Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [98.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ chín mươi tám (2)

“… Ừm, anh tiếp tục đi theo ông ta, nhìn xem có thể tìm ra cái gì nữa không. Mặt khác tôi muốn mời công ty của các anh giúp tôi làm một chuyện, giúp tôi thăm dò, trước kia có phải Dung Hằng đã từng quen một người phụ nữ họ Lưu hay không, tôi hy vọng có thể tra ra toàn bộ tư liệu về đối phương.”

Papparazi và thám tử tư kỳ thật đều không khác nhau lắm, minh tinh rất ghét papparazi, nhưng đồng thời, minh tinh cũng là người quen thuộc papparazi nhất. Ở phương diện này, Dung Hằng tuyệt đối không so được với Dung Hủ, bởi vì Dung Hủ biết nên làm thế nào đi tìm kiếm thám tử tư tốt nhất, nên làm thế nào đi đào móc bí mật của một người.

Cúp điện thoại, Dung Hủ lại gửi một tin nhắn cho Tần Trình: [ giúp em mở một công ty rỗng đi. ]

Không bao lâu, cậu liền nhận được hồi âm của Tần Trình: [ Được. Đúng rồi, giữa trưa không về, buổi tối lại trở về. ]

Dung Hủ vừa mới đi vào phòng bếp, nhìn tin nhắn này, cậu dừng bước. Hồi âm một chữ “được” xong, cậu xoay người đến tủ bát, từ bên trong tùy tiện lấy ra một gói mì ăn liền, dùng nước nóng trụng, lại thêm một cái trứng chần nước sôi, một lát chân giò hun khói, xem như bữa cơm trưa đơn sơ nhất.

Vào ban đêm, sau khi Tần Trình trở về, hai người tùy tiện ăn một chút.

Chờ lúc hai người “ngủ ngon”, đứng ở trước cửa phòng, Dung Hủ đột nhiên kéo tay người đàn ông, hơi ngẩng đầu, ấn một cái hôn trên đôi môi mỏng manh.

Hai mắt hơi mở, Tần Trình còn chưa kịp phản ứng, liền nghe được một giọng nói nhu hòa mềm nhẹ vang lên bên tai mình: “Tần Trình… em thích anh.”

Trái tim vào giờ khắc này đột nhiên mềm nhũn xuống, nhìn khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp ấy, Tần Trình nhịn không được vươn tay, dịu dàng vuốt ve làn da nhẵn nhụi. Thật lâu sau, hắn cong môi, thấp giọng nói ra câu tâm tình đơn giản nhất trên thế giới ——

“Tiểu Hủ, anh yêu em.”

Trong giọng nói mang theo nụ cười, nhu hòa đến độ khiến người ta nhịn không được say lòng.

Nhìn con ngươi hẹp dài tối tăm của Tần Trình, Dung Hủ chậm rãi nở nụ cười, gật gật đầu.

Lại trao đổi một nụ hôn mềm nhẹ, hai người đều về phòng mình. Dung Hủ dựa vào ván cửa, vuốt ve môi mình, cảm nhận nhiệt độ lưu lại trên đó. Sau một hồi, cậu buông tiếng thở dài, lấy điện thoại di động ra, xóa ebook «Một trăm loại phương thức hấp dẫn chàng» trên đó đi.

Câu nói vừa rồi, Tần Trình nói là thật, cậu nhìn ra, người đàn ông đó thích mình, yêu mình. Tần Trình có thể sử dụng ánh mắt dịu dàng như vậy nhìn mình, trong mắt tuyệt đối không chứa nổi những người khác, cũng tuyệt đối không có khả năng có người bên ngoài.

… Cùng lắm thì, về sau đi bệnh viện khám là được.

Trong phòng cách vách, người đàn ông nào đó cũng không biết, trong lịch trình tương lai của mình đã ghi thêm một hành trình “xem bệnh”.

Hắn rửa mặt hoàn tất, nằm ở trên giường, nhịn không được nghiêng đầu, nhìn về phía vách tường. Ở nơi cách chỗ này một bức tường, tiểu Hủ của hắn chỉ sợ đã ngủ. Biết rất rõ là nhìn không thấy đối phương, rõ ràng thứ nhìn thấy chỉ là một mặt tường, nhưng Tần Trình vẫn chăm chú nhìn thật lâu.

Vào ban đêm, trong nhóm fan Dung, đại gia lại đăng một cái weibo ——

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: tôi vẫn không nỡ. ]

Rạng sáng hôm sau, trời còn chưa sáng, Tần Trình đã lặng lẽ rời khỏi nhà, đi đến sân bay. Giữa trưa, sau khi Dung Hủ rời giường phát hiện trong tủ lạnh đặt một đĩa thịt xào tiêu xanh, đồng thời lại thấy được một tờ giấy: [ mì ăn liền không có dinh dưỡng. ]

Không kìm lòng nổi mà cong khóe môi, Dung Hủ lấy đĩa ra xào nóng thịt, liền tùy tiện ăn.

Bốn ngày sau, Dung Hủ ngồi máy bay rời khỏi thành phố B, bay đến tỉnh J, chính thức vào đoàn phim.

Lần này khi Dung Hủ chạy tới đoàn phim, vừa vặn một ngày trước đạo diễn Hứa Sanh đã bay đến Mỹ, đi tham gia một lễ trao giải, vì thế trong đoàn phim, mọi người đều vô cùng thả lỏng. Nhóm nhân viên công tác vốn dĩ chỉ trộm ngắm Dung Hủ, không dám xin cậu kí tên, nhưng dần dần, theo dũng sĩ thứ nhất ăn cua… ăn Dung Dung xuất hiện, càng ngày càng nhiều nhân viên tìm đến cậu xin kí tên.

Chờ đến ngày hôm sau Hứa đạo ngàn dặm xa xôi từ Mỹ trở về, nhìn tiến độ trong đoàn phim hoàn toàn không có tiến triển, ông cụ hung hăng gõ quải trượng, cả giận nói: “Poster đâu? Tạo hình đâu? Tạo hình mỗi diễn viên đến bây giờ còn chưa xong? Còn có… còn có nam thứ đâu, sao đến hiện tại tôi còn chưa thấy được hắn, người ở chỗ nào rồi?”

Phó đạo diễn nhanh chóng đi lên: “Hứa đạo, Lô Tường Bác ngày hôm qua mới vừa tham gia một tiết mục tuyên truyền, xế chiều hôm nay liền vào đoàn.”

Hứa đạo hừ lạnh một tiếng: “Buổi chiều? Nam nữ chính đều đến rồi, mình hắn không đến, mặt mũi hắn rất lớn nhỉ. Không phải ba ngày trước hắn đã nên vào đoàn sao, kéo rồi lại kéo, kéo rồi lại kéo, buổi chiều bảo hắn tới gặp tôi!”

“Vâng vâng vâng vâng vâng!”

Tính tình Hứa đạo không quá tốt, trong số rất nhiều đạo diễn Dung Hủ gặp qua đời này, cũng chỉ Quách đạo có thể hơi so được với đối phương, nhưng có khả năng còn phải rơi xuống hạ phong.

Đại đạo diễn luôn có chút tính tình kỳ quái, cái này rất bình thường, chẳng hạn như Lưu lão tính tình cũng không tốt, nhưng Lưu lão cũng rất cổ quái. Lúc tính tình tốt thì đặc biệt tốt, lúc tính cách tệ thì cũng là tương đối tệ. Nhưng Hứa đạo thì khác, trong đoàn phim, Hứa đạo căn bản không hề cười, vẫn luôn mang gương mặt bình tĩnh, tỉ mỉ nhìn chằm chằm công việc của mỗi một tiểu tổ.

Lúc tính tình Lưu lão kém cỏi nhất, khẳng định kém hơn Hứa đạo, nhưng chia đều ra thì…

La Thiến nhỏ giọng nói: “Tiểu Hủ, Hứa đạo thật đáng sợ…”

Tầm mắt Dung Hủ dời khỏi kịch bản, tay trái cậu cầm kịch bản, tay phải cầm bút, vừa rồi luôn đánh dấu trên kịch bản. Trên kịch bản là ký hiệu đủ mọi màu sắc, bên cạnh rất nhiều hàng chữ còn viết một ít điểm chú ý. Cậu nghe La Thiến nói, bất đắc dĩ cười nói: “Tôi cảm thấy, Hứa đạo này đã rất tốt rồi.”

La Thiến hết hồn: “Vầy coi như tốt hả?”

Dung Hủ cười nhạt không nói.

Đời trước cậu từng đụng phải một đạo diễn tính tình tương đối tương đối tương đối hỏng bét, đối phương là đạo diễn Hollywood, tính tình thật sự không tốt, tương đối nóng, thường xuyên mâu thuẫn với diễn viên. Sau này phim của đạo diễn đó, rất nhiều diễn viên đều cự tuyệt nhận, dù sao thì ai cũng không muốn hợp tác với một người cả ngày áp suất thấp.

Mà Hứa đạo tuy nhìn qua cũng là dáng vẻ tính tình không tốt, nhưng chỉ cần không phạm sai lầm, ông ấy cũng chưa từng mắng.

Người như thế chỉ là tương đối nghiêm khắc với công việc, bọn họ nghiêm khắc với người khác, với mình lại càng nghiêm khắc. Cho nên tác phẩm Hứa đạo làm ra gần như bộ bộ đều là tinh phẩm, có được danh tiếng rất cao.

Rất nhanh Dung Hủ liền chụp xong ảnh tạo hình, lại tẩy trang.

Tiếp qua ba ngày chính là nghi thức khởi động máy, nhóm diễn viên bọn họ vào đoàn phim trước là để mài giũa, hiểu biết đối phương, đồng thời cũng hiểu biết sự vụ liên quan trong đoàn phim.

Kỳ thật chuyện nam số hai đến trễ, đặt ở đoàn phim khác cũng không phải chuyện lớn gì, dù sao thì vẫn chưa khởi động máy, vậy liền không tính là đến trễ. Nhưng Hứa đạo lại hy vọng đối phương có thể đến sớm một chút, bởi vì nhân vật nam số hai sắm vai chính là một đội trưởng đội bóng rổ. Kỹ thuật bóng rổ của đối phương thế nào Hứa đạo không biết, nhưng mà Hứa đạo lại yêu cầu, người này biểu diễn phải tương đối phấn khích, cho nên nhất định phải đến đoàn phim sớm để huấn luyện.

Lô Tường Bác chính là nam số hai phim này, là tiểu sinh điện ảnh hạng một trong nước. Debut sớm hơn Dung Hủ một năm, vừa ra mắt liền đóng phim điện ảnh của đạo diễn lớn, cho dù chỉ là một nam phụ thứ n, nhưng cũng xem như khóa vào giới điện ảnh. Người này giống Tần Trình, là ngôi sao điện ảnh chính tông, chưa từng quay một bộ phim truyền hình nào.

Về phần nữ chính bộ phim điện ảnh này, lại là tiểu hoa đán điện ảnh nổi tiếng trong nước, tên Tiêu Tử Đồng. Trước kia xuất thân từ show thực tế, ca hát bình thường, nhưng mặt mũi lại rất thanh thuần ngây ngô, là “mối tình đầu quốc dân”. Diễn xuất không tính là ưu tú cỡ nào, nhưng lại có được một gương mặt điện ảnh, tất cả phim điện ảnh từng diễn đều là loại phim thanh xuân, dựa vào gương mặt “mối tình đầu”, cô liền có được năm phần diễn xuất.

Mà bộ phim này của Hứa đạo, tên là «Không tiếng động».

Nếu lấy tên này, vậy tự nhiên có dụng ý của nó.

Dung Hủ chụp ảnh tạo hình xong, Tiêu Tử Đồng sắm vai nữ chính đi đến bên cạnh cậu, cười nói với cậu: “Chào cậu, Dung Hủ, không biết cậu có thời gian đối diễn với tôi không? Tôi biết cậu không có lời thoại, nhưng mà lời thoại của tôi rất nhiều, tôi muốn tìm cảm giác trước, tôi cũng không muốn bị Hứa đạo mắng đâu.” Nói xong, nữ diễn viên ấy còn nghịch ngợm trừng mắt lên.

Dung Hủ cười gật đầu: Được, tôi tùy thời đều có thời gian.”

Không sai, trong bộ phim điện ảnh này, Dung Hủ không có lời thoại. Nói nghiêm khắc thì, cậu chỉ có một câu lời thoại.

Bộ phim “Không tiếng động” này chính là nói về bản nhân cậu. Nữ chính là một nữ sinh lớp 11, đúng tuổi thanh xuân, gặp rất nhiều chuyện phiền lòng, có một buổi tối đến sân thể dục giải sầu, đột nhiên thấy bạn trai đang nói chuyện điện thoại, bạn trai cũng không phát hiện trong sân thể dục tối như mực, bạn gái mình thế mà lại đang tản bộ, hắn cười đùa liếc mắt đưa tình với nữ sinh bên kia điện thoại.

Vì thế, nữ chính trực tiếp xông lên cho bạn trai một bàn tay, đạp tên con trai thối bắt cá hai tay đó. Tên kia bị đánh không nhẹ, tè ra quần chạy mất, nhưng mà nữ chính sau khi kiên cường qua đi, rốt cuộc biểu hiện ra yếu ớt, một mình ngồi ở trên sân thể dục, nấp ở trong bóng tối khóc.

Lúc này cô liền đụng phải nam chính.

Nam chính Dung Hủ sắm vai là một nam sinh tuấn tú xinh đẹp, lại chưa bao giờ nói chuyện. Da tay cậu rất trắng, xuất hiện lúc nữ chính thương tâm, cho cô điều an ủi. Đó là một người câm, cậu không nói được gì, vì thế nữ chính liền nói với cậu rất nhiều chuyện của mình.

Một nam sinh dịu dàng xinh đẹp như vậy, là người thì đều sẽ thích, nữ chính cũng không ngoại lệ.

Theo từng chuyện xảy ra, nữ chính thích nam sinh đó. Nhưng mà thứ nam chính có thể cho cô chỉ là không tiếng động làm bạn, cũng chỉ có thể là không tiếng động làm bạn.

Lúc trước sau khi lấy được kịch bản từ trong tay La Chấn Đào, Dung Hủ xem qua kịch bản không dài này, phản ứng đầu tiên là: bộ phim này rất khảo nghiệm diễn xuất, từ đầu tới đuôi chỉ có một câu lời thoại, còn là ở kết cục, vậy thì tất cả ngôn ngữ đều cần dùng động tác tứ chi và biểu tình rất nhỏ để thể hiện.

Mà phản ứng thứ hai của cậu chính là: đây là một bộ phim rất tốt.

Trước đây lúc Hứa đạo tiếp nhận phóng viên phỏng vấn đã từng nói, bộ phim «Không tiếng động» này kỳ thật bị «Mộ Thanh» của Lưu lão ảnh hưởng, «Mộ Thanh» kích phát linh cảm của Hứa đạo, khiến ông viết ra kịch bản này, mới có «Không tiếng động».

Lưu lão là bạn cũ của Hứa đạo, cũng cố ý giúp Hứa đạo tiến hành không ít tuyên truyền, còn cố ý nói: “Sau khi xem qua «Không tiếng động», tôi cảm thấy đây là một bộ phim không thua «Mộ Thanh».”

Có lẽ lời này là khoa trương, chỉ vì giúp bạn cũ tuyên truyền phim, giúp «Không tiếng động» tạo thế, nhưng thực lực của Hứa đạo là thật. «Mộ Thanh» kể câu chuyện nam nhân vật chính do Tần Trình sắm vai, ở bên cầu Nại Hà chờ người yêu của mình, đợi sáu mươi năm không đợi được đối phương, rốt cuộc trở lại nhân gian, tới tìm đối phương, cuối cùng mới phát hiện đối phương đã sớm quên đoạn tình cảm kia.

Mà «Không tiếng động» kể, cũng là câu chuyện của một quỷ hồn.

Quỷ hồn làm bạn với nữ sinh mình thích, khi đó bọn họ đều là học sinh trung học, học ngay ngôi trường đó. Từ nhỏ thân thể cậu ta không tốt, rất ít trò chuyện với người khác, cũng rất ít ai để ý cậu ta, chỉ có nữ sinh kia, luôn lén nấp ở góc tường, khi cậu nhìn về phía cô ấy, cô ấy sẽ thẹn thùng dời mắt, cố ý làm bộ như không thấy được cậu.

Chậm rãi, cậu liền chú ý nữ sinh kia.

Nữ sinh kia thích cậu, cậu đã sớm biết, cậu rất ngạc nhiên, nữ sinh kia vì sao lại thích cậu. Vì thế có một ngày cậu chú ý nữ sinh kia, phát hiện cô thường xuyên cùng bạn mình đánh chạy mấy tên côn đồ, phát hiện tuy rằng cô rất tùy tùy tiện tiện, nhìn qua vô tư tới vô tâm, nhưng người khác có việc, cô đều sẽ chủ động hỗ trợ.

Chậm rãi, cậu cảm thấy nữ sinh ấy cười thực xinh đẹp.

Vì thế vào mùa hè năm kia, ngày mà hai người đều phải tốt nghiệp, nữ sinh kia gọi cậu, bảo ngày mai bọn họ gặp ở cửa trường học, cô có việc muốn nói.

Cậu vẫn luôn nhớ rõ ánh mắt thẹn thùng né tránh của nữ sinh lúc ấy, lần đầu tiên cậu vui vẻ về nhà như thế, khóa cửa, nghiêm nghiêm túc túc bắt đầu viết thư tình. Cậu cảm thấy không nên để con gái tỏ tình trước, cậu muốn chủ động tỏ tình, đem bức thư tình ấy giao cho đối phương.

Nhưng mà tất cả mọi lời viết đến cuối cùng, cũng không miêu tả ra được nụ cười sáng sủa của nữ sinh kia.

Cuối cùng cậu buông tha, cậu nghĩ ngày hôm sau đến cửa trường học, nói với nữ sinh kia ba chữ: mình thích bạn.

Nhưng cậu không gặp được ánh mặt trời sáng hôm sau.

Căn bệnh đột nhiên chuyển biến xấu, đêm hôm đó cha mẹ tựa như phát điên đưa cậu đến bệnh viện, cuối cùng lại không cứu được.

Khác với «Mộ Thanh», nội dung bộ phim này tương đối thiên về hướng thiếu niên ngây thơ, không có cái loại cảm giác thời đại như «Mộ Thanh». Nếu như nói Lưu lão dùng «Mộ Thanh» để kể lại một thời đại, vậy thì Hứa đạo dùng «Không tiếng động», cũng chỉ là đang kể một câu chuyện tình yêu ngây thơ rực rỡ.

Mới đầu La Chấn Đào cũng rất do dự, có nên để Dung Hủ nhận bộ phim này hay không. Đầu tiên là bởi vì nhận bộ phim này, Dung Hủ sẽ không có thời gian nghỉ ngơi, cậu liên tiếp quay nhiều phim như vậy, thời gian nghỉ ngơi quá ít. Tiếp theo lại là vì, Dung Hủ chưa từng diễn nhân vật học sinh, cậu diễn hoặc là quân sư đa mưu túc trí, hoặc là thiếu soái máu lạnh vô tình…

Nói ngắn lại, chính là chưa từng diễn một đứa nhỏ còn trẻ như vậy.

Nhưng đối mặt nghi ngờ của La Chấn Đào, Dung Hủ lại không khỏi bật cười: “Anh La, em nhớ là… năm nay em mới mười chín tuổi đi?”

La Chấn Đào đột nhiên sửng sốt, tiếp đó cười khan nói: “Đúng, đúng vậy, tiểu Hủ cậu mới mười chín tuổi mà, ha ha ha ha.”

Vì thế, bộ phim này cứ như vậy mà nhận.

Xế chiều hôm đó, Dung Hủ và nữ chính Tiêu Tử Đồng đối diễn mấy cảnh, hai bên đồng thời tìm cảm giác.

Có lẽ là Hứa đạo tức giận chửi mắng có hiệu quả, chạng vạng, xe của nam số hai Lô Tường Bác liền tới phim trường, hắn rất nhanh vào phòng trang điểm, đi thay trang phục diễn hoá trang.

Lúc này Dung Hủ đang ăn cơm, nghe xong tin tức này, cậu cũng không có cảm giác gì. Nhưng La Thiến ở một bên lại khinh bỉ nhíu mày, tức giận nhỏ giọng nói rằng: “Tiểu Hủ, tôi đặc biệt không thích Lô Tường Bác, đặc biệt đặc biệt không thích. Hắn nhất định là cố ý nhận bộ phim này, tôi nghe tiểu Lý tổ ánh sáng nói, hình như hắn còn tự hạ thù lao, viết hai bức thư cho Hứa đạo, mới lấy được nhân vật nam thứ.”

Nghe vậy, Dung Hủ khẽ kinh ngạc: “Vì sao chị ghét hắn?”

La Thiến lập tức trợn to mắt, hỏi: “Tiểu Hủ, cậu không biết sao? Lô Tường Bác vừa debut, đã bị gọi là ‘tiểu Tần Trình’ đó!”

Hết chương 98.2

Dung Dung: dù anh ấy… như vậy, mình cũng sẽ không ghét bỏ ảnh đâu!

Tần Tranh Tranh:…

[ Tháng sáu tuyết bay, bgm: oan Đậu Nga ]

Advertisements

15 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [98.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s