Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [80.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ tám mươi (1)

Trên internet, cái weibo của Tần Trình rất nhanh liền có được rất nhiều fan chia sẻ bình luận. Loại weibo thoạt nhìn liền biết nhất định là bản thân minh tinh đăng thế này, là loại fan thích nhất, dù không có kèm ảnh, bọn họ cũng kích động muốn càng thêm thân cận với nam thần của mình.

[ Đây mới là phong cách của wuli Tần thần, một cái biểu tình cũng không có, cao lãnh ~2333333]

Về phần weibo của Liên Dung Tranh Tử Hãm, cũng có không ít fan bình luận.

Trải qua sự kiện “hỏng thiết lập nhân vật” lần trước, vốn dĩ nhóm fan chỉ muốn vây xem đại gia, nên mới chú ý Liên Dung Tranh Tử Hãm, hiện tại lại cảm thấy đại gia này cốt cách thanh kỳ, phong cách không giống người thường! Tựa như hiện tại, đại gia lại bắt đầu show ân ái, toàn bộ weibo lộ ra một luồng không khí ngốc manh từ trong ra ngoài.

Nhóm fan nhịn không được đùa giỡn bạn đại gia ngốc manh này, quả nhiên, đối phương thật sự còn trả lời!

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Không đường: cậu ấy chính là đáng yêu, tôi không có show ân ái. ]

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Tại Hà Chi Châu: tôi không ngốc manh. ]

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm trả lời @Mê thất tinh tinh: Dung Dung và cậu ấy… đều đáng yêu, không có phân cao thấp! ]

Liên Dung Tranh Tử Hãm chỉ trả lời vài người, lại tiếp tục chơi trò mất tích. Có điều dù sao cô cũng là đại gia, nhóm fan đều không cảm thấy có gì không đúng, ngược lại theo lý đương nhiên mà cảm thấy: [ đại khái là po chủ đại gia ngốc manh về nhà ăn cơm đi, ha ha ha ha, thảo luận lý tính, mấy thím cảm thấy nhà của quả cam lớn bao nhiêu? Tôi cược một bao que cay, nhất định phải lái xe mới có thể từ cổng đi đến nhà chính! ]

Tình huống trên mạng tạm thời không nói, trong thành điện ảnh Tượng Sơn, khách sạn Viên đạo đặt ngay trong thành điện ảnh, rất nhiều đoàn phim đều liên hoan ở đây. Giá cả không tính là đặc biệt đắt, nấu đồ ăn cũng không tính là ngon, nhưng mà vô cùng tiện, hoàn cảnh thanh tĩnh, cũng rất có phong cách, ngày hôm qua Nhâm Thư Chỉ chính là mời mọi người ăn cơm ở trong này.

Khi Dung Hủ và Tần Trình đi vào khách sạn, mọi người trong đoàn phim đã chọn đồ ăn.

Đạo diễn, người sản xuất, biên kịch, nhóm nhân vật chính ngồi một bàn, nhân viên công tác khác dựa theo mỗi tổ làm một bàn, Tần Trình là khách, tự nhiên là ngồi cùng một bàn với Viên đạo. Thấy hắn đến, Viên đạo vui vẻ phất phất tay, vừa vỗ chỗ trống bên cạnh mình: “Các cậu tới cũng quá chậm, Tần Trình, cố ý…” Để lại một vị trí cho cậu, cậu cứ ngồi bên cạnh tôi nè.

Câu kế tiếp còn chưa nói ra, Tần Trình đã ngắt lời: “Không cẩn thận lạc đường.”

Viên đạo cười ha ha: “Cũng đúng, hình như từ lúc debut tới nay cậu còn chưa từng quay ở đây, lạc đường cũng bình thường. Tần Trình, cậu cứ ngồi…”

“Tôi ngồi với Dung Hủ là được, có thể chăm sóc lẫn nhau.” Giọng nói thanh lãnh trầm thấp của người đàn ông nhẹ nhàng vang lên.

Viên đạo sửng sốt, tự hỏi một chút, chậm rãi thu tay về, cười nói: “Cũng tốt. Vậy các cậu đến rồi, chúng ta có thể dùng bữa.”

Người Tần Trình quen thuộc nhất trong đoàn phim chính là Dung Hủ, hắn lại là cố ý đến tham ban Dung Hủ, ngồi cùng một chỗ với Dung Hủ không thể thích hợp hơn.

Lời tuy như thế, nhưng mà có Tần Trình ở đây, bầu không khí lần liên hoan này luôn có chút cứng ngắc.

Ngày hôm qua đoàn phim cũng liên hoan trong sảnh tiệc này, bởi vì ngày hôm sau còn phải quay, cho nên mọi người đều uống không nhiều lắm, nhưng lại vui vẻ cười nói, vô cùng náo nhiệt. Nhưng hôm nay, mọi người đều thành thành thật thật dùng bữa, dù là mấy nhân viên đặc biệt hay nói cũng đoan đoan chính chính mà ngồi, bộ dạng nghiêm túc đứng đắn.

Có điều đương sự lại không có một chút cảm giác, dưới ánh đèn sáng ngời, người đàn ông cúi đầu, nghiêm nghiêm túc túc lột tôm.

Tần Trình có một đôi tay xinh đẹp, thon gầy, tay hắn giống như rất nhiều người đàn ông khác, đốt ngón tay rõ ràng, móng tay mượt mà đầy đặn. Đôi tay này lúc lau nước mắt cho nữ chính, sẽ khiến người ta cảm thấy cảnh đẹp ý vui, mà hiện tại dùng để… lột tôm, lại cũng mười phần tao nhã.

Sau khi lột xong một con tôm đầy đủ, Tần Trình theo bản năng muốn bỏ tôm vào trong bát Dung Hủ. Động tác này hắn đã sớm suy nghĩ vô số lần, trước kia hai người ở trong nhà ăn cơm, hắn cầm lấy đũa liền muốn gắp đồ ăn cho thiếu niên, mỗi lần đều chỉ có thể suy nghĩ ở trong lòng, không cách nào thực hiện.

Nhưng hiện giờ, tay hắn vừa mới nhích qua bên cạnh một chút, liền dừng lại.

Ngón tay thon dài cứng đờ trên không một khắc, Tần Trình mặt không đổi sắc bỏ con tôm tươi mới trắng hồng vào trong bát mình.

Động tác này không bị những người khác chú ý tới, Viên đạo đang trò chuyện về cảnh quay hôm nay với biên kịch, người sản xuất, Nhâm Thư Chỉ cũng đang lôi kéo mấy người Mã Tề nói chuyện phiếm. Dung Hủ đang thỉnh giáo một ít tri thức chuyên nghiệp với một giáo sư tâm lý, tăng cường tố dưỡng nghề nghiệp của mình.

Sảnh tiệc cực lớn, chỉ có mỗi mình Tần Trình đang thành thành thật thật lột tôm. Động tác hắn tao nhã lột một con, lại lột một con, mỗi con đều đặt ở trong bát mình, lại cố tình không ăn, cứ một con tiếp một con mà lột. Chờ đến khi toàn bộ cái bát bỏ đầy tôm, hắn mới cau mày, nhẹ nhàng lên tiếng: “Không cẩn thận lột nhiều rồi.”

Lời này vừa phát ra, tầm mắt mọi người đều nhìn về phía hắn.

Chỉ thấy Tần Trình mím môi, ánh mắt bình tĩnh nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, hỏi: “Em thích ăn tôm không?”

Dung Hủ hơi giật mình, nhất thời không kịp phản ứng: “… Hả?”

Người đàn ông cầm lấy chiếc đũa, bình tĩnh thong dong gắp hơn phân nửa tôm trong bát mình bỏ vào bát Dung Hủ, chỉ để lại một con cho mình. Trên khuôn mặt lạnh lùng thanh quý đầy vẻ trấn định, Tần Trình khe khẽ thở dài, giọng điệu chậm chạp nói rằng: “Giúp tôi giải quyết một chút đi, nhiều lắm.”

Dung Hủ: “…”

Mọi người: “…”

Mệt anh lột nhiều như vậy, chỉ ăn hai con, rốt cuộc anh muốn cái gì hả?!!!

Giống như nghe được tiếng lòng của mọi người, Tần Trình nâng mắt lên, tỉnh bơ cong môi, cười nhạt nói: “Lột tôm rất thú vị.”

Mọi người càng thêm: “…”

Anh nói coi, rốt cuộc thú vị chỗ nào!!!

Có điều lúc này, Dung Hủ đang nhìn bát tôm tràn đầy của mình, con ngươi khẽ run, dường như có chút hiểu rõ. Cậu quay đầu nhìn người đàn ông bên cạnh, chỉ thấy Tần Trình không biết khi nào lại bắt đầu cầm lấy một con cua, an an tĩnh tĩnh ở bên kia lột cua.

Cua khó lột hơn tôm rất nhiều, động tác Tần Trình vô cùng thong thả, qua mấy phút đồng hồ, mới lột ra một con cua, hơn nữa chỉ có thể xem như lột một nửa, cũng không thể trực tiếp ăn giống tôm. Nhưng mà hắn lột xong, lại bỏ vào trong bát, căn bản không ăn, ngược lại cầm lên con cua thứ hai.

Chờ lột xong bốn con, người đàn ông lại nhíu mày: “Lại lột nhiều…”

Mọi người đã sớm chú ý tới hắn: “…”

Viên đạo dở khóc dở cười nói rằng: “Tiểu Tần cậu còn có cái… sở thích này hả?”

Tần Trình ngẩng đầu: “Không cẩn thận liền quên.” Nói xong, hắn lại tiếp tục quay đầu nhìn Dung Hủ: “Em thích ăn cua không?”

Thiếu niên mỉm cười cong môi: “Thích.”

Tần Trình mặt không đổi sắc lại chia hơn phân nửa cua qua.

Đây chỉ là một đoạn nhạc đệm trong quá trình ăn cơm, mấy người Viên đạo vẫn càng chú ý tới bộ phim Tần Trình đang quay gần đây hơn. Bộ phim kia quay ở New Zealand và Los Angeles, là một bộ phim thương nghiệp, trong nước không biết nhiều tin lắm, nhưng rất có thể là chiếu cùng đợt với «Mê thành».

Viên đạo ôm ấp tâm tư nhỏ nào đó, cười tủm tỉm moi tin tức của Tần Trình. Người đàn ông dường như hoàn toàn không có phát hiện, Viên đạo hỏi cái gì, hắn liền trả lời cái đó.

Nụ cười trên mặt Viên đạo càng ngày càng tăng, nhưng chờ đến khi bữa tiệc chấm dứt, ông mới bỗng nhiên sửng sốt, khóe miệng co rút, lén nói với người sản xuất bên cạnh: “Thằng nhóc Tần Trình này thật tinh tướng, hắn nói đều là những thứ đã từng nói trong buổi họp báo khởi động máy, căn bản là giống như chưa nói, thật sự là quá xấu xa.”

Buổi tối về khách sạn, Viên đạo gọi điện thoại chuẩn bị giúp Tần Trình đặt một phòng, nhưng mà Tần Trình lại hạ mắt nói: “Không cần, ở chung với Dung Hủ là được.”

Nghe vậy, Viên đạo lập tức cho rằng đối phương đang giúp đoàn phim tiết kiệm tiền: “Ha ha, cậu suy nghĩ nhiều quá, tiền phòng cậu tự mình trả. Tần Trình, Dung Hủ người ta ngày hôm sau còn phải quay, cậu tham ban còn chưa tính, sao còn đến phòng người ta ở, không sợ quấy rầy Dung Hủ của chúng tôi nghỉ ngơi, ngày hôm sau quay không được hả? Cậu tự trả tiền phòng, đoàn phim chúng tôi chỉ giúp cậu đặt phòng, đến lúc đó cậu đừng hòng không trả tiền.”

Tần Trình: “Thật sự không cần…”

“Viên đạo nói có lý, ” thiếu niên cắt ngang lời Tần Trình, Dung Hủ nở nụ cười, nhìn về phía Tần Trình: “Tuy rằng chúng ta rất quen thuộc, nhưng mà Tần tiên sinh, ngày mai tôi còn phải quay, hình như không tốt lắm đâu.”

Tần Trình: “…”

Người đàn ông yên lặng quay đầu nhìn về phía thiếu niên, chỉ thấy Dung Hủ vẻ mặt xán lạn tươi cười, hai mắt trong suốt nhìn Tần Trình. Cậu cười đến vẻ mặt chân thành, giống như đều là nói lời chân thật, Viên đạo cũng liên tục gật đầu, vô cùng đồng ý.

Trong mọi người ở đây, chỉ có Nhâm Thư Chỉ biết sự thật ngày hôm qua Tần Trình đã ngủ ở phòng Dung Hủ, ánh mắt cô hồ nghi nhìn hai người này, môi há há, cuối cùng vẫn ngậm miệng lại.

Loại chuyện kỳ quái này cô vẫn là đừng nhúng tay vào mới tốt, ai biết tại sao quan hệ giữa hai người kia lại gay gắt lên. Dung Hủ bây giờ cô còn đắc tội được, nhưng Tần Trình thì cô tuyệt đối đắc tội không nổi. Tần Trình cũng không phải là ảnh hậu lúc trước bị cô sửa trị sau lưng, ảnh hậu kia sau đó đã hết thời, cô mới có thể tìm người làm bại lộ gièm pha của chồng ảnh hậu, khiến ảnh hậu mất hết mặt mũi.

Vì thế, Viên đạo đã tự chủ trương gọi điện thoại, đặt một căn phòng, Dung Hủ cũng chỉ vô tội nhìn Tần Trình, cong môi cười khẽ.

Mọi người cùng nhau đi đến khách sạn, cũng không có ai phát hiện, khóe miệng người đàn ông vẫn luôn mím lại, hết sức không vui mà cùng Dung Hủ sóng vai đi tới. Mọi người nói cười vui vẻ hình thành đối lập rõ rệt với Tần Trình mất mát trầm thấp, quả nhiên là một bên xán lạn rực rỡ như xuân, một bên gió lạnh gào thét như trời đông giá rét.

Đến khách sạn, Tần Trình lại tranh thủ một chút, muốn chung phòng với Dung Hủ: “Tới vội vàng, hình như tôi quên mang ví tiền rồi.”

Viên đạo hơn năm mươi tuổi không dám tin nhìn Tần Trình, vẻ mặt kinh ngạc hỏi ngược lại: “Cậu lại không có xài thanh toán qua mạng à?”

Tần Trình mới hai mươi bảy tuổi: “…”

Dung Hủ: “^_^ ”

Tần Trình ở tầng chót, Dung Hủ lại ở tầng giữa, hai người nhân tiện tạm biệt trong thang máy. Người đàn ông nhíu mày, dường như còn muốn nói điều gì đó, nhưng Viên đạo và nhân viên công tác khác vẫn còn trong thang máy nhìn, vì thế hắn chỉ quay đầu nhìn thiếu niên một cái, liền xoay người rời đi.

Chờ Dung Hủ trở lại phòng, còn chưa kịp cởi áo khoác ra, liền nhận được một tin nhắn.

[ Tần Trình: tôi xuống dưới tìm em. ]

Nhìn thấy cái tin nhắn này, Dung Hủ ngửa ra sau nằm ở trên giường lớn mềm mại, nhịn không được nở nụ cười: [ không cần, ngày mai quả thật tôi phải quay lúc sáng sớm. Hôm nay đã xin phép kéo tiến độ, nhất định phải gia tăng tốc độ quay phim. ]

Thật lâu sau, mới nhận được một chữ đơn giản của người đàn ông: [ À… ]

Chỉ một chữ, ý tứ mất mát nồng đậm trực tiếp xuyên qua màn hình di động, tràn ra.

Ý cười bên môi thiếu niên không khỏi càng tăng lên vài phần, nhìn di động, cậu cũng có thể đoán được, giờ phút này người đàn ông ấy nhất định là đơ cái mặt than, ánh mắt lạnh lùng nhìn di động. Nhìn qua giống như thật sự không thèm để ý chút nào, nhưng mà trên thực tế…

[ Dung Hủ: ngủ ngon, thác nước hôm nay rất đẹp. ]

Nhìn thấy tin nhắn, Tần Trình không khỏi sửng sốt, sau một lúc lâu, hắn cười nhạt cong môi.

Thác nước rất đẹp…

Tần Trình bình tĩnh ấn nút ghi âm, nhẹ nhàng trầm thấp nói vào trong điện thoại: “Em càng đẹp.”

Khi Dung Hủ mở tệp giọng nói ra, ngay sau đó, giọng nam từ tính khàn khàn liền quanh quẩn trong căn phòng yên tĩnh. Giọng nói kia nhu hòa trầm thấp, giống như đàn violoncell nhẹ nhàng tấu vang, thân thể Dung Hủ run lên, trên hai gò má không khỏi nhẹ nhàng đỏ ửng. Theo bản năng trở tay úp di động ở trên giường, Dung Hủ trực tiếp đứng dậy vào phòng vệ sinh, bắt đầu rửa mặt.

Mà bên phía Tần Trình, đợi thật lâu cũng không đợi được hồi âm, hắn khẽ nhướn mi, dường như hiểu rõ cái gì đó.

Thiếu niên ấy rất thông minh, nhưng kỳ thật cũng rất dễ dàng thẹn thùng. Eo cậu rất nhỏ cũng rất mềm, trên người mang theo một làn mùi hương trong lành như có như không, khi bạn từ phía sau ôm chặt lấy cậu ấy, cậu ấy sẽ thẹn thùng đến mặt mũi đỏ bừng, lỗ tai đỏ rực như có thể chảy cả máu, đáng yêu đến độ khiến người ta hận không thể cắn vành tai mềm mại đó một cái.

So với thác nước mênh mông kia còn đẹp hơn một vạn lần.

Sau khi bạn thổ lộ với cậu ấy, cậu ấy sẽ thẹn thùng đến mức không dám ngẩng đầu nhìn bạn, chờ bạn nói lại một lần nữa, cậu ấy mới nâng mặt lên, ra vẻ trấn định nhìn bạn, nhưng không biết rằng, cặp mắt kia phủ kín ánh nước sáng lấp lánh, vừa xinh đẹp vừa… mê người.

Cảnh tượng kia quanh quẩn trong đầu, ánh mắt người đàn ông càng ngày càng thâm trầm, môi cũng gắt gao mím lại. Ngay sau đó, sắc mặt hắn lại bỗng nhiên cứng đờ, tiếp đó tỉnh bơ để điện thoại di động xuống, mặt không đổi sắc đứng dậy đi vào phòng tắm, bắt đầu… xối nước lạnh.

Một ngày sau khi Tần Trình đến thành điện ảnh Tượng Sơn, ngày đầu tiên tham ban đoàn phim «Mê thành», cứ như vậy kết thúc.

Ngày hôm sau khi Viên đạo ở đoàn phim lại nhìn thấy người đàn ông nào đó, ông kinh ngạc há to mồm, qua thật lâu mới tiếp nhận hiện thực này, hỏi: “… Còn đến tham ban hả?”

Tần Trình rũ mắt, vẻ mặt bình tĩnh nói rằng: “Việc chọn cảnh còn chưa xác định.”

Viên đạo vội nói: “Hôm nay Dung Hủ cũng không thể cùng cậu ra ngoài đi dạo nữa, Tần Trình, cậu tự đi đi, nhiều nhất là tôi phái một nhân viên đi cùng cậu, miễn cho cậu lạc đường.”

Vừa nghe lời này, rất nhiều nhân viên ở hiện trường đều kích động mà vảnh tai, mỗi người đều chờ mong nhìn về phía Viên đạo, chỉ thiếu viết một hàng chữ to trên mặt ——

Xin cho tôi phục vụ vì nam thần!

Nhưng mà làm bọn họ thất vọng chính là, Tần Trình nhẹ nhàng lắc đầu: “Không vội, buổi chiều lại nói.”

Vì thế, đoàn phim «Mê thành» chính thức nghênh đón một vị minh tinh cấp ảnh đế tham ban.

Viên đạo làm việc trong giới nhiều năm, danh vọng rất cao, nhưng rất ít khi hợp tác với ảnh đế ảnh hậu nổi tiếng. Viên đạo rất thích dùng người mới, tựa như đoàn phim «Mê thành», ngoại trừ Bách Tích Văn từng có một lần đề cử ảnh đế, những diễn viên khác gần như đều là người mới.

Dung Hủ thì không cần nói, về phần Nhâm Thư Chỉ, cô là ca sĩ chuyển diễn viên, trước kia đều quay phim truyền hình, «Mê thành» là bộ điện ảnh thứ hai cô từng quay.

Mới đầu mọi người chỉ cho rằng Tần Trình định tùy tiện nhìn, không ở lại đây bao lâu, ai ngờ hắn vừa tham ban, chính là tròn ba ngày.

Viên đạo cũng không lo lắng Tần Trình tiết lộ tình huống của đoàn phim «Mê thành» ra ngoài, dù sao thì đây là tố chất nghề nghiệp cơ bản nhất, nếu ngay cả việc này cũng làm không được, thế thì diễn viên đó tuyệt đối đừng mong lăn lộn tiếp trong giới. Nhưng mà Tần Trình ở lại nơi này, ông cứ cảm thấy có chỗ nào đó quái quái…

Tình huống này tận đến ngày thứ ba, mới có một chút chuyển biến tốt đẹp.

Viên đạo trực tiếp xem người đàn ông đó như một người bình thường: Tần Trình chỉ là tới chọn cảnh, vừa vặn ông và Tần Trình coi như là quen biết, Tần Trình và Dung Hủ cũng từng hợp tác, đối phương không chỗ để đi, lúc này mới đến đoàn phim bọn họ đi dạo.

Nghĩ như vậy, hết thảy đều trở nên không hề gì.

Mà Viên đạo một lòng quay phim, tự nhiên không có phát hiện, người đàn ông ngồi ở bên cạnh ông nhìn màn hình camera, vẫn luôn dùng ánh mắt kỳ quái ngưng mắt nhìn thiếu niên trong hình ảnh.

Dung Hủ mặc tây trang, Dung Hủ đeo mắt kính, Dung Hủ miệng thực độc, rồi lại thông minh đến độ khiến người ta nhịn không được đi sùng bái và yêu thích… kỳ thật Tần Trình từng gặp qua dáng vẻ trưởng thành của Dung Hủ, tuy rằng tuổi rất nhỏ, nhưng mà khi Dung Hủ sắm vai Lăng Tiêu ba bốn chục tuổi, cậu lại không khiến bất cứ ai thoát phim.

Khi cậu ấy hạ mắt nghiêm túc nhìn bạn, năm tháng lặng lẽ lắng đọng lại trên người cậu ấy, ánh mắt không còn đơn thuần ngây thơ, trái lại xen lẫn thâm trầm trải qua tang thương. Nhưng không hề thay đổi chính là, vĩnh viễn đều thực xinh đẹp.

Nội dung «Mê thành» Tần Trình đã sớm biết đại khái, trước đó lúc hắn giúp Dung Hủ phân tích kịch bản, đã hiểu biết một phần, nhưng cái gì cũng không rung động bằng nhìn thấy tận mắt.

Lúc này đang quay cảnh buổi tối.

Hết chương 80.1

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [80.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s