Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [120.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm hai mươi (2)

Hoặc có lẽ là bởi vì từng xem rất nhiều phim điện ảnh, từng đóng rất nhiều phim, khi toàn bộ rạp chiếu phim đều từ từ rơi vào bầu không khí mối tình đầu mà bộ phim này xây dựng ra, người đàn ông nào đó ngồi ở hàng cuối cùng lại luôn lãnh tĩnh rũ mắt, cẩn thận xem xét bộ phim này.

Từ nội dung mà nói, Hứa Sanh xử lý vô cùng lưu loát, cứ cách năm phút đồng hồ liền mai phục một tình tiết trọng điểm, khiến cả bộ phim không có vẻ quá mức văn nghệ, khiến khán giả cảm thấy nhàm chán; trên việc biểu hiện hình ảnh, bộ phim này lại càng ưu tú, có thể sử dụng ba tháng ngắn ngủi tạo ra thành quả như vậy, tuyệt đối kinh diễm.

Mà phương diện diễn viên…

“Ánh trăng hôm nay thật sáng.”

Thiếu nữ trẻ tuổi hồn nhiên ngồi ở bên cạnh sân thể dục, khẽ cúi đầu, nhẹ nhàng nói ra những lời này.

Suy nghĩ của Tần Trình đột nhiên dừng lại, hắn nhíu mày, nhìn màn hình. Giây tiếp theo sau đó, hai mắt hắn phút chốc mở to, môi khẽ mở, sững sờ nhìn màn hình. Chậm rãi, hắn nở nụ cười.

Chỉ thấy dưới ánh trăng điềm tĩnh nhu hòa, một thiếu niên trắng nõn thanh nhuận cười nhạt, ánh mắt ôn hòa nhìn mỗi người ngoài màn ảnh. Trong mắt cậu giống như cất chứa toàn bộ sao trời, ngân hà rực rỡ lắng đọng trong mắt cậu, theo khóe môi hơi hơi nâng lên, có một làn gió xuân nhu hòa thổi qua mặt.

Người lạnh lùng thế nào nữa, lòng dạ bức bối thế nào nữa, khi nhìn thấy thiếu niên an tĩnh này, đều biến thành một sự dịu dàng không tiếng động.

Bạn sẽ không nỡ đề xuất bất cứ yêu cầu gì quá đáng với một thiếu niên như vậy, không nỡ chỉ trích cậu ấy, bởi vì khi cậu ấy cười nhìn về phía bạn, cùng với đầy trời tràn ngập ánh trăng kia, hung hăng đánh trúng tim bạn.

Đối với «Không tiếng động», Tần Trình đã không có bất cứ chỗ nào để soi mói.

Trong bộ phim này, thiếu niên của hắn giấu đi ánh sáng xinh đẹp, không còn sắc bén bức người, trở thành một hồ nước trong suốt sáng tỏ.

Dung Hủ trong bộ phim này, không phải là Mặc Sĩ Diêu, không phải là Hoắc Hi, không phải là Lăng Tiêu, không phải là Tiết Gia Triết.

Cậu là Đỗ Nhiên.

Mỗi một nhân vật đều hoàn toàn khác biệt, hình tượng mỗi nhân vật đều cực kỳ rõ nét, diễn xuất như vậy khiến độ cong ở khóe môi Tần Trình càng cong hơn vài phần. Nửa đoạn sau của bộ phim, hắn cũng bắt đầu triệt để hòa vào bầu không khí phim, không còn tận lực xem mình thành người ngoài cuộc nữa.

Trong bất cứ một tác phẩm nào, kiêng kị nhất chính là xem khán giả như đồ ngốc.

Dựa theo chỉ số thông minh của người bình thường, khẳng định sẽ phát hiện Đỗ Nhiên là quỷ.

Cho nên trong phim, Triệu Nhạc Lăng điều tra ra thiếu niên xa lạ này không phải là học sinh trong trường, cô cũng dần dần cảm giác được, người này có lẽ là quỷ. Có một lần Triệu Nhạc Lăng không cẩn thận phát hiện vết thương trên cánh tay Đỗ Nhiên trong một ngày liền biến mất, cô im lặng cắn chặt môi, không nói gì.

Nửa tiếng cuối cùng của bộ phim, là tình cảnh sau khi nữ chính lớn lên.

Nữ chính khẳng định sẽ lớn lên, cô tốt nghiệp trung học, lên đại học, cuối cùng trở lại thành phố nhỏ này. Ngày cô tốt nghiệp trung học, cô đi tới trường, tạm biệt thiếu niên xa lạ ấy. Đứng ở trước cánh cửa lớn rỉ sắt của trường học, cô che miệng, nén nước mắt, rốt cuộc vẫn hỏi ra câu kia: “Bạn là… quỷ sao?”

Lúc hai người mới vừa gặp mặt không lâu, Triệu Nhạc Lăng đã hỏi ra những lời này, lại nhận được cái ôm ấm áp của thiếu niên.

Lúc ấy Đỗ Nhiên phủ định, nhưng hiện giờ Triệu Nhạc Lăng lại hỏi ra vấn đề đó. Lúc này, Đỗ Nhiên không có cho cô cái ôm, chỉ đứng ở góc trong cửa, nhìn thiếu nữ ngoài cửa. Sau một hồi, cậu nhẹ nhàng gật đầu, trên mặt vẫn là tươi cười dịu dàng.

Triệu Nhạc Lăng không ngừng lắc đầu: “Mình mặc kệ bạn là người hay quỷ, bạn đi với mình đi.” Nói xong, cô liền muốn giữ chặt đối phương, lại bị Đỗ Nhiên tránh đi.

Triệu Nhạc Lăng không dám tin mà nhìn thiếu niên trong cửa, kết quả cuối cùng là cánh cửa lớn rỉ sắt chầm chậm đóng lại. Một người đứng ở ngoài cửa, một người đứng ở trong cửa. Triệu Nhạc Lăng vừa khóc, vừa tức giận xoay người bước đi, nhưng khi cô quay đầu lại, người kia vẫn đứng phía sau cửa, mỉm cười nhìn cô.

Sau đó lên đại học, Triệu Nhạc Lăng trở lại quê hương, ở trong trường học gặp lại Đỗ Nhiên. Cô thường xuyên đến thăm cậu, cô không biết đối phương tên là gì, trong trường học cũng chưa bao giờ có ghi chép học sinh nào ngoài ý muốn bỏ mình trong trường.

Nhưng mà theo năm tháng trôi qua, khi Triệu Nhạc Lăng từ đô thị lớn trở lại quê hương, cô mang giày cao gót, trang điểm tinh xảo, trong ánh mắt không còn hồn nhiên lúc trước, đã hiện ra sự mỏi mệt.

Nhưng khi cô về trường học, từ rất xa liền nhìn thấy thiếu niên áo trắng kia vẫn đứng ở cửa trường học chờ cô, vẫn trẻ tuổi như vậy.

Giống như đứa trẻ.

Đúng thế, đối với cô mà nói, giờ phút này thiếu niên đã là đứa trẻ. Yêu thích trước đây, hiện tại nhìn thấy đối phương, đã không còn nồng nhiệt, nhưng ký ức nói với cô rằng, cô rất thích người này, nhưng thời gian đã cọ rửa hết thảy.

Cô không có khả năng ở bên một con quỷ, cậu ấy vĩnh viễn lớn không nổi, nhưng cô lại chậm rãi già đi.

Trường học đã sắp huỷ bỏ, gần đây đang giải tỏa. Trên sân thể dục hoang phế không có học sinh khác, người phụ nữ xinh đẹp trưởng thành ngồi bên cạnh cột cờ, cười nói chuyện với thiếu niên áo trắng bên cạnh. Cô nói những chuyện mình gặp phải lúc đi làm, đôi khi còn nói, hot boy hồi đó năm trước đã kết hôn, là cưới hoa hậu giảng đường.

Nói xong lời cuối cùng, giọng cô bắt đầu nghẹn ngào, cô không biết nên nói cái gì, khi cô ngẩng đầu, nhìn thấy vẫn là khuôn mặt tươi cười dịu dàng của thiếu niên, hệt như mười mấy năm trước, chưa bao giờ thay đổi.

Tích tắc ấy, ấm ức và phẫn nộ mười mấy năm qua đều bộc phát ra, cô đứng lên, căm tức thiếu niên câm, từng chữ từng chữ nói rằng: “Tôi có thể làm thế nào, cậu nói tôi có thể làm thế nào? Lúc trước vì sao cậu tìm tới tôi, cậu tìm ai không tốt, vì sao cố tình là tôi?”

Ý cười bên môi thiếu niên có chút dừng lại, nhưng vẫn nghiêm túc nhìn Triệu Nhạc Lăng.

“Vì sao lúc tôi cái gì cũng không hiểu, cậu lại khiến tôi thích cậu? Hiện tại tính là cái gì? Tôi thích một con quỷ, tôi thích một con quỷ độ tuổi nhìn qua chỉ như học sinh trung học? Tôi đã ba mươi tuổi, tôi ba mươi tuổi! Con quỷ này chưa bao giờ nói chuyện với tôi, chưa bao giờ nói cho tôi biết cậu ta tên gì, thậm chí ngay cả cậu ta có thích tôi hay không tôi cũng không biết!”

Ráng màu xán lạn tràn đầy khắp không trung, như mực đậm lan ra, xinh đẹp duy mỹ.

Dưới bầu trời này, một người phụ nữ xinh đẹp trẻ tuổi khóc lớn gào thét, trang điểm đều bị nước mắt làm nhòe đi, có vẻ không còn xinh đẹp như thế nữa. Mà trước mặt cô, là một thiếu niên tuấn tú xinh đẹp nho nhã đang ngồi, cậu hơi hơi sững sờ ngẩng đầu nhìn người phụ nữ khóc rống, nhìn nhìn, giống như thấy được rất nhiều năm trước, thiếu nữ tùy hứng kiêu ngạo kia.

Thật lâu sau, dường như cậu phát ra một tiếng than nhẹ, cậu đứng lên, vươn hai tay ra, ôm lấy người phụ nữ khóc đến không hề có hình tượng ấy.

Trong tức khắc, thân thể Triệu Nhạc Lăng cứng lại.

Một câu nói nhẹ nhàng theo gió xuân nhu hòa, rơi vào tai cô, làm cho cô run rẩy con ngươi, kinh ngạc nhìn thiếu niên ở trước mắt.

Cậu ấy nói ——

『 Lăng Lăng, mình thích bạn. 』

Âm thanh này trải qua xử lý hậu kỳ, mỏng manh đến độ không thể nghe thấy, theo tiếng nhạc bỗng nhiên vang lên, truyền vào tai mỗi khán giả hiện trường. Rất nhiều người xem giống như ý thức được sắp phát sinh cái gì, bọn họ chặt chẽ nhìn chằm chằm màn hình lớn, trong đại sảnh chiếu phim vang lên tiếng khóc nhỏ giọng.

Chỉ thấy trong ánh hoàng hôn nhu hòa mờ nhạt, thiếu niên cong môi, lộ ra một nụ cười thanh nhuận bình thản. Cậu dịu dàng nhìn người phụ nữ vẻ mặt kinh ngạc, giơ tay lên, lau đi nước mắt bên mặt cô.

Sau đó trong ánh sáng mờ vạn trượng, cậu lặp lại ba chữ kia một lần, bỗng nhiên thân thể cậu tan thành ngàn vạn đốm sáng.

Triệu Nhạc Lăng mở to hai mắt, muốn kéo tay cậu. Cậu cũng vươn tay, nhưng mà lúc này, Triệu Nhạc Lăng lại không bắt được thật thể. Cô trợn to hai mắt, mắt không hề chớp nhìn thiếu niên ở trước mặt, nhìn cậu cười ấm áp, nhìn cậu theo ánh sáng mờ, đồng thời tiêu tán trong đất trời.

“Không!!!”

Cô bỗng nhiên sụp đổ, điên cuồng hô to.

Lúc này, trong rạp chiếu phim, rốt cuộc vang lên từng đợt nức nở. Rất nhiều fan nữ cảm tính đã sớm khống chế không được mà bật khóc, một ít fan nam thì sờ sờ đôi mắt chua xót, nhịn được nước mắt.

Âm nhạc ngay lúc này đến đoạn cao trào, chỉ có nhạc đệm, không có tiếng ca, nhưng mà loại nhạc không lời này lại càng giục nước mắt, phối hợp với Triệu Nhạc Lăng sụp đổ ngã ngồi trên sân thể dục, kích phát bi thương sâu nhất của khán giả.

Nhưng mà phim còn chưa có chấm dứt.

Trên màn hình lớn hiện ra bốn chữ ——

Một tháng sau.

Khán giả vừa dịu đi cảm xúc, vừa xem nội dung kế tiếp.

Trên màn hình, Triệu Nhạc Lăng đang thu dọn đồ đạc. Trong nhà tổng vệ sinh, cô vừa vặn được nghỉ, liền giúp đỡ thu dọn. Cô gái khóc rống không ngừng một tháng trước hệt như không phải là cô, trên mặt cô lại có thêm tươi cười, dường như đã quên mất thiếu niên làm bạn với mình mười mấy năm.

Nhưng mà ngay khi mẹ của cô muốn cô ra ngoài đổ rác, cô vừa mở cửa ra, liền thấy được một đôi vợ chồng, với con của bọn họ. Nhìn cặp vợ chồng xa lạ này, Triệu Nhạc Lăng hơi hơi sửng sốt, theo bản năng hỏi: “Xin hỏi, mọi người là ai?”

Người phụ nữ dịu dàng cười nói: “Dì là mẹ Đỗ Nhiên.”

Kế tiếp, Triệu Nhạc Lăng nhìn mẹ mình thuần thục hô tên cặp vợ chồng ấy, nhiệt tình bảo họ vào nhà. Hết thảy khiến Triệu Nhạc Lăng vô cùng xa lạ, hoàn toàn không rõ chuyện gì xảy ra, mà mẹ của cô suy tư một chốc, giận dữ nói: “Thôi, đã qua bao lâu rồi, nói cho con biết cũng không sao.”

Sau đó, Triệu Nhạc Lăng nghe được một câu chuyện, một câu chuyện cô cũng không nhớ rõ.

Mười sáu năm trước, cô thích một nam sinh, tên là Đỗ Nhiên. Sau hôm cô tốt nghiệp, sáng sớm cô chạy tới cửa trường học, không biết muốn làm cái gì, nhưng mà cô chờ đến đêm khuya, chờ đến 0h, cũng không chờ được người cô muốn chờ.

Ngày hôm sau, cô tức giận chạy đến nhà đối phương, còn chưa kịp chỉ trích, đã phát hiện người cô chờ không phải không muốn đi gặp cô, mà là thật sự vĩnh viễn không gặp được cô.

Trên lễ tang của Đỗ Nhiên, Triệu Nhạc Lăng cũng đi lên dâng một đóa hoa.

Không bao lâu, cô bệnh nặng một hồi, khi tỉnh lại, đã không nhớ về Đỗ Nhiên.

Mẹ cô trách cứ nói rằng: “Khi đó con mới bao lớn, đã biết yêu sớm.” Triệu Nhạc Lăng ngơ ngác nhìn mẹ, chỉ thấy mẹ xoay người, hỏi cha mẹ Đỗ Nhiên: “Ngần ấy năm cũng không có liên hệ, không biết hôm nay hai người tới, là có chuyện gì vậy?”

Mẹ Đỗ lấy từ trong túi ra một tờ giấy viết thư ố vàng, tự tay giao cho Triệu Nhạc Lăng.

“Mấy ngày gần đây, chúng tôi có cảm giác giống như có cái gì đó khác biệt, đại khái… cũng có thể rời khỏi thành phố này rồi. Tiểu Nhiên đi sớm, chúng tôi luyến tiếc nó, ở lại thành phố này mấy năm nay. Hai ngày nữa chúng tôi tính toán chuyển nhà, cùng với em trai tiểu Nhiên, tìm một thành phố mới sống qua ngày, bắt đầu lại lần nữa. Trước kia đã từng muốn đem số thư này giao cho con, nhưng mà lúc ấy con đã quên, cho nên chúng tôi liền thương lượng một chút, không có đưa con. Hiện tại chúng tôi sắp đi rồi, số thư tình lúc trước tiểu Nhiên đã từng muốn viết cho con, cũng nên giao đến tay con.”

Ngón tay Triệu Nhạc Lăng run rẩy mở giấy viết thư ố vàng ra, mỗi một tờ giấy chỉ viết đến một nửa, liền không có viết tiếp.

Chữ viết trên giấy sâu sắc thanh tú, mỗi khi viết đến “mình thích bạn”, lại viết phá lệ không được tự nhiên.

Mẹ Đỗ cười nói: “Số thư tình đó đều bị tiểu Nhiên nhét trong ngăn kéo, không viết xong. Dì nghĩ, đại khái là nó muốn gặp mặt con, chính miệng nói với con một câu, là nó thích con đi?”

Một giọt nước mắt phút chốc rơi xuống, rơi trên giấy viết thư ố vàng, rơi trên câu “mình thích bạn” kia.

Theo nước mắt lan ra, ba chữ ấy chậm rãi nhòe đi, giống như là chấp niệm của một người, khi cậu ấy nói xong câu đó, cậu ấy liền không còn bất cứ nguyện vọng gì, có thể bình yên mà rời đi.

Tiếng nhạc bình tĩnh ôn hòa vang lên ngay lúc này, bộ phim dừng hình ảnh ngay trên ba chữ “mình thích bạn” đã nhòe đi, toàn bộ chấm dứt.

Trong rạp chiếu phim đầy tiếng khóc, trên màn ảnh còn đang chiếu phụ đề, nhưng không có một ai đứng dậy rời đi.

Bỗng nhiên một bàn tay xuất hiện trước mắt Tần Trình, hắn theo bản năng đội mũ lên, che khuất hai mắt mình, ai ngờ lại nghe cô gái bên cạnh vừa nức nở, vừa nói: “Anh… anh cần giấy không? Chỗ tôi có dư nè.”

Im lặng một chốc, Tần Trình nhận lấy tờ giấy, nhẹ giọng cảm ơn.

Khi rất nhiều người xem còn ngồi ở tại chỗ đợi phiên ngoại, hắn đã đứng dậy rời đi, rời khỏi rạp chiếu phim đầu tiên.

Hắn không thể xem phiên ngoại phim, bởi vì hắn cần tránh khỏi giờ ra về cao điểm, rời đi trước, miễn cho bị người khác gặp được.

Tần Trình cũng không có khóc, chỉ là hốc mắt có chút ướt át.

Hứa Sanh chôn xuống ba điểm giục nước mắt trong bộ phim điện ảnh này, thứ nhất là Tiêu Tử Đồng lớn lên và Dung Hủ không thay đổi, loại đối lập này quá mức hiện thực, khiến người ta cảm thấy một loại thê lương không tiếng động, cũng có thể nhận thấy được hai người kia tuyệt đối không có kết cục tốt.

Cái thứ hai chính là câu mình thích bạn mà Dung Hủ nói, cùng với sau đó biến mất.

Điểm giục nước mắt này không quá tốt để truy cứu, chỉ là đơn thuần dùng bi kịch để giục nước mắt.

Mà điểm giục nước mắt thứ ba chính là cuối cùng chân tướng vạch trần, để Triệu Nhạc Lăng biết, thiếu niên ngay cả tên mà cô cũng không biết, là người đã từng làm cho cô thích đến bằng lòng chủ động quên đi. Người kia không thể rời khỏi trường, cũng không thể nói với cô, bởi vì chỉ cần cậu chính miệng nói với cô một câu “mình thích bạn”, liền không còn chấp niệm nữa.

Ba cao trào này luân phiên oanh tạc, tạo ra tình cảnh nhiều người khóc không thành tiếng như vậy. Nhưng đối với Tần Trình mà nói, thứ khiến hắn chân chính rung động không phải là chân tướng cuối cùng, mà là khi Dung Hủ biến mất, nụ cười tiêu tan bao dung kia.

Cha mẹ cậu đã có đứa con mới, bọn họ cũng có thể bắt đầu cuộc sống mới.

Đối với Đỗ Nhiên mà nói, cậu chỉ còn lại có Triệu Nhạc Lăng, nhưng Triệu Nhạc Lăng của cậu cũng đã không còn cần cậu.

Cho nên cậu không còn vướng bận mà nói xong câu mình thích bạn, sau đó chân chính bước vào cuộc đời mới.

Sau khi đi ra rạp chiếu phim, Tần Trình đem hai tay cắm trong túi áo khoác, cất bước đi đến rạp hát lớn thành phố S. Dần dần, bước chân hắn càng lúc càng nhanh, càng lúc càng nhanh, cuối cùng biến mất trong bóng đêm nồng đậm.

Mà giờ phút này, suất chiếu đầu của «Không tiếng động» trên toàn quốc đồng bộ chấm dứt. Bộ phim này lần đầu tiên bày ra trước mặt người đời, bày ra trước mặt hơn mười người bình luận điện ảnh và ngàn vạn fan điện ảnh bình thường.

Phòng bán vé suất chiếu đầu toàn quốc, hai mươi sáu triệu!

Ngồi trong rạp chiếu phim, rất nhiều khán giả xem phiên ngoại khôi hài, hoàn toàn cười không nổi, vẫn không ngừng lau nước mắt, hút nước mũi.

Khi họ đi ra khỏi rạp chiếu phim, một phần khán giả rất phản cảm phim văn nghệ trực tiếp đánh một sao, hai sao trên trang web bình luận điện ảnh, đồng thời đánh giá: [ quá văn nghệ, xem đến đoạn sau đều là ngủ, đương nhiên sắc đẹp và hình ảnh cũng không tệ lắm. ]

Nhưng mà lại có càng nhiều khán giả cho bộ phim điện ảnh này thành tích năm sao, còn bình luận: [ không chỉ thích Đỗ Nhiên, càng thích tình yêu thuần khiết nhất ấy. ]

Hết chương 120.2

Advertisements

10 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [120.2]

  1. Nhiều lúc mệt mỏi, căng thẳng, đọc đến chương này nước mắt ta cứ rơi không khống chế, thật sự không phải lúc nào ta cũng thế, nhưng rất biết đánh trúng người đọc đấy QAQ.
    Ban đầu cứ tưởng bại não ai ngờ cốt truyện cũng rất hay, duyệt.

    Số lượt thích

  2. Lần này là lần thứ 3 rồi…đọc 1 bộ phim của Dung Dung đến khóc, rất phục tác giả, xây dựng kịch bản và kể lại thật sự hay, giả sử có 1 đoạn kịch bản ko đc kể đúng chỗ thì hiệu quả lấy nc mắt sẽ ko đc như vậy nữa.
    Cơ mà sao phim nào Dung Dung cũng chết vậy :(((((((

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s