Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [116.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm mười sáu (1)

La Thiến chủ động đưa điện thoại tới, một tấm ảnh chụp nhạt màu liền rơi vào trong mắt Dung Hủ.

Ánh sáng trong tấm ảnh rất mờ, thực rõ ràng là chụp trong phòng. Loáng thoáng có thể nhìn ra, bối cảnh là một tấm thảm trải sàn lông dê màu trắng, một bàn tay thon dài tùy ý đặt ở trước màn ảnh, chụp lại.

Tấm ảnh này thật sự là làm mờ quá mức, còn đánh thêm mấy tầng mosaic, lúc nhìn tấm ảnh này Dung Hủ nhịn không được mà phì cười ra tiếng. Cậu ngẩng đầu nhìn về phía La Thiến, hỏi: “Tôi nhớ hoạt động này không phải nói muốn chụp tay mình sao? Cô ta chụp tay bạn trai thì thôi đi, sao còn chụp thành như vậy?”

Lúc nói lời này, giọng điệu Dung Hủ thực tùy ý, giống như trực tiếp xem Liên Dung Tranh Tử Hãm là bạn.

Kỳ thật minh tinh cũng chỉ là người thường, công việc của bọn họ có lẽ khác người bình thường một chút, yêu cầu bọn họ thường xuyên xuất hiện trong tầm mắt công chúng, nhưng mà minh tinh cũng sẽ thường xuyên tiến hành giao lưu với fan, đa số minh tinh sẽ không cảm thấy mình cao hơn người khác một bậc.

La Thiến đã sớm vô cùng quen thuộc bạn fan đó, cô gật gật đầu: “Kỳ thật cũng chưa nói không thể chụp thành như vậy, nhưng mà tiểu Hủ, nào có ai dám chụp giống cô ta đâu. Chụp như vậy khẳng định không ai chia sẻ bình luận like, sao có thể được thứ hạng gì. Cũng chỉ vì cô ta là Liên Dung Tranh Tử Hãm, đổi thành những người khác mới không dám làm như thế đâu.”

Hai người trò chuyện chốc lát, La Thiến liền cầm di động về.

Nhưng mà ngay tích tắc khi cô sắp cất di động, Dung Hủ cúi đầu nhìn tấm ảnh đó, đột nhiên mở miệng: “Chờ một chút.”

La Thiến phút chốc sửng sốt, chỉ thấy dưới ánh đèn sáng ngời, thiếu niên tuấn tú trong sáng hơi hơi nhăn mày, cẩn thận xem lại tấm ảnh.

Dung Hủ vươn tay, La Thiến liền đưa điện thoại di động của mình tới tay cậu. Cậu cúi đầu, an an tĩnh tĩnh nhìn tấm ảnh đó, lại nhìn hơn một phút, mới trả di động cho La Thiến.

Hoang mang nhăn chặt mày, La Thiến suy nghĩ chốc lát, nhịn không được hỏi: “Tiểu Hủ, cậu đang nhìn cái gì đấy?”

Sau một lúc lâu, không được đáp lại.

La Thiến lại hỏi một lần.

Một lát sau, lần này Dung Hủ nhẹ nhàng cong khóe môi, cười nhìn cô: “Luôn cảm thấy tấm ảnh kia có chút kỳ quái, cho nên tôi nhìn lại.”

La Thiến cười cười: “Còn không phải sao, tấm ảnh này rất kỳ quái. Cô ta đánh mosaic kiểu này, tôi mới nhìn, thiếu chút nữa không nhận ra đây là bàn tay luôn.”

Lúc này Dung Hủ không trả lời, chỉ nói với La Thiến vài câu về những đề tài khác.

Hai người nhanh chóng bận chuyện của mỗi người, La Thiến vội vàng liên lạc với admin nhóm fan, thương lượng một ít hạng mục tiếp ứng kế tiếp, liên hợp làm tốt hoạt động của In your heart lần này; mà Dung Hủ thì lại quay về trước máy tính, nhưng cậu vừa mới đeo tai nghe lên, lại yên lặng lấy xuống.

La Thiến vẫn luôn cúi đầu nói chuyện phiếm với fan, cũng không có chú ý tới hành vi của Dung Hủ.

Trong mắt thiếu niên lóe ra tia sáng phức tạp quái dị, tầm mắt không có tiêu cự mà ngưng tụ tại một điểm trên không trung, chần chờ hồi lâu, Dung Hủ lấy điện thoại của mình ra, nhấn vào mục “lặng lẽ follow”.

Trong mục này, chỉ follow ba người, toàn bộ đều là fan của Dung Hủ. Hai fan trong đó là fan lớn trong nhóm fan, lần trước đến đoàn phim «Không tiếng động» tiến hành tiếp ứng, chính là do hai fan này tổ chức. Mà một fan cuối cùng, tự nhiên là Liên Dung Tranh Tử Hãm.

Nhấn vào weibo mới nhất của Liên Dung Tranh Tử Hãm, nhìn tấm ảnh mơ hồ đến độ gần như khiến người ta nhìn không ra là bàn tay kia, hai mắt trong suốt của thiếu niên hơi híp lại, cẩn thận đánh giá năm phút đồng hồ, rốt cuộc mới dời đi tầm mắt.

Dung Hủ cất điện thoại về trong túi, tiếp tục nghe nhạc của Lâm Huyên. Nhưng mà lúc nghe nhạc, cậu vẫn luôn mím chặt môi, nhăn chặt mày, giống như đang tự hỏi chuyện gì đó, lại không chiếm được giải đáp.

Một giờ sau, hai người đăng ký, máy bay vững vàng cất cánh, hướng về bên kia bờ đại dương.

Mấy ngày này vì tuyên truyền phim, Dung Hủ và La Thiến đều vô cùng mệt mỏi. La Thiến đã sớm ngủ say sau khi máy bay vững vàng, nhưng Dung Hủ lại nhắm mắt, hàng mi mấp máy. Khi tiếp viên đi ngang qua bên cạnh cậu, cậu trực tiếp đưa tay nhờ đối phương giúp mình rót một ly nước, trong mắt không hề có vẻ buồn ngủ.

“Liên dung… tranh tử hãm?”

Thiếu niên nhẹ nhàng đọc ra cái tên này, âm thanh mỏng manh bị bao phủ trong tiếng tạp âm động cơ máy bay thật lớn.

Nhớ lại thật lâu, lại ngẫm nghĩ thật lâu, cuối cùng Dung Hủ vẫn thở dài, đem nghi hoặc chôn ở đáy lòng, cũng dần dần ngủ thiếp đi.

Trước đó lúc ở trong phòng chờ, Dung Hủ nói là cảm thấy tấm ảnh này rất kỳ quái, La Thiến tưởng là vì tấm ảnh đánh mosaic quá khoa trương, nhưng cô không biết, là do Dung Hủ cảm thấy… tấm ảnh này có chút quen thuộc kỳ dị.

Khi mới nhìn cũng không cảm thấy có cái gì không đúng, nhưng mà nhìn thêm mấy lần, lại cảm thấy quen thuộc khó hiểu.

Rõ ràng không thấy rõ dáng vẻ cánh tay kia, rõ ràng không nhìn thấy một chút đặc thù nào, nhưng có lẽ là một tư thế mà đối phương tùy tiện bày ra, hoặc có lẽ là động tác theo thói quen bé nhỏ không đáng kể khi mở năm ngón tay ra, lại có loại quen thuộc quỷ dị, khiến Dung Hủ càng nghĩ càng cảm thấy kỳ quái, lại không thể có được đáp án.

Đương nhiên, Dung Hủ cũng không biết, trong hơn hai mươi mấy tiếng cậu và La Thiến bay về Hoa Hạ, một ít bình luận lặng lẽ truyền lưu trong weibo của Liên Dung Tranh Tử Hãm.

Đêm qua sau khi Liên Dung Tranh Tử Hãm không cẩn thận đăng tấm ảnh có bóng người lên, tuy rằng trong hai phút liền xóa bỏ, nhưng vẫn là có người nhanh tay lưu lại. Chỉ cần có một người có ảnh, vậy tất nhiên sẽ có đại thần xuất hiện, chỉnh cao độ sáng, độ bão hòa của tấm ảnh này, để nhìn xem người phản chiếu trên thủy tinh rốt cuộc có bộ dạng gì.

Rất nhiều người tha thiết chờ đợi kết quả PS của đại thần, mà khi Liên Dung Tranh Tử Hãm vừa mới đến sân bay thủ đô Hoa Hạ, mở di động lên, tức khắc nhận được hàng trăm bình luận.

[QAQ tuy rằng đại thần cũng nói nhìn không thấy mặt, nhưng vẫn cảm thấy Liên Dung khẳng định rất đẹp trai! Thật muốn nhìn! ]

[ Sao lại vừa vặn có một đốm sáng ngăn cản phần mặt chứ, oa oa oa, tôi chỉ muốn nhìn xem bạn trai của nữ thần quả cam rốt cuộc có bộ dạng gì thôi mà _(:з” ∠)_]

[ Há há há, thôi, không nhìn thấy thì không nhìn thấy, nói không chừng Liên Dung cũng không đẹp thì sao? Không phải là có loại người bóng dáng đẹp sao, bóng dáng nhìn qua thì siêu đẹp, kết quả vừa nhìn chính diện, cả người liền héo. Chúng ta giữ cái niệm tưởng tốt, lỡ như mặt Liên Dung… khụ khụ, có lỗi với khí chất của hắn, vậy thì rất không tốt ~ bảo trì cảm giác thần bí 23333]

Trong sân bay sáng ngời rộng mở, người đàn ông đột nhiên dừng bước chân, kinh ngạc nhìn ảnh chụp.

Từ Tấn lập tức quay đầu nhìn hắn: “Tần Trình?”

Môi chậm rãi hé ra, Tần Trình suy tư một khắc, vừa nâng bước đi về phía trước, vừa bắt đầu liên hệ “đại thần” mà mấy người kia nói.

Vị đại thần này kỳ thật cũng chỉ là một dân mạng bình thường, có điều bạn của cô ta vừa vặn có lưu tấm ảnh Liên Dung Tranh Tử Hãm đăng trước đó, mà bản thân cô ta lại tương đối am hiểu PS, có thể chỉnh sửa ảnh chụp, cho nên mọi người mới hiếu kì chờ đợi thành quả PS của cô như vậy.

Khi Liên Dung Tranh Tử Hãm tìm được cô, giọng điệu nghiêm túc mong cô đừng truyền bá ảnh chụp bạn trai mình, cô bạn ấy cũng thấy vô cùng có lỗi, liên tục nói thực xin lỗi. Cô tỏ vẻ về sau mình tuyệt đối sẽ không xâm phạm riêng tư của Liên Dung Tranh Tử Hãm, cũng sẽ lập tức liên hệ bạn mình xóa ảnh đi.

Làm xong hết thảy, ánh mắt Tần Trình bình tĩnh nhìn màn hình di động của mình, qua chốc lát, lại mở inbox weibo ra. Tìm được bạn admin đã từng giao lưu với mình, hắn trực tiếp mở miệng, mong đối phương giúp đỡ, bảo fan đừng truyền bá ảnh chụp.

Admin kia nhìn thấy tin nhắn của Liên Dung Tranh Tử Hãm, nhất thời còn chưa kịp phản ứng, nhưng rất nhanh cô cũng nhớ tới chuyện xảy ra tối hôm qua. Cô lập tức cam đoan với Liên Dung Tranh Tử Hãm, sẽ lên diễn đàn nói với fan một tiếng, không lưu lại ảnh, đồng thời nếu trong diễn đàn fan Dung Hủ xuất hiện ảnh chụp cá nhân của bạn trai Liên Dung Tranh Tử Hãm, bọn họ cũng sẽ lập tức xóa bỏ.

Hành động đó có lẽ không cách nào khiến cho mỗi người đều xóa ảnh mình đã lưu, nhưng trên cơ bản đã có thể khiến tấm ảnh đó không tiếp tục truyền lưu trên internet.

Dù sao thì Liên Dung Tranh Tử Hãm cũng không phải minh tinh gì, chỉ là một fan đại gia bình thường, rất nhiều fan Dung nghe admin nói Liên Dung Tranh Tử Hãm rất để ý chuyện này, cũng không nghĩ quá nhiều, tùy tùy tiện tiện xóa sạch ảnh chụp.

Vì thế chờ đến hai mươi mấy giờ sau, khi Dung Hủ bước trên mảnh đất Hoa Hạ, tấm ảnh đó đã biến mất trên weibo và diễn đàn.

La Chấn Đào tự mình đến sân bay đón Dung Hủ, ở trên xe, La Thiến báo cáo với La Chấn Đào về hành trình của Dung Hủ trong khoảng thời gian này. Nghe xong những chuyện đó, La Chấn Đào lại bảo Dung Hủ chuẩn bị tốt, ba ngày sau đến thành phố S tham gia tập luyện concert.

“Concert của Lâm Huyên lần này dù sao cũng có ba vạn fan âm nhạc tới tham gia, tiểu Hủ, cậu là lần đầu tiên tham gia concert, có lẽ sẽ có chút khẩn trương. Chờ lúc tập luyện cậu giao lưu với Lâm Huyên một chút, bảo hắn nói kinh nghiệm của hắn cho cậu, như vậy hẳn là sẽ tốt hơn.”

Thiếu niên tuấn tú xinh đẹp đang cúi đầu nhìn di động, chưa có hồi đáp.

La Chấn Đào hỏi: “Tiểu Hủ?”

Trong lòng phút chốc khựng lại, Dung Hủ tắt điện thoại di động, ngẩng đầu cười nói: “Anh La, em biết rồi.”

La Chấn Đào vẫn có chút không yên lòng, lại tiếp tục dặn dò: “Lần này anh cùng đến thành phố S với các cậu, dù sao cũng là lần đầu tiên tiểu Hủ tham gia concert, cho dù về sau chúng ta không đi theo con đường ca hát, cũng không thể hoàn toàn đánh mất con đường này. Người đại diện của Lâm Huyên kỳ thật anh cũng coi như quen biết, trước kia đã từng ăn cơm chung mấy lần, chờ chúng ta đến thành phố S…”

Trong đầu hiện lên tấm ảnh kia, Dung Hủ nở nụ cười, vứt mọi chuyện ra sau đầu. Nghe La Chấn Đào nói xong, cậu bất đắc dĩ mỉm cười, hỏi: “Anh La, có phải anh có chút khẩn trương không?”

La Chấn Đào lập tức sửng sốt: “A?”

Ý cười bên môi thiếu niên càng thêm xán lạn hơn vài phần: “Đừng khẩn trương, chỉ là một buổi concert mà thôi. Em chỉ hát có ba bài, Lâm Huyên kinh nghiệm phong phú, sẽ không xảy ra vấn đề.”

La Chấn Đào ấp úng lên tiếng, Dung Hủ lại bình tĩnh trấn định cười cười. Nhìn dáng vẻ hai người này, La Thiến chớp chớp mắt, đột nhiên cười khẽ ra tiếng: “Tiểu Hủ, anh La, hai người như vậy khiến tôi nghĩ đến một câu.”

Dung Hủ nhướn mi: “Câu gì?”

La Thiến không chút suy nghĩ, thốt ra: “Chính là hoàng đế không vội, thái giám…” Âm thanh im bặt, rốt cuộc La Thiến ý thức được mình nói cái gì.

La Chấn Đào co rút khóe miệng: “La Thiến!”

Trên xe nhất thời quanh quẩn tiếng cầu xin tha thứ của La Thiến.

Nhìn hai người đó một người tức giận, một người xin lỗi, Dung Hủ không tự chủ được mà cong khóe môi, lộ ra một nụ cười ấm áp.

Cậu và La Chấn Đào quen biết cũng đã hơn một năm, lúc trước La Chấn Đào chỉ là một người đại diện hạng hai bình thường của Hoa Hạ Entertainment, hiện tại đã trở thành người đại diện hạng một, cũng ổn định địa vị của mình.

La Chấn Đào không hề ngu ngốc, hiện tại có được càng nhiều tài nguyên, hắn càng lợi dụng quan hệ nhân mạch trong tay rộng khắp. Không chỉ giúp Dung Hủ tìm được rất nhiều tài nguyên tốt, giúp cậu từng bước một tuyên truyền PR, mở rộng ảnh hưởng, về phương diện khác, hắn cũng giúp đỡ vài tiểu minh tinh khác dưới tay mình chọn được kịch bản không tồi.

Một năm trước, minh tinh hạng một duy nhất dưới tay La Chấn Đào đổi nghề rời khỏi Hoa Hạ Entertainment, làm hắn đại thương nguyên khí; một năm sau, hắn trở thành người đại diện của Dung Hủ, địa vị trong giới càng tăng lên, ngoại trừ Dung Hủ, trong tay còn có ba bốn nghệ nhân nhỏ đang vững bước từ hạng hai tiến lên hạng một.

Lúc này La Chấn Đào hoàn toàn có thể nói là xuân phong đắc ý vó ngựa chạy nhanh, vô cùng nổi bật.

Đồng dạng, hiện giờ Dung Hủ cũng đang ở giai đoạn mãnh liệt phát triển. «Mê thành» bây giờ còn đang chiếu, tích lũy phòng bán vé cao tới sáu phẩy chín tỷ; bốn ngày sau «Không tiếng động» cũng chiếu, đến lúc đó không chỉ là phòng bán vé, còn mang đến đề cử giải thưởng cho Dung Hủ.

Mỗi một bước của Dung Hủ đều đi vô cùng ổn, nhưng việc này cũng không có nghĩa là La Chấn Đào không cần lo lắng. Phải biết, đây là lần đầu tiên Dung Hủ tham gia concert, hơn nữa lại là concert ba mươi ngàn người.

Cho dù những fan âm nhạc đó không phải vì Dung Hủ mà đến, nhưng nếu Dung Hủ xuất hiện sự cố trên concert, vậy đối với cậu mà nói, tuyệt đối là đả kích trầm trọng.

Điều này bảo La Chấn Đào có thể nào không khẩn trương lo lắng? Có thể nào không cẩn cẩn thận thận? Thậm chí lo lắng đến độ quyết định đi cùng Dung Hủ, tới thành phố S tham gia concert, vì thế liền có cách nói “hoàng đế không vội thái giám gấp” của La Thiến.

Nghe La Chấn Đào và La Thiến nói chuyện, thiếu niên chậm rãi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, nhìn cao ốc tầng tầng cao ngất chọc trời, cậu hơi hơi cong môi, nhớ tới chuyện rất nhiều năm trước.

Đời trước, Dung Hủ từng mở concert, còn mở không chỉ một lần.

Lần đầu tiên trước khi cậu bắt đầu concert, cũng giống như La Chấn Đào hiện tại, thấp thỏm sợ hãi, lo lắng mình sai sót gì đó, dẫn đến buổi biểu diễn phát sinh sai lầm. Tuy rằng lần biểu diễn đó viên mãn thành công, nhưng Dung Hủ vĩnh viễn không thể quên được, khi cậu đứng trên sân khấu, nhìn thấy mười ngàn fan quơ gậy huỳnh quang, nghe được bọn họ lớn tiếng kêu tên mình, có loại cảm giác máu cả người đều phải sôi trào lên.

Lúc đó, cậu khẩn trương đến độ thiếu chút nữa hát sai lời, may mắn có người xử lý hiện trường nhanh chóng giúp cậu sửa đúng lại, nếu không không biết sẽ xảy ra dạng chê cười gì.

Nhưng đó đã là chuyện rất nhiều năm trước.

Xe nhanh chóng chạy đến dưới lầu căn hộ. Lần này Dung Hủ ở bên ngoài tuyên truyền một tháng, mang rất nhiều hành lý, La Thiến vốn định giúp cậu xách lên lầu, ai ngờ cô vừa mới kéo một cái rương hành lý, đã bị La Chấn Đào cản động tác.

La Chấn Đào quay đầu nhìn về phía Dung Hủ, hỏi: “Tiểu Hủ, cậu bây giờ là… một mình à?”

Dung Hủ lập tức hiểu rõ ý đối phương, ánh mắt cậu sâu thẳm quay đầu nhìn La Thiến một cái, chỉ thấy người kia mặt mũi mờ mịt, hoàn toàn không hiểu ý của La Chấn Đào.

Thiếu niên cười khẽ lắc đầu: “Dựa theo thời gian mà tính, hẳn không phải là một mình.”

La Chấn Đào lập tức hiểu rõ: “Anh giúp cậu cầm lên. Tiểu La, ở dưới chờ nhé, anh xuống rất nhanh.”

La Thiến vốn dĩ còn muốn nói gì đó, nhưng La Chấn Đào đã xách theo rương hành lý vào thang máy. Năm phút đồng hồ sau, hắn từ cửa nhà đi ra, lái xe đưa La Thiến về nhà.

Ở trên xe, tiểu trợ lý vẫn không hay biết gì ấy nhịn không được hỏi: “Anh La, rốt cuộc anh đang nói cái gì bí hiểm vậy? Tiểu Hủ có bao giờ không một mình, chẳng lẽ… cậu ấy còn có bí mật nhỏ gì, mà em không biết sao?”

La Chấn Đào nhướn mày, nhẹ nhàng quét nhìn tiểu trợ lý một cái, nói: “Đây là chuyện của tiểu Hủ, em gấp cái gì.”

La Thiến lập tức trừng lớn mắt: “Em là trợ lý của cậu ấy, phải quan tâm sinh hoạt hàng ngày của cậu ấy, cậu ấy có vấn đề gì em không biết, em đương nhiên gấp rồi.”

La Chấn Đào nhẹ nhàng gật đầu: “À, hoàng đế không vội thái giám gấp.”

La Thiến: “…” Đừng có mang thù như vậy chứ!!!

Có điều lúc nãy sau khi lên lầu, La Chấn Đào cũng không có nhìn thấy Tần Trình. Trong căn phòng trống rỗng chiếu đầy ánh nắng sau giờ ngọ, La Chấn Đào giúp Dung Hủ buông hành lý xuống, liền rời đi, trong lòng còn nghĩ: chẳng lẽ Tần Trình còn ở nước ngoài, chưa trở về?

Mà La Chấn Đào đương nhiên không chú ý tới một cánh cửa phòng đóng chặt, sau khi Dung Hủ tiễn La Chấn Đào đi, rón ra rón rén thay dép lê, nhẹ nhàng đi tới trước cửa phòng Tần Trình. Động tác cậu cẩn thận mở cánh cửa kia ra, theo một tiếng “két”, cửa chậm rãi đẩy vào trong, đem ánh nắng sáng ngời chiếu vào căn phòng tối mờ này.

Phòng Tần Trình hệt như con người hắn, vô cùng lạnh nhạt.

Thiết kế hai màu trắng đen và đường cong hình giọt nước, khiến căn phòng này tràn ngập phong cách chủ nghĩa hiện đại. Gia cụ trong phòng rất ít, ngoại trừ hai cây đèn đặt dưới đất, thì chính là một cái giường rộng lớn. Giờ phút này, người đàn ông ngủ ở trên đó, bị cái chăn màu xám sẫm nhẹ nhàng che phủ.

Đây là lần đầu tiên Dung Hủ nhìn thấy dáng vẻ Tần Trình ngủ. Trước kia mỗi lần cậu cùng giường với đối phương, bất luận là lúc hai người còn chưa ở bên nhau, hay là sau đó thổ lộ với nhau, chính thức bắt đầu yêu đương, mỗi một lần cậu tỉnh dậy, Tần Trình đều đã sớm dậy rồi, thậm chí còn có thể bưng đồ ăn sáng tới cho cậu.

Hết chương 116.1

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [116.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s