Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [101.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ một (2)

Sau khi nói ra một chuỗi dài, cho dù không biết sản phẩm bảo hộ da kia rốt cuộc trị giá bao nhiêu tiền, nhưng chỉ mỗi di động Meitu, đã ít nhất ba nghìn rồi.

Lô Tường Bác tiếp tục cúi đầu ăn cơm, không nói thêm câu nào nữa, chỉ là trợ lý của hắn đã có chút đứng ngồi không yên. Trợ lý ấy tinh tường biết bản tính Lô Tường Bác, biết nghệ nhân của mình ngoài mặt rất nhẫn nhịn, nhưng mà sau lưng lại là tính khí táo bạo, nhịn có bao nhiêu vất vả, bộc phát tính tình liền có bấy nhiêu khủng bố.

Có điều dáng vẻ Lô Tường Bác phát giận chỉ có cậu ta và người đại diện biết, hắn giấu rất tốt.

Sau khi cơm nước xong, Lô Tường Bác đặt đũa lên bàn, bình tĩnh nói rằng: “Đưa cho cậu là một bộ đồ dùng tẩy rửa bình thường, cho trợ lý của Dung Hủ, liền tốt như vậy, nhiều như vậy?”

Tiểu trợ lý mãnh liệt sửng sốt, theo bản năng muốn nói “bộ đồ dùng tẩy rửa của tôi là loại cao cấp, kỳ thật không rẻ đâu. Hơn nữa fan của Dung Hủ đương nhiên phải cho trợ lý của cậu ta đồ tốt, đó là trợ lý của Dung Hủ, cũng không phải trợ lý của người khác”, nhưng mà lời này vừa đến bên miệng, nhìn ánh mắt run rẩy đỏ lên của Lô Tường Bác, tiểu trợ lý liền thức thời ngậm miệng.

Lô Tường Bác hung hăng trừng cơm hộp trên bàn, giống như trừng chúng nó, thì chúng nó có thể biến thành thức ăn phong phú như ngày hôm qua, sau đó fan của hắn tự tay đem cơm hộp đó đưa đến đoàn phim, dùng những món quà sang quý đi thu mua lòng người!

Buổi chiều này, cảnh diễn của Lô Tường Bác không nhiều lắm, lại NG nhiều lần.

Hứa đạo hấp tấp nóng nảy mắng Lô Tường Bác, hắn vẫn cười đáp ứng, nhưng mà chính là quay không tốt. Sau khi quay hơn hai mươi lần, Hứa đạo bực bội vẫy vẫy tay, nói: “Hôm nay trạng thái của cậu không đúng lắm, cậu về khách sạn nghỉ ngơi một chút trước đi đã, về sau lại bổ sung cảnh của cậu.”

Lô Tường Bác sửng sốt, tiếp đó ngoan ngoãn dẫn dắt trợ lý, rởi khỏi đoàn phim.

Ngay lúc hắn rời đi, còn đụng phải nữ thứ Lưu Tuệ Chân. Người phụ nữ mắt cao hơn đầu ấy lạnh lùng mỉm cười, âm dương quái khí nói với trợ lý của mình: “Tôi thấy, có người là ghen tị. Cùng là tiểu thịt tươi, coi như là cùng lứa xuất hiện, sao có người lại có fan không bằng người khác chứ nhỉ?”

Lô Tường Bác nắm chặt ngón tay, tăng nhanh bước chân rời khỏi phim trường.

Vừa về tới trên xe, Lô Tường Bác bỗng nhiên nện một quyền ở trên cửa xe. Sau một tiếng oành, mu bàn tay hắn nhất thời xanh tím một khối, cùng lúc đó, cửa xe cũng xuất hiện một vết lõm.

Tiểu trợ lý bị một quyền này đập cho cả người run lên, thì thào nói rằng: “Tường… Tường Bác?”

Đột nhiên! Lô Tường Bác mãnh liệt ngẩng đầu, đôi mắt đỏ rực như sắp nhỏ máu, ánh mắt phẫn nộ ghen ghét trở thành dao nhỏ, khiến tiểu trợ lý sợ tới mức thân thể run lên. Chỉ nghe ngay sau đó, một giọng nam khàn khàn vang lên trong xe: “Mắt chó khinh người, cậu ta mắt chó khinh người, fan cậu ta cũng mắt chó khinh người!”

Tiểu trợ lý lập tức hiểu rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Mắt thấy cảm xúc Lô Tường Bác không đúng lắm, cậu ta nhanh chóng khuyên nhủ: “Kỳ thật Tường Bác à, fan cậu ấy tặng đồ cho chúng ta, đã xem như tương đối tốt rồi.” Nhớ tới nụ cười ngọt ngào của cô bé tặng đồ cho mình ngày hôm qua, tiểu trợ lý cổ vũ mình, còn nói thêm: “Loại chuyện này không có gì, bộ sản phẩm của tôi kỳ thật…”

“Cậu cùng phe với bọn nó ư?” Giọng nói thù hận từ trong kẽ răng rít ra.

Nhìn ánh mắt gần như muốn giết người của Lô Tường Bác, tiểu trợ lý sợ hãi ngửa ra sau, đụng vào trên vô lăng. Nhất thời, tiếng còi vang lên, đánh vỡ yên lặng.

Nghe âm thanh này, hận ý trên mặt Lô Tường Bác chậm rãi tiêu tán. Hắn hít vào một hơi thật sâu, nói: “Đi thôi.”

Tiểu trợ lý không thể chờ đợi được mà xoay người lái xe.

Lúc ban đêm, Dung Hủ lại quay đến rạng sáng một giờ, mới kết thúc hành trình hôm nay.

Buổi tối lúc cậu rời khỏi đoàn phim, gần như tất cả nhân viên đều ngẩng đầu cười nói một câu “hẹn gặp lại” với cậu. Mới đầu Dung Hủ còn hơi có chút kinh ngạc, nhưng dần dần, cậu cũng mỉm cười nói tạm biệt những nhân viên đó.

La Thiến cảm khái: “Lần tiếp ứng này thật đúng là có tác dụng, trước kia mấy nhân viên đó đã rất tốt với chúng ta rồi, nhưng hôm nay đối với chúng ta lại là đặc biệt tốt. Dung Dung, cậu có nhìn thấy không, thịt trong cơm của cậu đặc biệt nhiều, còn muốn nhiều hơn của Hứa đạo nữa.”

Nhẹ nhàng hít một hơi, Dung Hủ bất đắc dĩ nói: “Kỳ thật các cô ấy tiêu nhiều tiền như vậy, tôi cảm thấy có hơi nhiều rồi.”

La Thiến lắc đầu: “Không đâu, tiểu Hủ, cậu không biết sao, kỳ thật lần này fan của cậu tổng cộng gom góp được 116 vạn tài chính, trong đó có 70 vạn đều là Liên Dung Tranh Tử Hãm cho. Trước đó tôi đã xác nhận giấy tờ của các cô ấy, mấy fan lớn đó không có nuốt tiền, quả thật đem 116 vạn dùng trên việc chung. Hơn nữa sau khi Liên Dung Tranh Tử Hãm ra tay hào phóng, còn có một fan đại gia cũng cho 10 vạn, fan tham dự hoạt động có một hai vạn người, chia đều ra kỳ thật mỗi người cũng không nhiều.”

116 vạn ấy trừ ra 70 vạn của Liên Dung Tranh Tử Hãm, còn có 10 vạn của một fan đại gia khác, kỳ thật tổng cộng cũng chỉ có 36 vạn.

Một hai vạn người cùng tham gia hoạt động, vậy chia đều xuống, mỗi người đại khái không đến bốn mươi nguyên.

Nhưng mà, điểm chú ý của Dung Hủ lại không ở chỗ đó. Con ngươi trong suốt thoáng trợn to, Dung Hủ kinh ngạc hỏi: “70 vạn?”

La Thiến gật gật đầu: “Đúng. Tôi nghe admin nói, là trước tiên cho năm mươi vạn, sau đó nhìn danh sách quà tặng, cảm thấy không tốt, lại thêm vào 20 vạn, để mấy admin mua đồ tốt hơn.”

Dung Hủ: “…”

Sau một lúc lâu, cậu hỏi: “Tôi nhớ rõ Liên Dung Tranh Tử Hãm đó, là người lần trước cho 100 vạn nhỉ?”

Trên thực tế Dung Hủ vô cùng xác định thân phận đối phương, dù sao thì tháng trước cậu còn xem qua weibo đối phương, nhưng mà, cậu vẫn nhịn không được hỏi vấn đề này. Dù sao thì cậu chưa từng nghĩ rằng, có một fan có thể tiêu 170 vạn trên người mình, cái này còn chưa tính tiền đối phương mua DVD phim truyền hình và vé phim điện ảnh.

La Thiến nặng nề gật đầu, ngẩng đầu nhìn thoáng qua sao trời, lời nói thấm thía mà than thở: “Thật sự là kẻ có tiền vạn ác.”

Dung Hủ: “…”

Tối hôm đó sau khi trở lại phòng khách sạn, Dung Hủ nhanh chóng rửa mặt xong, trước khi lên giường, cậu vừa mới chuẩn bị tắt di động, động tác đột nhiên dừng lại. Cậu mở weibo lên, lặng lẽ nhấn vào trang weibo của một người, nằm ở trên giường xem xét.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: Dung Dung moaz moaz =3=]

Ừm, đây là thổ lộ hằng ngày.

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: đã lâu không có nhìn thấy Dung Dung, nhớ cậu ấy nhớ cậu ấy nhớ cậu ấy. ]

… Cái này hình như là đang nói, một đoạn thời gian gần đây cậu không đăng weibo nhỉ?

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: hôm nay cậu ấy kể cho tôi một truyện cười, kỳ thật rất buồn cười, tôi không cười, cậu ấy tức giận. Không phải tôi không muốn cười, là cười không nổi, đối với truyện cười trời sinh có chút… không biết cười cho lắm. Khổ sở _(:з” ∠)_ có điều, cậu ấy tức giận càng đáng yêu, thật muốn ôm lấy chume chume chume ~~~]

Dung Hủ: “…” Đây không phải là mặt than sao?

Xem weibo của Liên Dung Tranh Tử Hãm này trong chốc lát, Dung Hủ không biết làm thế nào mà buông di động xuống.

Người này thật sự rất ít khi đăng ảnh chụp, cũng chưa bao giờ khoe giàu. Nếu đối phương không có quyên ra một trăm vạn kia, chỉ sợ mặc cho ai cũng không ngờ rằng, đây là một đại gia. Hơn nữa trong album của đối phương, ngoại trừ poster của Dung Hủ, không có bất cứ ảnh sinh hoạt nào.

Rất nhiều phú nhị đại đều thích khoe khoang cuộc sống của mình trên internet, bọn họ sẽ chụp máy bay tư nhân, sẽ chụp xe hiệu. Có người tâm cơ tương đối sâu, còn cố ý đem túi xách của mình đặt ở góc bàn, chụp một bức ảnh, hình ảnh chủ yếu của bức ảnh là cô ta đang ăn đồ ăn, nhưng mà cố tình ở góc ảnh chụp, sẽ lộ ra LOGO nhãn hiệu túi xách.

Nhưng mà Liên Dung Tranh Tử Hãm này, một trắng giàu đẹp mười chín tuổi, thế mà cái gì cũng không khoe.

Dung Hủ nhìn avatar weibo Liên Dung Tranh Tử Hãm, đó là ảnh chụp của cậu, lấy ra từ poster «Tầng mây màu đen».

Nhìn nhìn, Dung Hủ chậm rãi hạ mắt, bắt đầu suy tư xem ở đoàn phim «Tầng mây màu đen», ai có nhiều tiền như vậy, năm nay mới mười chín tuổi, sau đó còn có thể gần gũi mà chụp được hình cậu đang ngủ.

Kết quả của một phen suy tư là: căn bản không có người này!

Thật lâu sau, Dung Hủ nhẹ nhàng lắc đầu, tắt đèn nghỉ ngơi. Mà cậu tự nhiên không biết, bạn đại gia trắng giàu đẹp mười chín tuổi ấy, giờ phút này đang ngồi trên mấy bay, trải qua hành trình hơn hai mươi mấy giờ, rốt cuộc đến thành phố B.

Ngày 26 tháng 7, Hoa Hạ Entertainment tổ chức một tiệc tối bán đấu giá từ thiện ở thành phố B. Buổi đấu giá này mời hơn phân nửa giới giải trí, phần lớn mọi người trong đó đều đáp ứng sẽ đến, ngoại trừ một ít người không thể phân thân, thật sự không thể đến được—— bao gồm cả Dung Hủ.

Lúc đến thành phố B, là giữa trưa ngày 26, người đàn ông tuấn mỹ thâm trầm bước nhanh ra từ lối đi VIP của sân bay. Từ Tấn và trợ lý tiểu Lâm đi theo phía sau hắn, rất nhanh đi tới.

Vừa đi, Từ Tấn vừa nói: “Trực tiếp đến công ty make up, thay quần áo, bảy giờ tiệc tối liền bắt đầu. Tần Trình, cậu là khách quý thảm đỏ áp chót của buổi tiệc tối này, kỳ thật cậu có thể nghỉ ngơi chút, chúng ta không cần phải gấp, nhưng suy xét đến tình huống giao thông thành phố B, chúng ta vẫn nên lấy ổn thỏa làm đầu.”

Rất nhanh, ba người liền đi thang máy tới bãi đỗ xe.

Trợ lý Lâm ở phía trước lái xe, Từ Tấn ngồi ở ghế phó lái, quay đầu nói với Tần Trình rằng: “Lần này cậu và mấy người Lưu lão, Thịnh tổng, Ôn Tuyền, Lâm Huyên… ngồi ở một bàn, ít nhất chúng ta phải mua được một món đồ, chào giá ít nhất hai trăm vạn.”

Tiệc tối từ thiện giới giải trí ngoại trừ thật sự muốn làm từ thiện, đa phần cũng là tỏ thái độ với bên ngoài.

Minh tinh danh nhân là đại biểu của công chúng, nhất cử nhất động của bọn họ đều bị quần chúng giám thị, cũng sẽ mang đến tác dụng làm gương cho quần chúng. Có vài minh tinh tới tham gia tiệc tối từ thiện lần này, thật sự chỉ là đang đi show, là muốn để cho mọi người biết, họ cũng muốn làm từ thiện. Về phần họ không mua được gì, đó là bởi vì đối thủ cạnh tranh quá mạnh, không phải là họ không muốn mua.

Nhưng mà đối với loại minh tinh cấp bậc như Tần Trình, Ôn Tuyền, bọn họ nhất định phải mua được vật phẩm từ thiện, hơn nữa không thể rẻ. Bọn họ là nhân vật đại biểu của giới giải trí, nhất định phải sinh ra tác dụng làm gương.

Nghe vậy, Tần Trình giơ tay lên, nhéo nhéo huyệt đạo ngay mũi. Một lát sau, hắn lạnh nhạt nói: “Hai trăm vạn không đủ.”

Từ Tấn sửng sốt: “Cậu muốn bao nhiêu?”

Tần Trình nâng mắt lên, giọng điệu trấn định nói rằng: “Trên 500 vạn.”

Từ Tấn phút chốc trừng lớn mắt, qua hồi lâu, mới bĩu môi nói: “Dù sao đều là tiền của cậu, không liên quan tới tôi.” Qua hồi lâu, hắn lại nhịn không được hỏi: “Cậu quyết định dựng nên hình tượng công chúng của mình từ hồi nào thế?”

Ở chung nhiều năm như vậy, Từ Tấn sao có thể nhìn không ra mục đích hành động này của Tần Trình.

Bắt đầu từ mấy tháng trước, Tần Trình đã im hơi lặng tiếng đắp nặn hình tượng tốt đẹp cho mình. Loại hành vi này đối với minh tinh bình thường mà nói thì là một chuyện không thể bình thường hơn, nếu hình tượng minh tinh không tốt, ai sẽ thích? Kết cục duy nhất chính là hết thời.

Trước kia hình tượng của Tần Trình cũng không có hỏng bét, nhưng cũng chẳng phải bình dị gần gũi, fan đều biết, nam thần nhà mình là một nam thần cao lãnh có tố chất. Nhưng mà hiện giờ, tuy rằng Tần Trình không có tận lực làm cho mình chuyển hình tượng thành anh trai nhà bên dịu dàng ấm áp, nhưng mà tại một ít phương diện từ thiện, công ích, lại tương đối chú ý.

Nói ví dụ như tháng trước Tần Trình tiếp nhận một hoạt động tuyên truyền công ích, mà hiện giờ lại muốn dùng nhiều tiền trên tiệc tối từ thiện.

Nghe xong lời Từ Tấn nói, Tần Trình khẽ nhướn mi, hỏi: “Anh đoán xem.”

Từ Tấn suy nghĩ một lát, nói: “Tôi nào biết cậu muốn làm cái gì, không thích nói thì thôi.”

Tần Trình khẽ cong môi, chỉ nhẹ nhàng “à” một tiếng, nhân tiện nói: “Vậy thì không nói.”

Từ Tấn: “…”

Ban đêm, trên tiệc tối bán đấu giá từ thiện của Hoa Hạ Entertainment, Tần Trình trực tiếp mua được ba món đồ sưu tầm. Món thứ nhất là do tiểu thiên vương giới ca hát Hoa Hạ – Lâm Huyên cống hiến, là một cây đàn ghita, Tần Trình một hơi ra giá sáu mươi vạn, trực tiếp lấy được; món thứ hai thì trân quý hơn rất nhiều, là một bức tranh thủy mặc Lưu lão sưu tầm, xuất xứ từ triều Tống, là bút tích của một vị hoạ sĩ nổi danh, được toàn trường cạnh tranh.

Cuối cùng, Tần Trình lấy giá bốn trăm sáu mươi hai vạn, lấy được bức tranh ấy.

Mà món cuối cùng, thì hơi có chút đặc biệt. Đó là do Trịnh đạo cống hiến ra, trọn bộ trang phục diễn của «Mai phục».

Ở trong giới giải trí, loại vật phẩm bán đấu giá này nhìn mãi quen mắt. Thường xuyên có đoàn phim đem đạo cụ, trang phục diễn tiến hành bán đấu giá, tiền nhận được từ bán đấu giá có thể làm từ thiện, lấy danh dự cho đoàn phim, đồng thời còn có thể được một sóng tuyên truyền.

Lần này Tần Trình không có tự mua, mà là vứt cho Ôn Tuyền ngồi ở đối diện mình một ánh mắt ra hiệu.

Ôn Tuyền mãnh liệt sửng sốt, qua hồi lâu, đột nhiên nhận được tin nhắn của người đàn ông nào đó.

[ Tần Trình: giúp tôi lấy được nó. ]

[ Ôn Tuyền:… ]

Hoàn toàn không rõ đối phương làm chi lại không tự mua, Ôn Tuyền giơ thẻ ba lượt, lấy giá tám mươi sáu vạn, mua được bộ trang phục diễn này. Trên đài, người bán đấu giá cười nói: “Xem ra Ôn ảnh hậu của chúng ta cũng từng xem qua bộ phim truyền hình đó.”

Ôn Tuyền hào phóng mỉm cười: “Là một bộ phim rất hay.”

Câu trả lời như vậy không khiến bất cứ ai nghi ngờ, mà trọn bộ trang phục diễn của «Mai phục», sau đó cũng trực tiếp đưa đến nhà Tần Trình.

Sườn xám dịu dàng động lòng người, quần áo học sinh đậm đà cảm giác thời đại, âu phục nhạt màu mộc mạc… Còn có mấy bộ quân trang sẫm màu phẳng phiu.

Con ngươi tối đen thâm thúy hơi hơi rũ xuống, vẻ mặt Tần Trình lạnh nhạt nhìn mấy bộ quân trang ấy, ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve.

Thật lâu sau, hắn nâng mắt lên, nhìn về phía người đại diện thở hổn hển ở một bên: “Ngoại trừ mấy bộ này, những thứ khác tặng cho anh đó.”

Từ Tấn: “…”

Ngay sau đó, khóe miệng hắn ta co rút, cả giận nói: “Tôi và tiểu Lâm mới vừa giúp cậu cầm lại từ chỗ Ôn Tuyền, hiện tại cậu liền muốn tặng người ta? Tôi lấy mấy thứ này làm gì, tôi cũng không phải fan bọn họ, tôi lại chưa từng xem «Mai phục». Cậu đừng nói, cậu bỏ ra 86 vạn mua về, chính là để tặng cho tôi. Sao cậu không đưa cây đàn ghita của Lâm Huyên cho tôi đi, tôi còn có thể kéo được!”

Tần Trình liếc mắt nhìn hắn: “Anh còn biết kéo vải à?”

Từ Tấn trợn mắt: “Là kéo đàn!”

Người đàn ông thản nhiên “a” một tiếng: “Cây đàn ghita kia hữu dụng, mấy bộ quần áo này còn đắt hơn đàn ghita 26 vạn, anh đem đi đi, không cần cảm ơn.”

Từ Tấn: “…” Ai muốn cảm ơn cậu!!!

Mang theo đống quần áo rời khỏi nhà của người đàn ông nào đó, Từ Tấn vắt hết óc, cả đêm đều đang tự hỏi, rốt cuộc nên xử lý đám trang phục diễn này như thế nào. Mà bên kia, sáng hôm sau, Dung Hủ vừa mới từ trong mộng tỉnh lại, liền phát hiện điện thoại di động của mình nhận được một tin nhắn.

[ Tần Trình: có hai món quà muốn tặng cho em xem, bao giờ trở về? ]

Tầm mắt dừng lại hồi lâu trên hai chữ “món quà”, thiếu niên không tự chủ được cong khóe môi: [ quà gì? ]

Vài giây đồng hồ sau, Tần Trình liền hồi âm: [ em đoán đi. ]

Dung Hủ: [… nếu em không đoán thì sao? ]

Tần Trình: [ vậy thì trở lại rồi xem. Bao giờ trở về? ]

Vừa rời giường đánh răng, thiếu niên vừa trả lời lại: [ bộ phim này còn phải quay thêm chừng một tháng, trong khoảng thời gian ngắn không thể về được. ]

Qua một giây, tiếng chuông điện thoại thanh thúy dễ nghe bỗng nhiên vang lên, vọng lại trong phòng tắm trống rỗng. Giống như đang chờ đợi những lời đó của Dung Hủ, mới qua một giây, Tần Trình đã gọi điện thoại tới.

Dung Hủ kinh ngạc nhận điện thoại, chỉ nghe đầu kia, giọng nói trầm thấp từ tính của người đàn ông chậm rãi vang lên, lấy một loại giọng điệu bình tĩnh, nói từng chữ từng câu: “Em đã không trở lại, vậy… anh đến tham ban nhé.”

Hết chương 101.2

Tần Tranh Tranh: bảo bảo thật sự là đạt được kế hoạch √ Dung Dung khẳng định không thể tưởng được, từ tháng trước bảo bảo đã muốn đi tham ban nhỉ ~\\(≧▽≦)~ oa oa oa

Dung Dung: em chỉ quan tâm, anh mua mấy bộ quân trang kia, muốn làm gì?

Advertisements

10 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [101.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s