thường thì chuyện quan trọng của cấp cao công ty đều không tới phiên bọn họ quyết định, cho nên bình thường công việc rất nhiều, liền ngẫu nhiên đến nhiều chuyện một chút.

Đối với nhân viên công ty mà nói, ông chủ đẹp trai, có khí chất, có tiền, chỉ có thể là hắn chọn người khác thôi, căn bản không tồn tại khả năng khác.

Quan trọng nhất chính là ông chủ đẹp zai á!

Đối với người có giá trị nhan sắc cao, người đời luôn phá lệ xem trọng, cái này không phân giới tính.

“Mấy người tám nhiều như vậy, khẳng định chưa từng nghe qua tin tức này, ” vị đồng nghiệp thứ ba gia nhập đại quân nhiều chuyện, hắn chỉ chỉ máy tính trên mặt bàn, trên đó đang mở ra một trang mạng, “Trên mạng có cao nhân đang xem tướng cho Tôn Tường, Lục Tuyền, nói hai người kia cùng một chỗ tương sinh tương khắc, sẽ không được đến cuối đời.”

Vài người nghe vậy chen qua nhìn, thấy trên trang đó quả nhiên là viết vợ chồng hai người khắc nhau, nếu kiên trì kết hôn, đối với đời sau và công việc của bọn họ đều sẽ có ảnh hưởng.

“Hiện tại mấy kẻ xem bói lừa đảo thích nhất là lấy chuyện của minh tinh ra nói, chuẩn thì chính là kỹ thuật cao siêu, không chuẩn liền không bao giờ ló mặt, dù sao thì cách internet, cũng không ai biết phía sau màn hình là người hay là chó.”

“Ông chủ…” Giám đốc hậu cần đứng ở phía sau cửa, nghe nội dung nhân viên thủ hạ nhiều chuyện, quay đầu lại nhìn ông chủ ở bên cạnh, chỉ muốn cho mấy người trong phòng làm việc kia một cái quỳ.

Lúc nào nhiều chuyện mà không được, nhất định phải chọn ngay lúc ông chủ xuống dưới thị sát mà tán gẫu tin tức có liên quan tới ông chủ.

“Đi thôi.” Sầm Bách Hạc không đẩy cửa đi vào, trực tiếp đi xuống bộ ngành tiếp theo. Giám đốc hậu cần đi theo phía sau Sầm Bách Hạc, dọc theo đường đi thật cẩn thận cân nhắc biểu tình trên mặt hắn, chỉ tiếc không thu hoạch được gì.

++++

Kỳ Yến làm thế nào cũng thật không ngờ, sẽ có người của giới giải trí tìm được mình, muốn cậu giúp người ta xem tướng, nhưng trước khi xem còn phải ký hiệp nghị giữ bí mật.

“Hiệp nghị giữ bí mật?” Kỳ Yến nhìn nam nhân tự xưng là người đại diện trước mặt, cười nhạt nói, “Anh đã không tin được tôi, vậy liền đi tìm đại sư nguyện ý ký hiệp nghị giữ bí mật đi, mời.”

Sắc mặt người đại diện đổi đổi, giọng điệu có chút không tốt lắm: “Có thể là Kỳ đại sư không hiểu quy củ cho lắm, nếu cậu mở ra thị trường giới giải trí, về sau chuyện làm ăn gì mà không có?”

“Tôi nghĩ có thể ngài cũng không hiểu quy củ cho lắm, tôi là thầy phong thủy biết xem bói, không phải người làm ăn, ” Kỳ Yến nâng nâng tay, ý bảo đối phương có thể đi rồi, “Đi thong thả, không tiễn.”

Người mời cậu làm việc còn nâng cằm nhìn cậu, cái tính tình táo bạo của cậu cũng không nguyện hầu hạ đâu.

Hết chương 17

6 thoughts on “Trông mặt mà bắt hình dong [17]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s