Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [103.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ ba (2)

Cảnh này là “tình địch tuyên chiến”, hot boy mà Lô Tường Bác sắm vai thừa dịp Triệu Nhạc Lăng rời đi, tuyên chiến với Đỗ Nhiên. Khiêu khích của hắn lại chỉ nhận được ánh mắt bình tĩnh của Đỗ Nhiên, Đỗ Nhiên cũng không mở miệng, chỉ an tĩnh nhìn hắn chăm chú.

Mà cảnh này, Lô Tường Bác tổng cộng NG hai mươi mốt lần, mới rốt cuộc quay xong.

Trước khi quay cảnh này, hắn chưa từng nghĩ rằng, lần này thế mà lại đổi mới kỷ lục NG của mình. Lưu Tuệ Chân châm chọc khiêu khích và Hứa đạo tức giận khiển trách đã không có biện pháp khiến hắn nghe vào trong lòng nữa, hắn vừa lau mồ hôi cho mình, vừa gắt gao nhìn chằm chằm Dung Hủ cách đó không xa.

Bốn mươi phút vừa rồi, không có ai biết, rốt cuộc hắn nhìn thấy cái gì.

Dung Hủ đang cười nhạo hắn.

Phải, người này đang cười nhạo hắn!

Cái loại ánh mắt cao cao tại thượng đó triệt để khơi dậy phẫn nộ trong lòng hắn, hắn dùng hết sức lực toàn thân mới không dùng một quyền nện trên gương mặt chết tiệt kia, cũng dùng hết toàn lực, mới diễn xong phân cảnh ngắn ngủn nửa phút.

Hơn nữa, sau lần đầu tiên hắn NG, tất cả mọi người đều không biết, khi Dung Hủ đi thoáng qua bên cạnh hắn, nhẹ nhàng cười một tiếng. Cậu ta chính là cười nhạo hắn nhỏ bé, cười nhạo diễn xuất của hắn! Tên tiểu nhân đó, tên tiểu nhân tự cho là đúng đó, thế mà lại đang cười hắn!!!

Khi hắn bị Hứa đạo mắng, Dung Hủ vẫn luôn mắt lạnh nhìn hắn, châm chọc cười với hắn.

Tiểu nhân ghê tởm!

Móng tay đã bấm vào lòng bàn tay, nhưng Lô Tường Bác không cảm nhận được một chút đau đớn nào, chỉ cảm thấy ngũ tạng lục phủ đều bị lửa giận thiêu đốt hầu như không còn. Hắn cũng mở to hai mắt, hung hăng nhìn chằm chằm Dung Hủ, ngay sau đó, hắn liền nhìn thấy đối phương nhếch môi lên, mỉm cười, không tiếng động nói với mình hai chữ ——

『 Ngu xuẩn. 』

Đột nhiên! Lô Tường Bác vứt khăn mặt ở trên bàn, xoay người bước đi.

Hành động này của hắn cũng không có bị quá nhiều người nhìn thấy, La Thiến căn bản không chú ý, Dung Hủ nhăn chặt mày, híp mắt lại, ngừng ý cười. Trừ cậu ra, còn có một người nhìn thấy.

Hứa đạo nhướn mày, cười một tiếng: “Ha, cuối cùng cũng có chút tính tình. Vậy cũng tốt, xả giận ra, về sau đừng nghẹn khí mà quay phim, nói không chừng diễn xuất có thể tốt một chút.” Hứa đạo chỉ cho rằng bởi vì vừa rồi mình mắng Lô Tường Bác đến chó má không bằng, hắn ta mới nổi giận.

Kỳ thật diễn xuất của Lô Tường Bác cũng không có kém như vậy, bình thường diễn xuất của hắn đều có thể khiến Hứa đạo vừa lòng, cố tình hắn chỉ đối diễn với Dung Hủ hai lần, lần đầu tiên NG mười chín đợt, lần thứ hai NG hai mươi mốt đợt.

Buổi chiều, như Hứa đạo đã nói, sau khi “trút giận”, diễn xuất của Lô Tường Bác giống như thật sự tốt lên một chút. Hắn dường như đã buông bỏ cái gì đó, lúc quay lại càng thoải mái, nhiều lần khiến Hứa đạo kích động khen tốt, nghiễm nhiên có tiến bộ.

Thấy thế, Dung Hủ vẻ mặt bình tĩnh nhìn phim trường, cũng không xúc động.

Ngày hôm nay, Dung Hủ vẫn luôn quay đến rạng sáng hai giờ, rốt cuộc kết thúc cảnh diễn. Sáng hôm sau, khi cậu đi vào đoàn phim, nhân viên tổ đạo cụ đang đắp mô hình bối cảnh.

Bởi vì Tiêu Tử Đồng ngoài ý muốn bị thương, rất nhiều cảnh phải hai tuần sau mới quay, đã bị dời sang mấy ngày nay tập trung quay. Tổ đạo cụ đắp bối cảnh phòng học, tất cả mọi người vội vội vàng vàng, đến buổi sáng tám giờ, Dung Hủ lại bắt đầu tiếp tục quay hình.

Một buổi sáng, tiến độ đoàn phim vô cùng thuận lợi. Giữa trưa, Lưu Tuệ Chân thuận lợi đóng máy.

Cảnh diễn của Lưu Tuệ Chân vốn không nhiều lắm, buổi sáng cô đã quay xong cảnh cuối cùng của mình. Trong cảnh ấy, rốt cuộc cô hết hy vọng với hot boy do Lô Tường Bác sắm vai, buông tha đối phương. Loại cảnh tình cảm này tương đối khảo nghiệm diễn viên, Lưu Tuệ Chân biểu hiện không tồi, được Hứa đạo biểu dương.

Có điều việc cô đóng máy cũng không có khiến đoàn phim ầm ĩ ngừng quay chúc mừng, phó đạo diễn an bài người đưa cho cô một bó hoa, trợ lý của cô lại đặt một phần tiệc đứng, mua một ít đồ ngọt cho nhân viên đoàn phim ăn, vậy liền xem như đóng máy.

Lúc ăn tiệc đứng, Lưu Tuệ Chân vẫn luôn cười nói chuyện với người sản xuất, Hứa đạo, rất rõ ràng là đang làm tốt quan hệ. Nhưng mà chỉ có người sản xuất để ý tới, vẫn luôn nói chuyện phiếm với cô, hai người ngồi càng ngày càng gần, không bao lâu, đã trao đổi số điện thoại di động. Mà Hứa đạo ngay ở bên cạnh im lặng không lên tiếng ăn bánh ngọt, làm bộ căn bản không nghe thấy hai người nói chuyện.

Loại chuyện này ở trong giới giải trí nhìn mãi quen mắt, hai bên theo như nhu cầu, anh tình em nguyện.

Chờ càng về sau, Lưu Tuệ Chân bắt đầu nhất nhất nói lời từ biệt với mọi người trong đoàn phim. Cô mở hai tay ra ôm chầm Dung Hủ, Dung Hủ cũng cười nhạt cho cô một cái ôm nhẹ nhàng. Ngôi sao nữ rực rỡ động lòng người đó vẫn luôn hạ mắt, âm thanh nhỏ nhẹ nói chuyện với Dung Hủ, nhưng mà đáp lại cô chỉ có tươi cười ấm áp của thiếu niên.

Năm phút đồng hồ sau, Lưu Tuệ Chân xoay người rời đi, không có lấy được số điện thoại của Dung Hủ.

Buổi chiều hai giờ, Lưu Tuệ Chân liền ngồi xe rời khỏi thành điện ảnh. Tận đến lúc đi, cô cũng không nói một câu với Lô Tường Bác, chỉ cười lạnh liếc nhìn đối phương một cái, liền nghênh ngang mà đi.

Đoàn phim lại tiếp tục khởi động máy, quay cảnh diễn buổi chiều.

Liên tiếp mấy cảnh đều là cảnh của Dung Hủ, trong lúc đó cậu cũng không khỏi NG một lần, sau khi tiến hành xâm nhập giao lưu với Hứa đạo, vị đạo diễn nghiêm túc chăm chỉ ấy trịnh trọng gật gật đầu, nói: “Tuy rằng lý giải của cậu cũng có đạo lý, nhưng tôi vẫn càng nghiêng về phía lý giải của tôi đối với kịch bản hơn.”

Lần này, Dung Hủ dựa theo lý giải của Hứa đạo đối với kịch bản quay lại một lần, thuận lợi thông qua.

Buổi chiều hơn ba giờ, tổ đạo cụ đã đắp xong toàn bộ bối cảnh phòng học. Năm giờ, đoàn phim bắt đầu đổi chiến trường, toàn bộ đi vào trong bối cảnh ấy, bắt đầu quay cảnh Dung Hủ và Lô Tường Bác giằng co.

Phòng học sáng ngời rộng mở tái hiện chân thật cảnh lớp học, trên bảng đen còn viết con số đếm ngược một trăm ngày, trên bàn cũng đều là tài liệu chất đống cao cao. Trên quạt điện cũ kĩ là vết bụi loang lổ, hơn mười bóng đèn huỳnh quang chiếu sáng phòng học, cho học sinh một hoàn cảnh học tập tốt đẹp. Bối cảnh này đắp trông rất sống động, tuy rằng không có dùng toàn là xi măng như phòng học thật, nhưng để đạt tới hiệu quả cần thiết, tổ đạo cụ cũng dùng không ít cốt thép, xi măng và gạch đá.

Tổ trưởng tổ đạo cụ cười nói với Hứa đạo: “Bối cảnh này cũng chỉ quay hai phân cảnh, nhưng chúng tôi đắp tới mười sáu tiếng hơn. Hứa đạo, qua mấy ngày nữa Tiêu Tử Đồng về đoàn phim, ông để cô ấy quay bối cảnh này trước đi, quay xong chúng ta liền hủy đi bối cảnh này, có vài thứ còn có thể bán sớm một chút.”

Hứa đạo cười ha ha: “Được, vậy để cô ấy quay cảnh này trước.”

Dung Hủ đứng ở ngoài rìa phim trường, hơi hơi cúi đầu, để thợ trang điểm bổ trang cho mình.

Cách đó không xa, nơi cách ba cái máy quay, Lô Tường Bác cũng để cho thợ trang điểm make up cho mình. Trên mặt hắn mang theo tươi cười vui vẻ, không biết là xảy ra chuyện gì, hiển nhiên hiện tại tâm tình hắn đang sung sướng, ngay cả La Thiến không cẩn thận nhìn thấy, cũng trêu chọc nói: “Tiểu Hủ, Lô Tường Bác làm chi mà vui vẻ thế? Lát nữa hắn lại phải diễn với cậu, cậu nói, hắn có thể làm mới kỷ lục NG của mình nữa không? Chẳng hạn như… hai mươi ba lần?”

Bởi vì chuyện ở họp báo trước đây, La Thiến cũng không thích Lô Tường Bác, nếu không có việc ngày hôm qua, căn bản cô sẽ không nhắc tên của đối phương trước mặt Dung Hủ.

Nhưng mà lúc này, nghe La Thiến nói xong, Dung Hủ lại cười hỏi: “Chị cảm thấy hắn thật sự vui à?”

La Thiến gật đầu nói: “Chẳng lẽ hắn không vui? Ngày hôm qua lúc hắn chuẩn bị lên đài đối diễn với cậu, sắc mặt đặc biệt kém, tôi còn hoài nghi hắn diễn quỷ hồn, cậu mới diễn người sống đó. Nhưng hôm nay, sắc mặt hắn hồng nhuận, còn luôn nói chuyện phiếm với thợ trang điểm cho hắn, vẫn luôn cười.”

Dung Hủ không tiếng động nâng mắt nhìn Lô Tường Bác một cái, ý vị sâu xa nói rằng: “Ừm, hắn hình như là rất vui vẻ…”

Không bao lâu, Dung Hủ và Lô Tường Bác bước vào phim trường. Hứa đạo đứng ở giữa hai người, cẩn thận giảng cảnh kế tiếp cho hai người. Nói xong lời cuối cùng, ông còn xoay người nhìn về phía Lô Tường Bác, vẻ mặt nghiêm túc nói rằng: “Lần này cậu tính cho tôi NG mấy lần? Nếu còn dám NG vượt qua mười lần, có tin hay không, hôm nay cậu ăn không hết cơm chiều?”

Hứa đạo luôn khẩu xà tâm phật, Lô Tường Bác cười trả lời: “Hứa đạo, cháu nhất định sẽ diễn thật tốt, ngài yên tâm.”

Hứa đạo vừa lòng gật gật đầu, xoay người rời khỏi phim trường bối cảnh, ngồi ở ghế đạo diễn. Ông nhìn kỹ hình ảnh hiển thị trong tám cái camera, sau khi xác nhận ánh sáng, góc độ, tiêu cự toàn bộ không có vấn đề, mới giơ tay lên: “Action!”

Ngay sau đó, Dung Hủ chậm rãi nâng mắt, ánh mắt lạnh nhạt nhìn Lô Tường Bác.

Dung nhan tái nhợt tuấn mỹ dưới ngọn đèn chiếu xuống, càng lộ vẻ trắng nõn trong suốt. Tóc vụn từ trên trán nhẹ nhàng rũ xuống, cậu mặc áo sơ mi màu trắng, cúc áo cao nhất cũng không có cài lại, xương quai xanh gầy yếu lộ ra, yếu ớt tốt đẹp giống như thủy tinh dễ vỡ.

Mà trước mặt cậu, lại là một chàng trai sáng sủa tỏa nắng.

Dung Hủ cao 1m85, nhưng Lô Tường Bác chỉ cao có 1m78, để cho ra một loại cảm giác giằng co, giờ phút này ở dưới chân Lô Tường Bác, đang đạp lên một cái thùng. Có thùng, cuối cùng hắn có thể nhìn thẳng Dung Hủ, nhưng khí tràng mạnh mẽ trầm mặc của thiếu niên lại vẫn rõ ràng áp chế hắn một đầu —— trong hình ảnh camera, cảm giác tồn tại của hắn cũng thấp hơn Dung Hủ nhiều.

Lô Tường Bác nhìn khuôn mặt Dung Hủ, môi mấp máy, giống như ngày hôm qua, hôm trước, lại sắp NG. Nhưng ngay trong tích tắc điện quang hỏa thạch này, hắn thế mà lại ổn định diễn xuất, ôm quả bóng rổ trong ngực, lớn tiếng nói với Dung Hủ rằng: “Rốt cuộc mày là ai, có phải mày cũng thích Triệu Nhạc Lăng không?”

Đáp lại hắn chính là ánh mắt lạnh nhạt của thiếu niên, sau đó, nâng bước rời đi.

Dung Hủ trực tiếp vòng qua Lô Tường Bác, đi về phía trước, ai ngờ Lô Tường Bác đột nhiên nắm chắc cổ tay cậu.

“Lạnh quá!”

Lô Tường Bác đột nhiên thu tay về, hiển nhiên là bị nhiệt độ cơ thể lạnh như băng của thiếu niên dọa đến. Qua thật lâu, hắn mới run rẩy môi, hỏi: “Mày… mày rốt cuộc là ai? Trường học của chúng ta căn bản không có học sinh nào như mày!”

Nhìn hình ảnh trong camera, Hứa đạo kinh ngạc nhướn mi: chà, phát huy vượt xa bình thường?

Dung Hủ lạnh nhạt quay đầu, hạ mắt nhìn đối phương. Vẫn không có một câu trả lời, con ngươi tối đen thâm thúy của cậu giống như một khối băng, nặng nề đè ở trong lòng Lô Tường Bác, cảm xúc lạnh lùng đến gần như vô tình ấy xuyên qua máy quay, thẳng tắp biểu đạt trên hình ảnh camera.

Hứa đạo càng thêm tán thưởng, cười gật đầu, khó nén kinh diễm trong mắt.

Mà một Dung Hủ khí thế càng mạnh mẽ áp bách hơn như thế, theo lý thường, sẽ khiến Lô Tường Bác theo bản năng buông lỏng tay cậu ra. Dung Hủ xoay người đi về phía cửa phòng học, giống như trong kịch bản viết, Lô Tường Bác tức giận đứng ở tại chỗ, nhìn đối phương rời đi.

Một cái máy quay nhắm ngay khuôn mặt Lô Tường Bác, một cái máy quay nhắm ngay bóng lưng Dung Hủ.

Từng bước một, cách cửa còn có ba thước, còn hai thước, còn một thước, còn…

Rầm!

Tiếng vang kịch liệt quanh quẩn trong toàn bộ phim trường, âm thanh kia chấn động hơn bốn trăm nhân viên công tác, toàn bộ đều hoảng sợ quay đầu nhìn sang hướng phim trường. Chỉ thấy bối cảnh phòng học vốn dĩ bày ở giữa phim trường, toàn bộ trần nhà đều sụp xuống! Cốt thép, gạch đá còn có một chút ván gỗ sụp đầy đất, lúc mấy thứ đó sập xuống, cả mặt đất cũng nhẹ nhàng rung động!

Hứa đạo mở to hai mắt, không dám tin nhìn cảnh này.

Khi Tần Trình và trợ lý tiểu Lâm cùng đi vào phim trường, từ rất xa, chợt nghe đến một tiếng nổ. Tiếng động đất, tiếng cốt thép rơi xuống có vẻ phá lệ chói tai. Đây rõ ràng là tiếng kim loại rơi xuống xi măng, hơn nữa có thể tạo thành tiếng vang như vậy, tuyệt đối không phải là rơi xuống đất bình thường.

Bước chân Tần Trình phút chốc dừng lại, trợ lý tiểu Lâm cũng kinh ngạc há to mồm.

Bên cạnh, người sản xuất dẫn Tần Trình vào đoàn lại càng là vẻ mặt kinh hãi, lúc này hắn căn bản không có thời gian đi nịnh bợ Tần Trình, hắn nhanh chóng chạy tới phim trường. Mà phía sau hắn, trợ lý tiểu Lâm vẫn còn ngơ ngác đứng ở tại chỗ, người đàn ông tuấn mỹ thâm trầm lại bỗng nhiên biến đổi vẻ mặt, tiếp đó nhanh chóng đi theo phía sau người sản xuất, đi đến phim trường.

Bối cảnh sụp xuống phát sinh va chạm, khiến cho trong phim trường bốc lên một trận bụi bậm.

Chỉ vài giây đồng hồ sau, người sản xuất kia chạy đến phim trường, nhìn đống hỗn độn ấy, hắn còn không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Người sản xuất liếc mắt một cái tìm được Hứa đạo, la lớn: “Lão Hứa, xảy ra chuyện gì, bối cảnh này sao lại sập?”

Hứa đạo xoay qua, nhìn về phía người sản xuất. Sau đó, ông khàn khàn giọng, giận dữ hét lên: “Cứu người! Nhanh cứu người! Lô Tường Bác… còn có Dung Hủ nữa!”

Người đàn ông vừa mới đến phim trường mãnh liệt dừng bước, hắn dùng động tác thong thả quay đầu lại, chỉ thấy ở chỗ cách ba thước, Hứa đạo còn đang khàn cả giọng hô “cứu người”. Mặt ông trướng đến đỏ bừng, mà ở bên cạnh ông, rất nhiều nhân viên nhanh lẹ chạy vào phim trường, bắt đầu tìm kiếm người bị đè phía dưới cốt thép, ván gỗ và xi măng.

Giờ phút này, trợ lý tiểu Lâm cũng thở hồng hộc chạy tới phim trường. Nhưng hắn còn chưa có đứng vững, đã thấy người đàn ông cao lớn giống như một tia chớp, đột nhiên chạy vào phim trường.

Hết chương 103.2

Advertisements

12 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [103.2]

  1. Anh Bác làm chăng ? 😨😨😨 nam nữ chính đều bị anh ý làm bị thương cả, ghê vl 😨😨😨 mà hình như Dung Dung nhìn ra gì hay sao ấy, bé có vẻ tức giận ở phần đối diễn vs anh Bác 😅😅😅

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s