Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [97.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ chín mươi bảy (2)

Dung Hủ mở bản hợp đồng đó ra, cẩn thận xem.

Luật sư cũng ở một bên giải thích, cho thấy phần hợp đồng này không có bất luận xâm chiếm gì tới cổ phần của Dung Hủ, chỉ là trao quyền cho Dung Hằng, để Dung Hằng hỗ trợ quản lý. Nếu Dung Hủ quyết định đến Dung thị nhậm chức, cậu vẫn là cổ đông lớn nhất Dung thị, thậm chí chờ Dung Hằng sau trăm tuổi, không riêng gì ba mươi phần trăm cổ phần của Dung Hủ, còn có hai mươi mốt phần trăm cổ phần của Dung Hằng, tất cả đều là của Dung Hủ.

Nghe đến đây, động tác lật sách của Tần Trình chậm rãi dừng lại, Dung Hủ cũng cười càng xán lạn hơn vài phần. Cậu nhẹ giọng hỏi: “Cổ phần của chú hai… cũng là của tôi à?”

Luật sư nói: “Đúng. Bản hợp đồng này là đem cổ phần hai bên tập trung cùng một chỗ, buộc chặt. Dung tiên sinh không có con nối dõi, cho nên theo pháp luật, người thừa kế thứ nhất của tài sản này chính là Dung tiểu tiên sinh. Dung lão gia tử năm đó cũng từng lập thêm một bản thuyết minh di chúc cho Dung thị, nếu Dung tiểu tiên sinh không nhậm chức tại Dung thị, vậy số cổ phần đó sẽ để Dung tiên sinh chưởng quản, hợp đồng hiện tại chỉ là đem hai nhóm cổ phần buộc chặt cùng một chỗ mà thôi.”

Dung lão gia tử đương nhiên lo lắng con cháu mình có thể tùy tiện bán cổ phần Dung thị hay không, đặc biệt là Dung Hủ, cậu chiếm đầu to, nếu cậu bán cổ phần công ty, Dung thị liền không còn là Dung thị, tâm huyết cả đời của lão gia tử cũng nước chảy về biển đông.

Từ nhỏ Dung Hủ đã không quá thông minh, sau khi cha mẹ qua đời tính cách lại quái gở, lão gia tử cho cậu cổ phần, nhưng cũng lo lắng cậu.

Dung Hủ cười nói: “Vậy nếu ông nội đã sớm làm giấy tờ, hiện tại vì sao phải ký tên cái này?”

Luật sư giải thích: “Sau khi ngài hai mươi lăm tuổi, liền có quyền thu hồi cổ phần công ty, nhưng phải về Dung thị. Nếu ngài không về Dung thị, quả thật, số cổ phần này vẫn phải giao cho Dung tiên sinh quản lý.”

Dung Hằng cũng lập tức nói: “Đúng vậy, tiểu Hủ, không phải con không muốn vào công ty sao?”

Dung Hủ: “Có đạo lý.”

Trong mắt Dung Hằng nhanh chóng hiện lên một chút vui sướng, nhưng mà ông ta còn chưa kịp mừng rỡ, đã thấy Dung Hủ mỉm cười: “Vậy chờ tôi hai mươi lăm tuổi rồi nói sau.”

Dung Hằng và thím Dung mãnh liệt ngây người.

Luật sư cũng ngẩn người, tiếp đó gật đầu: “Này… cũng không phải là không được…”

Dung Hằng nắm chặt tay, đi đến trước mặt Dung Hủ, hòa ái cười nói: “Tiểu Hủ à, hôm nay cũng đã đến, làm gì phải đợi bảy năm sau mới ký hợp đồng chứ? Hiện tại con đã thành niên, tuy nói cổ phần của lão gia tử còn chưa có cho con, nhưng chú hai quản lý cổ phần của con, không phải là rất tiện sao…”

Dung Hủ cười nhạt nói: “Chú hai, không cần lo lắng, trước khi có cuộc họp thì chú nói cho tôi biết một tiếng, trường hợp nhất định cần tôi tới, tôi sẽ tới.”

Dung Hằng: “…”

Sau một lúc lâu, Dung Hằng lại nói: “Tiểu Hủ, chú hai cũng sẽ không hại con. Aizz, thôi thôi, con không chịu ký thì thôi. Vốn dĩ chú hai không có con cái, một lòng xem con là con trai mà đối đãi, con đã không muốn hai mươi mốt phần trăm cổ phần của chú hai, vậy quên đi.”

Nhìn dáng vẻ bất đắc dĩ của Dung Hằng, Dung Hủ nhẹ nhàng cười, thuận miệng nói: “Nếu không có chuyện gì, tôi và Tần Trình đi trước.”

Lời nói ra, Dung Hủ và Tần Trình liền đồng thời đi ra cửa thư phòng. Dung Hằng ở sau lưng bọn họ nhìn choáng váng, hai người đi vô cùng sảng khoái, không mang một chút do dự, đã đi tới cửa.

Dung Hằng gấp đến độ xiết chặt nắm tay, thím Dung cũng mãnh liệt nhảy dựng lên từ trên ghế.

Dung Hủ giơ tay lên, nhẹ nhàng mở cửa phòng, ngay khi bọn họ sắp nâng bước rời đi, chỉ nghe thím Dung dùng âm thanh cực kỳ mỏng manh thì thầm: “Thứ không biết tốt xấu, không giáo dục, cái thứ mẹ sinh… A!!!”

“Rầm!”

Một cái bình thanh hoa đột nhiên từ bên cạnh thím Dung bay qua, đập vào trên tường, vỡ thành mảnh nhỏ.

Dung Hủ xoa xoa cổ tay, cười nhạt nói: “Thím hai, vừa rồi lại đang nói gì đấy? Thím nói quá nhỏ, tôi không nghe rõ, thím có muốn nói to hơn chút hay không?”

Tần Trình hạ mắt, kéo tay thiếu niên qua, giúp cậu xoa nhẹ.

Đoàn quản gia ở một bên nhìn thấy cảnh này, hai mắt khẽ mở, rất nhanh lại dời tầm mắt đi chỗ khác.

Tóc thím Dung bị bình hoa kia quẹt đến, kẹp tóc bị quẹt rớt, rơi trên mặt đất, gãy thành hai đoạn. Thân thể bà ta run rẩy chậm rãi ngẩng đầu, khi nhìn đến khuôn mặt cười nhạt trấn định của Dung Hủ, bà ta tức giận đến hai mắt đỏ bừng, đột nhiên vọt về phía Dung Hủ, còn vừa mắng: “Mày cái đồ tiểu súc sinh, dám đánh tao!”

“Bốp —— ”

Dung Hủ vừa mới cầm lấy một tượng Quan Âm bên cạnh cửa phòng, còn chưa động thủ, lại đột nhiên ngơ ngẩn.

Tần Trình trấn định vẫy vẫy tay, nhẹ giọng nói: “Xin lỗi, không cẩn thận thất thủ.”

Thím Dung bị một bàn tay Tần Trình đánh cho nằm sấp trên mặt đất, bà ta ôm cái miệng sưng đỏ, không dám tin nhìn Tần Trình và Dung Hủ. Nhưng mà trong hai người đó căn bản không có ai để ý bà ta, Tần Trình nghiêm túc giúp Dung Hủ xoa cổ tay, Dung Hủ thì nhìn mảnh nhỏ đầy đất, nói: “Bình hoa này hẳn cũng là tài sản của tôi, tôi liền không đền nhé.”

Tóc thím Dung lộn xộn tán loạn trên bả vai, rất giống một cái ổ gà. Lại phối hợp với dáng người mập mạp và gương mặt sưng đỏ của bà ta, thật giống như một người đàn bà chanh chua đánh thua trận, đôi mắt trừng đến tròn xoe, nghe xong lời nói của Dung Hủ, bà ta trực tiếp nhào lên muốn bắt lấy chân Dung Hủ, Dung Hủ vươn tay kéo cửa, bà ta lại đánh vào trên cửa.

“Đủ rồi!”

Dung Hằng tiến lên nâng vợ mình dậy, người kia còn giương nanh múa vuốt muốn đi liều mạng với Dung Hủ, ông ta tát một bàn tay trên mặt thím Dung, lập tức đánh thím Dung ngu người.

Luật sư nghẹn họng trân trối nhìn cảnh tượng này, Đoàn quản gia thì bình chân như vại mà cúi đầu, dường như cái gì cũng không phát hiện.

Dung Hằng giận mắng: “Bà yên tĩnh chút, miệng mắng ai đó? Vừa rồi bảo bà xin lỗi tiểu Hủ, bà xem dáng vẻ của bà, bà xin lỗi như vậy hả? Bà không thích chị dâu thì thôi, tiểu Hủ là người Dung gia chúng ta, bà nói nó không tốt, tôi đây là cái gì? Tôi cũng họ Dung!”

Thím Dung bụm má, ấm ức nhìn chồng mình.

Nhưng vào lúc này, một tiếng vỗ tay thanh thúy vang lên trong thư phòng an tĩnh. Mọi người lập tức nhìn sang phía Dung Hủ, chỉ thấy thiếu niên bất đắc dĩ nhíu mày, cong môi, trên khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp lộ ra nụ cười. Cậu vẫn luôn vỗ tay, Dung Hằng và thím Dung mờ mịt nhìn cậu.

Rốt cuộc, Dung Hủ dừng vỗ tay, nói: “Tuồng khổ nhục kế của mấy người… không cần diễn nữa.”

Thím Dung há miệng, Dung Hằng cũng kinh hãi nhìn Dung Hủ.

Dung Hủ nâng bước đến trước mặt thím Dung, cười nhạt nói: “Thím phối hợp ông ta, cố ý để tôi đánh thím, tiếp đó ông ta lại đánh thím giúp tôi xả giận. Thím làm nhiều như vậy, không quá giống tính cách của thím, thím hẳn là không ăn nổi cực khổ như thế, khẳng định có chỗ tốt gì, để thím tình nguyện làm… tôi đoán, là vì ba mươi phần trăm cổ phần kia nhỉ?”

Dung Hằng nhanh chóng cắt ngang: “Tiểu Hủ!”

“Ông ta nói với thím, chỉ cần tôi hai mươi lăm tuổi, tôi khẳng định sẽ cầm lại cổ phần công ty. Minh tinh tính là cái gì, tôi khẳng định sẽ về Dung thị, đến lúc đó các người liền bị đuổi ra khỏi tòa nhà này, ông ta không thể nắm giữ Dung thị nữa.”

Con ngươi thím Dung không ngừng rung động, lấy một loại ánh mắt hoảng sợ nhìn thiếu niên ở trước mắt.

Dung Hủ nhìn biểu tình của bà ta, khóe môi khẽ cong: “Dù chờ sau này thím với ông ta chết, cổ phần của mấy người cho tôi cũng chẳng sao. Thay vì lúc còn sống bị tôi ép một đầu, không bằng trước khi chết chiếm hời của tôi, chết rồi thì tùy tiện thế nào đúng không?”

Thím Dung ngã ra sau một bước: “Mày… mày…”

“Đây là bởi vì mấy người không có con, bất luận như thế nào, Dung thị sớm muộn gì cũng chính là của tôi. Mà mấy người không có con, là bởi vì thím không sinh được. Từ từ, ông ta có thể nhịn thím nhiều năm như vậy… có lẽ, ông ta cũng không quá dễ sinh nhỉ?”

Thím Dung đỏ mắt: “Câm miệng!!!”

“Lý Xuân Thanh, lúc thím trẻ tuổi còn coi như được, hiện tại lớn tuổi, mập ra thành như vậy, vừa béo vừa lùn, nhưng Dung Hằng lại đang lúc chín muồi nhất… nếu ông ta dám dùng việc không có con để gài bẫy tôi, đánh chủ ý lên cổ phần của tôi, thím lại chưa từng nghĩ, ông ta thật sự không có con ư?” Trên mặt Dung Hủ đều là tươi cười thuần khiết vô hại.

Thím Dung đột nhiên quay đầu nhìn về phía Dung Hằng.

Dung Hủ thở dài một tiếng: “Nếu không có con, cũng chỉ là khi còn sống có thể chiếm chút chỗ hời từ tôi, dùng một cái hợp đồng để hợp pháp sử dụng cổ phần của tôi. Đem cổ phần của tôi và cổ phần của ông ta buộc chung, về sau toàn bộ đều cho tôi hả? Hay là nói… muốn cho con ông ta? Lại nói, tháng trước hình như tôi nhìn thấy, chú hai và một người phụ nữ đi cùng nhau, người phụ nữ kia tóc dài, khóe miệng có nốt ruồi…”

“Dung Hằng!!!”

Ầm một tiếng, thím Dung đột nhiên đẩy ngã Dung Hằng, cưỡi ở trên người ông ta, nhéo tóc ông ta, trực tiếp đánh về phía mặt.

“Ông với con hồ ly tinh kia còn gian díu hả? Các người còn chưa tan nữa? Ông cái đồ dê già, ông nói rõ ràng cho bà! Con điếm thối kia rốt cuộc hiện tại ở nơi nào, ông với nó có phải sinh một đứa con trai hay không! Lần này ông lừa bà đây, để bà bị đánh, thế mà lại là vì đứa con trai của ả điếm kia!!!”

“Bà điên hả, có bệnh à!”

“Con đàn bà thối tha họ Lưu kia! Ông còn lui tới với nó, ông nói đi, tối hôm trước ông không về nhà, rốt cuộc là đi đâu hả!”

Thím Dung điên cuồng dùng móng tay cào loạn trên mặt Dung Hằng, rất nhanh đã cào ra từng đường vết máu. Dung Hằng đau đớn không ngừng hít khí, rốt cuộc ông ta nhịn không được vươn tay, một phát bắt được tóc thím Dung, kéo bà ta đập lên trên tường.

“A! Dung Hằng! Ông cái đồ…”

Luật sư nhanh chóng đi lên can ngăn, ai biết lại bị móng tay thím Dung cào ra hai đường máu trên mặt. Đoàn quản gia cũng nhanh chóng đi lên, nhưng mà thím Dung lại hệt như điên rồi, miệng không ngừng hô “họ Lưu “, “hồ ly tinh”, “con điếm thối”, sau đó cả người đều cưỡi ở trên người Dung Hằng, hai người quấn làm một cục.

Dung Hằng cũng không khách khí, nắm tay từng chút dộng lên trên người thím Dung, hệt như hai tên vô lại phố phường đang đánh nhau, quay cuồng trong thư phòng. Đánh đánh, liền đụng phải cái bình, loảng xoảng vỡ đầy đất.

Thím Dung cầm lấy một mảnh sứ vỡ rạch lên mặt Dung Hằng, Dung Hằng bị dọa, nhanh chóng nhích sang bên cạnh, mảnh nhỏ đó liền rạch lên trên vai.

“A! Con mụ điếm này!!!”

Nhất thời, máu tươi giàn giụa, Dung Hằng đau đến đỏ cả mắt, đột nhiên cầm lấy một mảnh nhỏ, nắm tóc thím Dung, mãnh liệt kéo bà ta đến trước mặt, rạch từ trên đầu đến khóe mắt.

“A a a a!”

Máu tươi chảy xuống đầy đất, nhìn cảnh này, Dung Hủ hơi hơi ngơ ngẩn, trong mắt hiện lên một chút kinh ngạc.

Tần Trình thì đưa tay che kín mắt cậu, chờ luật sư và Đoàn quản gia bên kia bất chấp “nguy hiểm tánh mạng” kéo hai người ra, Dung Hủ nhẹ nhàng đẩy tay Tần Trình ra. Nhìn thoáng qua thím Dung máu me đầy mặt, lại nhìn nhìn Dung Hằng ôm bả vai không ngừng kêu đau, Dung Hủ chau mày, ngẩng đầu nhìn về phía Đoàn quản gia.

Đoàn quản gia gật gật đầu: “Tôi đi gọi bác sĩ Lâm.”

Việc xấu trong nhà không thể tuyên dương ra ngoài, loại chuyện này đương nhiên không thể đến bệnh viện giải quyết.

Dung Hủ hơi kinh ngạc, cười nói: “Không phải, chú Đoàn, vừa rồi nát hai cái bình hoa và ba cái bát sứ… hình như đều là của cháu. Chú ghi chép lại một chút, gửi số tiền đến điện thoại của cháu, mấy thứ này, chú thím đền lại cho cháu.”

“Dung Hằng! Ả kỹ nữ kia ở chỗ nào!!!”

“Bà điên rồi!!!”

Đoàn quản gia nhất thời quên giữ chặt Dung Hằng. Hai người kia lại bắt đầu đánh nhau. Trên mặt trên người đều là máu, nhưng người đàn bà trung niên mập mạp lại mở miệng ra là “điếm thối” “cha già đê tiện”, sau đó điên cuồng đoạt mảnh sứ vỡ dưới đất, cắt cánh tay Dung Hằng, cắt cho ông ta không ngừng kêu lên đau đớn.

Đoàn quản gia nhìn thiếu niên cười đến vẻ mặt ôn hòa, chậm rãi mở to mắt, thật lâu sau, mới gật đầu đáp ứng. Chờ Dung Hằng lật người, bóp cổ thím Dung ấn lên trên tường, ông mới nhanh chóng đi kéo người tiếp.

Sau khi bỏ lại cục diện rối rắm đầy đất, Dung Hủ lên xe, mệt mỏi tựa vào ghế, vươn tay xoa huyệt thái dương. Tần Trình nghiêng sang, giúp cậu buộc dây an toàn, còn chưa có ngồi dậy, cổ tay liền bị thiếu niên phút chốc giữ chặt.

Một bàn tay che bên mặt mình, một tay khác gắt gao kéo người đàn ông.

Dung Hủ nhẹ nhàng nâng khóe môi, lộ ra một nụ cười tái nhợt vô lực, âm thanh nhẹ giống như tiếng hừ trong cổ họng, mang theo một chút bất đắc dĩ: “Để anh nhìn thấy mấy chuyện đó. Em cũng không ngờ… cuối cùng sẽ biến thành như vậy.”

Trong lòng Tần Trình khẽ nhúc nhích, hắn vươn tay, dịu dàng kéo tay phải Dung Hủ ra.

Ánh nắng xán lạn ấm áp xuyên thấu qua cửa sổ xe thủy tinh, mềm nhẹ rải vào trên khuôn mặt trắng nõn tuấn tú của thiếu niên. Hàng mi nhẹ nhàng nhuộm một lớp ánh vàng, dưới ánh mặt trời hơi hơi mấp máy, mà cặp mắt trong suốt sáng ngời giờ phút này lộ một chút đỏ hồng, không còn quyết đoán ngoan tuyệt như trong thư phòng vừa rồi, lại có vẻ vô cùng mất mát và bất lực, còn có một chút khiếp đảm khó có thể phát hiện.

Đời trước Dung Hủ ở trong cô nhi viện mười mấy năm, không phải cậu chưa từng được nhận nuôi, mà từng được nhận nuôi một lần, cuối cùng lại bị trả trở về. Lúc ấy cậu bị đuổi về không phải là vì cậu không ngoan, mà vì đôi vợ chồng kia ly hôn.

Đôi vợ chồng kia mỗi ngày đều cãi nhau, thường xuyên vung tay đánh nhau, mỗi khi bọn họ đánh nhau, đứa bé nhỏ tuổi liền trốn ở trong phòng của mình, nghe tiếng tranh cãi ầm ĩ ngoài cửa. Tiếng khóc của người phụ nữ xen lẫn với tiếng thô tục của người đàn ông, đánh vào một chút, tim cậu liền run rẩy một chút, ban đêm lạnh như băng, việc duy nhất có thể làm chính là ôm lấy mình.

Dung Hủ rũ mắt xuống, chặn cảm xúc trong lòng, quên đi phần hồi ức nhảy ra.

Nhưng mà ngay sau đó, một nụ hôn dịu dàng dừng ở trên mắt cậu. Tần Trình nâng mặt thiếu niên, giống như đang nâng niu trân bảo xinh đẹp nhất trên thế giới, hôn mắt trái cậu, sau đó hôn đến mắt phải. Dung Hủ kinh ngạc nâng mắt, Tần Trình liền hôn vào mũi cậu, nụ hôn mềm nhẹ như cánh bướm, mềm mại đến độ gần như không cảm giác được lực độ.

“Trước kia, bọn họ cũng thường xuyên như vậy sao?”

Trong mắt Dung Hủ lướt qua một chút kinh ngạc, rất nhanh cậu liền hiểu rõ, Tần Trình nghĩ lầm rằng từ nhỏ mình đã trưởng thành trong hoàn cảnh bạo lực thế này. Có điều lời này nói cũng không sai, trước kia chú thím Dung gia đã thường xuyên đánh nhau, chỉ là trong trí nhớ của Dung Hủ, mỗi lần chỉ đánh đến mặt mũi bầm dập mà thôi, chưa từng giống lúc này, trực tiếp thấy máu.

Nghĩ đến cặp vợ chồng đã sớm quên mất diện mạo trước kia, Dung Hủ nhẹ nhàng gật đầu: “… Ừm, thường xuyên.”

Tần Trình hạ xuống một nụ hôn trên bờ môi mềm mại của thiếu niên, sau đó xoay người lái xe, vừa lái xe, vừa hỏi: “Dung nhị phu nhân có lai lịch gì?”

Dung Hủ đáp: “Là con gái bạn cũ của ông nội. Năm đó từng được người bạn cũ đó tiếp tế, gần như cứu ông nội một mạng, cho nên đính hôn từ trong bụng mẹ. Vốn là phải gả cho cha em, nhưng mà bộ dạng cha không đẹp bằng chú hai, thím hai không coi trọng, chết sống phải gả cho chú hai. Sau đó cứ như vậy mà định ra.” Dừng một chút, cậu lại bổ sung: “Chú hai không thể ly hôn, bởi vì cổ phần công ty của chú hai, có một nửa là cho thím hai.”

“Có anh ở đây, không cần sợ.”

Dung Hủ phút chốc sửng sốt, cậu quay đầu nhìn về phía Tần Trình.

Người đàn ông chậm rãi duỗi tay, nhẹ nhàng cầm bàn tay mềm mại của thiếu niên, lặp lại một lần: “Có anh ở đây, không cần sợ.”

Dung Hủ nhịn không được cong khóe môi: “Được.”

Lúc hai người nắm tay, xe đã lái ra khỏi đại trạch Dung gia. Còn chưa rời khỏi khu người giàu này, Tần Trình đột nhiên hỏi: “Làm sao em biết Dung Hằng ngoại tình, có một đứa con?”

Dung Hủ: “Em không biết ông ta có con hay không, nhưng mà lần trước tảo mộ xong, cảm thấy ông ta dường như không phải là thực sự đau lòng vì thím hai, cho nên em tìm một thám tử đi điều tra ông ta. Dung Hằng rất cảnh giác, thám tử chỉ chụp ảnh được một lần. Con trai thì chỉ là thuận miệng nói, rốt cuộc có hay không, để bà thím hai của em tự đi thăm dò đi.”

Tần Trình nhẹ nhàng “ưm” một tiếng, không có trả lời nữa.

Chờ hai người rời khỏi khu biệt thự đó, giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông bỗng nhiên vang lên trong xe: “Tiểu Hủ, em muốn hai mươi mốt phần trăm cổ phần của Dung Hằng không?”

Hết chương 97.2

Tần Tranh Tranh: sờ sờ tay nhỏ bé của Dung Dung, vỗ tường vỗ đến đỏ rồi, bảo bảo đau lòng!

Chú thím Dung gia:… [ sờ sờ máu trên mặt trên vai]

Advertisements

8 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [97.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s