Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [108.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm lẻ tám (2)

Sau khi phát hiện sự việc thế mà lại quậy to ra, fan nữ trộm đi bảng tuyên truyền kia vô cùng áy náy mà trả bảng tuyên truyền trở về, đồng thời còn xin lỗi rạp chiếu phim. Bên rạp chiếu phim cũng mượn cơ hội vớt một phen nhiệt độ, đăng một tin trên trang weibo của mình, tỏ vẻ không trách cứ fan ấy, còn vô cùng hào phóng mà trực tiếp tặng bảng tuyên truyền cho fan ấy.

Tuy nói trên bảng tuyên truyền vừa có Dung Hủ lại có Bách Tích Văn, nhưng mà bạn fan này rốt cuộc là vì ai mà đến, vậy tự nhiên không cần nói cũng biết.

Viên đạo không có tiết tháo gì, sau khi ông nghe nói chuyện này còn cố ý cảm khái với Dung Hủ: “Dung à, fan của cậu thật tốt, nếu sự kiện tương tự vầy lại thêm mấy lần, đó đều là nhiệt độ đó! Chờ chúng ta chiếu phim, nhiệt độ đó có thể chuyển hoán thành phòng bán vé, thật sự là không tồi mà.”

Dung Hủ dở khóc dở cười lắc đầu.

Loại chuyện này đương nhiên còn không cần Dung Hủ quản, La Thiến và vài fan lớn thương lượng, đăng một bài thanh minh trong diễn đàn fan tư nhân của cậu. Vài admin nghiêm túc tỏ vẻ, hy vọng fan đừng làm loại chuyện trái pháp luật loạn kỷ cương này, nếu thật sự thích không chịu được, ít nhất… ít nhất có thể hỏi rạp chiếu phim trước, xem có thể trực tiếp mua lại hay không.

Lời này trực tiếp cung cấp cho fan một suy nghĩ, không quá mấy ngày thế mà thật sự có fan đến hỏi rạp chiếu phim, sau đó cô kích động trở về đăng topic ——

[ Rạp chiếu phim thật sự bán cho tui! Thật sự bán cho tui! Tui muốn mang Dung Dung về nhà, oa oa óa óa! ]

Thấy thế, các fan khác lập tức nổ tung chảo, thi nhau tỏ vẻ mình cũng phải đi hỏi rạp chiếu phim. Không bao lâu, #bảng tuyên truyền Dung Hủ# lại lên hot search.

Lúc ấy Dung Hủ, Bách Tích Văn và Nhâm Thư Chỉ đang tham gia một chương trình thực tế, vào ban đêm tất cả khách quý tổ chương trình đang cùng nhau ăn cơm, Viên đạo liền gọi một cú điện thoại cho Dung Hủ, nói thẳng: “Ba người chừng nào về thành phố S, chúng ta cùng ăn bữa cơm, tôi mời khách!”

Bách Tích Văn bên cạnh nghe xong lời này, còn chưa hiểu rõ là có ý gì. Nhâm Thư Chỉ tự nhiên nghe rõ, nhưng cũng không đáp lời với Dung Hủ.

Ngược lại là một khách quý cố định của chương trình thực tế cười tủm tỉm nói rằng: “Vậy trước hết chúc phim của các cậu bán đắt nhé.”

Hành trình tuyên truyền phim liên tiếp này, cuối cùng lại về tới thành phố S.

Giống như trong điện thoại đã nói, Viên đạo mời mấy người bọn họ ăn một bữa tiệc lớn. Buổi tối lúc về khách sạn, Viên đạo còn lôi kéo ba người Dung Hủ, say khướt nói một ít lời mê sảng. Chốc thì nói “lúc quay phim tôi thật sự là rất mệt mỏi“, chốc lại nói “tiểu Nhâm à diễn xuất của cô có thể cải tiến ở mấy phương diện này một chút”…

Dáng người Bách Tích Văn cường tráng, hắn xung phong nhận việc đưa Viên đạo trở về phòng. Mà Dung Hủ và Nhâm Thư Chỉ ở cùng tầng lầu, hai người tách ra ở cửa thang máy.

Nhâm Thư Chỉ không hề quay đầu lại mà xoay người rời đi, căn bản không nhìn Dung Hủ một cái, cũng căn bản không có một chút ý muốn đi thông đồng với cậu.

Từ xa xa nhìn bóng dáng ngôi sao nữ diễm lệ khêu gợi đó, thật lâu sau, Dung Hủ cong khóe môi, xoay người rời đi.

Kỳ thật đối với việc Nhâm Thư Chỉ tận lực xa cách, Dung Hủ đã có chút hiểu rõ. Trải qua chuyện Lô Tường Bác lần này, sự coi trọng của Hoa Hạ Entertainment đối với cậu đã trắng trợn thể hiện ra bên ngoài. Tạm thời không nói hiện giờ nhân khí Dung Hủ một đường tăng vọt, dần dần khiến Nhâm Thư Chỉ căn bản không dám khinh thường, còn bên kia, Nhâm Thư Chỉ sợ hãi con quái vật lớn Hoa Hạ Entertainment.

Dung Hủ không thích cô, Dung Hủ hoàn toàn không hứng thú với cô, vậy tốt nhất là cô đừng đi thông đồng. Hai người nước giếng không phạm nước sông, nếu cô thật sự gặp phải chuyện gì không tốt, có lẽ cô liền có khả năng trở thành Lô Tường Bác kế tiếp.

Có thể trở thành nữ ca sĩ hạng một, Nhâm Thư Chỉ tự nhiên là thông minh cẩn thận, nếu không thì cái tên hoa hồ điệp của cô trong giới, chỉ sợ đã sớm bị người ta tiết lộ ra, thanh danh truyền ra ngoài giới.

Nói ngắn lại, dưới tình huống như thế, «Mê thành» rốt cuộc nghênh đón ngày công chiếu lần đầu của mình.

Vào lúc ban đêm ngày 21 tháng 9, toàn bộ đoàn phim «Mê thành» tụ tập ở rạp hát lớn thành phố S, mời hơn trăm phóng viên truyền thông, còn có hơn mười nhà phê bình điện ảnh chuyên nghiệp và hơn ba trăm khán giả hiện trường, tham dự lễ công chiếu lần này.

Trên lễ công chiếu, đầu tiên là các phóng viên không ngừng đặt vấn đề về bản thân bộ phim. Vài nhân viên chủ chốt lần lượt đáp lại, thuận tiện trêu chọc nhau, nói một ít chuyện ngoài lề lúc quay phim, không khí vô cùng hòa hợp, tiếng cười không ngừng.

Chờ đến phần sau lễ công chiếu, thì bắt đầu tiến hành đặt vấn đề với các minh tinh và đạo diễn.

Có phóng viên hỏi về scandal giữa Nhâm Thư Chỉ và tiểu thịt tươi nước Anh gần đây, cũng có phóng viên hỏi về phim mới của Bách Tích Văn.

Mà lúc các phóng viên hỏi Dung Hủ, thì không hẹn mà cùng đem đề tài hướng về phía «Không tiếng động», về phía Lô Tường Bác. Vụ án của Lô Tường Bác qua mấy ngày nữa sẽ xét xử lần đầu, hắn chính là nhân vật hot gần đây, nếu Dung Hủ có thể tuôn ra một chút bí mật, đây tuyệt đối là tin tức đầu đề!

Nhưng mà, dưới ánh đèn sáng ngời rực rỡ, thiếu niên thanh nhuận xinh đẹp nho nhã ấy lại mỉm cười hạ mắt, dùng giọng nói bình tĩnh ôn hòa nhất, đẩy hết những câu hỏi của phóng viên trở về.

“Tôi tin tưởng pháp luật sẽ cho chúng ta một đáp án.”

“Việc Lưu Tuệ Chân gặp phải tôi cũng cảm thấy thật đáng tiếc.”

“Tôi và hắn đối diễn không nhiều lắm, kỳ thật lúc ở đoàn phim cũng không có tiếp xúc gì.”

Câu trả lời đơn giản khiến các phóng viên không thể nào xuống tay, đến cuối cùng, thậm chí Dung Hủ còn kéo hết đề tài về «Mê thành».

Rốt cuộc, lễ công chiếu hạ màn, nhân viên đoàn phim cũng sôi nổi đi xuống sân khấu, ngồi ở ghế, xem bộ phim điện ảnh này.

Cùng lúc đó, 0h ngày 22 tháng 9 đã đến. Trong các rạp chiếu phim lớn toàn quốc, có rất nhiều người trẻ tuổi lập tức vọt vào rạp chiếu phim, tìm được chỗ ngồi của mình, ôm coca, bỏng ngô, mặt mày mong ngóng chờ đợi điện ảnh mở màn.

Dù sao cũng là suất 0h, thời gian quá muộn, tỷ lệ ghế của mỗi rạp chiếu phim đều không đủ 50%, có vài rạp chiếu phim tương đối xa xôi thậm chí tỷ lệ ghế chỉ có hai mươi phần trăm. Nhưng mà phải biết, đây là suất đêm khuya, đây là đang nửa đêm! Hơn nữa, «Mê thành» mới vừa chiếu, đã bắt lấy sáu mươi bảy phần trăm số suất chiếu! Mà số suất chiếu càng nhiều, lượng ghế của mỗi suất tự nhiên phải bị chia ra.

Như thế tính ra, chỉ một suất chiếu đầu tiên, sợ là «Mê thành» đã có thể thu được phòng bán vé hơn mười triệu!

Trong rạp chiếu phim Quang Minh cách rạp hát lớn của thành phố S gần nhất, hai thành phần tri thức tuổi còn trẻ đang ôm bỏng ngô, vừa nhai, vừa giận dữ nói: “Ai, tôi chính là không cướp được vé, bằng không hiện tại tôi cũng có thể đến rạp hát lớn xem Dung Dung nhà chúng ta.”

“Tiểu Oánh, cậu cho rằng vé đó dễ đoạt như vậy à? Đừng ghen tị, hiện tại chúng ta cách Dung Dung chỉ có một km, chỉ có một km đó! Chúng ta coi như Dung Dung cũng ở trong rạp chiếu phim này đi, nhanh chóng xem phim kìa. Oa, mở màn!”

Vừa dứt lời, tiếng mưa rơi ào ào liền tràn ngập toàn bộ rạp chiếu phim.

Mưa to giàn giụa, dưới bóng đêm tối đen, chỉ có đèn đường mờ nhạt ven đường lay động ra bóng dáng mỏng manh ảm đạm. Trên màn hình lớn rộng mở, bởi vì ánh sáng quá mức ảm đạm, khán giả cũng không thể thấy rõ mỗi một vật thể trên hình ảnh, chỉ có thể đại khái mà nhìn ra, hình như đây là trong một ngõ hẻm.

Giọt mưa lớn như hạt đậu rơi lộp bộp trên mặt đất, bắn lên một đám bọt nước. Từ một đầu hình ảnh, bỗng nhiên, xuất hiện một người!

Người này dáng người cao ngất thon gầy, mặc cái áo gió màu đen, đeo bao tay màu đen, cầm một cây dù màu đen. Y khẽ cúi đầu, khuôn mặt bị giấu trong bóng đêm, hoàn toàn không thể nhìn ra diện mạo. Nhưng mà khi y từ đằng xa chậm rãi đi tới, tiếng mưa rơi đột nhiên nhỏ dần, chỉ có tiếng lăn của bánh xe rương hành lý, từ trong loa rạp chiếu phim vang lên chói tai.

Người này đi không nhanh, giống như đang dạo bước, lạnh nhạt bình tĩnh mà đi tới.

Rõ ràng là nhìn không thấy mặt, nhưng không biết vì cái gì, rất nhiều fan trong rạp chiếu phim đều ngừng hô hấp. Một loại khí thế sắc bén nguy hiểm xuyên thấu qua hình ảnh, thẳng tắp truyền vào trong lòng bọn họ…

“Cộp cộp —— cộp cộp —— ”

Tiếng bước chân đơn điệu từ phương xa tới gần, lại đi về phương xa.

Theo tiếng mưa rơi xuống đất càng thêm dồn dập, hình ảnh chợt lướt qua bàn tay phải cầm ô của người này, bỗng nhiên liền quy về bóng tối.

Một giây đồng hồ sau, xuất hiện ở trước mắt khán giả, là một hiện trường mưu sát tàn khốc lãnh huyết.

Giữa quảng trường thành phố náo nhiệt nhất, thế mà lại có một người chết. Cả người hắn trần trụi, bị người ta đặt ở chính giữa bể phun nước. Các cảnh sát nhanh chóng đến hiện trường, báo cáo khám nghiệm tử thi bước đầu cũng nhanh chóng đưa ra.

Giống như mỗi một phim tội phạm bình thường, nhân vật chính luôn lên sân khấu cuối cùng, vô cùng có cá tính.

Bách Tích Văn sắm vai đặc công Đàm Dương Hiên đến muộn, bị thủ trưởng thoá mạ một trận. Khi khán giả nhìn thấy Bách Tích Văn, trên mặt đều không khỏi mang theo nụ cười, mà rất nhiều fan Dung ở hiện trường thì càng thêm chờ mong Dung Hủ xuất hiện.

Quả nhiên, năm phút đồng hồ sau, nội dung liền tới đoạn Đàm Dương Hiên bị hạ “quân lệnh trạng”, không biết làm thế nào mà đi đến một khu đại học.

Tiết tấu của «Mê thành» tương đối nhanh, chính xác là một bộ phim thương nghiệp. Mỗi một hình ảnh đều chế tác tương đối chân thật, ngay cả thi thể trước đó cũng trông rất sống động. Hiện giờ, thấy Đàm Dương Hiên lên sân khấu, khán giả dĩ nhiên biết rằng, Tiết Gia Triết mà Dung Hủ sắm vai cũng sắp lên sân khấu.

Trong mấy đoạn trailer phim công bố trước, người xem đã sớm biết, Tiết Gia Triết là giáo sư tâm lý học đại học.

Trong rạp chiếu phim sáng sủa, có vài fan Dung khẩn trương kéo tay bạn bè, hưng phấn chờ đợi Dung Hủ xuất hiện. Nhưng mà trên hình ảnh, lại là một phòng học hỗn loạn ồn ào, các học sinh luôn chơi di động, không ngừng nói chuyện phiếm, khiến tâm tình khán giả cũng càng thêm nôn nóng.

Nửa phút đi qua.

“Dung Dung của tôi rốt cuộc chừng nào xuất hiện hả…”

“Phải đó, thật muốn nhìn thấy Dung Dung. Phim đã mở màn mười phút, muốn Dung Dung!”

Vài fan Dung buồn bực nhỏ giọng phun tào với nhau, nhưng mà ngay sau đó, bọn họ đột nhiên nghe được một tiếng bước chân rất nhẹ từ trong loa phát ra. Âm thanh kia rất nhẹ, nhưng mà mỗi một lần vang lên, khoảng cách thời gian lại giống nhau như đúc, khi âm thanh ấy vang dội đến độ đủ để khán giả toàn trường đều chú ý tới, nhóm fan Dung lại càng kích động nhìn về phía màn hình.

Bỗng nhiên!

Một bàn tay trắng nõn thon dài, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng học ra.

Khi người này thật sự xuất hiện, nhóm fan Dung không kích động thét chói tai như trong tưởng tượng của mình, cũng không có thất thố cỡ nào, mà là đều há to miệng, nhìn giáo sư tuấn tú nho nhã trẻ tuổi ấy, chậm rãi nâng bước, đi từng bước một lên trên giảng đài.

Trong đoạn trailer phim đã sớm xuất hiện tạo hình của Dung Hủ, trên poster cũng có ảnh chụp của cậu.

Nhưng mà, khi tạo hình này thật sự bị phóng đại trên màn hình lớn của rạp chiếu phim, khi cậu từ cửa phòng học đi tới, cái loại cảm giác lạnh lùng tuấn mỹ đó, vẫn khiến cho không ai có thể hô hấp.

Đây là một loại nét đẹp thanh lãnh cao ngạo, mắt kính gọng vàng lạnh như băng che đi cặp mắt trong suốt hẹp dài, môi mỏng manh, làn da trắng đến gần như có chút bệnh thái, Dung Hủ như vậy cực kỳ giống Hoắc Hi lúc trước, đều bạc tình như động vật máu lạnh, nhưng trên thực tế, lại có chút khác với Hoắc Hi.

Nét đẹp của Hoắc Hi kiêu ngạo bá đạo, tàn nhẫn lộ ra ngoài. Nhưng nét đẹp của Tiết Gia Triết thì nội liễm bình tĩnh, lạnh ở trong lòng.

Đừng nói fan Dung, ngay cả rất nhiều người không phải fan cũng nhịn không được mà đỏ mặt, không thể không thừa nhận cậu thanh niên này thật sự hết sức xinh đẹp.

“Mặt Dung Hủ thực thích hợp với màn hình lớn nha, thật sự rất đẹp luôn…”

Mà giờ phút này, phim vẫn còn tiếp tục.

Một giáo sư tâm lý học độc mồm độc miệng phúc hắc, y căn bản không cần nói chuyện với bạn, đôi môi mỏng bạc tình kia nhẹ nhàng nhấc lên, là có thể nói ra cả món cơm trưa ngày hôm qua bạn ăn.

Tiết Gia Triết và Đàm Dương Hiên ở chung khiến khán giả xem mà huyết mạch căng lên: hai người này quả thực chính là ông trời tác hợp!

Mỗi lần Đàm Dương Hiên lên cơn ngốc, Tiết Gia Triết liền ôn hoà mà châm chọc. Cố tình Đàm Dương Hiên vẫn luôn giống như nghe không hiểu, luôn không ngừng đùa giỡn Tiết Gia Triết, còn thường xuyên cố ý sờ Tiết Gia Triết, khiến người kia ghét bỏ không ngừng né tránh.

Nhưng lấy thể lực mà nói, vị giáo sư tâm lý học này chỗ nào là đối thủ của đội trưởng đội đặc công.

Mỗi lần Đàm Dương Hiên đều cố ý sờ mặt Tiết Gia Triết, khiến giáo sư người ta tức giận đến mất hình tượng, lúc này mới cười ha ha: “Cho cậu ở sạch này.”

Khán giả không hiểu sâu xa thì chỉ cảm thấy hình thức ở chung như vậy chơi rất vui, quan hệ giữa hai người hẳn là rất tốt. Nhưng mà khán giả hiểu sâu xa thì đã sớm hưng phấn đến đỏ mắt, trong lòng hiện lên vô số đoản văn, doujinshi, hận bây giờ không thể lập tức trở về nhà, nhanh chóng viết một bộ truyện fanfic mới đồng ý bỏ qua!

“Ôi, quá quá quá quá quá… quá moe oa oa oa oa QAQ!!!”

Đương nhiên, phim thì vẫn luôn tiếp tục. Khán giả bị cảm giác CP moe moe hấp dẫn, đồng thời, cũng bắt đầu tự hỏi hung phạm của bộ phim điện ảnh này. Mới đầu rất nhiều người đều cho rằng chính là nam số năm —— một người nhìn qua vô cùng vô tội thành thật, nhưng nam số năm này cũng bị Tiết Gia Triết bài trừ hiềm nghi.

Đến cuối cùng, khi tội phạm sa lưới, rất nhiều khán giả đều mang vẻ mặt mờ mịt, cố tình có khán giả đặc biệt “thông minh”, phân tích: “Mấy cậu đều quên sao, phạm nhân này kỳ thật trước đây từng xuất hiện ít nhất ba lần. Lần đầu tiên là lúc Đàm Dương Hiên đến trường đại học tìm Tiết Gia Triết, người này đi thoáng qua Đàm Dương Hiên; lần thứ hai là Tiết Gia Triết nhận điện thoại của Đàm Dương Hiên, sau đó cho người này một màn ảnh rất ngắn. Mà lần thứ ba, chính là có lần Đàm Dương Hiên đi tìm Tiết Gia Triết, mở cửa liền nhìn thấy người này.”

Khán giả này chỉ nhỏ giọng giải thích với bạn mình, nhưng mấy người Lưu Oánh vừa vặn ngồi ở phía trước hắn, cũng nghe lời hắn nói.

Người này còn đang phân tích: “Hơn nữa kỳ thật trong phim Tiết Gia Triết cũng từng mấy lần nhắc tới bệnh nhân này, y có nói rằng, bệnh nhân này khi còn bé gia đình tan vỡ, nói đối phương từng có vấn đề tâm lý, còn từng vào ngục giam…”

Vừa nghe như thế, mọi người đều cảm thấy vô cùng có lý.

Lưu Oánh và bạn cũng nhìn nhau gật đầu, nhưng ngay khi các cô chính thức tiếp nhận lời giải thích này, hiểu rõ Viên đạo mai phục nhiều phục bút* như vậy trong phim, đột nhiên! Liền nghe trong loa của rạp chiếu phim, truyền đến một trận tiếng gõ cửa cốc cốc.

*Phục bút (伏笔/Foreshadowing) là kỹ thuật được người viết sử dụng để cung cấp các manh mối để độc giả có thể đoán trước điều có thể xảy ra sau đó trong câu chuyện. Nói cách khác, nó là một công cụ văn chương được tác giả sử dụng để gợi ý về một tình tiết và những điều có thể xảy ra trong một tương lại gần, hoặc các chiều hướng phát triển của một tình tiết về sau trong câu chuyện.

Lưu Oánh nhanh chóng nhìn lại, nhất thời hai mắt sáng lên: oa! Thế mà lại nửa đêm cùng nhau uống rượu!

Ôm tâm tình kích động, mọi người tiếp tục xem phim kết thúc. Nhìn Đàm Dương Hiên uống rượu, nhìn Tiết Gia Triết độc mồm độc miệng nói hắn ngốc, lại nhìn Tiết Gia Triết “cưng chiều” ôm người vào trong phòng, sau đó còn tri kỷ mà chuẩn bị áo ngủ cho Đàm Dương Hiên thay.

Giọng Lưu Oánh run rẩy nói rằng: “QAQ vầy mà không cùng một chỗ, quả thực thiên lý không…”

Một chữ cuối cùng còn chưa nói ra, đột nhiên! Lưu Oánh mở to hai mắt, không dám tin nhìn một góc màn hình.

Chỉ thấy trong góc tủ quần áo u ám kia, nhét một cái bình màu xanh lục tối. Một bàn tay bị chặt ra rất khủng bố trôi nổi trong Formalin, làm nhiệt độ cả rạp chiếu phim đột nhiên chợt giảm xuống, hoàn toàn yên tĩnh.

Nhưng mà, Tiết Gia Triết giống như không có nhìn thấy bàn tay ấy, y cẩn thận tìm, rốt cuộc tìm được một bộ áo ngủ bên cạnh bàn tay. Y mặt không đổi sắc mà cầm áo ngủ, vừa mới xoay người, đột nhiên nhớ ra còn chưa đóng cửa.

Vì thế, quay đầu, đưa tay đóng cửa.

Cặp mắt thanh lãnh vô tình kia cách thấu kính lạnh lẽo, an tĩnh lạnh nhạt nhìn mỗi người ngoài màn hình. Y chỉ yên tĩnh nhìn, thật lâu sau, đôi môi mỏng manh ấy từ từ cong lên, lộ ra một nụ cười dịu dàng lạnh như băng.

“Cạch —— ”

Cửa tủ quần áo bị đóng lại, hình ảnh rơi vào một vùng tối đen.

Trong rạp chiếu phim là sự yên lặng thật lâu, không có một ai mở miệng. Một phút đồng hồ sau… triệt để sôi trào!

Hết chương 108.2

Advertisements

6 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [108.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s