Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [80.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ tám mươi (2)

Vụ án huyên náo rầm rộ, dư luận xôn xao, cách thời hạn kết án cấp trên đưa xuống chỉ còn lại có ba ngày. Tiết Gia Triết cho Đàm Dương Hiên rất nhiều phân tích, bọn họ cũng càng ngày càng tiếp cận đáp án. Nhưng mà cổ nhân đều nói, người đi trăm dặm thì chín mươi dặm cũng chỉ mới là nửa đường. Bọn họ đi tới nơi tiếp cận chân tướng, lại cảm giác cách chân tướng ấy càng ngày càng xa.

Truyền thông đưa tin càng ngày càng nhiều, Đàm Dương Hiên thừa nhận áp lực cực lớn, hắn lại đi đến đại học Tiết Gia Triết giảng dạy, nghe y giảng bài.

Cho dù là lớp ban đêm, đi vào phòng học cũng chật ních sinh viên. Một giáo sư tuấn mỹ nhã nhặn trẻ tuổi, học thức uyên bác, khí chất thanh lãnh, dù miệng đối phương cực kỳ độc, mỗi một sinh viên đều sợ hãi bị Tiết giáo sư điểm danh trả lời vấn đề, nhưng bọn họ đều vui vẻ chịu đựng, hận không thể khiến Tiết giáo sư mỗi ngày đều có thể lên lớp.

Tiết Gia Triết đứng ở trên giảng đường, giọng nói lạnh nhạt giảng hiệu ứng Barnum cho sinh viên bên dưới.

“Lấy tâm lý học, chiêm tinh học, bói toán học cùng với xem bói cổ đại Hoa Hạ mà nói, phần lớn đều có thể dùng hiệu ứng Barnum để giải thích. Lý luận đưa ra từ học thuyết chiêm tinh, trên cơ bản có thể sử dụng với mỗi người, chín mươi phần trăm là sẽ không xuất hiện sai lầm.”

Giáo sư trẻ tuổi nâng mắt lên, trong đôi mắt phượng lướt qua một chút thâm trầm, nhìn về phía chàng cảnh sát ngồi ở sau cùng phòng học.

“Nhưng mà, tôi hy vọng các bạn biết, trên thế giới này… không có bất cứ một lý luận nào, có thể giải thích tất cả mọi chuyện, có thể hoàn hoàn chỉnh chỉnh mà phân tích một người.”

Vốn là tiết lý luận rất buồn tẻ, các cô gái bên dưới cũng chỉ si ngốc nhìn chằm chằm giáo sư nhà mình, đột nhiên nghe lời này, tất cả mọi người tinh thần tỉnh táo. Chỉ thấy đôi môi hơi có vẻ lạnh nhạt của Tiết Gia Triết nhẹ nhàng cong lên, nở rộ ra một nụ cười lạnh như băng, rõ ràng là đang cười, nhưng lại khó hiểu mà khiến người ta cảm thấy một chút lạnh lẽo.

Y nhẹ nhàng nói rằng: “Ai cũng không biết, ở sau lưng người mà bạn đang nhìn thấy, rốt cuộc là dạng gì. Chiêm tinh không thể nào nói rõ ràng bản chất mỗi người, chỉ đem con người phân chia thành mười hai loại không rõ ràng, tự nhiên là không khoa học. So sánh ra, bói toán xem bói của Hoa Hạ bao gồm ngày sinh tháng đẻ, tướng mạo, chỉ tay, có liên hệ với phong thuỷ cá nhân gia đình, phong thuỷ tổ tông âm trạch. Nếu nhất định nuốn nói cái nào càng có khả năng có khoa học hơn, bói toán xem bói Hoa Hạ có khả năng này, chiêm tinh lại không có khả năng.”

Lập tức có bạn học nhấc tay: “Thầy! Thầy đây là phong kiến mê tín!”

Một giáo sư tâm lý học thế mà lại ở trên lớp học nói rằng xem bói có khả năng chuẩn? Đây quả thực là vả vào mặt tiến sĩ tâm lý học như y!

Nhưng mà Tiết Gia Triết lại khẽ nhướn mi, nhìn về phía sinh viên kia: “Tôi có nói, nó nhất định là chuẩn sao?”

Sinh viên kia lập tức sửng sốt: “A?”

Tiết Gia Triết cong khóe môi, ý cười càng tăng lên: “Bạn phản đối tôi, nói tôi phong kiến mê tín, nhưng bạn lại tin tưởng chiêm tinh. Hôm nay bạn không có chạy xe đến trường, chuẩn bị đi bộ về ký túc xá, hôm nay lúc không có tiết, vẫn luôn đảo quanh dưới lầu ký túc xá nữ sinh, ngày mai còn chuẩn bị tiếp tục đến đó đi lòng vòng.”

Sinh viên kia trừng lớn mắt: “Thầy, thầy… làm sao thầy biết? Thầy thật sự biết xem bói hả?!”

Dưới đài ồ lên.

Mà cuối phòng học, Đàm Dương Hiên lại bỗng nhiên nở nụ cười, hắn mặt ủ mày ê cả ngày, nhìn đám sinh viên đó bị Tiết Gia Triết đùa giỡn đến xoay vòng vòng, rốt cuộc bị chọc cười.

Tiết Gia Triết chuyển mắt nhìn Đàm Dương một cái, lạnh lùng nói: “Cái bạn đến học ké phía sau, xin giữ yên lặng.”

Đàm Dương Hiên: “…”

Đến cuối cùng, Tiết Gia Triết giảng về hiệu ứng Barnum cả một tiết, không trả lời vấn đề của sinh viên kia. Sinh viên kia kiềm chế không nổi lòng hiếu kỳ, tan học nhanh chóng chạy tới hỏi, đám bạn học đều bu tới, Tiết Gia Triết lại thản nhiên nói: “Tôi nói rồi, bạn tin vào chiêm tinh.”

Sinh viên kia càng thêm mờ mịt.

… Cái đó với chiêm tinh có quan hệ gì?!!!

Dưới máy quay cao cấp, mặt mày lạnh nhạt của Dung Hủ được quay hết sức rõ ràng. Cậu giống như là một kẻ cô độc ngăn cách chính mình bên ngoài mọi người, không hợp với thế giới này, mặc tây trang nhạt màu, đeo một cặp kính mắt lạnh như băng, dùng đôi môi mỏng nói xong lời thoại khách quan công chính, thông minh đến độ khiến bất cứ ai cũng không muốn tiếp cận.

Tiết Gia Triết, bị Dung Hủ diễn sống động.

Tần Trình ở đoàn phim ba ngày, chỉ thấy được Dung Hủ NG hai lần. Mỗi ngày cậu đều sẽ thay tây trang khác nhau, nhưng bất luận là dạng quần áo gì, cúc áo sơmi của cậu đều sẽ cài đến nút cao nhất, chỉ lộ ra cần cổ thon dài. Cậu rất ít cười, nhưng khi cười rộ lên, lại càng có vẻ lạnh lẽo và cô độc, chỉ có khi ở chung với Đàm Dương Hiên, mới ngẫu nhiên lộ ra một chút tươi cười thật lòng.

Người như vậy, nhìn như nhã nhặn hữu lễ, nhưng lại càng lạnh lùng.

Khi máy quay cận cảnh Dung Hủ nâng mắt nhìn lướt qua màn ảnh, Viên đạo trực tiếp vỗ đùi, kích động liên tục gật đầu: “Trước kia tôi đã nhìn ra, đứa nhỏ Dung Hủ này có khí chất cấm dục, tôi không chọn lầm người, không chọn sai ha ha!”

Không sai, lúc trước Viên đạo khư khư cố chấp mời Dung Hủ, lý do duy nhất chính là: Dung Hủ có thể diễn tốt Tiết Gia Triết.

Diện mạo tự nhiên không cần phải nói, nhân khí cũng không cần nói, quan trọng nhất là, nhìn Lăng Tiêu dịu dàng hiền lành, Viên đạo thế mà lại nhìn thấu một loại khí chất lạnh nhạt vô tình.

Xem đến lúc kích động, Viên đạo còn nhịn không được nói với Tần Trình bên cạnh: “Có đẹp không? Khẳng định đẹp! Cậu có biết hiện tại con gái thích cái gì không? Chính là loại trai đẹp cấm dục này!”

Nói đến đây, trong màn ảnh, vừa vặn quay đến đoạn Tiết Gia Triết và Đàm Dương Hiên nhớ lại cuộc sống đại học, thanh niên tuấn tú xinh đẹp nho nhã mỉm cười, trên khuôn mặt trắng nõn rốt cuộc lộ ra một chút ý cười. Viên đạo càng cảm khái: “Cậu nói xem bộ phim này của chúng tôi, tuy rằng nội dung đơn giản, nhưng phòng bán vé khẳng định không thấp, tin không?”

Từ đầu tới đuôi, Viên đạo đều không phát hiện, chỉ có bản thân ông nói chuyện.

Tần Trình từ đầu đến cuối đều gắt gao ngưng mắt nhìn thiếu niên trong phim trường, ánh mắt hắn từ mắt phượng tinh tế, mũi cao thẳng, môi tái nhợt của thiếu niên, chậm rãi đi xuống. Bởi vì uống rượu với bạn học cũ, rượu quá ba tuần, rốt cuộc Tiết giáo sư cởi bỏ một nút áo sơmi, lộ ra xương quai xanh cao thẳng yếu ớt.

Người đàn ông mím môi, không chuyển mắt nhìn xương quai xanh trắng nõn kia, trong mũi lại quanh quẩn hương vị nhàn nhạt trên người thiếu niên, cùng với nhiệt độ cơ thể ấm áp khi ôm lấy người ấy.

Đúng lúc này, Viên đạo cười nói: “Phim thương nghiệp có khả năng tôi không quay được cái loại hoành tránh như lão Lưu, nhưng tôi vẫn biết làm thế nào mới có thể hấp dẫn khán giả đến xem phim. Nội dung thì có thể hấp dẫn khán giả nam, cậu xem, Dung Hủ diễn xuất tốt, diện mạo lại xuất chúng, nhất định có thể hấp dẫn một đống khán giả nữ. Tiết giáo sư đẹp trai lại biến thái như vậy, Tần Trình, cậu nói có phải là thiết lập nhân vật rất thời thượng hay không?”

Tần Trình thấp giọng nói: “Ừm.”

Thiếu niên ấy không chỉ có thể hấp dẫn được khán giả nữ, còn có thể hấp dẫn được không ít khán giả nam… chẳng hạn như hắn.

Buổi chiều, Từ Tấn từ sân bay chạy tới, dắt Tần Trình rời khỏi đoàn phim.

Người đàn ông vốn vẫn mang vẻ mặt không tình nguyện, nhưng nhà người đại diện của mình cũng đến rồi, hắn cũng không có biện pháp tiếp tục không đi.

Từ Tấn cười tủm tỉm đẩy kính mắt, nói: “Vốn đã nên tới vào ngày hôm qua, nhưng thành phố B vừa vặn đổ một trận mưa to, máy bay bị hoãn, hôm nay mới đến. Cám ơn ngài chăm sóc Tần Trình, Viên đạo, về sau có cơ hội cùng nhau ăn cơm.”

Viên đạo cười ha ha: “Khỏi nói, thật đúng là chăm sóc cậu ta mà, về sau nhớ phải mời tôi ăn cơm.”

Từ Tấn bình tĩnh mỉm cười: “Nhất định, nhất định.” Nói xong, liền kéo tên đàn ông nào đó ra khỏi đoàn phim.

Tần Trình vốn đang muốn tạm biệt Dung Hủ một chút, nhưng vì ngày kia Dung Hủ phải tham gia giải thưởng Mẫu Đơn, cảnh cần quay trong hai ngày này thật sự rất nhiều, nên chỉ đơn giản nói tiếng hẹn gặp lại với hắn, liền muốn xoay người vào phim trường tiếp.

Người đàn ông chau mày, bỗng nhiên giữ chặt tay thiếu niên, mãnh liệt kéo cậu vào trong lòng.

Nhân viên đi ngang qua bên cạnh đều kinh ngạc mở to hai mắt, Từ Tấn cũng há họng, kinh ngạc nhìn cảnh này. Mà đương sự Dung Hủ thì con ngươi co rút, mờ mịt mà bị người đàn ông ôm vào trong lòng, nghe được giọng nói trầm thấp của đối phương vang lên bên tai mình: “Vậy tôi đi trước, hẹn gặp lại.”

Dung Hủ nghĩ nghĩ, yên lặng giơ tay lên, cho đối phương một cái ôm nhẹ nhàng: “… Hẹn gặp lại.” Nói như vậy, không sai đi?

Nhân viên công tác lập tức bừng tỉnh đại ngộ: à, bà nội Tần thần dù sao cũng là người ngoại quốc, tương đối thoáng, đại khái đối với hắn mà nói, lúc chào hỏi và tạm biệt có thể trực tiếp ôm nhau, cái này rất bình thường.

Lúc này đây, Tần Trình là đi thật.

Đoàn phim «Mê thành» lại đi vào quỹ đạo, không có “người ngoài” quấy rầy, tất cả nhân viên công tác đều có thể lòng không gợn sóng mà chuyên tâm làm việc. Đối với rất nhiều nhân viên nữ mà nói, không có Tần Trình, các cô quả thật càng có thể chuyên tâm, nhưng mà lại cảm thấy một trận mất mát.

Ngay cả chị Vương giúp Dung Hủ trang điểm cũng mang vẻ mặt tiếc hận nói rằng: “Tôi vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy Tần thần, người thật thiệt sự là bảnh ghê. Vốn dĩ từng nghe người ta nói, tính tình Tần thần rất lạnh, tuy rằng con người không xấu, chưa từng ra vẻ ngôi sao nổi giận linh tinh, nhưng mà không dễ thân cận. Lúc này gặp được, quả nhiên đều là lời đồn, Tần thần người ta còn cùng ăn cơm hộp hai mươi đồng giống chúng ta, cũng không nói một câu, rất thích ý nữa.”

Dung Hủ không khỏi bật cười, nhắc nhở: “Chị Vương, cơm hộp kia là của đoàn phim chúng ta, hắn không bỏ một phân tiền nào cả.”

Chị Vương thế mà lại tay ngoài dài hơn tay trong, biện hộ cho Tần Trình: “Dung Dung, sao có thể nói như vậy chứ, đó là Tần Trình đó!”

Dung Hủ: “…”

Có điều lúc ăn cơm, chị Vương lại cố ý bảo em trai phụ trách cơm hộp cho Dung Hủ thêm một cái chân gà. Biết được việc này Dung Hủ kinh ngạc hỏi chị Vương, chị Vương cũng cười nói: “Em còn nhỏ, đang tuổi lớn, quay phim vất vả như vậy, ăn nhiều một chút mới tốt.”

La Thiến bên cạnh xen mồm: “Chị Vương, sao chị không cho Tần thần thêm cái chân gà luôn?”

Chị Vương theo lẽ đương nhiên nói rằng: “Tần Trình là Tần Trình, Dung Dung là Dung Dung, cái này có thể giống nhau sao?”

La Thiến: “… Có đạo lý, dù đó là Tần thần, trong lòng em, cũng là Dung Dung quan trọng hơn.”

Nghe hai người đó nói xong, Dung Hủ cũng không biết là nên cảm thấy vinh hạnh hay là cảm thấy bất đắc dĩ. Có điều cậu cũng không biết, người đàn ông vừa mới đến thành phố B giờ phút này đang dùng vẻ mặt bình tĩnh nghe người đại diện của mình khoác lác: “Vừa rồi tôi nhìn thấy tạo hình của Dung Hủ, khỏi nói chứ, Tần Trình, có thấy quen mắt không?”

Tần Trình nhướn mày nhìn về phía người đại diện: “Quen mắt hả?”

Từ Tấn cười ha ha, cố ý dừng bước lại, xoay người: “Giống tôi không?”

Tần Trình: “…”

Từ Tấn vẻ mặt đứng đắn phân tích: “Cậu xem đó, mang kính mắt, mặc tây trang, kiểu tóc mỗi lần đều dùng keo xịt tóc cố định. Thông minh nè, cơ trí nè, học thức uyên bác, làm người ta tin cậy… rất giống tôi mà. Năm ngoái tôi từng đi ăn cơm với Viên đạo một lần, không phải ông ấy lấy được linh cảm từ tôi, lúc này mới viết kịch bản «Mê thành» chứ… á Tần Trình! Cậu chờ tôi một chút, đi nhanh như vậy làm gì?”

Người đàn ông chuyển mắt liếc nhìn hắn một cái, hỏi: “Anh nuôi ngựa từ hồi nào vậy?”

Từ Tấn phút chốc sửng sốt: “Ngựa? Ngựa gì?”

Tần Trình thản nhiên nói: “Cái con chạy qua trên mặt anh kìa.”

Nói xong nâng chân bước đi, không cho người đại diện nhà mình một chút thời gian phản ứng.

Chờ Tần Trình đi được mấy chục mét, lúc này Từ Tấn mới kịp phản ứng, thẹn quá thành giận nói rằng: “Cậu lại còn nói tôi mặt bự có thể phi ngựa luôn hả?! Không đúng, lời này cậu học được từ chỗ nào? Tôi cũng là mấy ngày hôm trước mới nghe nói cái câu đó từ vợ tôi, cậu làm sao biết?”

Người đàn ông chỗ nào đếm xỉa tới Từ Tấn. Dung Dung nhà hắn lại giống mi à? Da mặt còn dày hơn cả tường thành nữa.

Về phần cái từ này hắn học được từ chỗ nào hả?

Vậy đại khái liền phải quy công cho nhóm dân mạng thông minh bác học  ——

[ Thanh Tiêu Vân Thuyền trả lời@ Liên Dung Tranh Tử Hãm: ha ha ha ha, bạn thế mà lại dám nói chỉ có bạn có thể ngủ với Dung Dung, Dung Dung là của bạn hả? Đã nói là fan trung thành cp Trình Dung mà, đã nói có bạn trai rồi còn cả ngày show ân ái mà? Đại gia quả cam thiệt hông biết xấu hổ, mặt bự có thể phi ngựa luôn, mọi người mau đến xem nè ~233333333]

Hai ngày sau, Dung Hủ xin nghỉ hai ngày, dẫn La Thiến từ Tượng Sơn bay về thành phố B.

Máy bay màu bạc vững vàng đáp xuống sân bay thủ đô, La Chấn Đào đã sớm chờ trong sân bay, để đuổi kịp thời gian, ba người trực tiếp từ thông đạo VIP rời đi. Vừa đi, La Chấn Đào vừa nhanh chóng nói rằng: “Hiện tại chúng ta trực tiếp đi thử lễ phục, làm tạo hình, buổi tối liền tham gia lễ trao giải. Tiểu Hủ, lần này cậu rất bận, hẳn là ngày hôm qua đã nên trở lại, như vậy chúng ta cũng không cần vội vàng thế.”

Dung Hủ cười gật đầu: “Ừm, tiến độ quay phim trong đoàn có hơi gấp, lần sau sẽ về trước một ngày.”

Ngày hôm nay, rất nhiều minh tinh nghệ nhân từ các nơi trên thế giới bay tới, toàn bộ truyền thông Hoa Hạ cũng đều nhìn chằm chằm thành phố B, chỉ chờ lễ trao giải Mẫu Đơn buổi tối, mở ra buổi tiệc thịnh soạn của ba giải thưởng phim truyền hình lớn năm nay!

Hết chương 80.2

Advertisements

2 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [80.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s