Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [95.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ chín mươi lăm (2)

Chỉ thấy thiếu niên vẻ mặt nghiêm túc, trong đôi mắt trong suốt tràn đầy đứng đắn, nói từng chữ từng câu: “Với lại anh xem bả vai em này, bị đánh gãy. Trái tim của em, bị anh đâm xuyên qua. Rất đau.” Tạm dừng một khắc, Dung Hủ nghiêm túc nhìn về phía Tần Trình, giọng điệu trịnh trọng lặp lại một lần: “Rất đau.”

Tần Trình: “…”

Nhìn thiếu niên mang biểu tình “em thật sự rất đau, không tin anh xem mấy vết thương này nè”, người đàn ông chậm rãi nở nụ cười, chỉ cảm thấy trong lòng có một thứ ấm áp lặng lẽ hòa tan. Hắn cúi đầu nhìn Dung Hủ, lại nghiêm túc nhìn những “vết thương” Dung Hủ nói, cuối cùng chăm chú nhìn đôi mắt kia.

Gần như là dùng hết sức lực toàn thân, Tần Trình mới nhịn được dục vọng cúi đầu hôn môi thiếu niên. Dưới cái nhìn chăm chú của toàn bộ đoàn phim, hắn chỉ có thể mở hai tay, ôm đối phương vào trong ngực, thấp giọng nói rằng: “Chúc mừng em đóng máy, Dung Hủ.”

Những lời này âm lượng không nhỏ, bị rất nhiều nhân viên đoàn phim nghe được, bọn họ hiểu rõ mà dời tầm mắt đi chỗ khác.

Dung Hủ hơi giật mình, một lúc lâu, cậu cũng cười khẽ dang hai tay, gắt gao ôm người đàn ông ấy.

Có vài lời không cần phải nói, chỉ ôm như vậy, cảm nhận nhịp đập truyền đến từ trái tim kia, hết thảy đều đã rõ ràng trong lòng.

Nhưng trên thực tế, chờ đến buổi trưa, Tần Trình mới biết mình nói những lời đó kỳ thật là sai rồi.

Buổi chiều, Lưu lão, người sản xuất và biên kịch mở một cuộc họp ngắn, sau khi bọn họ chấm dứt cuộc họp, Lưu lão tự mình tìm tới Dung Hủ, nghiêm túc nhìn cậu, qua hồi lâu, mới lên tiếng: “Kỳ thật… vừa rồi sau khi xem tất cả kết cục mà hôm nay chúng ta quay, Dung Hủ, tôi muốn thêm cảnh cho cậu, cậu cảm thấy thế nào?”

Dung Hủ đã tẩy trang, thay xong quần áo: “…”

Đối với loại điện ảnh chế tác lớn như «Trang hoa la», đương nhiên cảnh diễn càng nhiều càng tốt.

Chu Mặc Lang thân là boss lớn cuối cùng, kỳ thật chỉ có thể xem như nam số ba, bởi vì nam số hai là boss nhỏ Lý công công. Lý công công người ta tuy rằng không phải là boss lớn, nhưng ngoại trừ kết cục vạch trần chân tướng, trong cả bộ phim gần như đều là người ta làm nhân vật phản diện, cảnh diễn đặc biệt nhiều. Cảnh của Dung Hủ thật sự tính gộp lại thì phỏng chừng chỉ chiếm không được hai mươi phút, là ngắn mà chất danh xứng với thực.

Tuy rằng đã đặt vé máy bay chiều mai, nhưng Dung Hủ vẫn không cần nghĩ ngợi đáp: “Được, Lưu lão, cháu ok.”

Loại bánh từ trên trời rớt xuống thế này, thật sự là không cần cũng uổng.

Đại khái cũng biết chuyện ngày hôm sau Dung Hủ phải lên máy bay, Lưu lão khoát tay, cười nói: “Không phải là cảnh quá dài, cậu yên tâm, buổi chiều ngày mai cậu nhất định có thể bắt kịp máy bay. Chỉ là định thừa dịp tối hôm nay, quay bù một cảnh đối diễn của cậu và Tần Trình.”

Dung Hủ cười nói: “Là cảnh hành động sao?”

Lưu lão lắc đầu: “Đối thoại.”

Vừa nghe lời này, thiếu niên kinh ngạc nhìn ông, suy tư một khắc, mới hỏi: “Giữa Chu Mặc Lang và Khổng Triều, còn cần cảnh đối thoại gì sao?”

Lưu lão cười ha ha: “Có nhớ giữa trưa hôm nay lúc cậu quay hình nói như thế nào không? Uống rượu dưới trăng, tôi tính quay cảnh này ra, chèn vào nội dung phim. Trong kịch bản trước đó, Khổng Triều rất kính trọng Thái tử, Thái tử cũng thực thưởng thức Khổng Triều. Nhưng hiện tại tôi cảm thấy có thể làm loại tình cảm quân thần này nặng thêm một chút… Chí lớn gặp nhau, bạn hữu nghị, Dung Hủ, cậu cảm thấy thế nào?”

Nói xong, Lưu lão liền nhìn về phía Dung Hủ, dường như đang chờ đợi đáp án.

Dưới ánh đèn sáng ngời, Dung Hủ trợn to hai mắt, thấp giọng nói: “Chí lớn gặp nhau…”

Ngay sau đó, cậu lập tức cười gật đầu: “Lưu lão, cháu cảm thấy như vậy vô cùng tốt.”

Lưu lão cao giọng cười ha hả: “Tôi coi như cậu đồng ý nhé.”

Làm một diễn viên, dù Dung Hủ có khắc khổ đi nghiên cứu kịch bản thế nào nữa, có cố gắng đi tìm hiểu nhân vật như thế nào nữa, ở phương diện khống chế cả bộ phim, cậu vĩnh viễn không thể sánh bằng đạo diễn.

Diễn viên quan trọng nhất là đóng phim, còn đạo diễn thì lại chân chính quản lí cả tác phẩm, cho nên Lưu lão có thể nhìn ra giữa Chu Mặc Lang và Khổng Triều càng cần một loại hữu nghị, còn Dung Hủ lại ở trong cuộc, bị đánh thức mới có thể phát hiện.

Đương nhiên, chính cái gọi là nghề nào thì chuyên cái đó. Muốn Lưu lão đến đóng phim, ông khẳng định diễn không tốt bằng Dung Hủ và Tần Trình. Nhưng muốn Dung Hủ đi làm đạo diễn, tự nhiên không có khả năng đánh đồng với Lưu lão.

Việc này không nên chậm trễ, nếu đã xác định muốn thêm cảnh, Dung Hủ rất nhanh thay một thân trường bào màu trắng, đeo phát quan, bắt đầu hoá trang.

Cảnh này vốn dĩ trong kịch bản có đề cập qua một lần, lúc ấy Thịnh Tương Quân đã vào nhà Khổng Triều. Có một buổi tối cô vốn muốn tìm Khổng Triều, nhưng mà quản gia lại nói cho cô biết: “Đại nhân đang tiếp đãi khách quý, tối nay không tiện.”

Từ góc độ Thịnh Tương Quân, khán giả có thể biết vị khách quý kia chính là đương kim Thái tử. Thái tử rất thưởng thức Khổng Triều, buổi sáng cùng ngày Khổng Triều và người Đông Hán phát sinh tranh chấp, Đông Hán không cho phép hắn lùng bắt. Vì thế màn đêm buông xuống, Thái tử liền tự mình đến phủ đệ, đưa cho Khổng Triều một khối lệnh bài Thái tử.

Kế tiếp Khổng Triều liền nương theo lệnh bài này, tiếp tục tranh đấu với Đông Hán.

Tình tiết này chỉ là để Khổng Triều có được một cái cớ danh chính ngôn thuận chống lại Đông Hán, nhưng dưới suy nghĩ bộc phát của Lưu lão, liền biến thành sự kiện đắp nặn hữu nghị giữa Chu Mặc Lang và Khổng Triều.

Trùng hợp buổi tối hôm nay, một vầng trăng sáng treo cao trên không trung, tản ra ánh sáng mềm nhẹ.

Vì thế dưới cái nhìn chăm chú của mọi người trong đoàn phim, chỉ thấy Thái tử một thân bạch y cười rót rượu cho Cẩm Y vệ lãnh túc tuấn mỹ, người sau lập tức đứng dậy chối từ, ai ngờ Thái tử mỉm cười, như ánh trăng sáng ngời, nói: “Khổng Chỉ huy sứ hà tất khách khí với bổn cung. Bổn cung biết, Đông Hán kiêu ngạo, luôn ương ngạnh, người dám can đảm trắng trợn đối chọi với bọn họ như vậy, bình sinh bổn cung còn chưa từng gặp qua. Khổng Chỉ huy sứ anh dũng, khiến bổn cung kính nể.”

Khổng Triều vẫn chối từ.

Thái tử trẻ tuổi khó xử chau mày, giận dữ nói: “Khổng đại nhân là khinh thường bổn cung ư?”

Khổng Triều im lặng suy tư chốc lát, cuối cùng vẫn ngồi trở về.

Thái tử phất phất tay, bảo thị vệ của mình lui ra. Thị vệ kia vốn dĩ còn không chịu đi, Thái tử quay đầu cười nhìn hắn: “Nếu có một tên trộm mà ngay cả Khổng đại nhân cũng không thể đối phó, ngươi ở đây, lại có tác dụng gì?”

Kiểu này dĩ nhiên là muốn nói lời thẳng thắn với nhau, khiến sống lưng thẳng tắp của Khổng Triều chậm rãi thả lỏng.

Vì thế, ăn ăn uống uống, Thái tử tuấn nhã thanh quý không hề làm giá, lấy tình bạn đối đãi với vị Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ này. Tim người chung quy là bằng thịt, dù Khổng Triều lãnh tình như thế nào mữa, cũng không khỏi bị Thái tử chiêu hiền đãi sĩ mượn sức.

Chỉ cần không có ngăn cách, vậy tự nhiên là có thể nói chuyện trời đất.

Hai người từ Đông Hán Tây Hán, nói đến quan chế huân quý; từ đất đai thuế ruộng, nói đến tình hình chiến tranh biên cương.

Khổng Triều không dám nhiều lời, nhưng Thái tử lại kéo tay hắn, mỉm cười nói: “Chỉ là nói mà thôi, nam nhi chí ở bốn phương, đều là tận tâm tận lực vì Đại Minh ta, cũng chỉ có trời biết đất biết ngươi biết ta biết. Chẳng lẽ Khổng đại nhân, không tin được ta?”

Không còn tự xưng “bổn cung”, phòng vệ cuối cùng trong lòng Khổng Triều cũng triệt để sụp đổ.

Chờ đến ngày hôm sau Khổng Triều tỉnh lại, Thái tử đã sớm rời đi, vào triều sớm. Mà ở trên bàn của hắn thì đặt một khối lệnh bài dương chi bạch ngọc, trên đó viết một chữ “Lang” đơn giản. Đây chính là lệnh bài riêng của Thái tử, khiến Khổng Triều càng thêm cảm động.

Đoạn này quay không tính là đặc biệt thuận lợi.

Cho tới bây giờ Lưu lão đều chưa từng hoài nghi diễn xuất của Tần Trình, hiện giờ ông cũng hoàn toàn tín nhiệm Dung Hủ. Nhưng dù hai người diễn xuất qua cửa, lúc qiay lần đầu tiên và lần thứ hai, Lưu lão vẫn cảm thấy có chỗ nào đó là lạ. Đến lần thứ ba, Chu Mặc Lang năm lần bảy lượt mượn sức Khổng Triều, biểu hiện cực kỳ ấm áp nhu hòa, rốt cuộc Lưu lão mới vừa lòng.

Cảnh này quay xong, Dung Hủ chân chân chính chính đóng máy.

Nhanh chóng tẩy trang, Dung Hủ cũng không có lập tức rời khỏi đoàn phim, mà là ở lại, nhìn Tần Trình và Hoàng Lôi tiếp tục quay hình. Bởi vì Lưu lão giữ cậu lại, chuẩn bị qua một hai tiếng, chờ toàn bộ công việc hôm nay kết thúc, đến khách sạn gần thàmh điện ảnh tổ chức tiệc đóng máy cho Dung Hủ.

Xem diễn viên diễn xuất tốt quay phim, tuyệt đối là một loại hưởng thụ.

Diễn xuất của Tần Trình không cần nhiều lời, lúc quay cảnh đánh nhau cuối cùng với người đàn ông đó, Dung Hủ vẫn luôn có loại ảo giác, cảm thấy đối phương thật sự vừa yêu vừa hận mình. Yêu là kính yêu, hận là thù hận, lúc đánh xuống một đao chém gãy xương vai Thái tử, Tần Trình thật sự mang theo sát khí, đã hoàn toàn thành Khổng Triều.

Về phần Hoàng Lôi, vị ảnh hậu đó cũng không khiến Lưu lão thất vọng. Dưới diễn xuất của cô, Thịnh Tương Quân kiên cường bất khuất được biểu hiện đến vô cùng nhuần nhuyễn.

Cảnh quay hôm nay chính là Khổng Triều thật vất vả tìm được một manh mối, nhưng mà thám tử Đông Hán lại đến ám sát hắn. Khổng Triều yêu cầu Thịnh Tương Quân mang theo đồ vật nhanh chóng chạy đi, vừa mới dứt lời, cô gái sâu sắc yêu Khổng Triều ấy xoay người bước đi, không liếc hắn thêm một cái.

Theo lý thuyết loại hành vi này là vô tình đến cực hạn, nhưng dưới diễn xuất của Hoàng Lôi, bạn có thể từ trong hai mắt run rẩy và biểu tình kiên nghị của cô, nhìn ra cô lãnh tĩnh thông tuệ và thâm tình khắc cốt. Cô thật sự yêu Khổng Triều, nhưng cô tuyệt đối sẽ không vì tư tình nhi nữ, làm ra quyết định ngu xuẩn.

Nhìn hai người kia đối diễn, Dung Hủ dần dần hiểu được một vài thứ.

Không có diễn viên nào dám nói diễn xuất của mình đã đạt tới đỉnh điểm, không cần tiến bộ. Dốc lòng học tập, nghiêm túc thỉnh giáo người khác, như vậy mới có thể càng ngày càng tiến bộ, diễn xuất cũng càng ngày càng tốt.

Dung Hủ nhìn nhìn, liền thất thần, cũng không có chú ý tới, tiểu trợ lý bên cạnh mình nhăn chặt mày, vẻ mặt rối rắm đang suy tư cái gì đó.

La Thiến mím môi vẫn luôn trầm tư, cô suy nghĩ thật lâu, trái phải do dự, rốt cuộc nhịn không được lặng lẽ nói với Dung Hủ: “Tiểu Hủ… cậu có cảm thấy, đoạn cuối cùng Lưu lão thêm cho cậu, hình như có cái gì đó không đúng hay không?”

Nghe vậy, Dung Hủ kinh ngạc nhìn cô: “Có chỗ nào không đúng sao?”

La Thiến nghĩ nghĩ, nói: “… Thái tử ở phủ đệ thần tử uống rượu cả đêm, sáng hôm sau đột nhiên không chào mà đi, tôi luôn cảm thấy chỗ nào đó quái quái.”

Dung Hủ khẽ nhướn mi, cười nói: “Uống say cũng chỉ có thể ở lại, có gì kỳ quái sao? Dù sao thì hiện tại Thái tử phải giám quốc, y phải vào triều sớm, cho nên rạng sáng phải trở về hoàng cung.”

La Thiến: “Nhưng mà, nhưng mà…”

Dung Hủ cười nhìn cô.

La Thiến yên lặng cúi đầu: “Được rồi, không có gì…”

Tỉ mỉ nhìn tiểu trợ lý của mình, sau khi xác nhận đối phương dường như thật sự không có vấn đề gì, Dung Hủ tiếp tục quay đầu, nhìn về phía Tần Trình. Không nhìn thì thôi, vừa nhìn liền hết hồm! Lúc này Tần Trình đang diễn một nhân sĩ trọng thương, vẫn luôn nhắm mắt, nằm ở trên giường giả chết, do Hoàng Lôi chăm sóc hắn.

Nhưng người đàn ông ấy thế mà lại ỷ vào camera quay không đến, liền chớp chớp mắt với cậu!!!

Dung Hủ: “…”

Trong lòng vừa thấy buồn cười, vừa cảm thấy bất đắc dĩ, Dung Hủ suy tư một khắc, vươn tay, quơ quơ với Tần Trình.

Ánh mắt người đàn ông sáng hơn, đưa lưng về phía màn ảnh, lại chớp chớp mắt với Dung Hủ.

Dung Hủ: “…”

La Thiến đứng ở bên cạnh cũng không có nhìn thấy động tác nhỏ giữa hai người, giờ phút này cô hoàn toàn đắm chìm trong thế giới của mình.

La Thiến thân là fan Dung, trước khi trở thành trợ lý của Dung Hủ, đã gia nhập tổ chức. Cô là một thuần fan, không phải là fan CP, tuy rằng trước kia đã thích Tần Trình, nhưng cô cũng không có trở thành fan CP Trình Dung. Tận đến hôm nay, cảnh “uống rượu dưới trăng” vừa rồi không ngừng nhoáng lên trước mắt cô, hơn nữa đêm qua cô không cẩn thận nhìn thấy truyện fanfic Trình Dung trong diễn đàn…

Chẳng lẽ cảnh đó, thật sự một chút nghĩa khác cũng không có sao?!

Hơn nữa lúc kết cục cuối cùng khi Thái tử bị Khổng Triều chém, nói những lời kia… sao càng nghĩ càng thấy giống đang trách cứ một tên phụ bạc vậy a a a a a! Còn là cái loại rút chym vô tình nữa a a a a a a a a a!!!

[Thiến Thiến đại mạo hiểm: tôi cảm thấy tam quan tôi cần cứu vớt, cầu xin phim nhanh chóng công chiếu đi mà a a a a! ]

Đăng cái weibo này xong, La Thiến liền tắt di động, trong lòng cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hoàn toàn không để ý tới ảnh hưởng do cái weibo của mình tạo ra.

Fan Dung đã sớm biết, “Thiến Thiến đại mạo hiểm” là trợ lý Dung Hủ. Hiện giờ La Thiến đăng weibo, bọn họ lập tức cho rằng, đối phương đang nói về «Mê thành». Vì sao «Mê thành» cần được cứu vớt tam quan? Chẳng lẽ bộ phim đó đặc biệt bùng nổ, nhân vật của Dung Dung ở trong đó đặc biệt rung động?

[Ngao ngao ngao ngao ngao ngao!! Chúng tôi cũng muốn «Mê thành» chiếu, «Mê thành» nhanh ra rạp đi!!! ]

Cứ như vậy, khi nhân viên tuyên truyền của đoàn phim «Mê thành» phát hiện mình lại không hiểu ra sao mà có thêm một sóng nhiệt độ, bọn họ vui mừng báo tình huống với Viên đạo. Viên đạo lại cảm khái: “Lúc trước tìm Dung Hủ, thật sự là tìm đúng, cậu ta quả thực là phúc tướng, phúc tướng mà! Ha ha ha ha!”

Cùng lúc đó, cái vị phúc tướng trong lời Viên đạo đang cùng đoàn phim «Trang hoa la», đi về phía khách sạn.

Đại khái là bởi vì hôm nay quay phim thực thuận lợi, tâm trạng Lưu lão cực tốt, vung tay lên, liền chọn một phòng lớn, kêu mấy chai rượu trắng, còn khẳng khái nói rằng: “Tiến độ quay của chúng ta rất thuận lợi, tiếp tục như vậy, hẳn là có thể quay xong sớm một tuần. Sáng ngày mai, tất cả mọi người được nghỉ, không cần nói nữa, tối hôm nay chúng ta không say không về!”

Những lời này nói ra, đoàn phim lập tức sôi trào lên.

Sau khi khai tiệc, vốn dĩ có một vài nhân viên công tác còn bó tay bó chân, có chút câu mệ, nhưng nghe tiếng cười tục tằng hào phóng của Lưu lão, rốt cuộc bọn họ chậm rãi bình tĩnh lại.

Lúc Lưu lão nghiêm túc là thật sự nghiêm túc, nhưng lúc vị đại đạo diễn này vui đùa, thì cũng thật sự chơi rất thoáng.

Nếu Lưu lão đã nói như vậy, tất cả mọi người đương nhiên đều phóng túng uống rượu ăn thịt.

Đã nói “không say không về”, vậy liền thật sự là ai cũng không thể ngoại lệ. Rượu quá ba tuần, mọi người đã uống thành một cục, chỉ để lại một vài nhân viên cần lái xe, cùng với trợ lý của mỗi diễn viên.

Lưu lão đã sớm nói: “Hôm nay không cho trợ lý chắn rượu, tự uống!”

Trên tiệc rượu, ngoại trừ nữ, thì nam đều uống một đống rượu. Tần Trình coi như còn ổn, ngoại trừ Lưu lão và người sản xuất, không ai dám đi kính rượu hắn. Có người ỷ vào men say nâng ly đi đến trước mặt Tần Trình, vừa mới giơ ly rượu lên, nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của người đàn ông, người nọ liền không tự chủ được xoay người đi.

Mà Dung Hủ thì sẽ không may mắn như vậy.

Lưu lão rất bận, cũng chưa từng xem qua «Tầng mây màu đen», tự nhiên cũng không biết Dung Hủ từng phát hành một CD single. Lúc này Dung Hủ cũng không thật sự chuyển hình làm ca sĩ, hơn nữa cho dù làm ca sĩ, cũng không phải nói hoàn toàn không thể uống rượu, cho nên mọi người đều đua nhau mời rượu Dung Hủ.

Tối hôm nay vốn là tiệc dóng máy chuẩn bị cho Dung Hủ, bắt đầu từ tổ hoá trang, mọi người sôi nổi đến đưa tiễn Dung Hủ.

Chờ đến khi Lưu lão lại mời rượu Dung Hủ lần nữa, liền thấy hai má thiếu niên đỏ bừng, say khướt híp mắt, vừa mới nâng ly rượu lên, bỗng nhiên! Liền thẳng tắp ngã xuống bên cạnh.

Tần Trình nhanh chóng đón được, Lưu lão cũng đã say, còn đang nói rằng: “Đã nói rồi, tiểu Tần, không cho chắn rượu giúp tiểu Dung. Biết các cậu tình cảm tốt, nhưng không được chắn rượu biết không, cậu mà chắn rượu, tôi liền chém cảnh diễn của cậu, chém chém chém chém chém… ừm, chém cậu chỉ còn lại có một phút đồng hồ ha ha ha ha!”

Căn bản không để ý tới lời một con quỷ say nói, Tần Trình thản nhiên nâng mắt, quét nhìn Từ Tấn bên cạnh một cái. Người kia lập tức ngầm hiểu kéo Lưu lão lại, cười nói: “Lưu lão, ngài xem, vừa rồi lão Trần nói, cùng với ngài không say không về, ngài còn không để ý tới người ta, vậy cũng không tốt…”

Tần Trình trực tiếp đỡ Dung Hủ đi ra ngoài, đỡ đỡ, thiếu niên lại căn bản đem toàn bộ thân thể tựa vào trên người hắn, ngay cả đi cũng đi không nổi. Hắn suy tư một khắc, đột nhiên ôm ngang cậu lên, trực tiếp đi ra ngoài phòng bao.

La Thiến thấy thế nhanh chóng đi theo, trợ lý của Tần Trình nghĩ nghĩ cũng đi theo, lúc gần đi còn quay đầu lại nhìn Từ Tấn một cái. Chỉ thấy giờ phút này Từ Tấn đang lôi kéo Lưu lão uống rượu, người kia bị Từ Tấn dỗ đến xoay vòng vòng, chỗ nào chú ý tới mấy người Dung Hủ rời đi.

Rời xa phòng bao ồn ào kia, thiếu niên tuấn tú xinh đẹp nhu thuận nằm ở trong ngực Tần Trình, giống như một chú mèo con biếng nhác, cậu cọ cọ trong lồng ngực rộng lớn của người đàn ông, ánh mắt người đàn ông cũng càng ngày càng trầm. Cọ thật lâu, giống như rốt cuộc tìm được một góc độ thoải mái, độ cong bên môi thiếu niên lại nâng lên vài phần, lần thứ hai nặng nề ngủ thiếp di.

Bóng đêm sâu thẳm, một hàng bốn người rời khỏi tiệc rượu, vào bãi đỗ xe, đi đến khách sạn.

Hết chương 95.2

Tần Tranh Tranh: nói đúng ra thì, trong rất nhiều tiểu thuyết, lúc này nên lái xe rồi. (lái xe: ý nói làm tềnh)

Phúc oa: nói đúng ra, tiểu công người ta đều khốc huyễn cuồng bá duệ, giày da vừa giẫm xuống, địa cầu run run rẩy rẩy! Một quả cam như cậu, còn muốn có cùng đãi ngộ như tổng tài bá đạo người ta, muốn lái xe liền lái xe hả? Có bằng lái không ~[ngoáy mũi]

Dung Dung:… Tôi cũng muốn biết, bao giờ lái xe vậy…

Advertisements

9 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [95.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s