Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [103.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ ba (1)

Gần như là trong tức khắc, ánh mắt mọi người trong đoàn phim đều tập trung trên người Tiêu Tử Đồng ngã xuống đất. Ngay sau đó, đám người ào ào tập trung qua đó hết.

Trợ lý Tiêu Tử Đồng là chạy nhanh nhất, cô bé nhanh chóng đỡ lấy cánh tay Tiêu Tử Đồng, vốn định nâng cô dậy, ai ngờ chân Tiêu Tử Đồng vừa mới đứng lên, lại đột nhiên mềm nhũn, đổ ập lên người trợ lý.

“Đau… Đau…”

Tiêu Tử Đồng năm nay cũng bất quá chỉ mới hai mươi tuổi đầu, khi một cô gái tú lệ xinh đẹp rưng rưng nước mắt tựa vào trong ngực người khác, giọng khàn khàn hô “đau”, chỉ sợ bất cứ ai cũng sẽ cảm thấy thương tiếc.

Vừa rồi Dung Hủ và Tiêu Tử Đồng đã quay xong cảnh của mình, hai người đều hoàn toàn thả lỏng. Tiêu Tử Đồng đi vài bước, đứng ở trước người Dung Hủ, cô nhìn nhìn xung quanh, tìm được trợ lý của mình, sau đó trực tiếp cất bước chuẩn bị đi về phía trợ lý.

Ai ngờ vào lúc đó, một quả bóng rổ thẳng tắp lao về phía Dung Hủ.

Lúc ấy Dung Hủ cũng không có nhìn thấy quả bóng rổ, cậu chỉ nghe thấy La Thiến kêu mình, lại nghe phía sau có một tiếng xé gió, cho nên theo trực giác nhích sang bên cạnh. Vì thế quả bóng rổ kia xẹt qua tóc cậu, mãnh liệt đập lên trên mặt Tiêu Tử Đồng.

Bác sĩ đi theo đoàn phim nhanh chóng lại đây, kiểm tra vết thương cho Tiêu Tử Đồng.

Quả bóng ấy đập rất mạnh, ngay giữa khuôn mặt, cho nên mũi là nơi thứ nhất đổ máu. Hơn nữa lực của quả bóng cũng cực lớn, trực tiếp khiến người ta té xuống đất. Cảnh này mọi người quay ở sân thể dục, trên sân bóng rổ có rất nhiều viên đá nhỏ, khi Tiêu Tử Đồng mặc váy ngã sấp xuống, bàn tay, cánh tay, hai chân cô, đều không thể tránh né mà rách da.

Không bao lâu, bác sĩ nói: “Trên mặt còn ổn, không có bị rách da, máu mũi đã ngừng, máu bầm không dễ tan. Nhưng trên đầu gối và khuỷu tay bàn tay thì có chút phiền toái, đá vụn đâm vào, phải gắp đá ra, rồi lại khử trùng.”

Không sai, trên hai đầu gối và khuỷu tay bàn tay Tiêu Tử Đồng, có bốn năm chỗ rách da đổ máu. Bác sĩ cầm băng gạc chấm cồn i-ốt, bắt đầu dùng sức bôi trên miệng vết thương.

Vốn dĩ cồn i-ốt đụng tới miệng vết thương đã rất đau, để rửa hết cát đá, bác sĩ lại dùng sức rất lớn, Tiêu Tử Đồng vẫn luôn cắn răng, mắt có chút ướt át, nhưng cũng không có khóc.

Đều là người trưởng thành rồi, loại thương tích này đã sớm thành thói quen. Vừa rồi có chút muốn khóc là bởi vì biến cố đột ngột, nhất thời không kịp phản ứng, nhưng hiện tại cô đã có thể chịu được.

Dung Hủ đã sớm vây quanh bên cạnh Tiêu Tử Đồng, cậu nhíu mày lại, ánh mắt ngưng trọng nhìn bác sĩ khử trùng cho Tiêu Tử Đồng.

Mà ở cách đó không xa, tiếng quở trách của Hứa đạo gần như vang vọng đoàn phim, phim trường nơi nơi đều quanh quẩn tiếng mắng tức giận xen lẫn khẩu âm quê hương của ông: “Rốt cục cậu xảy ra chuyện gì? Đọc không hiểu chữ trên kịch bản hả? Cậu thất học phỏng! Đã nói, cậu tùy tiện ném quả bóng thôi, cậu lại đập người? Cậu còn dùng sức lớn như vậy? Hiện tại nếu nữ chính xảy ra chuyện, con mẹ nó cậu có thể chịu trách nhiệm không!”

Giờ phút này, Tiêu Tử Đồng đang rửa miệng vết thương, trợ lý của cô cũng đứng ở bên cạnh cô, căn bản không có thời gian đi chỉ trích người gây họa.

Trợ lý kia khẩn trương đến độ sắp rớt nước mắt, liên tục hỏi: “Bác sĩ, loại vết thương này sẽ không để lại sẹo chứ? Trên mặt xác định không có việc gì sao? Phải làm thế nào, đại khái bao giờ máu bầm trên mặt có thể tan hết? Kế tiếp phải chú ý những gì, phải làm như thế nào, có cần đi bệnh viện xem hay không?”

Loại thương tích nhỏ này đặt ở người bình thường căn bản sẽ không để ý, nếu trầy da không nghiêm trọng, chỉ là rỉ máu đơn giản nhất, vậy sau khi cầm máu liền không cần quản, nó sẽ tự lành. Nếu làm mủ, vậy quả thật phải chú ý một chút, phòng ngừa xuất hiện vết sẹo.

Nhưng có người là thể chất dễ bị sẹo, vết thương có nhỏ nữa, chỉ cần không chú ý, liền có khả năng xảy ra vấn đề. Càng đáng sợ chính là, thể chất dễ bị sẹo có thể là ngày sau dưỡng thành, năm trước có khả năng còn không có, năm nay lại có thể có.

Hơn nữa Tiêu Tử Đồng là một nữ minh tinh, còn là một nữ minh tinh đang quay phim.

Có thể nghĩ ra mức độ quan trọng của bộ phim «Không tiếng động» này đối với Tiêu Tử Đồng, đây là lần đầu tiên cô hợp tác với đạo diễn có phân lượng như Hứa đạo. Hiện tại phim đã quay hơn phân nửa, biểu hiện của cô không có bất cứ vấn đề gì, nhưng bởi vì sai lầm của người khác, mặt của cô bị thương, thân thể cũng bị thương. Dù cô có thể nhịn được các đốt ngón tay đau đớn, biểu hiện bình thường mà đi quay, nhưng vết máu bầm trên mặt cô cũng rất khó giấu kín.

Làm sao bây giờ? Hứa đạo vốn đã gia tăng tiến độ quay hình, ai biết ông ấy sẽ xử lý chuyện này như thế nào.

Nghĩ vậy, trợ lý của Tiêu Tử Đồng đã sắp bật khóc, bản thân Tiêu Tử Đồng trái lại kiên cường hơn một chút, cắn chặt răng, không rên một tiếng.

Đối mặt cô bé trợ lý bắt đầu lau nước mắt, bác sĩ nghiêm túc nói rằng: “Theo lẽ thường mà nói, loại vết thương này khả năng thành sẹo không lớn. Chuyện duy nhất phải chú ý chính là vết thương trên các đốt ngón tay phải, nếu bị làm mủ, nhiễm trùng, đó là khả năng duy nhất có thể thành sẹo. Chú ý không được ăn nước tương, không ăn cay, không ăn nhiều muối, tắm rửa…”

Bên kia Hứa đạo đã mắng mười phút, vết thương của Tiêu Tử Đồng cũng xử lý hơn phân nửa.

Cuối cùng, giọng Hứa đạo dừng lại. Chỉ thấy mười giây đồng hồ sau, Lô Tường Bác hai mắt đỏ bừng xuyên qua đám người đi đến bên cạnh Tiêu Tử Đồng, vừa thấy được Tiêu Tử Đồng, hắn đột nhiên bật khóc!

Tiêu Tử Đồng còn chưa có khóc, hắn thế mà lại khóc trước.

Lập tức, Tiêu Tử Đồng ngơ ngẩn, chỉ nghe Lô Tường Bác khàn khàn giọng, vừa giống như rất khó chịu mà đè nén cơn khóc, vừa nói: “Xin lỗi, thật sự xin lỗi! Tử Đồng, tôi không phải cố ý. Tôi thật sự không nghĩ tới, quả bóng rổ tôi tiện tay quăng ra sẽ đập đến cô. Tử Đồng, xin lỗi! Tôi không biết cô có thể tha thứ cho tôi hay không, nhưng mà tôi thật sự rất xin lỗi!”

Nói xong, Lô Tường Bác đột nhiên khom người.

Xin lỗi chân thành khẩn thiết như vậy, khiến người ta không bắt được một chút sai lầm nào. Tiêu Tử Đồng trăm triệu lần không ngờ, một đứa con gái như cô, bị thương cũng không khóc, mà một tên đàn ông như đối phương, thế mà khóc lóc xin lỗi cô?!

Trong lòng vẫn có tức giận, nhưng Tiêu Tử Đồng há miệng, phát hiện mình thế mà lại không biết nên nói cái gì.

Nhưng mà, Lô Tường Bác lại nói tiếp: “Tử Đồng, tôi rất có lỗi với cô, cô muốn đi bệnh viện xem hay không?”

Bác sĩ đang giúp Tiêu Tử Đồng khử trùng vết thương cuối cùng, vị mối tình đầu quốc dân ấy dại ra nhìn Lô Tường Bác nước mắt giàn dụa, qua hồi lâu, mới nói một câu: “Vừa rồi hình như bác sĩ nói, không cần đi bệnh viện…”

Lô Tường Bác lập tức tích cực nói rằng: “Như vậy sao được! Vẫn nên đi bệnh viện kiểm tra một chút đi, nếu thật sự bị thương…”

“Được rồi! Cậu có thể nói chút chuyện thực tế không.” Giọng Hứa đạo từ phía sau truyền đến, cắt lời Lô Tường Bác.

Tiêu Tử Đồng đột nhiên khẩn trương nhìn về phía Hứa đạo, chỉ thấy ông cụ đi lên, cẩn thận mà tỉ mỉ nhìn mặt cô, một lát sau, nói rằng: “Còn ổn, vết máu bầm này, hẳn là cuối tuần có thể dùng phấn nền hoàn toàn che khuất. Nhưng mà vết thương trên tay và trên đầu gối, đều ở các đốt xương, có khả năng hơi hạn chế cháu hành động. Tiêu Tử Đồng, cháu có thể diễn được không, tôi xem vừa rồi cháu đứng lên cũng khó, nếu cuối tuần…”

“Hứa đạo! Cháu có thể diễn, loại thương tích nhỏ này không có một chút vấn đề nào!” Tiêu Tử Đồng thốt ra.

Hứa đạo nhẹ nhàng gật đầu, xoay người bước đi, thuận tiện còn trừng mắt nhìn Lô Tường Bác một cái. Lúc đi, ông còn để lại cho Tiêu Tử Đồng một câu: “Vậy cháu liền nghỉ ngơi ba ngày, cuối tuần lại tiếp tục quay. Nghỉ ngơi thật tốt cho tôi, nếu ngay cả loại thương tích nhỏ này mà cháu cũng không chống đỡ nổi, thì đừng tới gặp tôi.”

Tiêu Tử Đồng kích động đến hai mắt rưng rưng: “Vâng ạ!”

Năm phút đồng hồ sau, Tiêu Tử Đồng được trợ lý đỡ rời khỏi đoàn phim, về khách sạn nghỉ ngơi.

Lô Tường Bác cũng rời đoàn phim theo, hắn chủ động yêu cầu ôm Tiêu Tử Đồng không tiện hành động đến bãi đỗ xe. Lúc đầu Tiêu Tử Đồng cự tuyệt, nhưng đi được một nửa, cô như vậy quả thật rất khó đi, đi một bước vết thương trên đầu gối đều đau, chỉ có thể đồng ý đề nghị của Lô Tường Bác.

Có điều chuyện này không phải xin lỗi là có thể giải quyết, trước khi Lô Tường Bác rời khỏi đoàn phim, gọi điện thoại cho người đại diện của mình, bảo hắn đi thương lượng chuyện này với người đại diện của Tiêu Tử Đồng.

Mười phút sau, trong đoàn phim lại khôi phục bình yên như thường ngày, ngoại trừ những nhân viên cực cá biệt còn đang nhỏ giọng cảm khái, đã không ai thảo luận chuyện Tiêu Tử Đồng bị thương nữa.

Dù sao lần này cô bị thương thật sự rất nhẹ.

Làm diễn viên cũng không dễ dàng, thời tiết âm mười độ, bảo xuống nước lạnh thì nhất định phải xuống nước lạnh. Vậy cũng coi như nhẹ rồi, trên thực tế, diễn viên bị thương là một chuyện cực bình thường, diễn viên chưa từng bị thương gần như không tồn tại.

Nghe nói tám năm trước lúc Ôn Tuyền quay một bộ phim võ hiệp, đã từng bị thương nặng thiếu chút nữa bại liệt. Khi đó cô ở trên dây treo, dây thép đột nhiên xuất hiện sự cố, lúc cô té xuống đất, xương sống lệch vị trí, lúc ấy đã không đứng lên nổi, mà ba tháng kế tiếp, gần như chỉ có thể ngồi. May mắn sau đó khôi phục tốt đẹp, tuy nói hiện giờ xương sống vẫn không quá tốt, nhưng cảnh đánh võ bình thường đã không thành vấn đề.

So sánh như thế, Tiêu Tử Đồng bị thương thật sự không đáng nhắc đến. Chuyện duy nhất cần chú ý chính là, cô bị thương trên mặt. Máu bầm khẳng định sẽ không hủy dung, nhưng mà cô còn phải quay, nếu Hứa đạo bởi vậy mà quyết định hủy hợp đồng đổi diễn viên, chỉ sợ Tiêu Tử Đồng sẽ hận chết Lô Tường Bác.

“Kỳ thật Hứa đạo cũng rất tốt, bình thường nhìn ông ấy rất dữ, nhưng lần này vẫn thực quan tâm Tiêu Tử Đồng và Lô Tường Bác.” La Thiến vừa lau mồ hôi cho Dung Hủ, vừa nói: “Nếu Hứa đạo thật sự muốn đổi nữ chính, phỏng chừng Tiêu Tử Đồng sẽ không tha thứ cho Lô Tường Bác.”

Dung Hủ hơi hạ mắt, nhìn dưới mặt đất, không có hé răng.

La Thiến lại tiếp tục nói rằng: “Có điều nói thật, quả bóng vừa rồi nếu tiểu Hủ cậu không tránh ra, hẳn là cũng sẽ không xảy ra việc này. Quả bóng kia chỉ đến chỗ trên vai cậu một chút thôi, nếu đập phải cậu, chỉ là đập vào vai, nhưng sau khi cậu tránh ra, ngược lại ngay giữa mặt Tiêu Tử Đồng.”

Nghe vậy, Dung Hủ nâng mắt, hỏi: “Chị tiểu Thiến, lúc ấy vì sao Lô Tường Bác muốn đập tôi?”

La Thiến ngây ra: “Hắn đập cậu? Không phải đâu, tiểu Hủ, tôi nhìn thấy sau khi hắn ném quả bóng kia ra, biểu tình cũng rất kinh ngạc, hẳn không phải là cố ý. Hứa đạo cũng nhìn thấy, cameras đều quay được, Lô Tường Bác chỉ là ném quả bóng về phía trước, không cẩn thận ném tới chỗ cậu thôi.”

Môi hơi hơi mím lại, Dung Hủ không nói thêm nữa.

Buổi sáng quay phim chỉ xảy ra chuyện ngoài ý muốn này, những cái khác đều vô cùng bình thường. Đến giữa trưa lúc ăn cơm, La Thiến cầm cơm hộp cho Dung Hủ, Dung Hủ lại chỉ ăn hai miếng, bước đi sang chỗ tổ camera, cười nói với tổ trưởng Từ rằng: “Tổ trưởng Từ, buổi sáng em có vài cảnh cảm thấy quay không tốt, có thể xem lại không?”

Tổ trưởng Từ cười gật đầu: “Đương nhiên có thể, cảnh nào, tôi giúp cậu tìm xem.”

Ý cười bên môi thiếu niên càng tăng lên vài phần: “Không cần, tổ trưởng Từ, em biết sơ sơ về camera, anh tiếp tục ăn cơm đi.”

Dung Hủ một mình ngồi ở trên ghế nhựa trước camera, lật xem hình ảnh trong máy quay. Chờ cậu tìm được màn ảnh đối diện Lô Tường Bác, giống như La Thiến đã nói, sau khi người này ném quả bóng ra, đột nhiên mở to hai mắt, ngay sau đó chợt nghe thấy tiếng “rầm” —— hẳn là đập vào Tiêu Tử Đồng.

Dung Hủ xem lại ba lần, không có tìm ra một chút mờ ám nào trong đó.

Lô Tường Bác giống như là thật sự không cẩn thận đập vào Tiêu Tử Đồng, hoặc là nói bởi vì cậu tránh ra, Tiêu Tử Đồng mới bị đập phải, người Lô Tường Bác thiếu chút nữa đập vào vốn dĩ là mình.

Quả bóng kia nếu thật sự đập vào sau lưng cậu, chỉ sợ nhiều nhất là khiến cậu lảo đảo một chút, ngay cả một chút da cũng sẽ không rách. Cho nên nói, Lô Tường Bác thật sự là vô ý ném quả bóng ra, trùng hợp mà khiến Tiêu Tử Đồng bị thương ư?

“Dung Hủ, nhìn xem thế nào, tôi cảm thấy buổi sáng cậu quay thật tốt a ha ha.”

Thiếu niên nhanh chóng tắt máy quay, cười ngẩng đầu, nói: “Tổ trưởng Từ, cám ơn anh, em đi về trước.”

Buổi tối sau khi về khách sạn, Dung Hủ và La Thiến cùng đến phòng Tiêu Tử Đồng. La Thiến và trợ lý của Tiêu Tử Đồng quan hệ tương đối tốt, hiện tại đi thăm Tiêu Tử Đồng cũng là chuyện đương nhiên. Mà quan hệ của Dung Hủ và Tiêu Tử Đồng cũng không tồi, vì thế cũng nên đi thăm đối phương.

Lúc này Tiêu Tử Đồng đang ngồi ở trên giường nghe nhạc, nhìn thấy Dung Hủ và La Thiến đến, cô còn có tâm tình nói giỡn với hai người: “Tôi đây còn mặc áo ngủ nè, lại tẩy trang, hiện tại hai người nhìn thấy mặt mộc của tôi rồi, không cho chụp ảnh đâu đó.”

La Thiến cũng trêu chọc: “Sao có thể chụp được, thế nào cũng phải chờ máu bầm trên mặt chị Tử Đồng biến mất rồi lại chụp chứ.”

Hàn huyên chốc lát, Tiêu Tử Đồng lắc đầu nói: “Kỳ thật vết thương vẫn ổn, không nghiêm trọng, trước kia tôi từng bị thương nặng hơn vầy nhiều. Chỉ là Lô Tường Bác hắn quá… quá tích cực, mới vừa rồi hắn còn bảo trợ lý bưng một bát canh gà sang cho tôi, tôi cũng không biết nên nói cái gì, khuya lơ khuya lắc muốn tôi mập lên hả. Có điều canh gà cũng được, mỹ dung dưỡng nhan, tôi liền uống sạch.”

Tuy rằng Tiêu Tử Đồng không có lộ ra chi tiết, nhưng hình như lúc chiều, người đại diện của cô cũng đã đạt thành chung nhận thức với người đại diện của Lô Tường Bác.

Lần này Tiêu Tử Đồng bị tổn thương rất nhẹ, hơn nữa Hứa đạo cũng không muốn đổi vai chính, chẳng qua cuối tuần lúc cô đi quay, hành động có khả năng hơi đau. Nếu không có chuyện lớn gì, vậy Lô Tường Bác cũng hoàn toàn không cần bồi thường, tiền thuốc men cũng căn bản không cần, bởi vì vết thương của Tiêu Tử Đồng chỉ cần bôi cồn i-ốt, đổi băng gạc là được.

Cho nên, chuyện này đến đây chấm dứt, mọi người dĩ hòa vi quý, về sau Lô Tường Bác thiếu Tiêu Tử Đồng một phần ân tình. Ân tình này hai bên đều không có chỉ ra, nhưng chờ về sau Tiêu Tử Đồng có việc nhờ Lô Tường Bác hỗ trợ, vậy Lô Tường Bác tự nhiên hiểu rõ, mình phải trả ân tình lần này.

Tiêu Tử Đồng không phải một nữ diễn viên tính toán chi li, bụng dạ hẹp hòi, nếu là Lưu Tuệ Chân, có khả năng sẽ trực tiếp chửi ầm lên, khiến Lô Tường Bác không xuống đài được. Nhưng nói tóm lại, tính tình Tiêu Tử Đồng coi như tốt, chỉ cần Hứa đạo không đổi diễn viên, cô cũng không tức giận như vậy.

Huống chi…

“Tôi thật sự cảm thấy không phải là hắn nợ tôi, mà như là tôi nợ hắn cái gì vậy. Sáng hôm nay hắn luôn canh giữ trong phòng tôi, còn nói cái gì mà có thể giúp tôi dùng cồn i-ốt, giúp tôi chùi vết thương không dễ chùi trên khuỷu tay. Tôi đây còn chưa có bạn trai đâu, nếu như bị phóng viên chụp được, vậy rất không tốt đó.”

Lô Tường Bác đã đem áy náy biểu hiện rõ như thế, thái độ thành khẩn như thế, chính cái gọi là vươn tay không đánh người mặt cười, cơn giận của Tiêu Tử Đồng còn chưa xả ra, đã mất sạch.

Chờ trở về phòng, La Thiến đã quên “sự cố” buổi sáng, nhưng mà trước khi cô đi, Dung Hủ lại hạ mắt nhìn cô, nhẹ giọng nói: “Chị tiểu Thiến, chị và người trong đoàn phim quan hệ tốt, giúp tôi hỏi một câu, về thái độ của bọn họ đối với sự cố lần này.”

La Thiến ngây ra, trong lòng tuy rằng cảm thấy nghi hoặc, nhưng cũng không có hỏi nhiều, liền đồng ý.

Buổi tối mười hai giờ, La Thiến gửi một cái tin nhắn thật dài cho Dung Hủ.

[ La Thiến:… Nói tóm lại, mọi người đều cảm thấy lúc quay phim gặp được loại sự cố này rất bình thường, Hứa đạo xử lý rất tốt. Có điều trợ lý của Lưu Tuệ Chân hình như nói, giữa trưa lúc ăn cơm Lưu Tuệ Chân còn mắng Lô Tường Bác, nói hắn làm bộ làm tịch, nói lần này sao Hứa đạo không đuổi hắn ra khỏi đoàn phim. Cơ mà Lưu Tuệ Chân vẫn luôn khinh thường Lô Tường Bác, con người cô ta đặc biệt giả tạo, đặc biệt ra vẻ, hai mặt, tôi không quá thích cô ta. ]

Thân là hoa hậu giảng đường xinh đẹp theo đuổi hot boy, trong cả đoàn phim đối diễn với Lô Tường Bác nhiều nhất không phải là Tiêu Tử Đồng, không phải là Dung Hủ, mà là Lưu Tuệ Chân.

Nhưng mà nhân phẩm Lưu Tuệ Chân xác thực có vấn đề, rất nhiều nhân viên trong đoàn phim đều không thích cô ta.

Xem tin nhắn này của La Thiến, ánh mắt thiếu niên càng thêm thâm trầm. Đơn giản trò chuyện chốc lát với La Thiến, Dung Hủ liền kết thúc lần đối thoại này. Cậu đứng ở bên cửa sổ suy tư một khắc, mở di động lên, gửi một cái tin ngắn cho người đại diện của mình: [ anh La, thanh danh của Lô Tường Bác ở trong giới thế nào? ]

Qua mười phút, La Chấn Đào hồi âm lại: [ nghe nói rất thành thật, là tiểu sinh điện ảnh hạng hai hạng ba bình thường. Diễn xuất bình thường, mặt mũi cũng được, nhân khí không ra làm sao, có điều không phải hắn có một cái biệt danh “tiểu Tần Trình” sao, điểm ấy khiến hắn có chút cảm giác tồn tại. Đúng rồi, nghe nói hôm nay đoàn phim xảy ra chuyện, thế nào, cậu không sao chứ? ]

Dung Hủ: [ em không sao. ]

La Chấn Đào và Dung Hủ nói vài câu, liền chúc ngủ ngon.

Nằm ở trên giường mềm mại, thiếu niên mở mắt nhìn đèn đường đèn xe phản chiếu trên trần nhà, thật lâu sau, vẫn không có đi vào giấc ngủ.

Ngày hôm sau, đoàn phim lại bắt đầu quay phim bình thường. Hứa đạo dời cảnh của Tiêu Tử Đồng ra sau, trước hết quay cảnh của những người khác.

Tiêu Tử Đồng chỉ bị vết thương nhẹ, chỉ cần trợ lý chăm sóc là được, cho nên hôm nay Lô Tường Bác cũng trở về đoàn phim tiếp tục quay.

Hết thảy đều hệt như thường ngày không có mảy may khác biệt, mọi người nên đóng phim thì vẫn cứ đóng phim. Lô Tường Bác vẫn là bộ dáng cần cù thật thà, tính xấu của Hứa đạo còn chưa có bỏ, trong phim trường quanh quẩn tiếng gào thét của ông; lúc Lưu Tuệ Chân nhìn thấy Dung Hủ, Hứa đạo, liền vui vẻ ra mặt, nhìn thấy Lô Tường Bác liền liếc mắt xem thường.

Nhưng mà giữa trưa lúc ăn cơm, Dung Hủ lại thuận miệng hỏi: “Tôi nhớ rõ buổi chiều tôi và Lô Tường Bác có một cảnh đối diễn nhỉ?”

La Thiến: “Đúng. Bởi vì Tiêu Tử Đồng hiện tại không thể đóng phim, cho nên Hứa đạo liền quay cảnh này trước. Tiểu Hủ cậu và hắn tổng cộng có ba cảnh đối diễn, ngày hôm qua một cảnh, hôm nay một cảnh, ngày mai một cảnh, liền toàn bộ kết thúc.”

Dung Hủ cười nhạt gật đầu.

Buổi chiều ba giờ, sau khi Dung Hủ nghỉ ngơi nửa tiếng, nâng bước đến giữa phim trường, chuẩn bị quay phim.

Hết chương 103.1

Advertisements

8 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [103.1]

  1. Giỏi diễn thế thì cứ tập trung vào diễn xuất để nổi tiếng đi, tui thật sự ghét mấy người miệng năm mô bụng một bồ dao găm như thế này. Nói chứ ngoài đời cũng có người làm ra vẻ tội nghiệp để tranh thủ sự đồng tình của fan lắm nên nhiều khi xem tin tức tui cũng chả muốn tin xíu nào.

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s