Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [110.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm mười (2)

Lần này La Chấn Đào tới đón Dung Hủ, lái một chiếc xe mới, xa hoa hơn chiếc trước kia của hắn không ít. Hiện giờ La Chấn Đào đã là người đại diện hạng một của Hoa Hạ Entertainment, chỉ nâng đỡ ra một nình Dung Hủ, đã đủ để cho hắn được công ty đề bạt.

Chờ đến khi La Chấn Đào bắt đầu nói chuyện phiếm với La Thiến, Dung Hủ liền chậm rãi cúi đầu, nhìn về phía di động trong tay mình.

Ánh nắng rạng rỡ xán lạn xuyên thấu qua cửa sổ dán tối màu, dát lên một tầng sáng nhợt nhạt trên khuôn mặt tinh xảo xinh đẹp của thiếu niên. Ánh sáng chiếu vào con ngươi trong suốt, tựa như một hồ nước trong, sóng gợn lân lân.

Nhìn màn hình di động, sau một lúc lâu, Dung Hủ cong khóe môi, thấp giọng cười một tiếng. Ngón tay cậu nhẹ nhàng ấn trên màn hình, ấn được chốc lát, đối phương lại hồi âm trở về.

Hai người cứ như vậy gửi tin nhắn cho nhau, đến khi La Chấn Đào quay đầu nói rằng “tiểu Hủ, đến nhà rồi“, Dung Hủ mới cất di động.

La Chấn Đào cẩn thận ngưng mắt nhìn Dung Hủ, nhìn trong chốc lát, hắn cười nói: “Mấy ngày nay cậu nghỉ ngơi đi, anh nhớ cậu ở nhà một mình, phải chú ý an toàn. Nếu không muốn ra ngoài, có thể gọi điện thoại cho tiểu Thiến, để cô ấy mua giúp một ít vật phẩm sinh hoạt. Gần đây «Mê thành» đang sôi trào, «Không tiếng động» và «Trang hoa la» tuyên truyền cũng cực hot… tiểu Hủ, nếu không cần thiết, thì đừng ra ngoài.”

Dung Hủ cười nhạt gật đầu.

Tận đến khi La Chấn Đào lái xe rời đi, Dung Hủ còn có thể nghe được vấn đề của La Thiến: “Anh La, tiểu Hủ không phải là vẫn luôn ở nhà một mình sao?”

La Chấn Đào cười: “Đúng vậy, vẫn luôn một mình mà.”

Âm thanh dần dần đi xa, nhìn chiếc xe ấy biến mất ở chỗ ngoặt tiểu khu, Dung Hủ mới xoay người vào nhà.

Lời La Chấn Đào nói La Thiến tự nhiên không rõ, ở trong lòng cô, Dung Hủ vẫn luôn ở một mình. Nhưng La Chấn Đào lại biết, hiện nay Dung Hủ đang ở nhà Tần Trình.

Tuy rằng La Chấn Đào không hiểu lắm là hiện tại Dung Hủ cũng có tiền, có thể trực tiếp mua một căn nhà gần công ty để ở, vì sao cậu còn ở trong nhà Tần Trình, nhưng mà loại chuyện này nếu Dung Hủ không chủ động nói, hắn cũng sẽ không nhắc.

Hơn nữa ở cùng một chỗ với Tần Trình cũng có chỗ tốt.

La Chấn Đào ước gì Dung Hủ có thể luôn ở nhà Tần Trình, qua lại nhiều với Tần Trình. Quan hệ của hai người càng tốt, về sau nói không chừng Tần Trình có thể giới thiệu càng nhiều tài nguyên cho Dung Hủ. Chẳng hạn như bộ phim «Trang hoa la» này, tuy rằng chỉ là nam số ba, nhưng bộ phim điện ảnh này đã định trước phòng bán vé nóng bỏng, danh tiếng bùng nổ, vẫn sẽ mang đến rất nhiều lợi nhuận cho Dung Hủ.

Cho nên câu nói vừa rồi của La Chấn Đào có ý tứ chân chính là: “Anh nhớ mấy ngày nay Tần Trình không ở nhà, cậu phải chú ý an toàn.”

Tuần trước Tần Trình mới từ Milan trở về, ngày hôm qua lại bay đi nước Mỹ, tiến hành tuyên truyền cho «Sứ giả gió bão».

Loại nghề nghiệp như minh tinh kỳ thật vô cùng bận rộn, nếu không muốn quay phim, vậy quả thật rất nhàn nhã, tựa như Tần Trình trước kia, hàng năm có ít nhất năm tháng nhàn rỗi. Nhưng Dung Hủ một năm bốn bộ phim, Tần Trình năm nay cũng có ba bộ phim, thời gian bọn họ có thể cùng một chỗ ít đến đáng thương. Một người mới vừa về thành phố B, một người liền rời đi, rất khó chạm mặt.

Vừa đi thang máy, vừa nhìn màn hình điện thoại di động của mình.

Tín hiệu trong thang máy thật sự quá kém, mày hơi hơi nhăn lại, mắt thấy tin nhắn mình gửi ra làm thế nào cũng không nhận được, thiếu niên không khỏi mím môi. Vừa rời khỏi thang máy, cậu liền nhanh chóng gọi điện thoại, trong tức khắc điện thoại được nhận, cũng vừa vặn vào phòng, đóng cửa lại.

“Tiểu Hủ.”

Giọng nam trầm thấp từ tính xuyên thấu qua loa điện thoại, xuyên qua Thái Bình Dương, truyền đến tai Dung Hủ.

Sau khi nghe thấy âm thanh này, Dung Hủ chậm rãi ngửa ra sau tựa vào ván cửa gỗ lim lạnh như băng, cậu cười nhạt cong khóe môi, cũng không nói lời nào, chỉ nhẹ nhàng mà cười.

Đầu kia điện thoại chỉ có một trận tiếng hít thở vững vàng, lúc này Tần Trình đang chuẩn bị quay một chương trình talk show. Bốn phía đều là người ngoại quốc tóc vàng mắt xanh, hắn lạnh nhạt bình tĩnh ngồi ở trên sofa, trong tay cầm một chiếc điện thoại, qua hồi lâu, lại thấp giọng nói một tiếng: “Tiểu Hủ.”

Nhưng mà, vẫn không có trả lời.

Tần Trình đứng lên, nâng bước đến phòng nghỉ cách đó không xa.

Chờ đến khi cánh cửa “cạch” một tiếng bị hắn khóa lại, hắn nâng bước đến bên cửa sổ, cúi đầu nhìn cảnh đêm New York phồn hoa xa xỉ ngoài cửa sổ, thật lâu sau, giọng điệu lạnh nhạt nói rằng: “Em còn không trả lời anh, anh liền áp dụng hành động đó.”

Ngay sau đó, giọng nói réo rắt xen lẫn ý cười của thiếu niên vang lên: “Anh muốn áp dụng hành động gì?”

Tần Trình ngẩng đầu nhìn về phía tượng nữ thần tự do cách đó không xa, pho tượng đồng xanh cao lớn dưới ánh mặt trời chiếu xuống phản xạ ra ánh sáng sẫm màu. Dòng sông Hudson giống như một chiếc thắt lưng ngọc hẹp dài, sóng nước lân lân, chậm rãi chảy xuôi.

Người đàn ông hơi hơi nheo mắt, khẽ cong môi: “… Ví dụ như, hỏi em một chút xem, sẽ cho anh quà sinh nhật gì?”

Dung Hủ cười khẽ: “Loại chuyện này, em mới không mở miệng đâu, anh đổi hành động khác thử xem.”

Tần Trình trầm ngâm một khắc: “Vậy… hỏi em một chút xem, còn nhớ ngày đó chúng ta ở trong phòng tắm khách sạn, trước khi em ngủ, đã nói gì với anh không?”

Dung Hủ: “…!!!”

Sau một lúc lâu, điện thoại đột nhiên ngắt, Tần Trình nhịn không được mà cười nhẹ ra tiếng.

Năm giây sau, Dung Hủ gửi tin nhắn lại đây: [ chúc mừng anh, mất đi quà sinh nhật ×1. ]

Tần Trình bình tĩnh hồi âm: [ cuối tuần anh trở về, đuổi kịp trước sinh nhật, ngày 26. ]

Dung Hủ đang đổi giày, nghe được tiếng rung, cậu cầm lấy di động nhìn, tiếp đó bĩu môi: [ dù sao cũng không có quà sinh nhật! ]

Một tuần kế tiếp, Dung Hủ rất ít khi ra cửa, chỉ ở trong nhà nghỉ ngơi.

Vốn dĩ Hứa đạo hy vọng Dung Hủ có thể tiến hành một ít hoạt động tuyên truyền cho «Không tiếng động», nhưng vừa vặn hậu kỳ xảy ra một ít vấn đề, Hứa đạo ốc còn không mang nổi mình ốc, quyết định đem kế hoạch tuyên truyền dời ra sau.

Dù sao thì phim tới 30 tháng 11 mới ra rạp, hiện giờ mới giữa tháng mười, hoàn toàn có thể để đến tháng 11 mới chính thức tuyên truyền.

Vì thế trong một tuần này, Dung Hủ bảo La Thiến hỗ trợ đưa rau dưa thịt cá tới mấy lần, ở trong nhà tùy tiện nấu nướng. Đôi khi cậu sẽ đến phòng chiếu phim xem điện ảnh, đôi khi lại đi đến thư phòng của Tần Trình lật xem mấy quyển sách của hắn. Nhưng đa số thời gian, cậu đều nói chuyện phiếm với người đàn ông kia.

Dung Hủ cũng không biết Tần Trình kiếm đâu ra nhiều thời gian như vậy, rõ ràng đang ở nước Mỹ tuyên truyền phim, nhưng luôn có thể lập tức hồi âm tin nhắn của cậu.

Trừ cái đó ra, Dung Hủ còn tham gia hai lần hoạt động tụ hội của nhóm Tần Phong Phong.

Lần này người tới tham gia tụ hội càng ít hơn một chút, chỉ có Ôn Tuyền, Sở Kỳ và Lâm Huyên.

Jennifer vẫn luôn đóng phim, James và Hughes đã sớm về nước, Hạ Mộ Nhan cũng đã đến Hoành Điếm, quay phim mới của mình. Nhóm liên hoan vừa vặn có bốn người, cho nên mỗi lần liên hoan đều sẽ chơi mạt chược. Vốn dĩ Dung Hủ cho là trình độ của mình đã vô cùng bình thường, trên cơ bản có thể nói là không biết đánh, chỉ có thể dựa vào vận may, nhưng mà cậu trăm triệu lần không ngờ, trên thế giới thế mà lại còn có loại người vi diệu như Lâm Huyên!

Lâm Huyên chơi mạt chược, thật sự là hoàn toàn chỉ có thể dựa vào vận may. Vận may không tốt, hắn liền tuyệt đối phải thua.

Cho nên liên tục hai lần chơi mạt chược, đều lấy Lâm Huyên toàn bại chấm dứt. Lần thứ hai Dung Hủ còn có chút không quá tin tưởng, rốt cuộc là một tay bài như thế nào, mà lại có thể đánh cho mỗi lần đều thua? Vì thế cậu bảo một nhân viên phục vụ của câu lạc bộ giúp mình đánh bài, còn mình thì đi đến phía sau Lâm Huyên, nhìn nhìn bài trong tay hắn, sau đó…

Mắt mở trừng trừng nhìn bạn ca sĩ mặt baby ấy đột nhiên hủy đôi, không đánh đông tây nam bắc phong, không đánh hồng trung phát tài bạch bản, chết sống muốn đi đánh vạn tự, làm Ôn Tuyền hồ bài!

Dung Hủ: “…”

Ừm, lấy trình độ này, có thể chỉ thua chút xíu thế, hẳn là xem như vận may tốt đi.

Thời gian vội vàng mà qua, rất nhanh liền tới ngày 26.

Buổi sáng cùng ngày, Dung Hủ lén đặt một cái bánh ngọt. Cậu định 0h tối hôm nay liền chúc mừng sinh nhật cho người đàn ông nào đó, bánh ngọt đương nhiên không thể đặt ngày mai, phải đặt trước một ngày.

Thật ra thì vốn dĩ Dung Hủ cũng nhờ La Thiến giúp mình mua một ít nguyên liệu, từng nghĩ có nên tự làm bánh ngọt hay không. Nhưng nhìn cái đống đen tuyền kia, cậu dứt khoát kiên quyết đem cái “bánh ngọt” mình làm ném vào thùng rác, lại đi đặt một cái bánh ngọt nhỏ.

Chỉ có hai người bọn họ ăn, bánh ngọt tự nhiên không cần bao lớn, chỉ cần tấm lòng thôi.

Buổi sáng, Dung Hủ thu dọn nhà cửa một chút, cố ý giấu đi quà sinh nhật mình đã mua. Giữa trưa cậu chuẩn bị tùy tiện ăn chút mì ăn liền, buổi chiều rồi lại đi nấu cơm.

Dù sao cũng là sinh nhật, tự nhiên phải ăn chút đồ ngon. Dung Hủ chuẩn bị bữa cơm này tuy rằng không coi là nhiều món, chỉ là năm mặn một canh, nhưng mà độ khó cao hơn cà chua xào trứng, thịt heo xào rau trước đây rất nhiều.

Nhưng mà, việc chuẩn bị sinh nhật hôm nay, lại đột nhiên chấm dứt toàn bộ vào sáng sớm.

Buổi sáng cùng ngày, Dung Hủ đang cúi đầu gửi tin nhắn cho người đàn ông nào đó, bảo hắn về nước thì gửi cho mình một cái tin nhắn, ai biết tin nhắn này mới gửi qua năm phút đồng hồ, Tần Trình liền hồi âm lại: [ New York sương mù quá dày, tất cả máy bay đều hoãn. Tiểu Hủ, hôm nay có thể là anh về không được rồi… ]

Nhìn thấy tin nhắn này, tươi cười bên môi thiếu niên phút chốc cứng đờ.

Một lát sau, cậu hồi âm: [ vậy anh chú ý an toàn, ở bên kia nghỉ ngơi vài ngày cũng tốt. Ngày mai về được không? ]

Ngay sau đó, Tần Trình đáp: [ giữa trưa ngày mai có một chuyến máy bay, đến thành phố B có thể là ngày kia. Nếu ngày mai sương mù không quá nghiêm trọng, hẳn ngày kia là có thể đến nhà. ]

Trong con ngươi trong suốt sáng ngời phản chiếu một câu ngắn gọn này, sau một hồi, Dung Hủ trực tiếp gọi điện thoại qua. Trong điện thoại, thiếu niên nhẹ nhàng cười, vô cùng bất đắc dĩ mà nói rằng: “Vậy hết cách rồi, Tần Trình, chờ anh về em đền bù một cái sinh nhật cho anh vậy. Anh ở New York vừa lúc nghỉ ngơi một chút, đừng nóng vội trở về.”

Bên phía Tần Trình dường như hết sức ồn ào, tiếng người trong sân bay không ngừng. Dung Hủ chỉ nghe thấy trong điện thoại vang lên một tiếng thở dài khe khẽ, hồi lâu sau, Tần Trình nói rằng: “Chăm sóc chính mình cho tốt, anh muốn quà sinh nhật của em.”

Dung Hủ dở khóc dở cười nói rằng: “Quà sinh nhật? Anh còn chưa về đâu, chỗ nào có quà sinh nhật. Không cho anh, anh nhanh chóng nghỉ ngơi đi, ngày hôm qua không phải là quay chương trình đến buổi tối mười hai giờ sao, vừa vặn nghỉ ngơi một chút.”

Hai người lại trò chuyện chốc lát liền cúp điện thoại.

Nhìn cái bánh ngọt vừa mới được shipper giao tới, nụ cười trên mặt thiếu niên chậm rãi tản đi.

Thất vọng hít một hơi, Dung Hủ bỏ hộp bánh ngọt vào tủ lạnh, bắt đầu nấu cơm trưa. Giữa trưa cậu tùy tiện ăn một ít đồ ăn, buổi chiều một mình ôm con vịt bông mềm mại, ngồi ở trong phòng chiếu phim xem phim của Tần Trình.

Đến chạng vạng, ánh mặt trời chậm rãi rơi xuống phía tây, thiếu niên đơn giản tắm rửa một cái, liền tính toán trở về phòng đọc sách.

Trong căn phòng rộng mở trống trải, quanh quẩn tiếng dép lê đi lại trên sàn gỗ. Ngay khi Dung Hủ vừa mới đi ra khỏi thư phòng, cầm một quyển sách đi tới phòng khách, đột nhiên! Cậu nghe được một tiếng chìa khoá thanh thúy.

Thân thể đột nhiên cứng đờ, thiếu niên mặc áo ngủ màu trắng chậm rãi quay đầu, tầm mắt đối diện với người kia.

Cánh cửa gỗ lim đóng lại phía sau người đàn ông, hắn đứng ở huyền quan, mặc một cái áo khoác dài màu đen, từ xa xa ngưng mắt nhìn thiếu niên đứng ở trong phòng khách. Hai người im lặng ngưng mắt nhìn đối phương, ai cũng không mở miệng trước.

Trên khuôn mặt tuấn mỹ khắc sâu của Tần Trình mang theo một chút phong trần mệt mỏi, nhưng hắn đã từ từ cong khóe môi, nhìn thiếu niên dại ra kia, tỉnh bơ cười nói: “Tiểu Hủ… anh đã về rồi.”

Một câu này thốt ra, Dung Hủ nở nụ cười, nhướn mày nói: “Sáng hôm nay anh gạt em à?”

Tần Trình đi vào phòng khách, vừa cởi áo khoác ra, vừa trả lời: “Không có lừa em. Không phải em cũng đã tra tin tức sao, New York đột phát sương mù diện tích rộng, tất cả chuyến bay hoãn lại. Có điều…” Dừng một chút, Tần Trình đi đến trước mặt Dung Hủ, hạ mắt nhìn thiếu niên gầy gò mỏng manh này, nghiêm túc nói: “Có điều, anh nghe được người yêu nhà anh hình như rất mất mát, cho nên anh dùng hết thủ đoạn, cũng phải trở về.”

Dung Hủ nhẹ nhàng “a” một tiếng: “Vậy anh trở về thế nào?”

Chuyện này lại nói, cũng không phức tạp.

Sau khi Tần Trình debut, chưa từng mượn dùng một phần lực lượng nào của Tần gia. Lần này mắt thấy sương mù quá lớn, thật sự không thể rời đi, Tần Trình chỉ có thể liên hệ cha của mình, mượn xe công vụ của cha, lái xe vòng qua Washington, lại từ Washington lấy tốc độ nhanh nhất bay về Hoa Hạ.

Dung Hủ đột nhiên nghĩ đến: “Anh nói với chú Tần như thế nào?”

Tuy nói chưa từng tận mắt gặp cha Tần Trình, nhưng mà Dung Hủ đã từng xem qua ảnh chụp của đối phương trên báo chí, nhìn qua là một người trung niên rất nghiêm túc.

Tần Trình hạ mắt nói: “Trực tiếp nói cho ông ấy biết, anh muốn về nước.”

Dung Hủ: “… Chỉ đơn giản như vậy à?”

Một người đàn ông đã sớm không dựa vào lực lượng trong nhà, chẳng qua là tạm thời không thể về nước, cũng không phải chuyện gì thực nghiêm trọng, lại đột nhiên gọi điện thoại về nhà mượn xe công vụ, thế mà chú Tần cứ như vậy cho mượn, cũng không hỏi gì cả?

Dung Hủ luôn cảm thấy quái quái, có điều nhìn bộ dạng Tần Trình bình tĩnh, chỉ có thể phỏng đoán rằng nhà bọn họ đều là loại tính cách này.

Hai người đi vào phòng bếp, cùng nấu cơm.

Tần Trình trở về dù sao cũng hơi muộn, Dung Hủ chưa kịp nấu cơm, chỉ có đồ ăn giữa trưa còn dư. Cậu lấy bánh ngọt trong tủ lạnh ra, suy tư chốc lát, hỏi: “Nếu không… chúng ta chỉ ăn bánh ngọt thôi?”

Tần Trình nhướn mi: “Sinh nhật anh, em để anh ăn bánh ngọt à?”

Dung Hủ bình tĩnh hỏi lại: “Chẳng lẽ sinh nhật của anh không phải là ngày mai sao?”

Người đàn ông hơi hơi cong môi, không trả lời.

Dung Hủ nào để ý đến hắn, trực tiếp bưng bánh ngọt đến phòng ăn. Sau khi đặt bánh ngọt trên bàn cơm, cậu mở hộp bánh ngọt ra, vừa mới lấy dĩa ăn còn chưa kịp cắt bánh, đột nhiên, ngón tay liền không cẩn thận dính vào một chút mứt trái cây.

Mày hơi hơi nhăn lại, Dung Hủ giơ tay lên, chuẩn bị lau mứt trái cây đi. Nhưng mà cậu vừa mới cầm lấy khăn tay, bỗng nhiên, tay đã bị người mãnh liệt kéo qua, ngay sau đó… đầu ngón tay nóng lên.

Mắt phượng hẹp dài của thiếu niên chậm rãi trợn to, cậu ngẩn ngơ nhìn người đàn ông lạnh lùng thanh quý kia kéo ngón tay của mình, để vào trong miệng, nhẹ nhàng liếm liếm. Đầu ngón tay mẫn cảm bị đầu lưỡi thô ráp không ngừng liếm qua, một loại cảm giác tê dại kỳ quái từ đầu ngón tay truyền tới.

Dung Hủ đột nhiên rút tay về, lại thấy Tần Trình nâng mắt lên, ánh mắt sâu thẳm nhìn cậu.

Cũng không nói lời nào, chỉ là nhìn, môi hơi hơi cong lên.

Ngọn đèn mờ nhạt chiếu sáng phòng ăn nho nhỏ, khó hiểu mà có chút không khí mờ ám lan ra. Ánh đèn khiến dung nhan vốn dĩ xinh đẹp của thiếu niên càng thêm mông lung, ánh sáng nhu hòa và ngũ quan thanh nhã, Dung Hủ sững sờ nhìn Tần Trình, tầm mắt Tần Trình đã từ từ lướt xuống đôi môi no đủ của thiếu niên.

Hắn đã một tháng, chưa gặp thiếu niên của hắn.

Cũng đã một tháng, không có hôn đôi môi mềm mại ấy.

Nhìn ánh mắt người đàn ông càng thêm sâu thẳm, Dung Hủ chậm rãi phục hồi lại tinh thần. Cậu giống như hiểu rõ cái gì, nâng mắt lên nhìn người đàn ông ở trước mặt, nâng cằm, trấn định nói: “Ăn bánh ngọt, đã nói ăn bánh ngọt mà?”

Tần Trình nhướn mày, đoạn nói: “Hiện tại… còn muốn ăn bánh ngọt hả?”

Hiện tại nào có tâm tình ăn bánh ngọt.

Dung Hủ lạnh nhạt thong dong nói rằng: “Đương nhiên phải ăn bánh ngọt, chẳng lẽ anh muốn chờ đến mười hai giờ, rồi lại ăn à?”

Nghe vậy, trong mắt Tần Trình hiện lên một chút kinh ngạc, hắn còn chưa hiểu rõ ý Dung Hủ, đột nhiên! Liền thấy thiếu niên dùng ngón tay, trực tiếp moi một miếng bánh ngọt bỏ vào trong miệng, tiếp dó… đột nhiên nghiêng người tiến lên, một phen kéo cổ hắn, kéo hắn xuống, hôn lên.

Hai mắt Tần Trình phút chốc trợn to, Dung Hủ lại trực tiếp cạy mở hàm răng hắn, đưa bánh ngọt qua.

Mật và bơ ngọt ngào lập tức hòa tan trong cổ họng hai người, đầu lưỡi thiếu niên nhẹ nhàng liếm cắn trong miệng người đàn ông, khiến bánh ngọt có thể được đối phương nuốt vào. Nhưng mà giây tiếp theo, Tần Trình lại mãnh liệt ôm thân thể Dung Hủ, thừa dịp Dung Hủ kinh ngạc hé mắt nhìn hắn, tay phải gắt gao đè gáy thiếu niên, làm sâu sắc nụ hôn này.

Môi lưỡi mềm mại và bánh ngọt thơm ngon, hô hấp hai người dần dần dồn dập, miệng lưỡi mút vào cũng chậc chậc ra tiếng. Nước bọt theo khóe môi Dung Hủ chảy xuôi xuống, bơ cọ lên môi trên cậu, Tần Trình lại trực tiếp duỗi lưỡi đảo qua, cuốn bơ trở về.

Giờ phút này, bánh ngọt đã sớm hòa tan, nhưng nụ hôn lại chỉ mới vừa bắt đầu.

Tần Trình xoay người một cái, trực tiếp một tay đặt Dung Hủ ở trên bàn. Hai người đứng ở cạnh bàn, đùi thiếu niên gắt gao tựa lên mép bàn, hai tay chống ra phía sau ở trên bàn, ngưỡng mặt lên, nghênh đón nụ hôn của đối phương.

Âm thanh mờ ám quanh quẩn trong căn phòng trống rỗng, đầu lưỡi người đàn ông thô ráp cuồng bạo mà càn quét tất cả nước bọt trong miệng thiếu niên, chậm rãi, thân thể Dung Hủ càng thêm mẫn cảm có chút chống đỡ không nổi, âm thanh tràn ra từ trong miệng cũng thêm một chút hương vị kiều diễm.

Chờ nụ hôn này rốt cuộc chấm dứt, sắc mặt cậu ửng đỏ, dùng sức thở hổn hển. Một giọng nói trầm thấp lại vang lên bên tai cậu: “… Tiểu Hủ, anh còn muốn ăn bánh ngọt.”

Dung Hủ nâng hai mắt lên, ánh nước xinh đẹp nhẹ nhàng nhộn nhạo trong con ngươi. Một lát sau, cậu cong môi, lộ ra một nụ cười hồn nhiên lại mê người. Cậu lại moi ra một chút bánh ngọt bỏ vào trong miệng, lần này không cần cậu hành động, Tần Trình đã mãnh liệt hôn xuống.

Một cái bánh ngọt sáu tấc, hai người rất nhanh liền ăn hết.

Khi ăn xong bánh ngọt, Tần Trình tiếc nuối nhìn cái hộp, giận dữ nói: “Quá nhỏ rồi.”

Mà bên kia, hai má Dung Hủ đã sớm đỏ đến có thể chảy máu, môi cũng hơi có vẻ sưng đỏ. Cậu không ngừng thở dốc, qua hồi lâu mới đem cảm giác tê tê kia đè áp xuống, nhưng người đàn ông lại ôm chặt eo cậu, nhẹ giọng hỏi: “Tiểu Hủ… quà sinh nhật của anh đâu?”

Trên môi còn có chút nóng nóng, Dung Hủ không để bụng mà hỏi ngược lại: “Anh còn có quà sinh nhật hả?”

Ngụ ý là: anh đã sớm không còn quà sinh nhật rồi.

Tần Trình thấp giọng nở nụ cười: “Thật sự không có hả?”

“Anh có thể đi tìm xem, ” nhịn không được mà đưa tay sờ sờ đôi môi còn có chút sưng đỏ của mình, Dung Hủ chớp chớp mắt: “Có lẽ trong phòng này, quả thật có một thứ thuộc về anh. Nếu anh tìm không thấy thì… quên đi.”

Ánh mắt tối đen sâu thẳm của người đàn ông gắt gao chăm chú nhìn thiếu niên, người kia lại không chút sợ hãi lạnh nhạt đối mặt.

Rốt cuộc, Tần Trình hít một hơi: “Bằng không… anh dùng một món quà, đến trao đổi với em nhé?”

Dung Hủ hơi kinh ngạc.

Kế tiếp, dưới sự hướng dẫn của Tần Trình, Dung Hủ đi tới phòng chứa quần áo. Cậu rất ít khi tới nơi này, nơi này là phòng chứa quần áo của Tần Trình. Làm minh tinh, quần áo hai người đều rất nhiều, phòng này bỏ quần áo của Tần Trình thôi cũng đã sắp chứa không nổi rồi, lại càng không cần nói tới cậu. Vì thế một năm trước, Tần Trình cố ý giúp Dung Hủ trang hoàng một phòng chứa quần áo khác, chuyên môn cho cậu sử dụng.

Lần đầu tiên tới căn phòng này, ánh mắt Dung Hủ lướt qua các loại lễ phục rực rỡ muôn màu. Cậu mới vừa nhìn đến đồng hồ, liền nghe được một tiếng “xoẹt”, Dung Hủ lập tức ngẩng đầu nhìn lại, cậu mở miệng hô một tiếng “Tần Trình”, lời còn lại chưa nói ra, liền nuốt hết vào trong cổ họng.

Sau khi mành bị kéo ra, giá áo bên trong liền lộ ra. Nhìn từng bộ quân trang sẫm màu phẳng phiu thon dài, con ngươi Dung Hủ hơi hơi rung động, cậu quay đầu nhìn về phía Tần Trình, Tần Trình lại nâng bước hướng về phía cậu.

Giọng người đàn ông trầm thấp tao nhã như đàn violoncel, chậm rãi vang lên: “Tiểu Hủ, mặc chúng nó vào… có được không?”

Nụ hôn này bắt đầu tương đối nhanh chóng.

Dung Hủ gần như là trong tức khắc liền hiểu rõ ý Tần Trình, hơn nữa khi Tần Trình nói “mặc chúng nó vào”, chẳng biết tại sao, một luồng hơi nóng từ dưới thân cậu lan tràn lên trên. Hai người vừa hôn môi, vừa cởi quần áo, Tần Trình dùng sức hôn thiếu niên trong ngực, vừa dùng một tay cởi cúc áo ngủ cho cậu.

Cởi bỏ một cúc, lại một cúc.

Tiếng nước bọt chậc chậc trong phòng chứa quần áo có vẻ phá lệ dâm mỹ, đến cuối cùng, Tần Trình dứt khoát dùng hai tay cởi bỏ cúc áo ngủ, vừa cúi đầu cắn đôi môi càng ngày càng mẫn cảm của thiếu niên. Tốc độ hắn cởi cúc áo rất nhanh, không bao lâu, cúc áo đều được cởi bỏ, lộ ra lồng ngực và phần bụng trắng nõn bằng phẳng của thiếu niên.

Đầu lưỡi Tần Trình tùy ý xâm lược trong khoang miệng ấm áp, nhưng hai tay đã bắt đầu rút áo Dung Hủ ra ngoài.

Trong phòng chứa quần áo, nhiệt độ bay cao đến độ khiến đầu óc hai người đều dần dần có chút choáng váng.

Tiếng rên rỉ ngọt ngào của Dung Hủ nhẹ nhàng quanh quẩn trong phòng, Tần Trình nhịn không được đẩy nhanh tốc độ, cuộn cái áo ngủ mỏng manh đến đầu vai thiếu niên. Dung Hủ cũng không kìm lòng nổi mà vươn tay, bắt đầu cởi cúc quần áo Tần Trình.

“Tiểu Hủ…”

“Hưm… Tần Trình…”

Hết thảy đều đến điểm cao nhất, hết thảy đều giống như nước chảy thành sông. Tận đến khi ngay sau đó ——

“Cạch —— ”

Cửa bị người ta nhẹ nhàng mở ra, một âm thanh vang dội vang lên trong phòng: “Dung Dung sweetheart, Tần Trình, người đâu rồi? Con trai, mẹ tới mừng sinh nhật con nè!”

“Rầm —— ”

Cửa phòng chứa quần áo bị mạnh mẽ đóng lại, dì Tần vừa mới đi đến huyền quan phút chốc sửng sốt, khó hiểu quay đầu nhìn về phía cửa phòng đóng chặt ở xa xa.

“…???”

Hết chương 110.2

P/S: chương sau có pass, pass là tên nhân vật thiếu soái của Dung Hủ trong bộ phim Mai phục, có 6 ký tự, không hoa không dấu không cách, gợi ý h***hi

 

Advertisements

22 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [110.2]

  1. À mình có điều này thắc mắc nên muốn hỏi. Trước mình đọc bộ này thì bấm vào tag thì sẽ hiện toàn bộ các chương mà chủ nhà đã up trước đó. Nhưng dạo gần đây thì khi mình muốn đọc lại thì ko được. Nó luôn bảo là không có bài viết nào trong cái tag cả. Không rõ là do máy mình hay là sao. Chủ nhà có thể xem xét nó thế nào được không? Cám ơn chủ nhà.

    Số lượt thích

      1. Ôi, mình nói ko rõ rồi. Mình sử dụng app dành cho wordpress ấy 😂😂😂 chắc có lẽ do app rồi nếu trên link bạn vẫn ra được 😅😅😅

        Dù sao cũng cám ơn chủ nhà. Mình rất thích bộ này do bạn edit. Kể cả bộ Nghe nói tôi kết hôn rồi 😘😘😘

        Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s