Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [107.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ bảy (1)

Trước đây lúc Dung Hủ diễn «Tầng mây màu đen», là diễn ca thần Lăng Tiêu.

Đối với giới ca hát Hoa Hạ mà nói, Lăng Tiêu tuyệt đối là một nhân vật mang tính đại biểu, hắn là một ca sĩ tài hoa xuất chúng, là một nhân vật quan trọng giới ca hát Hoa Hạ, đại biểu cho một đoạn lịch sử. Nhưng vậy cũng không phải nói, sau khi Lăng Tiêu qua đời, giới ca hát Hoa Hạ liền thật sự không có nhân vật kiệt xuất.

Hiện giờ giới ca hát Hoa Hạ, mặc dù không có sinh ra ca thần giống như Lăng Tiêu, nhưng lại bày ra cảnh tượng trăm hoa đua nở. Tiểu thiên hậu nhạc rock nổi tiếng Lý Hân Nhiễm, đã từng liên tiếp cầm mấy cái cúp nữ ca sĩ Hán ngữ xuất sắc nhất; lão nghệ thuật gia Lưu Sâm, hàng năm đều đại diện Hoa Hạ, tiến hành diễn xuất ca hát ở các nơi trên toàn cầu.

Lâm Huyên, chính là một người xuất chúng trong đó.

Vị tiểu thiên vương tình ca này mười chín tuổi mới chính thức ra mắt single, nhưng sau khi ra mắt, liên tiếp mấy bài hát đều hot khắp toàn quốc, trở thành bài hát kinh điển ai cũng biết. Cố tình khác với tiếng ca của hắn, hình tượng hắn thiên hướng tà khí quái đản, khi hắn cười rộ lên lộ ra hai cái răng khểnh, cực kỳ giống chàng trai ngồi ở phía sau luôn trêu cợt mình mà mình từng thầm mến vào thời trung học của mỗi một nữ sinh.

Hơn nữa Lâm Huyên mang gương mặt baby, năm nay đã hai mươi sáu tuổi, nhìn qua lại hệt như mười sáu mười bảy, mạnh hơn cái bạn ảnh đế họ Tần mới hai mươi bảy tuổi đã tự nhận không diễn được học sinh kia nhiều.

Chính cái gọi là đàn ông không xấu, phụ nữ không yêu.

Khi Lâm Huyên chính thức đến đoàn phim «Không tiếng động», tiểu soái ca người ta tà mị mỉm cười, một đám fan cấp bậc dì thím liền ôm trái tim nhỏ đập loạn. Loại tình cảnh này hơi có chút quen mắt, La Thiến từ rất xa nhìn vài lần, giọng điệu bất mãn nhỏ giọng nói với Dung Hủ rằng: “Tiểu Hủ, tôi nhớ lúc cậu vừa tới đoàn phim, bọn họ cũng như vậy. Hiện tại lại đi theo Lâm Huyên xin kí tên, hừ.”

Bản thân Dung Hủ ngược lại không có cảm giác gì, dù sao thì trên thế giới chỉ có nhân dân tệ mới có thể được tất cả mọi người thích. Cậu cũng không phải nhân dân tệ, tự nhiên không có khả năng khiến toàn thế giới đều trở thành fan của mình, huống chi…

“Chị tiểu Thiến, tôi nhớ rõ chị cũng không chỉ là fan tôi, còn là fan Tần Trình nhỉ?”

La Thiến mở to hai mắt, lý lẽ đương nhiên mà phản bác: “Đó sao có thể giống được!”

Dung Hủ mỉm cười, không nói thêm nữa: rõ ràng là như nhau.

Lần này bài hát chủ đề «Không tiếng động» cùng tên phim, đã sớm hẹn với Lâm Huyên, do hắn biểu diễn. Hiện giờ lại để Lâm Huyên đóng phim, càng là một mánh lới đề tài, sau này lúc tiến hành tuyên truyền, có thể được hiệu quả càng tốt.

Có một chuyện La Thiến không biết, đêm qua lúc Dung Hủ và Tần Trình nói chuyện phiếm, nghe nói là, vốn dĩ Lâm Huyên không định đóng phim. Lần này vẫn là Tần Trình khiêu khích… đề nghị hai câu, hắn mới quyết định nhận nhân vật nam số hai «Không tiếng động».

Dù sao cũng không phải là diễn viên chuyên nghiệp, Hứa đạo không ôm một chút hy vọng nào với diễn xuất của Lâm Huyên, cắt giảm cảnh diễn của nam số hai đến cực hạn. Cảnh của Lâm Huyên cực ít, bản thân hắn hoàn toàn không thèm để ý, mà Hứa đạo cũng hết sức kinh ngạc, sau khi chính thức quay, thế mà ông lại phát hiện Lâm Huyên diễn xuất không hề kém hơn Lô Tường Bác!

Nói thế nào thì Lô Tường Bác cũng là một tiểu sinh ra mắt hai năm, đóng rất nhiều bộ phim điện ảnh chính quy, Lâm Huyên thế mà lại tốt hơn cả hắn ta?

Hứa đạo nói phát hiện này với Dung Hủ, suy tư một lát, cho ra kết luận: “Xem ra Lô Tường Bác diễn xuất quá kém.”

Dung Hủ: “…” Sao ngài không nghĩ có lẽ là do Lâm Huyên người ta có chút thiên phú diễn xuất?

Lâm Huyên vừa tới đoàn phim, liền đi làm tạo hình, chụp poster mới, buổi sáng chỉ quay một cảnh.

Giữa trưa lúc ăn cơm, La Thiến cầm cơm hộp của Dung Hủ lại đây, lúc đưa cơm hộp cho Dung Hủ, còn trịnh nói rằng: “Tiểu Hủ, cơm hộp này là tôi tận mắt nhìn thấy hậu cần lấy ra từ trong xe ăn, tuyệt đối chỉ qua tay tôi, hoàn toàn có thể yên tâm.”

Dung Hủ không khỏi bật cười: “Tôi nhớ… Lô Tường Bác đã rời khỏi đoàn phim, hình như hắn bị vài cảnh sát mang đi rồi mà?”

La Thiến nặng nề gật đầu, còn chưa kịp mở miệng, phía sau cô liền truyền đến tiếng cười ha ha: “Lô Tường Bác kia hả? Mấy ngày nay hắn thật nổi danh, thật sự là lợi hại, sáng hôm nay tôi thấy hắn vẫn là đầu đề tin tức đó. Rốt cuộc hắn là kiểu người gì vậy, Dung Hủ, không thì nói với tôi chút nhé?”

Lời này vừa nói ra, đương sự một chút cũng không khách khí trực tiếp ngồi trên một cái ghế nhựa bên cạnh Dung Hủ, cười tủm tỉm nhếch miệng, lộ ra hai cái răng khểnh trong truyền thuyết.

Dung Hủ khẽ nhướn mi, không có hé răng.

La Thiến lại mở to hai mắt, giống như không rõ, người mà sáng nay mình còn âm thầm phun tào, sao đột nhiên như quen đã lâu mà ngồi ở bên cạnh tiểu Hủ nhà cô vậy?!

Khiến La Thiến càng nghĩ không ra chính là, Lâm Huyên không biết từ chỗ nào móc ra một hộp cơm, trực tiếp đặt ở trên bàn của Dung Hủ, đưa tay mở ra. Kế tiếp hắn càng hết sức thuận tay mở đôi đũa duy nhất ra, vừa gắp thức ăn nhét vào miệng, vừa hỏi: “Sao không nói chuyện? Dung Hủ, cậu nói một chút đi, tôi rất tò mò đó.”

La Thiến: “…”

Dung Hủ dở khóc dở cười: “…”

Ừm, từng gặp người tự cho là thân thiết, nhưng chưa từng gặp tự cho là thân thiết đến vậy.

Nếu Lâm Huyên đã hiếu kỳ thế, Dung Hủ cũng liền tùy ý đem chuyện của Lô Tường Bác ở đoàn phim trước đó nói một lần. Cậu nói vô cùng đơn giản, chỉ miêu tả đại khái, ai biết Lâm Huyên lại nghe rất tập trung, thậm chí cả cơm cũng quên ăn.

Chờ Dung Hủ ăn xong, hắn chỉ mới động đến mấy đũa.

La Thiến vẻ mặt buồn bực giúp Dung Hủ cầm hộp cơm đi vứt, trong lúc nhất thời, bên cạnh cái bàn chỉ còn lại có Dung Hủ và Lâm Huyên.

Hai người nhìn nhau một khắc, tiếp đó, Dung Hủ giơ tay lên chống cằm, cười nhạt nói: “Còn muốn biết gì nữa?”

Rõ ràng năm nay Dung Hủ mới mười chín tuổi, mà Lâm Huyên đã hai mươi sáu tuổi. Nhưng không biết vì cái gì, lúc hai người ở cùng một chỗ, dường như Dung Hủ càng trưởng thành hơn một ít, Lâm Huyên mặt baby lại có cảm giác còn chưa lớn.

Nhưng mà, có thể lăn lộn ở giới giải trí, chung quy không có khả năng đơn giản như vậy.

Lâm Huyên nhếch khóe miệng, cười há há nói: “Còn muốn biết… cậu trị Tần Trình như thế nào.”

Dung Hủ: “…”

Hoàn toàn không nghĩ tới đối phương sẽ hỏi ra vấn đề này, trong lòng Dung Hủ căng thẳng, nụ cười trên mặt lại càng thêm xán lạn. Ánh mắt cậu ôn hòa nhìn Lâm Huyên, đôi mắt trong suốt sáng ngời xinh đẹp hệt như bảo thạch, rạng rỡ tỏa sáng, nhưng chậm rãi, Lâm Huyên lại nuốt nước miếng một cái, khóe miệng hơi giật: “… Quả nhiên không tìm lầm người, bộ dạng cậu như vậy, hệt như tên Tần Trình kia!”

Dung Hủ nhướn mày: “Tìm lầm người?”

Lâm Huyên gật gật đầu, đem ngọn nguồn sự việc chân thành nói ra.

Hóa ra trước khi Lâm Huyên đến đoàn phim «Không tiếng động», thành viên câu lạc bộ của họ mở cuộc họp ngắn trên mạng, nhất trí quyết định phái Lâm Huyên làm đại biểu, đến tiếp xúc với Dung Hủ một chút.

Thành viên câu lạc bộ tổng cộng có bảy người, bao gồm Ôn Tuyền, sở Kỳ, James Godland, Hạ Mộ Nhan, Jennifer Askalon, Hughes Leslie và Lâm Huyên. Nhân số câu lạc bộ không nhiều lắm, nhưng mọi người đều đặc biệt đoàn kết, đặc biệt có lực ngưng tụ, bởi vì bọn họ có một mục tiêu chung ——

Đả đảo Tần Trình!

Không sai, tên của câu lạc bộ này là “Làm thế nào chiếm thế thượng phong khi ở chung với Tần Trình đồng thời vô tình nghiền áp hắn khiến hắn xấu hổ khó chịu hận không thể tìm cái khe mà chui vào”, tên gọi tắt là nhóm “Tần phong khe”, ở trong miệng Lâm Huyên, liền thành: “Tần phong phong.”*

*“Phong” ở trên là chiếm thế thượng phong, còn chữ “phong” trong “Tần phong phong” ở dưới là chữ 疯 nghĩa là điên.

Dung Hủ vẻ mặt cạn lời: “…”

Giống như nhận thấy được Dung Hủ bất đắc dĩ, Lâm Huyên nghiêm túc nói rằng: “Tần phong phong là tên gọi yêu của chúng tôi với hắn.”

Nghe vậy, Dung Hủ càng thêm: “…”

Lâm Huyên nói đến chính nghĩa lẫm liệt, lấy giọng điệu của từng người, thuyết minh lý do mà câu lạc bộ của bọn họ tồn tại.

Câu lạc bộ này mới đầu là chỗ Ôn Tuyền và Sở Kỳ nói chuyện riêng, bọn họ và Tần Trình có quan hệ rất tốt, mỗi lần ở chung với người đàn ông đó, hai người đều bị đối phương đè áp một đầu. Bất luận nói cái gì, bọn họ luôn nói không lại Tần Trình, so cũng không so bằng Tần Trình, nhiều lần đều bị đối phương ép tới không còn lực phản kích.

Chờ sau này, bọn họ phát hiện càng ngày càng nhiều người có cùng tâm tư với bọn họ, liền thành lập nhóm này.

Nghe Lâm Huyên phun tào, Dung Hủ hoàn toàn không thể tưởng tượng ra Tần Trình trong miệng hắn. Tần Trình đó, cùng với cái người ở bên cậu… hừm, có một chút khác biệt. Ở trước mặt cậu, Tần Trình coi như là rất dễ ở chung, lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, người đàn ông đó liền cho cậu chìa khóa nhà, còn chính miệng hứa hẹn với dì Tần, sẽ chăm sóc cậu thật tốt.

Không, phải nói, hoàn toàn khác biệt với người mà Lâm Huyên nói!

Trong lòng dường như đã nhận ra chút gì đó, nhưng mà ở mặt ngoài, Dung Hủ lại luôn mỉm cười. Chờ Lâm Huyên nói xong, kích động hỏi cậu “rốt cuộc cậu đối phó Tần phong phong như thế nào”, Dung Hủ lạnh nhạt mỉm cười, khí định thần nhàn đưa ra một câu ——

“Hắn mạnh mặc hắn mạnh, gió xanh thổi sau đồi; hắn ngang kệ hắn ngang, trăng thanh chiếu sông dài.”

Lâm Huyên ngơ ngẩn, sau một lúc lâu, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu: “Có đạo lý! Tôi liền báo với bọn họ một chút!”

Nhìn Lâm Huyên đột nhiên cúi đầu lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gửi tin nhắn, Dung Hủ thật không biết là nên khóc hay nên cười. Cậu thật sự không biết Tần Trình độc mồm độc miệng lên sẽ là cái dạng gì, vừa rồi cũng chỉ là thuận miệng nói, dù sao thì, người đàn ông ấy chưa bao giờ như vậy với cậu.

Cho nên nói, lần đầu tiên bọn họ gặp mặt, có lẽ người đàn ông đó đã có thiện cảm với cậu?

Hay là nói… thậm chí…

[ Có phải là anh vừa gặp đã yêu em không? ]

“Phụt khụ khụ khụ khụ khụ…”

Tần Trình vừa mới đến Milan lấy điện thoại di động ra, đột nhiên nhìn thấy tin nhắn này của Dung Hủ, một ngụm cà phê trực tiếp sặc trong khí quản. Hắn ho khan hồi lâu, nhìn trợ lý tiểu Lâm vẻ mặt mờ mịt ở một bên, chờ tiểu Lâm tìm một ly nước cho Tần Trình uống xong, hắn mới chậm rãi khôi phục bình thường.

Thật lâu sau, Tần Trình hạ mắt, mặt không đổi sắc hồi âm: [ Sao đột nhiên nói cái này? ]

Dung Hủ trở lại khách sạn đã sắp ngủ, đột nhiên nhận được tin nhắn của người đàn ông. Cậu nằm ở trên giường, gối lên cái gối mềm mại, dùng một loại giọng điệu khẳng định trả lời: [ hóa ra anh vừa gặp đã yêu em. ]

Tần Trình: “…”

Trên điện thoại di động vừa mới đánh ra ba chữ “anh không có”, nhưng mà Tần Trình lại rất nhanh xóa bỏ. Loại chuyện này nếu như nói dối, về sau bị thiếu niên phát hiện, luôn cảm thấy… sẽ xảy ra vấn đề. Nhưng mà bảo hắn thừa nhận, lại rất…

Người đàn ông tuấn mỹ lạnh nhạt bình tĩnh đơ cái mặt than, nhưng mà vành tai hắn lại hơi hơi đỏ lên. Trợ lý tiểu Lâm ngồi ở trong phòng nghỉ VIP sân bay với Tần Trình, đang chờ người phụ trách hoạt động ở Milan tới đón bọn họ, nhưng mà rất nhanh hắn ta liền phát hiện, Tần Trình bỗng dưng vươn tay phải, có tiết tấu gõ gõ trên bàn.

Gõ mấy phút đồng hồ, Tần Trình dừng ngón tay lại.

Một phút sau, Dung Hủ nhận được một tin nhắn: [ hôm nay hình như Lâm Huyên vào đoàn nhỉ? ]

Dung Hủ khẽ kinh ngạc: [ ừm, làm sao vậy? ]

Tần Trình như có điều suy nghĩ mà nhìn câu trả lời của Dung Hủ, một lát sau, hỏi: [ em với hắn ở chung thế nào? Hắn có ăn hiếp em không? ]

Không nghĩ quá nhiều, Dung Hủ nói với Tần Trình một ít chuyện về Lâm Huyên. Cậu nói diễn xuất của Lâm Huyên ngoài dự đoán cũng không tệ lắm, quả thực chính là tiêu chuẩn xuất thân chính quy, còn không phải trình độ phổ thông như Lô Tường Bác, hẳn xem như học sinh chính quy ưu tú.

Hơn nữa Hứa đạo cũng từng lén lút nói với Dung Hủ: “Diễn xuất tiêu chuẩn chính quy, thằng nhóc này thế mà lại là xuất thân chính quy, trước kia sao chưa từng nghe nói nhỉ?”

Dung Hủ chỉ nói nhiêu đó, không chút để lộ chuyện về cái nhóm “Tần phong phong”, cũng chưa nói mình được Lâm Huyên mời, gia nhập cái nhóm đó.

Nhưng nhìn tin nhắn của Dung Hủ, người đàn ông lại lạnh nhạt nhíu mày, đã chiếm được đáp án ở trong lòng.

Một lát sau, Lâm Huyên vừa mới chuẩn bị đi ngủ đột nhiên nhận được một tin nhắn: [ Ông nói bậy về tôi với Dung Hủ hả? ]

Lâm Huyên đột nhiên đầu óc chấn động, tức khắc tỉnh táo: [ Xàm xí!!! Tôi không có!!! ]

Tần Trình: [ Xem ra là có. ]

Lâm Huyên: “…” Dung Hủ, sao cậu có thể phản bội hữu tình cách mạng của tụi mình! QAQ!!!

Bên kia, Dung Hủ còn chưa biết, rõ ràng mình chẳng nói gì, người đàn ông nào đó đã đụng đến một ít manh mối. Cái nhóm Tần phong phong ẩn núp bảy tám năm ấy, rốt cuộc lộ ra cái đuôi nhỏ, chỉ đợi bị đương sự nghiên cứu phát hiện.

Tiếp đó Dung Hủ lại kéo đề tài về việc “vừa gặp đã yêu”, nhưng Tần Trình lại trấn định hỏi: [ phía sau còn đau không? ]

Trên mặt đột nhiên nóng lên, Dung Hủ trực tiếp gửi một câu “ngủ ngon”, sau đó liền trùm kín chăn đi ngủ.

Nhìn hai chữ “ngủ ngon” trên điện thoại, người đàn ông lạnh lùng tao nhã hơi hơi cong môi, giống như xuyên thấu qua màn hình di dộng lạnh băng, nhìn thấy thiếu niên tinh xảo xinh đẹp kia giờ phút này chỉ sợ đã má đỏ hây hây, nói không chừng còn chôn mình ở trong chăn, làm bộ căn bản không có nhìn thấy những lời này.

Dung Dung của hắn, có đôi khi đặc biệt lớn mật, hơn nữa ở trên giường, lớn mật đến độ khiến hắn cũng có chút chống đỡ không được, nhưng đôi khi lại đặc biệt thẹn thùng. Loại tương phản này khiến hắn quả thực không thể tự kiềm chế, yêu đến trầm mê, càng hiểu biết thiếu niên ấy, lại càng nhịn không được mà thích cậu, thích mỗi một điểm của cậu.

Nghĩ nghĩ, Tần Trình lấy điện thoại di động ra, đăng hai cái weibo ——

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: Liên Dung nhà tui đặc biệt moe, là Liên Dung moe nhất thế giới, không tiếp nhận bất cứ phản bác gì ( ^ω^ ) ]

Mà cái weibo thứ hai, lại là một weibo chuyển phát ——

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: #mỗi ngày đều phải ngủ Dung Dung# //Liên Dung Tranh Tử Hãm: #chỉ cầu một ngủ Mặc Sĩ Diêu# bảo bảo cũng muốn ngủ Diêu Diêu, bảo bảo muốn ngủ Dung Dung, muốn ngủ muốn ngủ muốn ngủ!!! ]

Nhóm fan vừa nhìn thấy hai cái weibo này, sôi nổi bình luận.

[ Hóa ra người ấy nhà nữ thần quả cam tên Liên Dung à? Tên này… ừ, quả thật rất moe ha ha ha ha. ]

[ Xùy, lại show ân ái! Tô bánh chó này mị ăn còn không được sao? ]

[ Nói đạo lý thì, rõ ràng tui follow một đại gia trắng giàu đẹp, mỗi ngày cô không đăng selfie, không đăng ảnh khoe giàu, mà lại ở nơi đó bán ngốc, hoặc là rải bánh chó! Đại gia trắng giàu đẹp đã nói đâu? Bánh chó lạnh lùng ụp lung tung lên trên người con ếch.jpg!!! ]

Mà đối với cái weibo thứ hai của Liên Dung Tranh Tử Hãm, hiển nhiên mọi người đều không xem trọng.

[ Oa ha ha ha, tôi cũng muốn ngủ Dung Dung! Đã lâu không thấy mọi người nhắc tới Diêu Diêu, #chỉ cầu một ngủ Mặc Sĩ Diêu#! Nếu ngủ được, đời này tôi đều không tắm rửa 23333333]

Các fan trò chuyện chốc lát, liền không nói thêm nữa. Bọn họ không có một ai chú ý, cái weibo này của Liên Dung Tranh Tử Hãm, dùng tag không phải là “chỉ cầu một ngủ”, mà là “mỗi ngày đều phải ngủ”. Trên thực tế, dù bọn họ chú ý tới, cũng sẽ không hiểu sai, nhưng chỉ có mình Liên Dung Tranh Tử Hãm biết ——

Mấy người đều là cầu mong! Còn hắn đã ngủ được luôn rồi!

Đặc biệt tốt! Đặc biệt mềm! Cực kỳ tuyệt vời!

Qua năm phút đồng hồ, người phụ trách hoạt động còn đang kẹt xe, chưa chạy tới sân bay. Nhưng Tần Trình đã yên lặng mở diễn đàn fan tư nhân của Dung Hủ ra, vào khu tinh phẩm. Ở trong này, có rất nhiều rất nhiều topic được admin đánh dấu đỏ dấu đánh sao, trong đó có một topic, là nửa năm trước có fan khởi xướng, tên là: «Ngủ được Dung Dung sẽ là loại cảm giác gì».

Nhấn vào topic này, gần như tất cả mọi bình luận đều mở đầu bằng ba chữ “tôi cảm thấy”.

[ Tôi cảm thấy Dung Dung nhất định đặc biệt thẹn thùng, tôi xem tất cả phỏng vấn của Dung Dung ít nhất chục lần, Dung Dung là một người đặc biệt lý trí, cậu ấy khẳng định là đặc biệt đứng đắn ha ha ha ha. ]

[ 23333 làm bà xã Dung Dung, tôi có tư cách lên tiếng nhất. Tôi cảm thấy Dung Dung khẳng định là hàng to xài tốt, dù sao cũng là ông xã của tôi, không cho mấy người! ]

[ Dù sao thì Dung Dung nhìn qua là một người rất đứng đắn, điểm ấy mị cũng hiểu, hẳn không phải là cái loại playboy. ]

Các bình luận như thế có một đống lớn, Tần Trình chỉ quét nhìn vài lần, liền cong khóe môi, trực tiếp bình luận.

Vì thế cái topic đã bốn tháng không ai ngó ngàng này, đột nhiên lại bị nâng đến trang đầu ——

[ Quả cam: mỹ vị… không thể dùng ngôn ngữ để miêu tả. ]

Cái topic này được nâng lên, vậy đương nhiên lại có vài fan chưa từng xem topic tiếp tục bình luận. Rất nhanh, bình luận của quả cam đã bị bao phủ trong bình luận của nhóm fan, không ai chú ý.

Mà bên kia, Dung Hủ tự nhiên không biết, người đàn ông không nên thân nhà mình lại lại đi lên mặt với fan. Ngày hôm sau vừa rời giường, Dung Hủ liền quay xong toàn bộ những cảnh mình vốn dĩ phải quay, kế tiếp cậu còn phải hợp tác với Lâm Huyên, quay cho xong cảnh đối diễn của nam chính và nam thứ.

Trước đây lúc hợp tác với Lô Tường Bác, Lô Tường Bác thường xuyên sai lầm, hai người luôn NG. Nhưng lúc hợp tác với Lâm Huyên, người kia lại không hề tranh phong với Dung Hủ. Lâm Huyên cũng không thèm để ý bị Dung Hủ khống chế tiết tấu, thậm chí sau khi quay xong, hắn còn đặc biệt vui vẻ nói với Dung Hủ: “Thích nhất là quay chung với mấy người diễn xuất tốt như các cậu, thật thoải mái, đạo diễn hoàn toàn không kêu cắt.”

Hết chương 107.1

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [107.1]

  1. temmmm~~~~
    Lần đầu giành được tem, đang cảm thấy hào hứng tung hoa
    Tần bảo bảo thật sự là mạnh chết, tui đặc biệt chờ mong ngày Dung Dung phát hiện ra cái nick weibo cư tòe này của ảnh
    Không biết nhóm fan Dung dung có phát hiện ra chân tướng không nhỉ
    Cảm ơn chủ nhà nhiều \^ ^/

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s