Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [104.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ bốn (2)

Bởi vì Dung Hủ cũng không có bị thương, nhóm fan chỉ sợ bóng sợ gió một hồi, liền sôi nổi chúc phúc đoàn phim, chúc phúc Lô Tường Bác, hy vọng hắn khỏi hẳn sớm một chút. Mà fan Lô Tường Bác tuy rằng không nhiều lắm, weibo chỉ có bốn năm trăm vạn fan, nhưng dù sao hắn cũng bị thương, cũng nhận được không ít chú ý.

Buổi chiều sáu giờ, mấy cái hashtag #sự cố trường quay phim#, #Lô Tường Bác#, #Dung Hủ# liền lên hot search weibo. Lô Tường Bác bởi vì bị thương “nghiêm trọng”, đi lên hạng mười tám, mà Dung Hủ chỉ ở hạng hai mươi bảy.

Lô Tường Bác cúi đầu, nhìn các truyền thông lớn đưa tin về sự cố lần này.

Đối với một minh tinh mà nói, có chuyện tốt đương nhiên phải liên lạc với truyền thông, đăng bản thảo, đạt được độ sáng càng cao. Mà loại ngoài ý muốn không tính là chuyện tốt giống vầy, hắn cũng có thể mượn để lăng xê một phen. Người đại diện của hắn đã sớm liên hệ mấy trang web mạng, đăng hơn mười tin tức.

Chỉ hôm nay mà nói, lên internet nơi nào cũng có người thảo luận về Lô Tường Bác, thảo luận về sự cố ở phim trường «Không tiếng động».

Nhìn nhóm fan quan tâm và chúc phúc, nhìn những ID mang chữ “Dung Hủ”, “Dung Dung”, từng đám kéo nhau đến weibo của mình, chúc mình sớm ngày khỏe lại, Lô Tường Bác không kìm lòng nổi mà nở nụ cười, tâm tình cực tốt.

Nghĩ nghĩ, năm tiếng sau khi sự việc phát sinh, rốt cuộc Lô Tường Bác soạn cái weibo đầu tiên hôm nay, báo bình an cho các fan lo lắng. Hắn soạn weibo xong, bỗng nhiên ấn xuống phím “@”, lựa chọn “Dung Hủ”, lại ấn xuống.

[ Lô Tường Bác: xin mọi người yên tâm, tôi không có bất cứ chuyện gì, chỉ bị một ít vết thương ngoài da. Lần này tôi và Dung Hủ cùng gặp sự cố, may mắn cậu ấy cũng không bị thương tích gì. Chúng tôi chỉ gặp chuyện ngoài ý muốn mà thôi, hy vọng mọi người không cần lo lắng cho chúng tôi. @Dung Hủ ]

Vừa nhìn thấy weibo này, fan Dung Hủ nhanh chóng nói rằng: [ cám ơn anh quan tâm Dung Dung nhà chúng tôi, anh cũng phải khỏe lại sớm một chút! ]

Trong lòng có một loại cảm giác kỳ quái chậm rãi phát sinh, Lô Tường Bác dần dần có chút buồn cười, muốn cất tiếng cười to. Nhưng nhìn bác sĩ cách đó không xa, lại nhìn phó đạo diễn ngồi ở bên cạnh giường bệnh, hắn gian nan nhịn được tiếng cười, hai tay giấu ở dưới chăn, kích động đến run rẩy.

Có lẽ, hắn có thể đăng thêm một cái weibo, lại đi tag Dung Hủ. Sau đó, fan Dung Hủ sẽ đến cảm ơn mình, sẽ đến chúc phúc mình. Sau đó, cậu ta sẽ follow lại weibo của mình, xem mình là bạn, sẽ…

“Rầm —— ”

Cửa phòng y tế đột nhiên bị mở ra, sức người này mở cửa cực lớn, cửa trực tiếp sập vào trên tường, phát ra tiếng vang.

Tất cả mọi người trong phòng đều quay đầu nhìn ra cửa, Lô Tường Bác vừa vặn bị màn giường màu trắng ngăn cản, không nhìn tới cảnh tượng bên chỗ cửa. Hắn chỉ có thể nhìn thấy, phó đạo diễn đột nhiên đứng lên, biểu tình biến đổi: “Hứa đạo, lão Vương, lão Trịnh… sao mấy ông đều đến đây? Đây là sao vậy, đột nhiên nhiều người đến như vậy? Mọi người đây là…”

“Xoạt —— ”

Màn giường bị người ta mãnh liệt kéo ra, Lô Tường Bác nhìn thấy ít nhất bốn năm chục người, đột nhiên bao vây bên giường hắn!

Trong lòng khẽ run lên, Lô Tường Bác cười nói: “Hứa đạo, Vương phó đạo, Trịnh phó đạo… mọi người đều đến thăm cháu sao? Cơ thể của cháu đã ổn rồi. Hứa đạo, ngày mai cháu vẫn có thể quay, cháu quay được, xin ngài đừng lo lắng.”

Hứa đạo mặt không đổi sắc nhìn người trẻ tuổi bề ngoài khiêm tốn trước mắt, qua hồi lâu, ông nhẹ nhàng cười một tiếng, từ trong tay trợ lý lấy qua một cái túi hành lý to màu đen.

Trong tích tắc nhìn thấy cái túi hành lý đó, ý cười trên mặt Lô Tường Bác cứng đờ, trợ lý của hắn cũng sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt.

Hứa đạo lạnh lùng nói: “Trong cái túi này, trước đó đựng cái gì?”

Lô Tường Bác ổn định giọng nói run rẩy, kinh ngạc hỏi: “Đây là túi hành lý gì, cháu chưa từng thấy. Hứa đạo, đây là túi của ngài sao?”

Tổ trưởng Lưu bên cạnh mở miệng nói: “Đừng giả bộ, sáng hôm nay, trợ lý của cậu cầm cái túi hành lý này vào phim trường, cái túi này chúng tôi vừa mới tìm được trong tủ quần áo của cậu.”

Tiểu trợ lý nhanh chóng mở miệng nói rằng: “Đúng đúng đúng! Đây là túi của tôi! Sáng hôm nay tôi bỏ nó vào trong tủ quần áo của Tường Bác, tôi quên nói cho hắn biết.”

Lô Tường Bác thở phào một hơi, nói: “Về sau cậu có chuyện gì phải nói cho tôi biết đó.”

Tiểu trợ lý nhanh chóng xin lỗi: “Tường Bác, tôi sẽ chú ý, không còn lần sau.”

Hứa đạo cười lạnh một tiếng: “Cậu vẫn chưa trả lời tôi, trong đó đựng cái gì?”

Thân thể tiểu trợ lý run rẩy, há miệng sửng sốt thật lâu, mới đột nhiên nói rằng: “Quần áo! Là quần áo.”

Hứa đạo hỏi ngược lại: “Vậy số quần áo đó đâu?”

Tiểu trợ lý ấp úng cúi đầu, không trả lời nữa.

Lô Tường Bác mở miệng nói: “Có phải cậu để quên ở đâu không? Trong đoàn phim có rất nhiều trang phục diễn, đừng để bị lẫn lộn vào.”

Tiểu trợ lý lập tức gật đầu: “Ừm đúng, tôi lập tức đi tìm, tôi đi tìm ngay!” Nói xong, cậu ta co cẳng bỏ chạy.

“Đứng lại!” Hứa đạo mới vừa mở miệng, vài nhân viên dáng người cao lớn liền bắt lấy trợ lý đó.

Trợ lý đó còn giãy dụa muốn chạy, nhưng sức lực của bốn tên đàn ông không phải thứ mà cậu ta có thể thoát khỏi. Chỉ thấy Hứa đạo không chút lưu tình vứt cái túi ấy xuống đất, lại đi về phía trước một bước, nhìn về phía Lô Tường Bác, lạnh lùng nói: “Cậu thật sự cho rằng, lúc tổ đạo cụ làm trần nhà, quanh đó không có cameras ư? Trên trần nhà kia, đã có một cái!”

Lô Tường Bác mãnh liệt mở to hai mắt, sắc mặt trắng bệch.

Hứa đạo quay đầu, nhìn về phía trợ lý kia: “Hiện tại cậu có thể nói, là ai sai sử cậu đi đặt bình thủy tinh, ai cho cậu đi xoay lỏng đinh ốc, ai cho cậu lén chạy ra phía sau bối cảnh, vặn lỏng cái đinh ốc cuối cùng lúc đang quay phim? Cậu không nói cũng được, chúng ta gặp trên toà án, không cho cậu ở trong tù năm năm tám năm, tôi liền không phải họ Hứa!”

Động tác giãy dụa của trợ lý dừng lại, ngơ ngác quay đầu, nhìn về phía Lô Tường Bác.

Lô Tường Bác cũng kinh ngạc nhìn cậu ta, ngay khi trợ lý sắp mở miệng, hắn đột nhiên nhào về phía trước, ôm lấy Hứa đạo, khóc hô: “Hứa đạo, ngài đừng tin tưởng cậu ta, cháu không biết cậu ta làm chuyện gì. Cháu thật sự không biết! Ngài nhất định phải tin tưởng cháu, cái gì cháu cũng không có làm, cháu thật sự cái gì…”

“Cút!”

Trong phòng y tế, tiếng khóc la cùng tiếng mắng đan xen hỗn loạn.

Thiếu niên thanh nhã đứng ở ngoài phòng y tế, dựa vào mặt tường lạnh như băng, nghe tiếng khóc la truyền đến từ bên trong.

Mới đầu Lô Tường Bác đẩy tất cả mọi việc lên trên người trợ lý, bảo Hứa đạo ngàn vạn lần phải tin tưởng hắn, không nên tin trợ lý vô liêm sỉ kia. Nhưng trợ lý của hắn lại lớn tiếng phản bác, không chỉ nói việc này đều là Lô Tường Bác sai sử mình làm, còn nói ra rất nhiều bí mật.

Hóa ra trong cơm nước Lưu Tuệ Chân ăn mỗi ngày, Lô Tường Bác bảo cậu ta bỏ vào rất nhiều thuốc kích thích, cho nên quay phim hai tháng, Lưu Tuệ Chân vẫn luôn giảm béo ăn uống điều độ, nhưng lại khó hiểu mà béo lên năm cân. Chỉ sợ một đoạn thời gian thật dài trong tương lai, Lưu Tuệ Chân đều rất khó gầy lại, nếu điều trị không tốt, thậm chí có khả năng biến thành bà béo.

Hơn nữa từ sáng tới tối sau khi về khách sạn, Lô Tường Bác đều không ngừng nhục mạ Hứa đạo, Tiêu Tử Đồng và Dung Hủ.

Dung Hủ là bị hắn mắng nhiều nhất, nói Dung Hủ mắt chó khinh người, nói Dung Hủ là tiểu nhân, còn mua rất nhiều thuỷ quân ở trên mạng bôi đen Dung Hủ. Về phần Hứa đạo, mỗi ngày hắn đều nguyền rủa Hứa đạo, nguyền rủa ông về sau quay phim gì thì phim đó sụp hố, nói Hứa đạo tự cho là đúng, cũng chỉ có thể bắt nạt kẻ yếu mà mắng diễn viên nhỏ như hắn, khi so với Lưu lão, kỳ thật còn chả là cái rắm gì.

Tiểu trợ lý một hơi nói ra tất cả, rốt cuộc rốt cuộc Lô Tường Bác nhịn không được gào thét: “Mày cút đi cho ông! Ông cho mày nhiều tiền lương như vậy, mày lại nói ông như thế à? Con mẹ nó mày chính là đồ ngu, mẹ nó…”

Các loại thô tục không dứt miệng, trong phòng y tế càng là chướng khí mù mịt.

Nghe âm thanh bên trong, Dung Hủ chậm rãi nâng mắt lên, nhìn về phía mấy bóng đèn chiếu sáng chói mắt trên nóc phim trường. Ở bên cạnh hắn, La Thiến nghe thấy tiểu trợ lý học theo giọng Lô Tường Bác mắng Dung Hủ, tức giận đến độ hận không thể trực tiếp vọt vào, đánh tên khốn kiếp kia một trận.

Mà bên kia, Tần Trình dựa vào vai Dung Hủ, cũng ngửa ra sau tựa vào trên tường, giống như Dung Hủ, nghe tiếng động trong phòng.

Hứa đạo là kiểu mạnh miệng mềm lòng, cho nên dù có mắng Lô Tường Bác không biết diễn xuất, mắng Lưu Tuệ Chân đóng phim làm lố như thế nào đi nữa, nhưng kết quả là, cũng sẽ cẩn thận kiên nhẫn đi chỉ đạo bọn họ. Không phải không thừa nhận, so sánh với lúc mới vừa gia nhập đoàn phim, diễn xuất của hai người kia đều có sự tăng lên về chất.

Đại đạo diễn có thể làm được điểm này, trải qua “dạy dỗ” của bọn họ, diễn xuất của diễn viên sẽ tiến bộ.

Trước kia Hứa đạo mắng Lô Tường Bác, đều là mang theo một loại tâm trạng chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Ông chọn Lô Tường Bác đến đóng phim, ngoại trừ đối phương căn bản không cần catse, có một cái biệt danh “tiểu Tần Trình” có thể lăng xê một chút, còn có nguyên nhân quan trọng hơn, đó chính là ông thật sự cảm thấy, Lô Tường Bác thích hợp diễn nhân vật kia.

Từ bề ngoài và khí chất mà nói, Lô Tường Bác rất giống hot boy trong kịch bản.

Nhưng mà, trên thực tế, người này một chút cũng không giống hot boy sáng sủa tỏa nắng kia.

Trong phòng y tế, Hứa đạo vẫn luôn nghe Lô Tường Bác và trợ lý của hắn chó cắn chó, chờ đến khi bọn họ đều nói đến miệng khô lưỡi khô, ông mới lạnh lùng cười một tiếng, đột nhiên vứt tay Lô Tường Bác ra, giọng điệu bình thản nói rằng: “Trên trần nhà của bối cảnh, căn bản không có cameras.”

Lô Tường Bác không thể tin được mà mở to hai mắt.

Hứa đạo không liếc nhìn hắn thêm cái nào, mà là quay đầu, nói: “Lão Trần, ông phụ trách một chút, đem động thái mới nhất của đoàn phim công bố ra, để tất cả mọi người biết, rốt cuộc xảy ra chuyện gì. Mặt khác, Lô Tường Bác, chúng ta gặp trên toà án.”

Vẻ mặt Lô Tường Bác kinh hãi nhìn Hứa đạo, nhìn đối phương xoay người rời đi. Hắn lớn tiếng khóc hô: “Hứa đạo, ông không thể như vậy, ông đem chuyện trong đoàn phim truyền ra ngoài như vậy, không tốt cho «Không tiếng động»! Danh dự của «Không tiếng động» sẽ bị hao tổn, rất nhiều khán giả sẽ cảm thấy bộ phim này…”

“Con mẹ nó cậu cút đi cho ông đây! Thủ đoạn dơ bẩn chỉ cần vào đoàn phim của tôi, liền đừng mơ giấu được! Tôi không phải là lão Lưu, tính tình ông ấy tốt, có khả năng sẽ vì bộ phim mà đồng ý áp chế sự việc. Tôi chính là không cần chiếu phim kịp trước tháng mười một, tôi chính là không cần giải Kim Phượng, tôi cũng phải vạch trần bộ mặt thật của loại tiểu nhân vô sỉ như cậu!”

Vẻ mặt Lô Tường Bác dại ra nhìn Hứa đạo đi ra khỏi phòng y tế, bỗng nhiên, hắn nặng nề ngã về trên giường bệnh.

Lúc Hứa đạo đi ra khỏi phòng y tế, xoay người nhìn về phía Dung Hủ. Biểu tình ông nghiêm túc nhìn thiếu niên trẻ tuổi xinh đẹp ấy, sau một hồi, ông nói rằng: “Về sau có chuyện gì, có thể nói với đạo diễn. Đạo diễn khác tôi không biết, chỉ cần cậu hợp tác với tôi, trong mắt tôi không chứa nổi những hạt cát đó.”

Dung Hủ hơi hơi ngơ ngẩn, lát sau mỉm cười: “Vâng ạ.”

Hứa đạo chỉ để lại một câu “cám ơn”, tiếp đó liền nâng bước rời đi.

Dung Hủ cẩn thận ngẫm nghĩ câu nói vừa rồi của đối phương. Câu nói kia không chỉ là đang nói với mình, có thể tín nhiệm Hứa đạo, đồng thời cũng đang nhắc nhở Dung Hủ: rõ ràng cậu đã sớm phát hiện có chỗ không bình thường, vì sao còn giấu ông ấy? Về sau chỉ cần cậu hợp tác với Hứa Sanh ông, phát sinh chuyện gì không thích hợp, liền nói với ông ấy, đừng làm loại tính kế này với nhau!

Không sai, lần này là Lô Tường Bác tính kế Dung Hủ, nhưng trên thực tế, Dung Hủ cũng có chút tính kế Lô Tường Bác. Cậu biết rõ có khả năng đối phương sẽ làm ra chuyện bất lợi với mình, nhưng không có trực tiếp quang minh chính đại giải quyết với đối phương, mà là chờ đợi đối phương ra tay.

Người giống như Hứa đạo, có thể sẽ lựa chọn giáp mặt tìm Lô Tường Bác, hỏi hắn có phải nhìn mình khó chịu hay không, bởi vì ông ấy có vốn liếng đó, có địa vị đó. Nhưng Dung Hủ lại không làm như vậy.

Đây không chỉ là vì cá tính khác nhau, cũng bởi vì Dung Hủ còn chưa có địa vị trong giới cao như Hứa đạo, không đủ vốn liếng, cũng bởi vì chính cậu cũng không ngờ rằng, Lô Tường Bác sẽ tâm thần mất trí đến độ này, chỉ cho rằng đối phương sẽ giống như đối với Lưu Tuệ Chân, bỏ chút thuốc kích thích trong đồ ăn của mình, làm cho mình béo phì mà thôi.

Có điều nói tóm lại, đối với đoàn phim mà nói, chuyện này xem như đã giải quyết.

Ba phút đồng hồ sau, trang weibo của «Không tiếng động» đăng cái tin thứ nhất.

Weibo này vừa đăng lên, nhất thời gây ra sóng to gió lớn ngay trên internet. Trước «Không tiếng động», không có đoàn phim nào trực tiếp vạch trần gièm pha của diễn viên, trở mặt với diễn viên như vậy; trước «Không tiếng động», cũng không có đoàn phim nào công khai xé mở lớp che chắn cuối cùng, lấy danh nghĩa chính thức, công bố loại thủ đoạn thấp kém trong giới ra ngoài như thế.

Dù sao thì rất nhiều người trong giới đều phải bận tâm cái này, bận tâm cái kia. Nếu ở trong cái giới này, thì phải tuân thủ rất nhiều quy tắc bất thành văn. Trong giới quả thật có rất nhiều chuyện không sạch sẽ, nhưng nếu nói ra, để tất cả mọi người bên ngoài biết được cái giới này không sạch sẽ, vậy tương đương là đối nghịch với rất nhiều người, sẽ đắc tội rất nhiều người.

Nhưng mà, «Không tiếng động» của Hứa Sanh làm như vậy, bởi vì ông là Hứa Sanh, ông có vốn liếng để chống lại các hành vi dơ bẩn trong giới!

[Đoàn phim «Không tiếng động»: xế chiều hôm nay, đoàn phim phát sinh một sự cố. Theo như điều tra sau đó, sự cố này là bởi vì diễn viên @Lô Tường Bác sai sử trợ lý, cố ý vặn lỏng đinh ốc của bối cảnh tạo thành. Hành vi này của @Lô Tường Bác vô cùng ác liệt, còn ác ý tổn thương an toàn sinh mệnh của diễn viên @Dung Hủ cùng đoàn phim, khiến cậu ấy suýt nữa bị hủy dung. Tại đây, đoàn phim «Không tiếng động» phát thư mời luật sư cho @Minh Hưng Entertainment, dựa theo pháp luật giải quyết sự kiện lần này! ]

Hết chương 104.2

Advertisements

6 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [104.2]

Trả lời Khánh Linh Võ Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s