Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [115.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm mười lăm (1)

Trong thành phố phồn hoa thời thượng, cao ốc cao chọc trời san sát nối tiếp nhau đứng sừng sững vươn lên trời, vách tường thủy tinh phản xạ ánh sáng mặt trời, bày ra thành quả khoa học kỹ thuật của thành phố hiện đại. Nhưng mà ngay trong đô thị như vậy, vẫn có khu bình dân.

Những tiểu lâu thấp bé cũ nát xen lẫn giữa các nhà cao tầng san sát, bên cạnh là mỹ nhân đô thị ngăn nắp xinh đẹp, mà trong khu bình dân lại chỉ có những gia đình nghèo khổ bất hạnh.

Dung Hủ không phải là lần đầu tiên tới khu bình dân như vậy, đời trước cậu đã từng quay một bộ phim, còn đi châu Phi lấy cảnh, nhân dân ở nơi đó mới chính xác là gian nan khốn đốn. Nhưng mà La Thiến lại là lần đầu tiên tới chỗ thế này.

Được nhân viên đoàn phim dẫn dắt, hai người đi vào căn tiểu lâu hai tầng rách rưới.

Căn tiểu lâu này nhìn qua đã có tuổi tác nhất định, mặt tường bị mưa cọ rửa, một mảng đen một mảng xám. Khi đi trên cầu thang chật hẹp, tấm ván gỗ dưới chân sẽ phát ra tiếng kẹt kẹt, run run rẩy rẩy, giống như giây tiếp theo là có thể sụp xuống.

La Thiến đi thật cẩn thận, Dung Hủ lại vô cùng bình tĩnh mà chú ý hoàn cảnh xung quanh.

Nam chính của «Ba nghìn hai trăm dặm» là một người trẻ tuổi lớn lên trong khu dân nghèo, không phải là khu bình dân như bây giờ, mà là khu dân nghèo chân chính. Một đám thiếu niên khu dân nghèo bọn họ thương lượng muốn cướp ngân hàng, trong đó có người là thật sự tham tiền, mà có người lại là bị cuộc sống ép bức đến không sống nổi nữa.

Thiếu niên châu Á Roy mà Dung Hủ sắp thử vai, thuộc loại người thứ hai.

Trong một đám ô hợp này, Roy xem như là tầng chót nhất. Những đứa khác đều ức hiếp thằng bé châu Á là cậu ta, bởi vì thân thể cậu ta không đủ cường tráng, còn không biết ăn nói, một khi có chuyện gì dơ bẩn thấp kém, mọi người đều bảo Roy đi làm. Đối với bọn chúng mà nói, đây chỉ là vì: “Roy, ngoại trừ làm cái này, mày còn biết làm gì?”

Nhưng mà bọn chúng cũng thật không ngờ, kế hoạch cướp ngân hàng điên cuồng của bọn chúng, đến cuối cùng sống sót chỉ có Roy.

Roy phụ trách lái xe, bọn họ thuê một chiếc xe bánh mì rất rách nát. Dù có điên cuồng thế nào đi nữa, cả đám cũng chỉ là người trẻ tuổi mười mấy hai mươi tuổi, không có đầu óc gì, cho nên rất nhanh đã bị cảnh sát bắt lấy. Bảy tên trộm cướp, bởi vì phản kháng, năm tên bắn chết tại chỗ, một tên khác trúng một súng sợ hãi chạy trốn vào trong xe, nhưng hắn lại cảm thấy mình khẳng định trốn không thoát.

Lúc này, Roy thế mà lại bắt được một người qua đường, cưỡng ép đối phương làm con tin, vậy mới khiến hai người chạy thoát.

Người qua đường ấy chính là nữ chính.

Sau đó một đồng lõa khác cũng nhanh chóng chết vì vết súng, vì thế một đường chạy trốn này, chỉ còn lại có Roy và nữ chính.

Cả hai đời, Dung Hủ vẫn là lần đầu tiên sắm vai nhân vật như vậy. Trong kịch bản, Roy chỉ có mười sáu tuổi, còn nhỏ hơn cả bản thân Dung Hủ. Nhưng mà tính cách nhân vật kia lại hết sức phức tạp, cậu ta nhát gan yếu đuối, cho nên trước đây bị đồng bọn xem như người hầu sai sử; nhưng cậu ta lại đủ tàn nhẫn quyết tuyệt, vào lúc mấu chốt bắt cóc nữ chính, còn giết một cảnh sát, trở thành một tên cướp duy nhất sống sót.

Loại tính cách phức tạp này cũng là một loại khiêu chiến với Dung Hủ, lúc trước cậu nhận nhân vật này không chỉ là để đi ra Hoa Hạ, cũng là để khiêu chiến diễn xuất của mình một chút.

Không bao lâu, ba người liền đi tới tầng hai tiểu lâu.

Căn nhà lầu này thật sự quá nhỏ, Dung Hủ vừa mới lên lầu, liền nhìn thấy người đàn ông tóc vàng đứng ở chính giữa phòng.

Toàn bộ lầu hai chỉ có một căn phòng, chính là nơi bọn họ đứng hiện giờ. Đạo diễn Clemens đang nói chuyện với một phó đạo diễn, trong tay hắn cầm kịch bản, vừa nói yêu cầu bố trí cảnh tượng, vừa chỉ trỏ.

Sau khi nhìn thấy Dung Hủ, đầu tiên là hắn nói hết những thứ mình muốn dặn dò, tiếp đó mới đi lại đây.

Hai người liếc nhau, Clemens nói: “Dung Hủ?” Mở miệng chính là tiếng Trung rõ ràng.

Thiếu niên cong môi: “Phải, tôi là Dung Hủ.”

Clemens gật gật đầu: “Được, vậy liền chính thức thử vai đi. Bước vào đây, xem cảm giác xem, tôi cần cậu diễn cảnh lúc bị bắt nạt.” Dừng một chút, đạo diễn trẻ tuổi ấy quay đầu nhìn về phía nhân viên công tác ở bên cạnh, nói: “Vậy thì, cậu diễn nhân vật Olica đi, sai sử Roy đi ra ngoài mua bia.”

Nhân viên kia chính là người vừa mới dẫn Dung Hủ vào, hắn nghe xong lời này, cả người sửng sốt, chỉ vào bản thân nói: “Tôi?!”

Cle hỏi: “Có vấn đề hả?”

Nhân viên kia do dự hồi lâu, vốn định mở miệng nói mình căn bản chưa từng đóng phim, nào có thể diễn. Ai ngờ hắn còn chưa mở miệng, lại nghe một âm thanh réo rắt êm tai vang lên trong tiểu lâu an tĩnh cũ nát này: “Có thể, chúng ta liền bắt đầu đi, Thor tiên sinh.”

Khác với rất nhiều đạo diễn Hoa Hạ, yêu cầu của Clemens Hult đối với thử vai đơn giản đến không thể đơn giản hơn. Thử vai ngay trong tiểu lâu rách rưới như vậy, người phỏng vấn chỉ một mình hắn, không cần dùng camera quay lại cảnh tượng thử vai, thậm chí ngay cả người đối diễn cũng là tìm một nhân viên công tác bình thường.

Nhân viên tên Thor kia giờ phút này còn bị vây trong trạng thái mờ mịt, hắn hoàn toàn không rõ, mình chỉ là một hậu cần, phụ trách đón Dung Hủ và La Thiến từ sân bay đến, sao bỗng đột nhiên, lại muốn hắn đến đóng phim?

Nhưng mà, Clemens căn bản chưa cho Thor thời gian rối rắm, xoay người lại đi bận rộn chuyện bố trí cảnh tượng.

Thor nuốt nước miếng một cái, xoay người nhìn về phía Dung Hủ, trong tức khắc tầm mắt va chạm vào thiếu niên, hắn phút chốc dừng lại. Trong lòng chậm rãi yên tĩnh trở lại, chỉ thấy trong tiểu lâu ánh sáng mờ mịt này, một thiếu niên tuấn tú xinh đẹp nho nhã đang mỉm cười cong môi, nhẹ nhàng gật đầu với hắn, lộ ra một nụ cười ôn hòa.

Không có sự ngạo mạn thuộc về rất nhiều minh tinh lớn, cũng không có một chút không kiên nhẫn, Dung Hủ nghiêm túc nhìn hắn, cười nói: “Thor tiên sinh, anh có thể nói với tôi, ‘Roy, đi xuống mua lon bia, trong năm phút đồng hồ tao muốn thấy mày trở về’. Tôi nghĩ, lời thoại như vậy hẳn là đủ rồi.”

Nghe xong lời này, Cle bên kia đang nói chuyện với phó đạo diễn không tiếng động mà quay đầu, lặng lẽ nhìn Dung Hủ một cái.

Thor dùng sức gật đầu, miệng nhắc lại lời thoại mấy lần, sau đó liền thấy Dung Hủ xoay người cười nói: “Cle tiên sinh, tôi nghĩ chúng tôi đã chuẩn bị tốt.”

Cle sâu xa nhìn minh tinh Hoa Hạ trẻ tuổi này một cái, sau đó gật gật đầu.

Dung Hủ lui ra sau hai bước, đi tới vị trí phía dưới cầu thang. Vẻ mặt Thor mờ mịt nhìn động tác của Dung Hủ, chờ hắn phát hiện Dung Hủ đã đi đến chỗ hắn nhìn không thấy, hắn theo bản năng muốn đi về phía trước, đi tìm Dung Hủ, nhưng mà hắn mới đi một bước, chợt nghe được một tiếng bước chân dồn dập vang lên ở trong phòng.

Trong tiểu lâu dơ bẩn hỗn loạn, tiếng bước chân ấy vô cùng hỗn độn, dùng sức giẫm trên cầu thang, quả thực muốn đạp hỏng cái cầu thang rách rưới này. Nghe thấy âm thanh, trong lòng Thor nhất thời liền khẩn trương lên, La Thiến cũng nhanh chóng đỡ vách tường.

Động tĩnh Dung Hủ lên lầu thật sự quá lớn, tiểu lâu đoàn phim đắp ra không chịu nổi kiểu đạp loạn này.

Thor sợ tới mức sắc mặt trắng nhợt, khi hắn nhìn thấy bóng dáng Dung Hủ, chỉ thấy thiếu niên ấy thế mà vẫn còn đang dùng sức giẫm cầu thang!

Nhất thời, trong lòng Thor liền nóng nảy lên, hắn theo phản xạ nhăn chặt mày. Ngay sau đó, liền thấy Dung Hủ ngẩng đầu, thấy được hắn.

Lấy trình độ mắt thường có thể thấy, trên khuôn mặt thanh tú xinh đẹp kia đột nhiên dâng lên một chút khiếp đảm, Dung Hủ mãnh liệt lui ra sau, đứng trên bậc thứ ba của cầu thang, ngẩng đầu nhìn Thor, thế mà lại mạnh mẽ dừng bước.

Mái tóc thiếu niên vốn dĩ chỉnh tề, không biết từ lúc nào, đột nhiên trở nên vô cùng hỗn độn. Sợi tóc hơi dài che đi trước mắt Dung Hủ, con ngươi trong suốt run nhè nhẹ, cậu giống như một chú nai con kinh hoảng, rúc ở một góc cầu thang, thật cẩn thận nhìn Thor, sau đó nhẹ giọng nhẹ lời nói rằng: “O… Olica?”

Nhìn bộ dạng thiếu niên nhát gan sợ hãi, không biết sao, trong lòng Thor bỗng nhiên cảm thấy có chút bực bội. Đương nhiên, hắn còn nhớ rõ giờ phút này mình đang đối diễn. Nhớ lại câu lời thoại đã sớm tụng bảy tám lần kia, Thor lại nhìn vẻ mặt yếu đuối của Dung Hủ, nghĩ nghĩ, cố ý tức giận nói rằng: “Roy, đi xuống mua lon bia…”

Từ đơn “bia” còn chưa nói xong, Thor liền thấy Dung Hủ giống như mãnh liệt thở phào một hơi.

Thor đột nhiên sửng sốt, chờ đến khi mở miệng lại, ngay cả bản thân hắn cũng không chú ý, trong giọng điệu của hắn có thêm một chút khinh thường: “Trong năm phút đồng hồ, tao muốn nhìn thấy mày trở về.”

Dung Hủ xoay người liền đi, ngay cả một ánh mắt cũng không để lại cho Thor.

Chờ cậu lộp cộp lộp cộp chạy xuống lầu, lại rất nhanh trở về. Lúc này, trên mặt cậu đã không còn sự khiếp đảm vừa rồi, bên môi mang một nụ cười ấm áp, giọng điệu nhu hòa nói rằng: “Cám ơn anh, Thor tiên sinh.”

Thor không cảm thấy mình có làm chuyện gì, cũng cười nói: “Tôi chỉ nói một câu thôi, không cần cảm ơn.”

Lần thử vai ngắn gọn này, cứ như vậy kết thúc.

Đạo diễn căn bản không chỉ định cụ thể nội dung thử vai, chỉ nói một cảnh mà trên kịch bản không có, sau đó để cho diễn viên tự diễn. Toàn bộ buổi thử vai gộp lại cũng không được một phút đồng hồ, La Thiến ở bên cạnh xem mà như lọt vào trong sương mù, hoàn toàn không rõ rốt cuộc xảy ra chuyện gì, mà Dung Hủ sau khi nói lời cảm ơn Thor tiên sinh, thì xoay người, nhìn về phía đạo diễn.

Chỉ thấy Clemens đang giơ tay lên vuốt cằm, cúi đầu đánh giá Dung Hủ. Trong ánh mắt hắn cất giấu một ít cảm xúc kỳ quái, không biết đang suy nghĩ gì, nhưng mà chậm chạp không có mở miệng.

Dung Hủ cũng không vội, chỉ cười nhìn hắn, nhưng Thor lại có chút khẩn trương. Hắn ta nhỏ giọng nói rằng: “Cle, tôi chưa từng đóng phim, nếu vừa nãy diễn không tốt, hiện tại chúng ta có cần làm lại một lần hay không? Hình như tôi tìm được một chút cảm giác rồi, có lẽ làm lại một lần, mới coi như công bằng với Dung.”

Sau khi đối diện với Dung Hủ thật lâu, Clemens quay đầu nhìn về phía hậu cần, lắc đầu nói: “Vừa rồi cậu diễn rất tốt, nếu không thì bộ phim lần này cũng mời cậu diễn một vai nhé.”

Thor mở to hai mắt: “Hả?”

Clemens lại không để ý đến hắn nữa, mà là đi lên trước, vươn tay với Dung Hủ, lộ ra nụ cười đầu tiên hôm nay: “Hoan nghênh cậu gia nhập đoàn phim của tôi, đầu năm sau chúng ta mới khởi động máy. Nếu cậu không để ý thì, Dung, cho tôi một phương thức liên lạc, đôi khi tôi thích gọi điện thoại cho diễn viên, tán gẫu về kịch bản với bọn họ một chút.”

Dung Hủ vươn tay bắt tay đối phương, cười gật đầu: “Đương nhiên…” Âm thanh thoáng khựng, sau khi rút tay ra, cậu mới tiếp tục cười nói: “Đương nhiên có thể.”

Không bao lâu, Dung Hủ liền trao đổi phương thức liên lạc với Clemens.

Vị đạo diễn Mỹ trẻ tuổi này cũng có tài khoản weibo Hoa Hạ, sau khi hai người trao đổi số điện thoại và wechat, lại follow đối phương trên weibo. Lúc này Dung Hủ mới phát hiện, weibo Clemens thế mà cũng có gần một trăm triệu fan.

Phải biết, dù Dung Hủ qua một năm này nhân khí tăng vọt, hiện giờ cũng bất quá chỉ mới hơn một trăm triệu fan weibo. Nhưng Clemens làm một đạo diễn nước Mỹ, rất ít đi hoạt động Hoa Hạ, thế mà còn có nhiều fan như vậy, có thể thấy ở Hoa Hạ hắn rất được fan điện ảnh hoan nghênh.

Sau khi lấy được kịch bản đầy đủ, Dung Hủ lại trò chuyện tán gẫu với Clemens một chút, liền xoay người rời đi.

Vẫn do Thor tiên sinh đưa bọn họ đến khách sạn, La Thiến đã đặt vé máy bay chiều hôm sau, ngày mai lại về Hoa Hạ. Dọc theo đường đi, Thor còn kinh ngạc không ngừng nói về chuyện vừa rồi, cả bản thân hắn cũng không thể tin được, Clemens thế mà lại khen hắn đóng phim không tồi, còn bảo hắn diễn một cảnh.

“Cái này thật đúng là hiếm có, yêu cầu của Cle rất cao, tôi làm việc với hắn mười năm, vẫn là lần đầu tiên hắn bảo tôi làm khách mời đó.”

La Thiến giỏi về giao tiếp lập tức cười trả lời: “Thor tiên sinh, hóa ra Cle tiên sinh rất nghiêm túc sao? Tôi rất ngạc nhiên…”

Hai người nhanh chóng trò chuyện với nhau , mà thiếu niên ngồi ở ghế sau lại hạ mắt, thản nhiên nhìn tay phải của mình. Bàn tay kia thon dài, vân tay trong lòng bàn tay vô cùng rõ ràng, nhưng nhìn hồi lâu, Dung Hủ đột nhiên nâng tay trái lên, nhẹ nhàng chùi lòng bàn tay phải của mình.

Chùi một hồi lâu, cậu mới dừng lại động tác.

Buổi tối ở khách sạn, tắm rửa xong xuôi, Dung Hủ nằm trên giường lớn mềm mại, gửi tin nhắn với người đàn ông nào đó.

Ba ngày trước Tần Trình từ nước Mỹ bay đến Pháp, tham dự hoạt động tuyên truyền cuối cùng của «Sứ giả gió bão». Hai người hoàn mỹ bỏ qua nhau, phải đợi hai ngày nữa mới có thể gặp mặt ở trong nước.

Mấy ngày này Dung Hủ bận tuyên truyền «Không tiếng động», Tần Trình bận tuyên truyền «Sứ giả gió bão», hai người đều bận tối mày tối mặt, cố tình còn có một chút lệch múi giờ, dẫn đến không thể giao lưu quá tốt.

Hiện giờ thật vất vả bắt được một chút cơ hội, Tần Trình kể về chuyện xảy ra trên buổi tuyên truyền của mình hôm nay. Dung Hủ nhìn chữ trên màn hình di động, suy nghĩ thật lâu, đánh ra một hàng chữ, nhưng cậu vừa mới chuẩn bị gửi đi, lại mím chặt môi, xóa đi đoạn chữ ấy.

Bên kia di động, Tần Trình cũng không phát hiện có chỗ nào không thích hợp.

Lúc này Paris đúng là rạng sáng, thành phố này cũng không thức trắng đêm như thành phố S Hoa Hạ, ánh đèn rực rỡ, trong bóng đêm sâu thẳm, từ rất xa có thể nhìn thấy dòng sông Seine chảy xuôi, đèn ở hai bên bờ sông chiếu rọi xuống, lóe ra ánh sáng nhợt nhạt.

Lại trò chuyện chốc lát, Dung Hủ do dự một chút, rốt cuộc gửi một tin nhắn: [… anh có biết bộ phim gần đây em chuẩn bị quay không? Hôm nay thử vai thành công, đạo diễn nói, đầu sang năm chính thức khởi động máy. ]

Tần Trình rất nhanh hồi âm: [ ừm, em có nói là một bộ phim Lưu lão đề cử, làm sao vậy? ]

Mở tay phải của mình nhìn thêm vài lần, thiếu niên dần dần bĩu môi, hồi âm: [ hôm nay lúc thử vai, không vui. ]

Nhìn thấy hai chữ “không vui”, Tần Trình mãnh liệt sửng sốt, gần như dùng tốc độ nhanh nhất gọi một cú điện thoại: “Tiểu Hủ?”

Vẫn là giọng nam trầm thấp từ tính, rõ ràng không có khác biệt quá lớn với ngày xưa, nhưng không biết sao, Dung Hủ lại từ trong đó nghe ra một chút dồn dập.

Nghe được giọng Tần Trình, chậm rãi, Dung Hủ xoay người, tựa vào trên giường. Giờ phút này thiếu niên đang hết sức bất mãn mím môi, một tay chống cằm, một tay cầm di động, lại không có lãnh đạm bình tĩnh như lúc ban ngày, ngược lại cực kỳ giống một đứa trẻ mười chín tuổi, thẳng thắn biểu đạt tâm tình không vui của mình.

“Tần Trình, hắn đùa giỡn em.”

Trong điện thoại là sự im lặng thật lâu, Dung Hủ kinh ngạc nhướn mày. Cậu vốn cho là sau khi mình nói ra những lời này, người đàn ông đó sẽ lập tức lòng đầy căm phẫn hỏi cậu, rốt cuộc là ai đùa giỡn cậu. Nhưng mà… thế mà lại triệt để không có âm thanh?!

Đợi chốc lát, từ trong loa dường như nghe được tiếng vang rất nhỏ, Dung Hủ thăm dò hỏi: “Tần Trình, anh đang làm cái gì?”

Giọng nói lạnh như băng của người đàn ông trả lời: “Đặt một vé máy bay bay đến Mỹ.”

Dung Hủ kinh ngạc nói: “Anh muốn đặt vé máy bay đi Mỹ làm chi? Không phải là sáng ngày mai anh phải ngồi máy bay về Hoa Hạ rồi sao?”

“Đi đánh người.”

Dung Hủ: “… Hả?!”

Ngay sau đó, Dung Hủ bỗng nhiên vỡ lẽ: “Từ từ, không phải là anh muốn đi đánh cái người đùa giỡn em chứ?”

“Ừm.”

Dung Hủ: “…”

Khóe môi không tự chủ được mà cong lên, tâm tình cũng tốt hơn rất nhiều, Dung Hủ thấp giọng cười: “Anh còn không biết đối phương là ai, liền đến đánh người? Lỡ như, là một người anh đánh không nổi thì sao? Ví dụ như… Lưu lão?”

Tần Trình: “… Lưu lão bị vợ quản nghiêm có tiếng trong giới.”

Dung Hủ: “Em chỉ lấy ví dụ thôi!”

Tần Trình: “Tìm người đánh hắn.”

Dung Hủ: “…”

Kế tiếp, Dung Hủ đơn giản nói với Tần Trình về chuyện xế chiều hôm nay sau khi thử vai kết thúc, Clemens đột nhiên khều lòng bàn tay mình một cái. Nghe tới tên “Clemens Hult”, Tần Trình im lặng một chốc, Dung Hủ kinh ngạc hỏi hắn đang làm gì, ai ngờ Tần Trình bình tĩnh đáp: “Đặt vé máy bay, người này anh có thể đánh.” Ừm, còn có thể đánh đến chết.

Dung Hủ: “…”

Kỳ thật vốn dĩ là không quá rối rắm chuyện này, nhưng nghe người đàn ông nói, Dung Hủ dường như nhìn thấy dáng vẻ đối phương mặt không đổi sắc.

Loại chuyện này đổi vị trí tự hỏi, giả thiết có một nữ đạo diễn khều lòng bàn tay Tần Trình, ám chỉ hai bên có thể tiến hành quy tắc ngầm, chỉ sợ Dung Hủ cũng sẽ tức giận đến độ muốn làm chút gì đó.

Có điều lúc chiều Dung Hủ đã dùng hành động cự tuyệt Clemens, nghĩ hẳn về sau đối phương cũng sẽ không nhắc tới chuyện này nữa.

Tính cách người Hoa Hạ phần lớn tương đối bảo thủ, cho dù là trong giới giải trí, quy tắc ngầm cũng sẽ không nói ra trắng trợn. Nhưng Âu Mỹ thì khác, đời trước Dung Hủ từng gặp qua rất nhiều đại đạo Hollywood hành vi phóng đãng, bọn họ không thấy quy tắc ngầm là chuyện gì đáng xấu hổ, thậm chí còn cảm thấy đây là hai bên đều có lợi.

Hết chương 115.1

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [115.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s