Posted in Hữu Xu

Hữu Xu [124]

Chương 124

Tiếng kêu thảm thiết của thái hậu càng ngày càng thấp, hoàng đế vốn còn đang hỏi cái gì là “phu độc”, dần dần cũng mất tiếng. Trong sương mù đen đặc, có một tiếng bước chân trầm ổn mà lại thong thả quanh quẩn trong màng tai mọi người, lộp cộp lộp cộp, từ xa tới gần. Trong thời khắc khẩn cấp như thế, người đó lại giống như lững thững nơi sân vắng, đi băng băng tới tiền thính, dễ dàng đẩy ra cửa điện bị yêu lực cấm phong.

Tiếng mở cửa ken két hấp dẫn lực chú ý của mọi người trong điện, cũng khiến tiểu yêu canh giữ ở bên ngoài sợ hãi. Chúng nó đang muốn chạy vào thăm dò tình huống, lại thấy từng đám từng đám sương mù đen đặc đập vào mặt mà đến, giây lát liền khiến yêu lực của chúng nó hoàn toàn biến mất, cả người xụi lơ.

Bất luận là mọi người trong điện hay là chư yêu ngoài điện, đối với tình huống quanh mình đều hoàn toàn không biết gì cả, chỉ có thể nằm trên mặt đất chờ đợi vận mệnh sắp đến. Ước chừng ba khắc sau, sương mù cuối cùng dần dần tán đi, lộ ra tình huống chân thật ở linh đường. Người duy nhất có thể đứng thẳng là quỷ y, có điều bộ dáng cậu hiện tại cũng thực chật vật, một thân cẩm bào thuần trắng bay phất phơ dưới gió lạnh, nhưng làn da lộ ở bên ngoài lại nhiễm một lớp màu sắc tối như mực, càng khiến hai mắt cậu vừa to vừa tròn, tròng trắng mắt vừa trắng vừa sáng.

Nói thành thật, bộ dáng này của cậu quá buồn cười, nếu không phải hãm sâu hiểm cảnh, chư vương sợ là sẽ đương trường cười ra. Nhưng bọn họ thực nhanh liền phát hiện mình cũng không tốt hơn chỗ nào, ngoài thân ai cũng bao trùm một tầng nước đen đầy mỡ dính, mơ hồ còn tản ra một luồng mùi tanh.

Hữu Xu dùng tay áo lung tung chà lau, càng khiến mình biến thành một con mèo hoa bự, sau đó chạy đến bên cạnh chủ tử, đỡ hắn nửa ngồi dậy. Thành vương nhìn thấy mu bàn tay đen thùi của mình, cũng vội vàng đi lau mặt, lại thấy thiếu niên lấy từ trong ngực ra một cái khăn tay, tỉ mỉ thay hắn chà lau.

“Đây là thứ gì?” Hắn dùng ngón tay lau vết bẩn trên chóp mũi thiếu niên.

“Đây là phu độc, một loại linh dược, chuyên dùng để chế tác nguyên đan của yêu.” Hữu Xu lau sạch sẽ cho chủ tử, lúc này mới tiếp tục xử lý chính mình, “Nếu nó dung hợp với yêu lực hoặc yêu độc, liền nhanh chóng hóa thành sương mù màu đen. Loại sương mù này không thể bị nhân loại hấp thu, cho nên vô hại. Nhưng đối với yêu quái liền không giống. Chỉ cần hít vào một ngụm nhỏ, cho dù là đại yêu năm sáu trăm năm cũng sẽ trong khoảnh khắc đánh mất yêu lực xụi lơ như bùn. Nhưng kỳ thật yêu lực của chúng nó vẫn tồn tại, chỉ là bị sương mù màu đen hấp thụ sau đó cưỡng chế hội tụ trong yêu hạch, qua hai ba canh giờ, sương mù chậm rãi tiết ra ngoài, yêu lực cũng liền khôi phục.”

Hữu Xu càng nói ánh mắt càng sáng, trong giọng nói lại mang theo vài tia mừng thầm, “Đem thi thể yêu quái và nguyên đan đồng thời bỏ vào lô đỉnh có thể luyện chế ra yêu hạch có yêu lực tinh khiết mênh mông nhất. Yêu hạch bình thường bởi vì năng lượng pha tạp mà không thể bị thuật sĩ hấp thu, nhưng yêu hạch trải qua nguyên đan tẩy luyện lại còn dùng tốt hơn cả linh thạch thượng đẳng, hấp thu một viên ít nhất có thể gia tăng trăm năm đạo hạnh. Đáng tiếc ta chỉ tìm được một loại dược liệu là phu độc, nếu không cũng sẽ không vô cớ lãng phí nó.”

Thành vương vỗ vỗ đầu cậu, an ủi, “Còn thiếu dược liệu gì ngày sau ta sẽ giúp ngươi tìm. Trời đất rộng lớn như thế, một ngày nào đó có thể tìm được.”

Hữu Xu vui rạo rực gật đầu, cảm thấy trên đất rất lạnh, vội vàng ôm chủ tử lên, an trí trên ghế mềm thái hậu ngồi lúc trước, thuận đường nhét một tấm liệt hỏa phù vào trong ngực hắn để sưởi ấm, cuối cùng ôm đầu hắn gặm một ngụm. Các vị phiên vương còn nằm trên mặt đất chịu tội, thấy quỷ y săn sóc lão thất tỉ mỉ như vậy, trong lòng vừa hâm mộ lại có chút vui sướng khi người gặp họa. Nhìn biểu tình vạn phần sủng nịch của quỷ y, hóa ra là xem lão thất thành luyến sủng. Vì ngôi vị hoàng đế, lão thất hy sinh cũng thật đủ lớn, cái gì mà Thành vương phi, nói ra dễ nghe, còn không phải người bị áp sao!

Thoáng nhìn biểu tình của các vị huynh đệ, thái dương Thành vương giật giật, cuối cùng không có giải thích. Thầm kín, chỉ cần hai người vui vẻ là được, không cần nói với người ngoài.

“Quỷ y đại nhân, ngài và lão thất nếu bình yên vô sự, khẳng định cũng có thể giải độc tố của chúng ta đi? Mới vừa rồi đến tột cùng chuyện gì xảy ra, còn mong ngài giúp chúng ta giải thích nghi hoặc.” Một vị phiên vương trong đó tất cung tất kính hỏi. Kỳ thật không chỉ sướng đen không hiểu ra sao mà xuất hiện, còn có rất nhiều chuyện bọn họ không rõ. Thập tứ muốn giết hết bọn họ có thể hiểu được, nhưng vì cái gì muốn đem thi thể phụ hoàng hóa thành máu loãng? Thái hậu hơn năm mươi tuổi, vì sao có thể một chưởng bổ ra quan tài thanh đồng, còn có thể một tay xách thi thể phụ hoàng?

Hai người này quả thực một người càng thần bí hơn một người, một người điên cuồng hơn một người, may mà bọ ngựa bắt ve chim sẻ ở đằng sau, bọn họ có cuồng nữa cũng không cuồng bằng quỷ y. Lấy sắc lệnh minh phủ phong bế một thành, đem Thương Châu phủ vốn nên luân hãm trong huyết chú vớt ra đủ đầu đủ đuôi, thủ đoạn bậc này có thể nói là nghịch thiên. Muốn ở trước mặt cậu ta đùa giỡn thủ đoạn, giống như múa rìu qua mắt thợ.

Khó trách thái hậu nhất định phải đuổi cậu ta ra khỏi cung, khó trách! Đến lúc này, chư vị phiên vương mới ý thức được, hành vi giữ quỷ y lại tế bái của bọn họ tương đương cứu mình một mạng, nếu không thì một kiếp hôm nay tất nhiên không thể tránh được.

Hữu Xu chỗ nào rảnh thay chư vương giải độc. Yêu độc này chỉ làm người ta tạm thời tê liệt, cũng sẽ không chết người, qua vài canh giờ thì tốt rồi, cứ nằm đi. Cậu vỗ vỗ khuôn mặt tuấn mỹ của chủ tử, dặn dò một câu “che kỹ áo khoác, đừng để trúng yêu phong”, lúc này mới đi đến bên huyết trì, vớt Tĩnh vương sợ tới mức tè ra quần lên.

Tĩnh vương chỉ cảm thấy một dòng khí vô hình quấn bên hông, kéo bản thân lên trên điện, vừa lúc đập trúng vài đại thần. Đại thần đau đến liên tục kêu gọi, hắn lại lông tóc không tổn hại, không kịp lau máu đen trên mặt liền kinh sợ nhìn về phía quỷ y cảm tạ. Sự tích của vị đại nhân này ở Thương Châu hắn ta đã sớm nghe nói, cái gì hoạt tử nhân nhục bạch cốt, bức tử thánh nữ Miêu Cương, giải huyết chú cả thành, vốn tưởng rằng là thám tử kể chuyện thần thoại lừa gạt mình, hôm nay cuối cùng hiểu rõ cái gì gọi là không phải người. Nếu không nhờ đại nhân, lúc này hắn ta đã sớm hóa thành một bãi máu loãng.

Chư vương và văn võ bá quan chấn kinh quá độ, nghỉ ngơi một hồi lâu mới hòa hoãn, rồi lại thấy quỷ y đi tới đi lui ở trong điện, không ngừng tìm kiếm người nằm té trên mặt đất. Phàm là người bị cậu xách riêng ra chất đống cùng một chỗ, làn da lộ ra bên ngoài đều không dính một chút vệt đen nào.

Có vài phiên vương và triều thần suy nghĩ tương đối nhanh, liên tưởng đến giải thích của quỷ y về sương mù màu đen trước đó, không khỏi cảm thấy sợ hãi. Sương đen không thể bị nhân loại hấp thu, cho nên sẽ hình thành bọt nước ở ngoài da, đổi một cách nói, mấy người màu da bình thường đó chẳng phải đều hút sương mù màu đen vào trong cơ thể à? Như vậy bọn họ vẫn là người sao?

Shhh, thái hậu và lão thập tứ đều cả người mềm mại màu da trắng nõn, bọn họ chẳng lẽ là yêu quái? Khi mọi người liên tục hít khí, dị tượng quả nhiên đã xảy ra, “người” bị quỷ y xếp cùng một chỗ lại liên tiếp mọc ra đồ vật không nên có, ví dụ như đuôi hồ ly, lỗ tai thỏ, lông chim màu sắc rực rỡ, sừng sơn dương vân vân, thân phận cũng không giống nhau, có người là tần phi hậu cung, có người là thái giám cung nữ, còn có người là đạo sĩ luyện đan cho phụ hoàng. Không biết khi nào, hoàng cung Ngụy quốc lại thành ổ yêu quái, việc này nếu truyền ra, tất sẽ nhấc lên sóng lớn.

Chư vị phiên vương ngươi xem ta, ta nhìn ngươi, trên mặt ai cũng mang theo biểu tình bối rối mà lại sợ hãi. Chỉ riêng Thành vương, đang kéo áo khoác đi theo đảo quanh phía sau thiếu niên, lại nhiều lần bị cậu đẩy về ghế mềm.

“Đừng theo ta. Chúng nó trúng phu độc, yêu lực đều bị giam cầm trong yêu hạch, lại có trận pháp huyết tế đã bày ra trước đó, nếu ta không tận dụng mọi thứ chẳng phải lãng phí ư? Cho nên ta muốn bắt bọn nó làm thịt lấy máu hết, luyện hóa ra yêu hạch có yêu lực tinh thuần. Tình cảnh có chút huyết tinh, ngươi đứng xa một chút, miễn cho bị dọa.”

Thành vương phát hiện mình ở trong cảm nhận của thiếu niên tương đương với đồ dễ vỡ, cần thật cẩn thận che chở, cảm thấy vừa tức giận lại vừa buồn cười. Nhưng hắn mới vừa giải trừ chú thuật, thân thể quả thật rất suy yếu, mới vừa rồi một trận yêu phong thổi qua đã cảm thấy yết hầu phát đau, không khỏi lo sau khi bệnh nặng càng liên lụy thiếu niên, chỉ đành trở về ngồi chờ.

Nhìn thấy lão thất nằm nghiêng trên ghế mềm, một bàn tay chống má, một bàn tay nhẹ gõ mặt bàn, có vẻ bình yên thanh thản, ánh mắt chư vị phiên vương đều đỏ, đè thấp âm lượng hô, “Lão thất, đỡ chúng ta lên trên ghế đi. Trên đất lạnh, quả thực là chịu khổ!”

“Trên đất có bồ đoàn, các ngươi tự mình lăn lên không phải tốt rồi à? Vương gia thân thể suy yếu, các ngươi đừng quấy nhiễu hắn.” Hữu Xu vừa lựa yêu quái vừa bảo vệ chủ tử nhà mình.

Thật mẹ nó cái vận cứt chó mà! Không phải chỉ là có khuôn mặt tuấn tú thôi sao, lại khiến quỷ y coi trọng, không có quỷ y, lão thất tính là cái rắm, tám trăm năm trước liền phát bệnh bạo vong rồi! Chư vương càng thêm ghen ghét, nhưng cũng không dám đắc tội vị đại nhân đi lại xung quanh kia, chỉ đành giống con sâu chậm rãi bò về trước, phí sức lực bú sữa mẹ mới bò lên trên bồ đoàn, tốt xấu sẽ không bị hàn khí dưới nền đất bốc lên đông lạnh đến xương cốt. Tĩnh vương vẫn như cũ nằm ở trên người vài tên đại thần, không chút nào muốn nhúc nhích. Đất phong của hắn ta vốn là nhỏ nhất, thế lực cũng yếu nhất, trải qua một phen này đã sớm bỏ dã tâm tranh vị, tính toán dựa vào dưới trướng lão thất. Dựa vào lão thất tương đương dựa vào quỷ y, phần thắng ít nhất trên tám phần, công ủng hộ quốc chủ không thể thiếu.

Phóng mắt nhìn lại, giống người châu Phi thì xác định vững chắc không có vấn đề, làn da tái nhợt tất là yêu quái không thể nghi ngờ, Hữu Xu một đường đi một đường lấy, thời gian chốc lát đã chọn ra mấy chục người. Cậu chậm rãi đi đến bên người Ly vương, trầm giọng nói, “Đưa cho ta.”

Ly vương đặt chính thê ở dưới thân, biểu tình đề phòng.

“Nàng là yêu quái.” Hữu Xu chỉ chỉ cái đuôi hồ ly lộ ra dưới váy Ly vương phi.

“Nàng cũng trúng độc không cách nào nhúc nhích, việc này tất không có quan hệ với nàng, xin quỷ y đại nhân tha nàng một mạng.” Ly vương cúi người cầu xin.

“Ngươi làm thế nào biết trước đây nàng trúng hương độc không cách nào nhúc nhích, lỡ như nàng giả vờ thì sao? Chờ thái hậu ném hết các ngươi vào huyết trì luyện hóa thành long khí, có khả năng nàng sẽ mừng rỡ như điên mà phun ra yêu hạch, thống khoái mà hút.”

“Bổn vương nguyện ý tin tưởng nàng. Nàng là vô tội.” Ly vương ôm người dưới thân càng chặt hơn.

Hữu Xu không có hứng thú với sống chết của người khác, người này nếu chấp mê bất ngộ, cứu hắn ta làm gì, vì thế đi về phía một con yêu quái khác, lạnh nhạt nói, “Dù nàng vô tội, nhưng nàng là yêu quái, cần hút dương khí, nếu ngươi kết hợp với nàng, chỉ sợ không sống được vài năm.”

Ánh mắt Ly vương lóe lên, nhận thấy được thê tử đang run rẩy, lại kiên định sắc mặt. Có một vị vương phi yêu quái, hắn ta đã vô duyên với vị trí kia, thôi, đợi phụ hoàng hạ táng, hắn ta liền dẫn thê nhi đi thật xa, đời này đều không về kinh nữa.

Không nghĩ tới Ly vương phi lại là một hồ ly tinh, mọi người cảm thấy sợ hãi, ngươi xem xem ta, ta nhìn nhìn ngươi, trong mắt tràn đầy hoài nghi và bài xích. Khi Hữu Xu tìm kiếm trong đống người, độc tính của phu độc càng xâm nhập, tiểu yêu tiểu quái đã hoàn toàn không duy trì nổi hình người, mấy đại yêu cũng sôi nổi lộ ra sơ hở.

“Trời, thái hậu cũng là một hồ ly tinh! Nàng mọc ra cái đuôi hồ ly!” Không biết ai hô một tiếng, mọi người đồng loạt nhìn về phía thái hậu nằm ở góc, chỉ thấy một cái đuôi xoã tung từ phía sau làn váy bà ta lộ ra, đang không thể khống chế mà lay động trái phải.

“Không nghĩ tới lão thập tứ cũng là yêu quái. Có điều hắn là thái hậu sinh, trong cơ thể vốn chảy dòng máu yêu quái.” Một phiên vương cười lạnh nói.

Thành vương gió thổi không động lúc này mới nhíu mày, đi đến bên cạnh hoàng đế bỗng nhiên mọc ra lỗ tai và đuôi hồ ly, hạ mắt nhìn kỹ. Nói thật, bởi vì kế thừa mỹ mạo của thái hậu, lại chảy dòng máu tinh quái, diện mạo hoàng đế vô cùng tuấn mỹ âm nhu, hiện giờ vô cớ thêm một đôi tai lông xù thuần trắng, nhìn qua lại vô cùng đáng yêu. Lúc này hắn ta đang bức ra vài giọt nước mắt, dùng ánh mắt cầu khẩn nhìn huynh trưởng, ý đồ dùng thuật mị hoặc đặc hữu của hồ yêu khống chế đối phương.

Hắn ta là nửa yêu, yêu hạch cũng không đầy đủ, cho nên yêu nguyên chảy vào lại chậm rãi tiết ra một ít, còn có thể vận dụng vài phần pháp lực. Thành vương giống như bị mê hoặc, biểu tình lãnh liệt bỗng nhiên nhu hòa, chậm rãi xòe bàn tay ra, khẽ vuốt hai má trắng mịn của hoàng đế.

Lão thất trúng yêu thuật! Chư vị phiên vương đầu tiên là cả kinh, sau đó trong lòng mừng rỡ. Dám ở trước mặt quỷ y chòng ghẹo người khác, cứ chờ thất sủng đi! Nhưng mà ngay sau đó, Thành vương lại nhéo lỗ tai hoàng đế, tươi sống xé nó xuống, nhỏ nhẹ nói, “Lão thập tứ, mấy đá vừa rồi đá Hữu Xu, ngươi thống khoái không?”

Hoàng đế bưng lỗ tai kêu thảm thiết, trong mắt tràn đầy ánh sáng oán độc. Hữu Xu vốn đang nhanh chóng chạy tới, chuẩn bị ném mấy lá bùa đốt hoàng đế thành tro vội vàng thắng lại, làm bộ tiêu sái không kiềm được mà phất tay áo, “Làm chi làm dơ tay mình. Mau trở về ngồi, ta đến xử lý chúng nó là được.”

Thành vương cười như không cười liếc nhìn cậu một cái, lại chỉ chỉ lồng ngực bởi vì chạy kịch liệt mà lên xuống phập phồng của cậu, lúc này mới đi trở về ngồi. Bên tai Hữu Xu phiếm hồng, trong lòng âm thầm trách cứ mình không đủ tín nhiệm chủ tử, lúc này mới đá hoàng đế đến một bên, bắt đầu xử lý một đống yêu quái đã hoàn toàn hiện ra nguyên hình.

Đầu tiên cậu xách một con chuột lên, dùng chủy thủ nhiều lần múa may ở sau gáy, như là chuẩn bị cắt máu vào trong ao, lại nghe hoàng đế trào phúng nói, “Quỷ y đại danh đỉnh đỉnh cũng không gì hơn cái này, lại chuẩn bị dùng chủy thủ bình thường cắt da thịt yêu quái. Trẫm nói cho ngươi biết, chẳng sợ ngươi làm chúng ta ngã rạp hết, cũng không gây thương tổn cho chúng ta mảy may. Lúc yêu quái tiến cấp cần rèn luyện khí lực, một thân da lông đao chém không vào, nước lửa bất xâm…”

Lời hắn ta còn chưa dứt, Hữu Xu đã rõ ràng lưu loát cắt đứt yết hầu thử yêu, ào ào đổ máu vào trong ao, cuối cùng đem thi thể khô quắt ném vào. Hoàng đế lúc này mới toát ra vẻ sợ hãi, lắp bắp hỏi, “Ngươi, ngươi, đó là chủy thủ gì?”

“Nó gọi là tru ma.” Hữu Xu xách một con chim trĩ lên, tiếp tục lấy máu, “Ngươi thật sự là sống đến hồ đồ, thiếu chút nữa tự huyết tế bản thân. Nhiều long khí và quốc thế như vậy, ngươi hút bao nhiêu? Với cái yêu hạch rách nát của ngươi có gì ích lợi? Ngươi sinh ra chính là quân cờ của thái hậu, sớm muộn gì cũng bị nó giết chết, vẫn một hơi một câu ‘chúng ta’. Nó chưa bao giờ xem ngươi là đồng tộc mà đối đãi.”

Hiện giờ sống chết tất cả mọi người đều nắm giữ trong tay quỷ y, cậu ta không cần dùng lời nói lừa gạt mình. Hoàng đế giống như ý thức được cái gì, dùng ánh mắt không dám tin nhìn về phía con hồ ly to như trâu độc khoác triều phục thái hậu. Mắt hồ ly lộ ra hung quang, thấp giọng gào thét, nhưng lại không có một chút ý hối hận.

Hoàng đế suy sụp ngã ngồi, cuối cùng mất hết can đảm.

Cùng lúc đó, Hữu Xu đang một con tiếp một con mà xách yêu quái lên lấy máu, hình như cảm thấy làm như vậy rất phiền toái, dứt khoát đem tất cả yêu quái đều đẩy mạnh đi, ném mấy tấm liệt phong phù. Trong điện truyền ra từng trận tiếng rít, còn có gió xoáy mạnh mẽ quấy qua lại trong ao, luồng gió giống như lưỡi dao, đem hết thảy vật còn sống cắt đến nát tan, văng ra điểm điểm vết máu loang lổ.

Ngoại trừ Thành vương và quỷ y được một tầng kết giới vô hình bảo vệ, mọi người còn lại đều dính một trận mưa máu, bào phục dính đầy điểm đỏ làm nổi bật màu da đen sì, càng có vẻ chật vật. Nhưng bọn họ không dám có nửa câu oán giận, chỉ vì thủ đoạn của quỷ y quá độc ác, cũng quá kỳ lạ. Nếu cậu ta động sát niệm, mấy lá bùa quăng ra liền có thể hủy diệt dân chúng một thành.

Lão thất cùng một chỗ với cậu ta quả thật là tự nguyện à? Mọi người nhìn về phía Thành vương, bỗng nhiên cảm thấy kỳ thật hắn cũng rất đáng thương, suy bụng ta ra bụng người, bình thường chỉ sợ ngay cả nói chuyện lớn tiếng chút hắn cũng không dám đi?

Hữu Xu cắt nát tất cả yêu quái, cảm giác được bò cạp nhỏ trong gáy bỗng nhiên sống lại, dọc theo vạt áo đi tới mặt đất, dùng cặp càng nho nhỏ điểm điểm quan tài thanh đồng thật lớn. Hữu Xu như có điều suy nghĩ, vòng quanh quan tài nhiều lần xem xét, rốt cuộc từ trong đáy kép tha ra một con bò cạp màu đen lớn như tảng đá.

Trước đó thái hậu biến thành hồ ly tinh cũng có năm trăm năm đạo hạnh, cậu liền đương nhiên mà cho rằng nó là người làm chủ, lại hóa ra con bò cạp này mới là yêu vương chân chính, đã sớm thừa dịp sương đen tràn ngập mà nấp trong quan đế. Nếu bò cạp nhỏ không thể phát hiện nó, vài canh giờ qua đi yêu lực của nó giải phong ấn, sợ là sẽ trốn không còn thấy bóng dáng tăm hơi. Trên đuôi nó còn treo vài mảnh vải dệt, từ chất liệu mà nhìn, hẳn là một đạo sĩ luyện đan cho thái thượng hoàng.

Con bò cạp này chẳng những trúng phu độc, vả lại nội thương nghiêm trọng, hẳn chính là thủ phạm hạ chú chủ tử. Hữu Xu lấy ra chủy thủ, hai ba phát xả máu nó, lại đào ra yêu hạch vứt vào huyết trì, cuối cùng mới đem một bộ ngoại giáp cứng rắn đặt dưới chân chủ tử, lấy lòng nói, “Đã nói muốn cắt đầu nó cho ngươi làm ghế ngồi, nhưng đầu nó rất cứng, ngồi không thoải mái, lấy làm đồ đạp chân thích hợp.”

Thành vương lắc đầu bật cười, chọt chọt lúm đồng tiền như ẩn như hiện của thiếu niên.

Khi nói chuyện, trong ao bắt đầu toát ra bọt khí, trận pháp huyết tế khởi động. Hữu Xu vội vàng ngồi xếp bằng bên cạnh ao liên tiếp kháp pháp quyết, đem tất cả yêu hạch nhất nhất luyện hóa. Đáng thương bò cạp tinh kia còn chuẩn bị một phát đoạt được ngàn năm đạo hạnh, lại diên thọ ngàn năm, chờ tử vi đế tinh lần thứ hai chuyển thế liền bày bố trận pháp “Cửu Long trích tinh” một lần nữa, nào ngờ bên cạnh hắn lại có một kỳ nhân như vậy đi theo, dễ dàng liền phá cục.

Số mệnh của tử vi đế tinh quả nhiên nghịch thiên, không phải ai cũng có thể động tới.

Oán khí và huyết khí của lũ yêu dung hợp cùng một chỗ, hóa thành sát khí tận trời, rồi tất cả đều bị yêu hạch hấp thu, hai canh giờ sau, trong huyết trì đã sạch sẽ, chỉ còn lại rất nhiều bảo thạch màu đen đang lóng lánh ánh sáng. Tay áo Hữu Xu phất một cái, bảo thạch liền bay đến lòng bàn tay cậu, phát ra tiếng va chạm thanh thúy.

Cậu giống như đứa trẻ có được món đồ chơi mới lạ, cái này cầm lên nhìn xem, cái kia đặt ở chóp mũi ngửi ngửi, sau đó lắc lắc vài cái với Thành vương, có vẻ cực kỳ khoái hoạt. Thành vương ôm cậu vào lòng xoa nắn, trên mặt lộ ra ý cười.

Mấy vị phiên vương khác tính cả văn võ bá quan đã sớm giải trừ dược hiệu, cũng không dám tự tiện rời đi, chỉ đành đứng ở một bên kiên nhẫn chờ. Tang sự của phụ hoàng có cần làm hay không? Tang sự của thái hậu có làm hay không? Lão thập tứ bởi vì yêu hạch tổn hại mà may mắn giữ được một mạng lại nên xử lý như thế nào? Mấy cái đó đều cần hỏi ý kiến quỷ y đại nhân rồi mới định đoạt. Nếu Ly vương phi là yêu quái, như vậy bên cạnh mình có thể cũng có yêu quái hay không? Sau đó còn phải cầu xin đại nhân đến quý phủ nhìn xem mới đượvc.

Bởi vì trong lòng mang rất nhiều việc, sắc mặt mọi người đều có chút khó coi, đợi một khắc đồng hồ mới thấy quỷ y bỏ yêu hạch vào trong hầu bao, dắt Thành vương dẫn đầu rời khỏi linh đường. Mọi người vội vàng nhắm mắt theo đuôi, trên đường phát hiện rất nhiều động vật nằm vật xuống tại ven đường, trên người mặc thường phục thái giám, cung nữ, thị vệ, hẳn là tiểu lâu la của bò cạp tinh. Hữu Xu thấy một con bổ một đao, đi ra ngoài trăm mét mới dần dần sạch sẽ.

Nhưng việc này cũng không có nghĩa là trong cung liền không còn yêu quái, chỉ có thể nói sương mù phu độc không lan tràn đến chỗ xa hơn, nếu muốn triệt để đuổi đi chúng nó, còn phải tìm thêm vài cọng đến xông. Nhưng mà việc này cùng Hữu Xu vô can, cậu chỉ quan tâm thân thể chủ tử. Hôm nay vừa chấn kinh vừa trúng gió, phải nhanh chóng về nhà nấu cho hắn một chén canh gừng uống.

Tang sự của thái thượng hoàng vẫn phải tiếp tục làm, thái hậu cũng phát ra báo tang, cùng đưa tang với thái thượng hoàng. Hoàng Thượng bởi vì suy nghĩ quá nặng mà bị bệnh, tiếp qua không lâu sợ là sẽ đi theo phụ hoàng, mẫu hậu. Gần đây, không khí trong cung thật sự khẩn trương, rất nhiều cung nữ, thái giám khó hiểu mà biến mất, bởi vì nhân thủ không đủ mà dẫn đến tang sự liên tiếp phạm sai lầm.

Nhưng mà có tin tức tốt truyền đến, các vị phiên vương vốn còn đấu nhau giống như gà chọi lại phá lệ hữu ái, nhất là đối với Thành vương, trong cung kính còn lộ ra một chút ý đồng tình. Để đoạt vị, hắn hy sinh quá lớn, lại nguyện ý bán ra sắc đẹp và thân thể, quả nhiên đủ ngoan độc với chính mình. Quỷ y năng lực siêu phàm, trên giường chỉ sợ không dễ dàng đối phó đi?

Trong lúc suy nghĩ, quỷ y đã dắt Thành vương đi vào linh đường, an trí hắn trên ghế mềm, ngại đệm không đủ dày mềm mại, lại bỏ thêm mấy tầng, giống như sợ chạm đến “miệng vết thương” phía sau hắn. Ánh mắt các vị phiên vương biến ảo, cuối cùng tâm bình khí hòa.

“Lão thất, buổi tối hôm qua sợ là không quá tốt đi?” Tề vương thấp giọng nói.

Thái dương Thành vương giật giật, nhưng cũng không giải thích, chỉ đành cười gượng chắp tay. Tề vương tự cho là suy đoán không sai, trong lòng miễn bàn sảng khoái bao nhiêu, tiếp tục nói, “Chờ phụ hoàng hạ táng, mấy huynh đệ chúng ta liền từng người về đất phong, ngươi ở lại chiếu cố lão thập tứ, thuận tiện giúp hắn xử lý chính vụ.” Ý trong lời không nói cũng hiểu, chính là bảo hắn ở lại đăng cơ.

Thành vương không có chút hứng thú với vị trí cao nhất kia, vội vàng xua tay cự tuyệt. Hắn tình nguyện mang theo Hữu Xu du sơn ngoạn thủy xung quanh, cũng không muốn bị nhốt trong lao hình công văn ở hoàng thành. Nhưng người khác chỉ cho rằng hắn đang làm bộ làm tịch, vẫn không xem là thật. Chờ thập tứ hoàng tử bạo vong, tìm không thấy người kế nhiệm, mọi người mới phát hiện Thành vương thế mà lại mang theo quỷ y chạy rồi.

Chư vương lập tức giơ cờ đến kinh thành, tất nhiên là hỗn chiến một phen, lại cùng nhất trí mà tránh đi đất phiên của Thành vương. Thành vương có thần tiên che chở, bất luận ai đăng cơ, đều phải cung phụng hắn cho tốt, nào dám động tới một sợi tóc của hắn? Cuối cùng Tề vương lấy được thắng lợi, bỏ bảy năm thời gian ngồi vững vàng ngôi vị hoàng đế, đem vài người huynh đệ giết giết, biếm biếm. Triều thần cũng dốc hết sức chủ trương tước phiên, tấu thỉnh Hoàng Thượng thu hồi tất cả chính quyền đất phiên, lại giống như không phát hiện một cái Lưỡng Giang to như vậy, không nói một chữ về nó.

Có một tên không có đầu óc mới vừa gia nhập triều đình cho rằng đó là cơ hội tốt để biểu hiện, suốt đêm viết tấu chương buộc tội Thành vương, vốn tưởng rằng phải được trọng dụng, lại không ngờ dọa Hoàng Thượng sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, kéo hắn ra ngoài đánh một trận. Từ đó về sau, Lưỡng Giang và Thành vương liền thành cấm ngữ, không ai dám nhắc nữa.

Hết chương 124

4 thoughts on “Hữu Xu [124]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s