Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [100.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm (2)

Phản ứng của Tiêu Tử Đồng là như thế, phản ứng của Lô Tường Bác thì lại càng khiêm tốn.

Dung Hủ và Lô Tường Bác đối diễn có hạn, khởi động máy tới nay hai người căn bản là chưa từng đóng chung. Nhưng khi ở bên cạnh nhìn, Dung Hủ rất rõ ràng phát hiện, Lô Tường Bác rất xem trọng lời Hứa đạo nói, mà còn dùng hết toàn lực để đóng phim.

Tuy rằng hắn diễn xuất… vô cùng bình thường, có cố gắng như thế nào nữa, thì ngay cả Tiêu Tử Đồng cũng kém hơn. Nhưng mà thái độ của hắn vẫn khiến Dung Hủ vô cùng thưởng thức, chậm rãi đã không còn chán ghét hắn như vậy nữa. Hơn nữa sau khi phát hiện Hứa đạo chỉ là nói giỡn, Lô Tường Bác chỉ kinh ngạc đứng ở tại chỗ, qua thật lâu, mới khiêm tốn nói với Hứa đạo: “Là cháu không tốt.”

Tính tình người này thật sự quá tốt, khiến Dung Hủ cũng không khỏi liếc mắt.

Trong đoàn phim «Không tiếng động», ngoại trừ nhóm nhân viên cấp cao như đạo diễn, người sản xuất không nói tới, ở phương diện diễn viên, địa vị của Dung Hủ lớn nhất, tiếp theo là Tiêu Tử Đồng, tiếp theo là nữ thứ Lưu Tuệ Chân, lại tiếp nữa mới là Lô Tường Bác.

Dung Hủ và Tiêu Tử Đồng rất quen thuộc, nhưng mà lại không có tiếp xúc gì với Lưu Tuệ Chân. Đó là một người phụ nữ xinh đẹp quyến rũ, dáng người cực tốt, uốn một đầu tóc xoăn lọn to, lúc gặp cô, phản ứng đầu tiên của Dung Hủ chính là Nhâm Thư Chỉ.

Hai người đều có gương mặt có thể hấp dẫn đàn ông, có điều sự gợi cảm của Nhâm Thư Chỉ càng đủ trưởng thành phong tình, sự gợi cảm của Lưu Tuệ Chân thì hơi có vẻ ngây ngô. Nhưng cũng chính vì vậy, Hứa đạo mới quyết định để Lưu Tuệ Chân đóng bộ phim tình yêu vườn trường này, bởi vì lúc cô diễn hoa hậu giảng đường, cũng sẽ không có vẻ xã hội hóa, ngược lại mang theo một chút khí chất học sinh như có như không.

Đây là ấn tượng đầu tiên của Dung Hủ với Lưu Tuệ Chân, nhưng đồng thời cậu cũng từ chỗ La Thiến biết được, tính tình Lưu Tuệ Chân rất kém, thích ra vẻ ngôi sao.

Cái ra vẻ ngôi sao này không phải là cái loại giống Hàn Dương Hạo lúc trước, công khai làm giá với mỗi người trong đoàn phim.

Lưu Tuệ Chân rất có ánh mắt, chỉ cần đối mặt những người có địa vị lớn hơn cô, cao hơn cô như Hứa đạo, Dung Hủ, Tiêu Tử Đồng, cô đều vô cùng cung kính, khuôn mặt tươi cười đón chào. Nhưng đối mặt người địa vị không bằng cô, cô chưa từng có sắc mặt hoà nhã.

Trong phim «Không tiếng động», nữ thứ mà Lưu Tuệ Chân sắm vai thích nam thứ mà Lô Tường Bác sắm vai, bám riết không tha với hắn. Cảnh diễn giữa hai người bọn họ là nhiều nhất, nhưng Lô Tường Bác lại không đối diễn một cảnh nào với Lưu Tuệ Chân.

Lúc thay quần áo, La Thiến ôm áo khoác của Dung Hủ đứng ở ngoài mành, nhỏ giọng nói rằng: “Tiểu Vương tổ camera nói với tôi, hình như Lưu Tuệ Chân rất khinh thường Lô Tường Bác. Lô Tường Bác vẫn luôn đi tìm Lưu Tuệ Chân đối diễn, nhưng Lưu Tuệ Chân căn bản không để ý tới hắn, vẫn luôn ra vẻ ngôi sao. A, tiểu Hủ, lúc cô ấy đối mặt cậu, thật hiền lành dễ thân, đặc biệt dễ nói chuyện, nhưng lúc cô ấy đối mặt Lô Tường Bác lại như thế.”

Dung Hủ nghe vậy, vẫn bình tĩnh cài cúc áo, không nói gì.

La Thiến tiếp tục nói rằng: “Kỳ thật tôi thấy dường như Hứa đạo và Tiêu Tử Đồng cũng biết việc này, nhưng bọn họ lại không có ý muốn nhúng tay.” Lúc nói những lời này, trong giọng nói La Thiến cũng không có bất cứ chỉ trích gì, cũng không có một chút chán ghét, giống như chỉ đang nói một sự thực.

Cô đã sớm biết, giới giải trí không đơn giản như mình tưởng tượng, có lẽ trong lòng Hứa đạo và Tiêu Tử Đồng đều rất khinh thường Lưu Tuệ Chân, nhưng mà Lưu Tuệ Chân lại không trêu chọc đến bọn họ, lúc quay phim cũng luôn quy củ. Ngoài phim cô ta lạnh nhạt khinh thị Lô Tường Bác bao nhiêu, thì trong phim cô ta liền có bấy nhiêu điên cuồng theo đuổi với hắn.

Lưu Tuệ Chân diễn vẫn ổn, Hứa đạo liền không để ý cô ta, nhiều nhất là về sau không tìm người như thế đóng phim nữa thôi.

Cài xong một cúc áo cuối cùng, Dung Hủ cúi đầu, chỉnh lý dây lưng. Cậu rũ mắt, hàng mi nhẹ nhàng liền che khuất màu sắc trong mắt, đôi môi mỏng manh hơi hơi mím lại.

La Thiến không nói gì thêm, cô là trợ lý của Dung Hủ, phải đem một ít việc vặt trong đoàn phim nói với Dung Hủ, khiến cậu không đến mức không hiểu gì, cái gì cũng không biết. Nhưng mà qua vài giây đồng hồ, cô lại chợt nghe Dung Hủ nhẹ giọng hỏi: “Lô Tường Bác có phản ứng gì?”

La Thiến phút chốc sửng sốt, tiếp đó mới hiểu rõ ý của Dung Hủ, cô đáp: “Hình như Lô Tường Bác không quá tức giận, mỗi lần Lưu Tuệ Chân trợn trắng mắt với hắn, hắn đều giống như rất buồn, nhưng vẫn chưa từng nổi giận, rất lợi hại.”

Câu “rất lợi hại“ này, tự nhiên là khen Lô Tường Bác.

Bất luận là Lô Tường Bác thật sự có tính tình tốt như vậy, không thèm để ý Lưu Tuệ Chân trào phúng khinh thị với mình, hay là hắn vô cùng nhẫn nhịn, vẫn không lộ ra dấu vết. Từ hai loại góc độ đó mà nói, hắn đã rất lợi hại, ít nhất La Thiến mặc cảm.

Khóe môi Dung Hủ nhẹ nhàng cong lên, “xoạt” một tiếng, mành bị kéo ra.

La Thiến nhanh chóng quay đầu nhìn, khi nhìn đến thiếu niên thanh nhuận xinh đẹp kia, cô không tự chủ được mà ngơ ngẩn.

Dung Hủ cười nhạt nói: “Đi thôi, chị tiểu Thiến, còn phải tiếp tục quay.”

Nghe nói như thế, La Thiến mới đột nhiên phục hồi lại tinh thần, cô nhanh chóng “ưm” một tiếng, bước nhanh đuổi theo.

Cảnh cần quay tối hôm nay, là một cảnh bên ngoài. Cảnh trong nhà đã quay gần xong, kế tiếp đa phần đều là ngoại cảnh.

Trong «Không tiếng động», lần đầu tiên Đỗ Nhiên xuất hiện là ở sân thể dục, mà về sau nơi cậu xuất hiện, trên cơ bản cũng đều là ở sân thể dục.

Lần đầu tiên Triệu Nhạc Lăng nhìn thấy thiếu niên xa lạ này, chỉ cho rằng cậu là học sinh lớp nào đó, cũng tới sân thể dục tản bộ. Khi Triệu Nhạc Lăng ngồi trong sân thể dục không nhịn được bật khóc, bàn tay thon dài tuyết trắng xuất hiện trước mắt cô, làm cho cô hết hồn, nhấc đầu, liền nhìn thấy một khuôn mặt tươi cười ấm áp nhu hòa.

Ánh trăng sáng tỏ phản chiếu trong con ngươi trong suốt sáng trong, phản xạ ra điểm điểm tinh quang. Bờ môi cậu có chút tái nhợt, nhưng mà khi cậu nâng khóe môi lộ ra một nụ cười với bạn, bạn sẽ cảm thấy trong lòng ấm áp, cảm thấy đối phương có thiện ý, sẽ không cảm thấy một chút sợ hãi nào.

Trên sân thể dục tối đen trống trải, một thiếu niên trắng nõn tuấn mỹ hơi hơi nghiêng đầu, nghiêm túc chăm chú nhìn cô. Tay cậu cực trắng, móng tay mượt mà đầy đặn, trên đầu ngón tay giống như mỹ ngọc cầm một cái khăn tay lụa màu trắng. Chờ đến lúc Triệu Nhạc Lăng hoàn hồn, cô đã nhịn không được tiếp nhận cái khăn tay kia.

Người này là người đẹp trai nhất mà Triệu Nhạc Lăng từng thấy, còn đẹp trai hơn cả hotboy kia.

Đối mặt nụ cười của người này, cô căn bản không thể cự tuyệt, chỉ có thể nhìn đối phương, ngay cả khóc cũng quên.

Sau khi lấy khăn tay, Triệu Nhạc Lăng xoay người bỏ chạy. Dáng vẻ cô gào khan khóc lớn như vậy bị người khác thấy được, cô muốn nhanh chóng chạy trốn. Vì thế cô dùng tốc độ nhanh nhất chạy ra khỏi sân thể dục, chạy một khoảng, cô lạu xoay người nhìn, chỉ thấy thiếu niên mặc sơ mi trắng xinh đẹp ấy vẫn còn đứng tại chỗ, cười nhìn cô.

Triệu Nhạc Lăng nhìn thật lâu, tiếp đó nhanh chóng xoay người rời đi.

Sau đó lần thứ hai nhìn thấy thiếu niên, là vào hai tuần sau, cũng là cảnh hôm nay Dung Hủ phải quay.

Chuyện bạn trai cũ bắt cá hai tay khiến Triệu Nhạc Lăng vẫn luôn rầu rĩ không vui, vừa vặn gần đây trong trường học lại xảy ra một chuyện, đội trưởng đội bóng rổ được rất nhiều nữ sinh thích, cũng đột nhiên thân thiết với cô. Tâm tình phiền muộn, vào một đêm khuya, Triệu Nhạc Lăng lại đi tới sân thể dục, nhàm chán ngắm sao.

Lúc này, thiếu niên ấy lại xuất hiện.

Tám camera nhắm ngay phim trường, không cùng góc độ quay hình ảnh hai nhân vật chính.

Tuy nói hiện giờ là đêm khuya, nội dung quay cũng yêu cầu đêm khuya, nhưng Hứa đạo tự nhiên không có khả năng thật sự không chiếu sáng. Nếu không chiếu sáng, vậy hình ảnh khán giả nhìn thấy chính là một mảnh tối đen, tựa như phải tìm kiếm người châu Phi vào buổi tối vậy, ánh sáng ảm đạm khiến người ta căn bản không nhìn thấy hình ảnh.

Tiêu Tử Đồng ngồi ở trên cỏ, ngửa thân thể ra sau, hai tay chống trên cỏ xanh. Khuôn mặt ngây ngô dịu dàng của cô được ngọn đèn chiếu sáng lên, chỉ thấy trong màn hình camera, biểu hiện một thiếu nữ ban đêm một mình ngồi trên mặt cỏ, nhân vật vô cùng rõ ràng, nhưng hình ảnh cũng không phải là quá sáng.

Hứa đạo gật gật đầu, giơ tay lên: “Action!”

Giữa phim trường, Tiêu Tử Đồng ngẩng đầu nhìn không trung, ánh mắt mờ mịt, trên mặt mang một chút mất mát. Cô chỉ nhìn không trung, không có bất cứ vui sướng gì và cũng không có bi thương, cứ như vậy bình thản mà nhìn, giống như đang giết thời gian.

Qua hồi lâu, cô nhẹ nhàng niệm ra một cái tên: “Lâm Hiếu Chính… hừm, Lâm Hiếu Chính.”

Sau khi đọc hai lần, cô bỗng nhiên cười cười, bĩu môi: “Thật ghê tởm mà, Lâm Hiếu Chính.”

Lâm Hiếu Chính là bạn trai cũ của Triệu Nhạc Lăng, nam số bốn ấy từ tuần trước đã đóng máy. Nhưng có lẽ là vì mối tình đầu, Triệu Nhạc Lăng vẫn không thể quên được tên khốn ấy, mấy ngày này vẫn luôn nhớ tới hắn, không phải là yêu, mà là hận. Ghét hắn khốn kiếp, cũng hận đối phương, hại mối tình đầu của mình biến thành một trò cười.

Hung tợn đọc tên của đối phương, sau khi niệm mấy lần, nữ sinh vươn tay lấy nước ngọt bên cạnh, nhưng cô mới vừa lấy đến tay, liền kinh ngạc trợn to mắt, dốc ngược chai nước xuống —— quả nhiên, căn bản hết sạch.

Mà Đỗ Nhiên, chính là tới ngay lúc này.

Triệu Nhạc Lăng phẫn nộ nhìn chằm chằm chai nước ngọt, giống như chỉ cần trừng nó như vậy, là bên trong có thể đầy nước. Nhưng có lẽ thật sự là thần tiên hiển linh, trước mắt cô đột nhiên xuất hiện một chai nước ngọt đầy nhóc, che ở trước mắt cô, làm cho cô phút chốc sửng sốt.

Thiếu nữ thanh tú đáng yêu ngửa đầu ra sau, liền nhìn thấy dưới sao trời rực rỡ, một thiếu niên mặc áo sơ mi trắng đang mỉm cười với mình. Trong tay cậu ấy cầm một chai nước ngọt, nhẹ nhàng đặt ở trước mặt mình. Ý cười dịu dàng khiến cả người cậu có vẻ vô cùng nhu hòa, vầng trăng sáng chiếu bên cạnh cậu, nhưng lại không nhu hòa sánh bằng cậu.

Kế tiếp, chính là cảnh tượng hai người ngồi ở trên cỏ ngắm sao.

Loại phân cảnh Mary Sue thế này trong phim vườn trường là nhìn mãi quen mắt. Rất nhiều nam nữ chính ngay từ đầu đều nhìn không vừa mắt nhau, nhưng mà buổi tối một ngày nào đó, tâm tình hai người đều không tốt, đột nhiên đụng phải nhau, sóng vai ngồi xuống nhìn sao, nói chuyện phiếm, từ đó khúc mắc giữa hai người liền cởi bỏ, không còn đối đầu nhau như vậy nữa, có thiện cảm với đối phương.

Tình tiết đúng là đủ cũ rích, nhưng mà tình tiết cũ chung quy sẽ khiến cho khán giả có trái tim thiếu nữ.

Có lẽ trong lòng rất nhiều khán giả đều cất giấu một giấc mộng mối tình đầu như vậy, chàng trai cô thích sẽ dịu dàng nhìn cô, dùng tươi cười bao dung lắng nghe mỗi một câu của cô. Khi cô muốn khóc, chàng trai kia sẽ đưa khăn tay; lúc cô khổ sở, chàng trai đó sẽ cùng chung mối thù với cô.

Trong phim truyền hình, loại nhân vật này thường thường là hình tượng của nam thứ. Nam chính đều là khốc huyễn cuồng bá duệ, bọn họ rất ngạo mạn, nhưng chính loại ngạo mạn cuồng vọng như bá đạo tổng tài của họ, lại hấp dẫn nữ chính ngốc bạch ngọt.

Nhưng mà trong cuộc sống hiện thực, tạm thời không nói có bá đạo tổng tài không nói đạo lý như vậy hay không, kiểu mọi người thích thường thường là nam sinh dịu dàng. Một nam sinh thiện lương mà lại dịu dàng, tuyệt đối không ai có thể cự tuyệt, nếu cự tuyệt… ừm, vậy nói rõ có lẽ nam sinh đó mặt mũi không dễ nhìn.

Dung Hủ ngồi ở cạnh Tiêu Tử Đồng, nghe nữ sinh ấy phẫn nộ kể khổ với mình.

Cô hung hăng uống một ngụm coca, giống như đang uống rượu, nốc một mồm to, sau đó hào sảng nói rằng: “Hẳn là cậu biết Tề Văn đi? Chính là đội trưởng đội bóng rổ, cậu hotboy đó. Thiệt nhiều nữ sinh đều thích hắn, hắn thật phiền, lần trước mình cùng tham gia một trận đấu với hắn, hắn lại đột nhiên thân thiết với mình. Mỗi lần hắn tới tìm mình, mấy nữ sinh kia liền trừng mắt với mình.”

Thiếu niên cười nhạt nhìn cô, không có lên tiếng.

Triệu Nhạc Lăng lại tiếp tục nói rằng: “Kỳ thật, mình cũng không phải ghét hắn, nhưng mấy người ái mộ hắn rất phiền. Tề Văn cũng không quá đẹp trai mà, làm chi mà thích hắn dữ vậy.”

Thiếu niên vẫn chỉ nhìn chăm chú vào cô, không nói một tiếng.

Nói nói mấy câu, rốt cuộc lại uống hết một chai coca. Triệu Nhạc Lăng bất mãn bĩu môi, nói rằng: “Mình đi mua thêm một chai coca đi.” Vừa mới dứt lời, cô đột nhiên khựng lại, xoay người nhìn về phía thiếu niên bên cạnh, hỏi: “Ý, từ từ, vừa rồi có phải cậu chưa nói một câu nào hay không?”

Trong mắt hiện lên một chút màu sắc xán lạn, ý cười bên môi Dung Hủ càng tăng lên vài phần, vẫn không có mở miệng.

Tiêu Tử Đồng mở to hai mắt: “Cậu… cậu rốt cuộc là lớp nào?”

Dung Hủ lắc đầu.

Tiêu Tử Đồng lại lắp bắp hỏi: “Cậu… cậu lắc đầu là có ý gì? Chẳng lẽ cậu không nói được?”

Lần này Dung Hủ gật gật đầu.

Tiêu Tử Đồng im lặng hồi lâu, bỗng nhiên an tĩnh hỏi cậu: “Cậu là… người sao?”

Thời gian yên lặng lại vào giờ khắc này, toàn bộ phim trường an tĩnh, tầm mắt mọi người đều tụ tập trên thân hai người giữa phim trường. Thiếu nữ sáng sủa hoạt bát giờ phút này sắc mặt bình tĩnh, che giấu ngón tay run rẩy, nghiêm nghiêm túc túc hỏi. Mà đối diện cô, thiếu niên kia dùng một loại ánh mắt ôn hòa dịu dàng, lẳng lặng nhìn cô.

Gió đêm hiu quạnh thổi qua lọn tóc mỏng trên trán thiếu niên, lộ ra vầng trán no đủ.

Cậu an an tĩnh tĩnh ngưng mắt nhìn thiếu nữ hoảng sợ trước mắt, giống như vừa rồi, chỉ chăm chú nhìn, lộ ra ý cười. Trên sân thể dục không có âm thanh khác, trên khuôn mặt tuấn tú xinh đẹp nho nhã của thiếu niên chỉ có ý cười dịu dàng nhất. Nụ cười này nhu hòa như gió xuân, nhẹ nhàng thổi qua, làm cho trái tim người ta lay động.

Sau đó, cậu đột nhiên vươn hai tay, nghiêng người tiến lên, ôm chặt thiếu nữ.

Tiêu Tử Đồng lập tức lộ ra biểu tình kinh ngạc, cô bị Dung Hủ gắt gao ôm vào trong ngực, tựa như trong kịch bản viết, Triệu Nhạc Lăng vô cùng kinh ngạc. Hứa đạo nhìn cảnh này trong camera, vừa lòng gật đầu, trong lòng thầm nghĩ: diễn xuất của Tiêu Tử Đồng có tiến bộ.

Nhưng Hứa đạo lại không biết, giờ khắc này, Tiêu Tử Đồng ngửi hương vị tươi mát nhàn nhạt giữa mũi, chỉ cảm thấy trái tim mình thình thịch kịch liệt nhảy lên trong lồng ngực. Tim cô đập cực nhanh, nhanh đến độ làm cho cô nhịn không được mà hai má nóng lên.

Thân thể thiếu niên rất ấm, tươi cười của thiếu niên cũng chợt lóe qua trước mắt cô. Cô có thể rõ ràng cảm giác được hơi thở ấm áp của đối phương phả ra bên tai mình, rõ ràng cảnh này lúc đối diễn đã đóng hai lần, nhưng khi Dung Hủ thật sự mặc sơ mi trắng, lẳng lặng ngưng mắt nhìn cô, cô đột nhiên cảm thấy… có chỗ nào đó không đúng.

Ngay khi Tiêu Tử Đồng ngơ ngẩn, cô bỗng nhiên cảm giác sau lưng mình bị nhẹ nhàng gõ một chút.

Ngay sau đó, Tiêu Tử Đồng mãnh liệt tỉnh táo, cô đè nén nhiệt độ trào lên trên mặt, ở nơi máy quay nhìn không tới, cắn chặt răng, sau đó nhẹ giọng đọc ra lời thoại của mình: “Cậu… có nhiệt độ cơ thể.”

Sau khi cảnh này kết thúc, tiếp tục quay cảnh đêm khuya hai người nơi nơi vui đùa trong trường học. Sau khi Triệu Nhạc Lăng và Đỗ Nhiên quen thuộc, liền cảm thấy thương tiếc với thiếu niên câm ấy, xem đối phương là bạn. Hai người hẹn nhau, nửa đêm lén chuồn vào trường học, dạo quanh vườn trường không người.

Bởi vì phải đổi cảnh tượng, nhóm diễn viên rốt cuộc có được thời gian nghỉ ngơi.

Tiêu Tử Đồng tiếp nhận ly nước từ tay trợ lý, uống một hớp lớn, sau đó nói rằng: “Cuối cùng tôi cũng hiểu rõ, vì sao em thích Dung Hủ như vậy rồi.”

Tiểu trợ lý đột nhiên sửng sốt, vui mừng nói: “Ý, A Đồng, chẳng lẽ chị cũng phát hiện Dung Dung nhà em tốt sao?”

Tiêu Tử Đồng khẽ ừm một tiếng, nói: “Phải… đúng là rất tốt.” Trên mặt nổi lên một đóa đỏ ửng, qua chốc lát, cô lại nghiêm túc bổ sung: “Hơn nữa, cậu ấy diễn xuất thật tốt. Mới vừa rồi lúc bị cậu ấy nhìn, tôi thật sự cho rằng cậu ấy thích tôi đã lâu rồi, thật sự cho rằng, cậu ấy vẫn luôn sâu sắc yêu tôi…”

Tiểu trợ lý ha ha mỉm cười, tự hào nói rằng: “Ha ha ha ha, Dung Dung nhà em đương nhiên là giỏi nhất. A Đồng, em sớm nói với chị rồi, Dung Dung đặc biệt tốt, đặc biệt đặc biệt tốt, chị còn không tin. Em nói với chị nha, trước đây lúc quay phim «Tầng mây màu đen», Dung Dung đã từng…”

Tiêu Tử Đồng xoay mặt qua một bên, không cho trợ lý nhìn thấy biểu tình thẹn thùng của mình. Nhưng mà các cô đều không chú ý tới, một nam sinh anh tuấn suất khí vừa vặn đi ngang qua bên cạnh các cô, khi nghe được đối thoại của các cô, người này phút chốc dừng bước.

Giây tiếp theo, người này lại cất bước rời đi, trên mặt vẫn mang theo ý cười chào hỏi với các nhân viên, nhưng mà kịch bản trong tay lại bị bóp ra rất nhiều dấu vết.

Sau khi đi đến phòng vệ sinh, Lô Tường Bác khóa cửa, bỗng nhiên dùng sức vứt kịch bản lên trên tường.

“Lưu Tuệ Chân… Dung Hủ… Lưu Tuệ Chân… Dung Hủ!!!”

Tiến độ quay phim của đoàn phim «Không tiếng động» tiến hành đâu vào đấy, ba tuần sau, fan Dung Hủ dựa theo đoàn phim quy định, đúng giờ đến phim trường.

Mười lăm cô gái trẻ tuổi đáng yêu ngàn dặm xa xôi đi tới tỉnh Y, đến đoàn phim «Không tiếng động». Các cô kích động theo sau hậu cần đoàn phim, đi vào trong đoàn. Các cô mang đến một xe tải vật tư tiếp ứng, đồng thời, cũng mang đến mấy ngàn phong thư, mấy ngàn phong thư đến từ fan Dung.

Hết chương 100.2

Advertisements

3 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [100.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s