Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [94.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ chín mươi bốn (1)

Giống như lúc thử vai, sau khi Lưu lão hô lên “action”, Dung Hủ không chút hoang mang nâng tách trà đơn sơ kia lên.

Ngón tay trắng gầy thon dài nhẹ nhàng phất bọt trà trong tách, hương trà nhàn nhạt từ trong tách trà phiêu tán ra, rất nhanh liền tràn ngập toàn bộ phim trường.

Trang phục diễn của Dung Hủ hiện giờ càng thêm hoa mỹ hơn so với lúc thử vai, stylist cố ý căn cứ vào khuôn mặt của cậu mà đặc biệt thiết kế kiểu tóc, quần áo cũng làm suốt đêm không nghỉ, hoàn toàn vừa vặn thân hình cậu. Từ xa nhìn lại, cho dù là trong phủ đệ thần tử ánh sáng ảm đạm, đơn sơ bình thường, khi Dung Hủ đưa tay phất nắp tách, vẫn sáng ngời rực rỡ, thanh nhã cao quý.

Hơn nữa khiến người ta kinh dị chính là, Dung Hủ không chút hoang mang uống trà, cách một cánh cửa, Tần Trình thế mà lại giống như biết cậu đang làm gì, chờ đến khi Dung Hủ nhấp xong một ngụm trà nhỏ, mới đột nhiên từ chỗ ba thước ngoài cửa đi nhanh vào phòng.

Lẽ ra nên tận lực lùi ra sau vài bước, để nhắc nhở diễn viên trong phòng: tôi muốn vào cửa, cậu chuẩn bị tốt.

Nhưng mà Lưu lão nhìn camera, phát hiện lúc Dung Hủ vừa mới buông tách xuống, Tần Trình cũng đột nhiên bắt đầu đi vào trong phòng. Hai người phối hợp không hề có kẽ hở, cho đến khi người đàn ông vươn tay đẩy cửa gỗ, ánh sáng sáng ngời từ ngoài phòng chiếu rọi vào.

Trong phút chốc, Dung Hủ dừng động tác lại, quay đầu nhìn qua. Cũng trong tích tắc này, Tần Trình dừng bước, yên lặng nhìn Dung Hủ.

Trường bào cẩm y màu nâu sẫm bao quanh thân thể thon gầy trẻ tuổi của Thái tử, bên hông y chỉ treo một miếng bạch ngọc, phía trên có khắc một chữ “Lang”, ngoài ra trên người không còn trang sức gì khác. Đứng ở trong đại điện hoàng cung, khí thế của y bức người, làm người ta thần phục, nhưng đứng trong phủ đệ của thần tử, y lại hơi hơi cong môi, nhìn Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ đột nhiên vào cửa, nhẹ nhàng cười.

Người trong thiên hạ luôn có chung nhận thức, đương kim Thánh Thượng tổng cộng ba trai bốn gái, sáu người trong đó đều diện mạo thường thường, hoàn toàn không kế thừa bộ dạng của mẫu phi bọn họ. Chỉ riêng Thái tử Chu Mặc Lang, tướng mạo siêu tuyệt, khí độ tài hoa, rất có phong thái của Hiếu Từ hoàng hậu năm đó, hoàn toàn không giống bệ hạ.

Khổng Triều tự nhiên là biết Thái tử, nhưng mà trăm triệu lần không ngờ, sẽ nhìn thấy Thái tử ở nhà mình.

Khiếp sợ thình lình ập tới khiến vị Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ này không lập tức hành lễ, ánh mắt hắn kinh ngạc nhìn Thái tử trẻ tuổi tuấn mỹ trước mắt, Chu Mặc Lang cũng nhìn hắn. Tầm mắt hai người nhẹ nhàng đảo qua trên mặt đối phương, một lát sau, Khổng Triều đột nhiên quỳ một chân hành lễ.

“Thần Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ Khổng Triều, tham kiến Thái tử điện hạ.”

Giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông vang lên trong phim trường yên tĩnh.

Tần Trình cúi đầu, nửa quỳ trên mặt sàn, từng chữ một nói ra lời cung kính. Giọng hắn như phá thạch tạc băng, lãnh ngạnh có lực, vững vàng đập vào trong lòng mỗi người ở đây. Không khí nhất thời trở nên có chút nghiêm túc, tất cả nhân viên công tác đều gắt gao nhìn chằm chằm hai người trong phim trường, bất tri bất giác liền có vài phần khẩn trương.

Bầu không khí ở hiện trường, trong lúc bất tri bất giác, đã bị kéo theo tiết tấu của Tần Trình.

Diễn viên tổt có thể khiến người ta nhập diễn, khi hắn đọc lời thoại, khi hắn diễn xuất nhân vật, bạn sẽ sinh ra cảm giác nhập tâm cực kỳ mãnh liệt, có thể lĩnh ngộ được tâm tình nhân vật giờ phút này, cùng nhân vật trải qua buồn vui đau khổ.

Bản lĩnh đọc lời thoại của Tần Trình rất mạnh, giọng hắn có sự khác biệt cực kỳ mỏng manh với lúc trước. Lúc trước đây là âm thanh trầm thấp dễ nghe, nhưng trong giọng của Khổng Triều còn đè nén một chút hương vị huyết tinh, rõ ràng là đang hành lễ với Thái tử điện hạ, nhưng cũng không giấu được khí phách lạnh băng cường đại kia.

Cảnh này bị Dung Hủ nhìn ở trong mắt, nghe vào trong tai, trên khuôn mặt trắng nõn của cậu còn mang theo mỉm cười, nhưng trong lòng lại hết sức lãnh tĩnh. Cậu nâng mắt phượng lên, cười mở miệng: “Khổng Chỉ huy sứ không cần đa lễ, hôm nay tùy tiện đến đây, là bổn cung thất lễ.”

Ngay sau khi lời này nói ra, Khổng Triều liền đứng lên, không chút khách khí với Thái tử. Nhưng mà, trên mặt Chu Mặc Lang lại không có một chút giận hờn, buông tách trong tay xuống, phát ra một tiếng vang “lạch cạch”.

Giữa phim trường, Dung Hủ đứng ở bên cạnh bàn bát tiên, trầm ổn bình tĩnh, mỉm cười. Tần Trình lại một thân phong sương, trên khuôn mặt kiên nghị anh tuấn không có một chút biểu tình, trong con ngươi tối đen lóe ra ánh sáng mỏng manh, không tiếng động đánh giá thiếu niên Thái tử ở trước mắt.

Trận giằng co này, chỉ ngắn ngủn vài giây, lại khiến không khí toàn trường đều áp lực.

Một người là mỉm cười nhàn nhạt, một người là mặt mày lạnh lùng.

Hai người đều không mở miệng, hai người đều không có động tác, nhưng mà bên cạnh phim trường, La Thiến lại cảm thấy mình có chút thở không nổi. Cô dường như nghe được bên tai có tiếng nhạc nền vang lên, hẳn là tiếng đàn cổ đặc biệt trầm buồn, từng âm điệu đơn lẻ quanh quẩn trong không khí, nhìn như thong thả, kì thực khẩn trương dồn dập, hệt như tình cảnh trước mắt ——

Khổng Triều đang suy tư, hay không muốn tín nhiệm vị Thái tử trước mắt.

Dung Hủ bình tĩnh đại khí và Tần Trình mặt mày lạnh nhạt, hình thành đối lập rõ rệt. Mới đầu La Thiến chỉ cảm thấy lúc hai người đó đứng chung một chỗ, thật sự rất cảnh đẹp ý vui. Nhưng dần dần, cô liền đắm chìm trong nội dung phim, cô ngừng thở, chờ hai người đó tiếp tục diễn.

Rốt cuộc, là Tần Trình hành động trước. Hắn hạ mắt nhìn vị Thái tử điện hạ ôn nhuận nhu hòa này, bình tĩnh mở miệng: “Không biết Thái tử điện hạ hôm nay đến đây, là vì chuyện gì.”

Dung Hủ nâng mắt, cười khẽ ra tiếng: “Khổng Chỉ huy sứ đã có đáp án.”

Tần Trình lạnh nhạt: “Thứ cho thần không biết.”

Độ cong khóe môi Dung Hủ lại tăng lên vài phần, đôi mắt trong suốt của cậu dừng trên khuôn mặt không chút nào đổi sắc của Khổng Triều, trấn định nói: “Hôm qua ở hẻm son phấn Tây Thị, nghe nói Khổng Chỉ huy sứ suýt nữa đả thương dân chúng. Trong số dân chúng kia, có một người… là biểu huynh của bổn cung.”

Trên mặt Tần Trình lập tức xuất hiện kinh ngạc, hắn hơi hơi xoay người: “Thần không biết, xin điện hạ ban tội!”

Tuần trước sau khi xem qua đoạn thử vai của Dung Hủ, biên kịch lại có một ít linh cảm, hơi sửa lại cảnh lần đầu gặp mặt của Chu Mặc Lang và Khổng Triều. Không còn nói thẳng tỏ rõ lòng trung thành nữa, mà là vòng vo một trận, như vậy liên hệ với nội dung phía trước, càng có thể biểu lộ tốt tính cách và quan hệ nhân vật giữa hai người.

Dựa theo nội dung, tối hôm trước, Khổng Triều mới vừa truy tìm manh mối đến hẻm son phấn, gặp được Thịnh Tương Quân.

«Trang hoa la» là một bộ phim điện ảnh Cẩm Y vệ, tất nhiên có không ít cảnh hành động, cho nên ngày hôm qua có người muốn ám sát Thịnh Tương Quân, Khổng Triều vừa lúc bảo vệ đối phương. Qua một phen so đấu, nửa cái hẻm son phấn đều bị hủy, hôm nay lúc lâm triều, cũng có thần tử bẩm báo việc này với Thái tử giám quốc, nhưng bởi vì Khổng Triều lúc ấy che mặt, cho nên cũng không có bắt được hắn.

Chuyện thái tử vào triều chỉ sơ lược trong kịch bản, là để trợ giúp diễn viên hiểu rõ, cũng không có thật sự quay lại.

Mà hôm nay Thái tử tìm đến Khổng Triều, lại là bởi vì ngày hôm qua khi Khổng Triều rời đi, không cẩn thận làm rơi một miếng ngọc bài. Miếng ngọc bài kia bị người Đông Hán lục soát, giao cho Thái tử, đại thái giám Lý công công nói thẳng ra tên Khổng Triều, vì thế hôm nay Thái tử mới mượn danh nghĩa chuyện “biểu ca”, tới cửa hỏi thăm.

Khổng Triều đương nhiên không có khả năng hỏi Thái tử, làm sao lại biết người đêm qua là hắn, hắn chỉ xoay người thỉnh tội.

Cảnh này đối với Dung Hủ mà nói, kỳ thật chiếm cứ hết thảy chỗ tốt. Cậu diễn Chu Mặc Lang, Khổng Triều gặp cậu liền phải thấp hơn một đoạn, nhất định phải hành lễ. Nhưng mà vậy cũng không có nghĩa là, Tần Trình liền thấp hơn cậu một đoạn. Rõ ràng hành lễ thỉnh tội chính là Tần Trình, nhưng Dung Hủ lại mơ hồ cảm thấy, không khí có hơi bị đối phương dẫn dắt.

Cậu chỉ cần theo cảm giác của Tần Trình mà diễn tiếp, sẽ không phạm sai lầm.

Nhưng mà, giây tiếp theo, khiến tất cả mọi người đều không ngờ tới chính là, Dung Hủ đột nhiên nâng bước lên trước, tự mình nâng Tần Trình dậy!

Một chút kinh ngạc chợt lóe qua trong con ngươi sâu thẳm của người đàn ông, nhưng trên mặt Tần Trình vẫn hết sức bình tĩnh. Hai tay thiếu niên nhẹ đỡ tay hắn, đôi mắt sáng dịu dàng phản chiếu bóng dáng hắn. Vị Thái tử trẻ tuổi ấy mỉm cười nhìn hắn, dùng giọng nói nhu hòa, đọc ra lời thoại: “Biểu huynh ngoan liệt, Khổng Chỉ huy sứ thay bổn cung giáo dục hắn, lại làm sai chỗ nào?”

Cảnh này, đến đây chấm dứt.

Tổ camera bắt đầu đổi góc độ màn ảnh, bởi vì kế tiếp sẽ quay cảnh Khổng Triều đem sự thực nói cho Thái tử, Thái tử cũng chậm rãi chuyển biến thái độ mượn sức với Khổng Triều. Lưu lão định dùng góc ngắm lên cao và góc nhìn xuống để quay đoạn này, Tần Trình dùng góc ngắm lên cao, Dung Hủ lại dùng góc nhìn xuống, một chính một phản, hoàn toàn tượng trưng cho lập trường hai người đối nghịch nhau.

Sau khi Lưu lão hô cắt, thợ trang điểm cũng tiến lên, bắt đầu giúp Dung Hủ và Tần Trình bổ trang.

Nam diễn viên cũng cần bổ trang, bởi vì trong màn hình lớn của điện ảnh, ngay cả một lỗ chân lông cũng có thể thấy rất rõ ràng. Để cam đoan hình ảnh hoàn mỹ, trang điểm là một loại tu dưỡng nghề nghiệp, dù mặt mộc của bạn có xinh đẹp hơn nữa, cũng không thể thật sự không trang điểm.

Có điều Dung Hủ và Tần Trình chỉ quay một cảnh, nên thợ trang điểm chỉ dặm phấn, liền rời khỏi phim trường.

Bên kia, Lưu lão còn đang chỉ đạo tổ camera thao tác máy quay, mà trong phim trường, người đàn ông lại tỉnh bơ đi sang bên cạnh hai bước, dùng âm lượng chỉ có thiếu niên bên cạnh mới nghe được, thấp giọng nói: “Sửa không tồi.”

Nghe vậy, Dung Hủ khẽ kinh ngạc, cậu theo bản năng quay đầu, tầm mắt đột nhiên rơi vào trong đôi mắt Tần Trình.

Cặp mắt tối tăm thâm thúy kia, lắng đọng một nụ cười nhàn nhạt. Một thân Phi Ngư phục của Khổng Triều, khiến Tần Trình thêm vài phần lạnh lùng và đạm mạc, trước đây chỉ khiến người ta cảm thấy rất khó có thể thân cận, mà lúc này, càng túc sát thê lương.

Nhưng mà loại khó thân cận này, lại chỉ là đối với nhân viên công tác mà thôi, ở trong mắt Dung Hủ, chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp, nhịn không được nở nụ cười.

“Anh muốn đè em.”

Tần Trình phút chốc ngơ ngẩn, theo phản xạ nói rằng: “… Đè em?”

Dung Hủ không ý thức được lời mình nói có nghĩa khác, cậu nhướn mi, gật đầu nói: “Vừa rồi lúc anh quay phim, chẳng lẽ không phải cố ý muốn mang em nhập diễn sao?” Theo tiết tấu của Tần Trình kỳ thật cũng không có gì không tốt, Tần Trình nghiên cứu cả bộ phim rất sâu, lý giải của hắn chưa bao giờ bị Lưu lão phản đối, đi theo Tần Trình, cũng có nghĩa là sẽ khiến Lưu lão vừa lòng.

Nhưng mà Dung Hủ lại không thích loại cảm giác bị người ta dắt đi thế này, cậu có lý giải của bản thân cậu đối với nhân vật, không cần bị người khác dẫn dắt. Bởi vậy vừa rồi ở cuối cảnh quay kia, cậu đột nhiên ra tay, căn cứ vào lý giải của mình, đánh vỡ tiết tấu của Tần Trình.

Dĩ nhiên là hiểu rõ thiếu niên đang nói gì, nhưng Tần Trình lại cụp mi, hai mắt mang ý cười, ý vị sâu xa nói: “Hóa ra… anh đè em.”

Dung Hủ nhẹ nhàng hừ một tiếng, vẫn chưa kịp phản ứng.

Không biết bên phía tổ camera xảy ra vấn đề gì, Lưu lão chậm chạp không có quay cảnh tiếp theo, nhân viên khác trong đoàn phim cũng đều đang bận rộn. Tần Trình đi loanh quanh hai bước, sau đó lại đi tới bên cạnh Dung Hủ, vốn dĩ thiếu niên vẫn chưa để ý, mãi đến khi… bỗng nhiên, ngón tay cậu bị người khác móc lấy!

Dung Hủ kinh ngạc ngẩng đầu nhìn về phía Tần Trình, chỉ thấy người kia khẽ cong môi: “Vậy… chúng ta cùng diễn một lần đàng hoàng, thế nào?”

Bộ cẩm bào này của Chu Mặc Lang, cổ tay áo rất rộng rất lớn, trực tiếp che khuất ngón út hai người móc chung chỗ.

Nghe người đàn ông nói, Dung Hủ không kìm lòng nổi cười khẽ ra tiếng: “Ngoéo tay hứa hẹn à?”

Mới đầu Tần Trình cũng không có ý ngoéo tay, chỉ là đơn thuần móc lấy ngón tay của thiếu niên nhà mình. Nhưng nghe vậy, hắn lại không phản bác, mà là hơi hơi gật đầu: “Ừm, ngoéo tay hứa hẹn… ai NG, liền coi như thua?”

Dung Hủ thấp giọng mỉm cười: “Được!”

Kế tiếp, lần đầu tiên Lưu lão đụng phải cảnh quay thông thuận nhất đời này.

Ông chưa bao giờ lo lắng năng lực học lời thoại của Dung Hủ và Tần Trình, phải biết, học lời thoại là trụ cột của một diễn viên. Bản lĩnh đọc lời thoại có vấn đề, còn có thể tha thứ, chỉ có thể nói bạn diễn xuất kém, nhưng nếu ngay cả lời thoại cũng học không xong, vậy tính là cái gì? Vậy căn bản là ngay cả tố chất diễn viên cũng không làm được!

Nhưng đối với hai người trước mắt mà nói, học lời thoại, đọc lời thoại… đã không đáng nhắc tới.

Khi lời thoại bình thường từ trong miệng Tần Trình đọc ra, âm vang có lực, không cần phải xem diễn xuất của hắn, chỉ nghe giọng, đã có thể ở trong đầu miêu tả ra một hình tượng hiệp sĩ lãnh huyết kiên nghị; mà khi Dung Hủ nhẹ phẩy chén trà, dùng giọng nói nhu hòa dễ nghe nói ra lời thoại, tươi cười lạnh nhạt bình thản phụ trợ cho khuôn mặt trắng nõn xinh đẹp kia khó hiểu mà nhiều ra một phần thanh quý, tao nhã thong dong.

Đối diễn với Tần Trình, đã là cảnh cuối cùng của Dung Hủ.

Cảnh lần đầu gặp gỡ của bọn họ chỉ NG một lần, không phải là bởi vì hai người diễn sai lầm, mà là bởi vì tổ camera có một góc độ màn ảnh, khiến Lưu lão không quá vừa lòng.

Khi hai người diễn ở giữa phim trường, rất nhiều nhân viên công tác đều không tự chủ được mà ở bên cạnh vây xem. Ngay cả chính bọn họ cũng không phát hiện, bọn họ xem hứng thú nồng đậm, chờ đến khi cảnh này quay xong, một nhân viên tổ đạo cụ còn cảm khái nói: “Diễn xuất của Tần thần thật tốt, tôi cũng nhập diễn luôn rồi!”

Hoàng Lôi từ bên cạnh đi qua, nghe nói như thế, cô hơi hơi kéo kính râm xuống, mỉm cười nhìn nhân viên kia một cái.

Vừa rồi, làm nữ chính, Hoàng Lôi cũng đứng ở bên cạnh phim trường, nhìn Dung Hủ và Tần Trình diễn mấy cảnh. Trong đoàn phim này, chỉ sợ không một ai có tư cách thay thế Hoàng Lôi, nói một câu rằng “tôi hiểu rõ đối diễn với Tần Trình là cảm giác gì nhất”.

Ngày hôm qua lúc Dung Hủ quay cảnh vào triều, bên tổ B, Tần Trình và Hoàng Lôi đang quay đoạn “hẻm son phấn anh hùng cứu mỹ nhân”. Hoàng Lôi tự nhận là không thích trai đẹp, cũng không trọng mặt mũi cỡ nào, nhưng khi cô được Tần Trình ôm trên dây cáp, xông ra từ trong thanh lâu, cô nhìn khuôn mặt tuấn mỹ không tỳ vết của Tần Trình, cũng nhịn không được mà cảm thấy một chút động lòng.

Thịnh Tương Quân nghĩa vô phản cố yêu người đàn ông đó, mà Hoàng Lôi tuy nói không tính là yêu, nhưng không thể không thừa nhận, cô có hơi hiểu được tâm tư Thịnh Tương Quân.

Nếu có một người đàn ông mạnh mẽ anh tuấn như vậy, trong lúc nguy nan đột nhiên cứu giúp cô, cô tuyệt đối sẽ động lòng.

“A, Tần thần sao có thể đẹp trai như vậy. Em thật chờ mong bộ phim «Trang hoa la» của chúng ta công chiếu, đến lúc đó có thể cho toàn thế giới nhìn thấy, Tần thần một năm đẹp trai hơn một năm! Tam thiếu gia căn bản không phải đỉnh điểm của hắn! Hắn càng ngày càng đẹp trai, diễn xuất cũng càng ngày càng tốt!”

Nghe tiểu trợ lý nói, Hoàng Lôi dừng bước, quay đầu nhìn cô nhóc một cái, cười nói: “Lần trước bảo em làm tốt quan hệ với Dung Hủ, thế nào rồi?”

Tiểu trợ lý lập tức nghiêm mặt, hồi đáp: “Em và trợ lý của Dung Hủ có quan hệ không tồi.”

Hoàng Lôi lại gật gật đầu, cô đi về phía trước vài bước, đột nhiên nghĩ đến: “Em vẫn luôn nói Tần Trình rất đẹp trai, vậy Dung Hủ thế nào?”

Tiểu trợ lý sửng sốt: “… Dung Hủ? Dung Hủ năm nay mới mười tám tuổi đi, hay là mười chín tuổi? Em không thích người nhỏ hơn mình, có điều cậu ấy cũng rất đẹp.”

Hoàng Lôi lại sâu xa mà cười cười, nói: “Cảnh vừa rồi của cậu ấy và Tần Trình, chị càng thưởng thức cậu ấy. Nếu chị là khán giả… ừm, chị càng thích cậu ấy.”

Tiểu trợ lý vẻ mặt mờ mịt, hoàn toàn không rõ ý của ảnh hậu nhà mình, mà bên kia, Hoàng Lôi đã đi xa.

Cả ngày hôm nay, đều quay cảnh đối diễn của Dung Hủ và Tần Trình.

Quay đến mười giờ đêm, tất cả cảnh đối thoại đều đã quay xong. Chỉ cần hai ngày nữa lại quay xong cảnh võ thuật với Tần Trình, là Dung Hủ có thể đóng máy.

Có lẽ là ý thức được thời gian Dung Hủ còn ở lại không nhiều lắm, buổi tối lúc hậu cần phát cơm, tự mình đưa một phần cơm hộp lại đây. Nhìn trong hộp cơm tràn đầy thịt, Dung Hủ hơi kinh ngạc, ngẩng đầu cười cười với cô bé hậu cần.

Nhất thời, cô bé đỏ mặt lắc đầu, nhanh chóng bỏ chạy.

Tần Trình cầm hai hộp cơm, vừa mới đi tới: “…”

Hai người đều mặc trang phục diễn, ngồi bên cái bàn nhỏ đơn sơ bằng nhựa, bắt đầu ăn cơm chiều.

Dung Hủ cầm đũa, từng bước từng bước lựa củ cải ra khỏi thịt, nhẹ nhàng bỏ vào hộp Tần Trình. Người đàn ông cũng không ngăn cản động tác của cậu, chỉ một tay chống cằm, cười nhạt nhìn. Tận đến khi Dung Hủ bắt đầu lựa rau thơm trong cá kho tàu, hắn mới đột nhiên vươn đũa, chặn động tác của Dung Hủ.

Dung Hủ: “…???”

Tần Trình khẽ nhếch môi, giọng điệu bình tĩnh nói rằng: “Anh cũng không ăn rau thơm.”

Lời này vừa nói ra, thiếu niên lập tức hiện ra ánh mắt “anh hùng gặp anh hùng”.

Kế tiếp, Tần Trình bắt đầu giúp Dung Hủ lấy rau thơm trong hộp cơm ra, Dung Hủ cũng đưa đũa, giúp Tần Trình lựa rau thơm. Rõ ràng chính bọn họ lựa của mình dễ dàng hơn, nhưng không hiểu sao, không biết là uống lộn thuốc gì, hai người lại thật sự muốn phiền toái mà giúp đối phương lựa.

Cảnh này dừng trong mắt rất nhiều nhân viên công tác, bọn họ sôi nổi cảm khái: “Không hổ là từ nhỏ cùng nhau lớn lên, tình cảm thật tốt mà!”

Hết chương 94.1

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [94.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s