Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [121.1]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm hai mươi mốt (1)

Lần công chiếu đầu tiên của «Không tiếng động» chấm dứt, rất nhiều người bình luận điện ảnh chuyên nghiệp còn ở rạp hát lớn thành phố S, chưa thể đăng những rung động trong quá trình xem phim của mình lên trên mạng, nhưng mà rất nhiều khán giả bình thường đã dùng di động, đăng bình luận cảm nhận của mình lên trang web bình luận điện ảnh ngay.

[ Vé xem phim giá trị, nhưng trong khoảng thời gian ngắn không muốn xem lại lần thứ hai, khóc đến mắt đều sưng lên! ]

[QAQ Dung Hủ thật đẹp, lần đầu tiên get được điểm đẹp của ẻm, ngày mai lại xem lần hai! ]

[ A a a a công lực biểu đạt hình ảnh của Hứa đạo thật sự quá mạnh mẽ, lực nhuộm đẫm cũng quá tốt, toàn bộ rạp chiếu phim gần như đều bật khóc, đã nói là phim tình yêu tươi mát mà, thế mà cuối cùng lại bi thương như vậy, lừa đảo oa oa oa oa!!! ]

Ở thời đại này, bất cứ ai cũng có thể lên web bình luận điện ảnh phát biểu cảm nhận của mình. Chỉ cần bạn mua vé xem phim, trên mỗi tấm vé liền có mã số 2D tương ứng, lúc đăng bình luận cần đưa mã số vào, một mã số chỉ có thể đăng một bình luận, bất luận dài ngắn, đều cần thận trọng suy xét. Có điều cho điểm thì ngược lại có thể tùy ý đánh giá, không cần đưa mã số.

Loại phương thức đăng bình luận thế này khiến mọi người càng thích việc đến rạp xem phim chính bản, cũng là một loại phương pháp bảo vệ bản quyền tri thức, đả kích đồ lậu.

Đối với cư dân mạng bình thường mà nói, bọn họ không cần suy xét, chỉ tùy tiện đăng cảm tưởng, nhưng người bình luận điện ảnh chuyên nghiệp thì phải thận trọng.

Nửa giờ sau khi suất đầu của «Không tiếng động» chấm dứt, càng ngày càng nhiều bình luận xuất hiện trên internet. Rất nhiều cư dân mạng không thể xem suất chiếu đầu nhìn thấy những đánh giá đó, trong lòng nhất thời mờ mịt, nhanh chóng hỏi: [ bộ phim này thật sự ngược như vậy hả?! Đều khóc thành như vậy? ]

Lập tức có cư dân mạng hồi âm: [ rất ngược! Lúc đầu rất tươi mát rất ngọt ngào, cuối cùng ngược đến độ tôi không thể tự gánh vác sinh hoạt luôn! Nhớ chuẩn bị tốt khăn giấy, cuối cùng nhất định phải lau nước mắt xì nước mũi! ]

Vừa thấy lời này, chuông cảnh báo của không ít cư dân mạng liền vang mãnh liệt. Phim quá ngược sẽ làm cho bọn họ có chút do dự, rốt cuộc có nên đến rạp chiếu phim tự ngược hay không, nhưng rất nhanh liền có một ít bình luận khác biệt xuất hiện trên internet ——

[ Mình quen biết bạn vào năm tháng tình yêu ngây thơ, bạn đi rồi, mình vĩnh viễn ở nơi này. ]

[ Khi bạn cần mình, bạn quay người, mình ngay đó; khi bạn không cần mình, linh hồn của mình vẫn yêu bạn. ]

[ Bộ phim này rất văn nghệ, nhưng mà khiến tôi nghĩ đến đoạn năm tháng lúc tôi còn trẻ. Năm tháng đó hiện tại nhớ tới, thật sự rất tốt đẹp. Đoạn thời gian đó trong lòng mỗi người đều rất tốt, mỗi người đều rất đẹp, nhưng chúng ta vĩnh viễn đều không trở về được. ]

Khi những bình luận này xuất hiện, rất nhiều khán giả từng xem suất chiếu đầu cũng sôi nổi hưởng ứng.

[ «Không tiếng động» quả thật rất ngược, nhưng nếu bởi vì nó ngược liền không xem nó, vậy rất tiếc nuối. ]

Tình huống trên internet, Hứa đạo tạm thời không biết. Từ lúc quay bộ phim này, Hứa đạo đã biết, nó không có khả năng giống «Sứ giả gió bão» của Tần Trình hoặc là «Mê thành» của Dung Hủ, trở thành phim thương nghiệp phòng bán vé nóng bỏng.

Đây là một bộ phim văn nghệ, chủ yếu là hướng về phía giải thưởng, nếu có thể có phòng bán vé tốt vậy tự nhiên càng tuyệt.

Sau khi xem phim xong, trong rạp hát lớn thành phố S, nhân viên đoàn phim «Không tiếng động» cùng đi lên trên đài, tiếp nhận một lần phỏng vấn cuối cùng của phóng viên. Rất nhiều phóng viên rõ ràng hai mắt đỏ bừng, âm thanh cũng có chút nghẹn ngào, nhưng mà bọn họ vẫn duy trì tố chất nghề nghiệp, đề xuất vấn đề tương đối sắc bén với đoàn phim.

“Hứa đạo, trước đó ngài cho rằng bộ phim này có thể lấy được phòng bán vé ít nhất ba tỷ. Nhưng mà mọi người đều biết, phòng bán vé phim văn nghệ Hoa Hạ bình quân đều dưới một tỷ, vì sao ngài cảm thấy «Không tiếng động» có thể trở thành ngoại lệ?”

“Hứa đạo, vì sao sau khi ngài năm mươi tuổi, lại muốn quay một bộ phim tình yêu thanh xuân như «Không tiếng động»?”

“Dung Hủ, xin hỏi sở dĩ ngài lựa chọn quay phim «Không tiếng động», có phải là muốn mở rộng con đường diễn xuất hay không?”

“Tiêu Tử Đồng, xin hỏi…”

Câu hỏi nhanh nhẹn dồn dập của các phóng viên, che trời lấp đất ào về phía đoàn phim. Hứa đạo bình tĩnh phất phất tay, để các phóng viên dưới đài dừng lại, tiếp đó mới tuần tự trả lời vấn đề của bọn họ.

Sau khi tất cả vấn đề đều trả lời xong, Hứa đạo mới quay đầu, nhìn về phía phóng viên thứ nhất, cười nói: “Trước đó tôi nói, «Không tiếng động» có thể đạt được ba tỷ, là bởi vì tôi cảm thấy, nó nên được thành tích này. Vì sao tôi nghĩ như vậy cũng không quan trọng, quan trọng là, bạn có thể nhìn xem hai mươi ngày sau, phòng bán vé của nó bao nhiêu.”

Vấn đề này trả lời xong, nghi thức công chiếu «Không tiếng động» thật sự là hoàn toàn kết thúc.

Dù sao thì thời gian đã không còn sớm, Hứa đạo không để mọi người làm lụng vất vả nữa, tất cả mọi người trực tiếp về khách sạn, nghỉ ngơi thật tốt, chuẩn bị ngày mai chúc mừng phòng bán vé vượt trăm triệu.

Đúng thế, phòng bán vé ngày đầu tiên của của «Không tiếng động» hơn trăm triệu, đã trở thành sự thật đã định.

Hứa Sanh, Dung Hủ, Tiêu Tử Đồng và Lâm Huyên, tổ bốn người như vậy hợp tác, khiến ngày đầu tiên công chiếu bộ phim này đạt được một thành tích tương đối khả quan, từ một tuần trước, thành tích phòng bán vé ngày đầu tiên của phim đã đạt tới 160 triệu.

Ngồi ở trong hậu trường rạp hát lớn thành phố S, thợ trang điểm tẩy trang cho mấy diễn viên, Tiêu Tử Đồng và Lâm Huyên cười ha hả nói về lễ công chiếu hôm nay, Dung Hủ ngồi ở giữa hai người bọn họ lại luôn cúi đầu, không biết đang nhắn tin với ai.

Thấy Dung Hủ cứ không để ý tới mình, Lâm Huyên hừ nhẹ nói: “Dung Dung, cậu đang nói chuyện với ai đó? Vừa rồi Tử Đồng nói qua hai ngày nữa sẽ đến thành phố B, chúng ta có thể tụ tập một lần. Chờ vài tuần sau lại phải tiến hành tuyên truyền «Không tiếng động», sẽ không có mấy ngày nghỉ ngơi đâu.”

Nghe xong lời này, Tiêu Tử Đồng cũng gật đầu nói: “Đúng vậy, tuy rằng hiện tại thời gian không còn sớm, nhưng tôi một chút cũng không buồn ngủ. Thế nào, muốn đi ra ngoài ăn bữa khuya hay không?”

“Ăn bữa khuya?!” Hai mắt Lâm Huyên sáng ngời.

Dung Hủ tắt di động, nhướn mày nhìn hắn: “Không phải anh muốn giảm béo sao, sao còn ăn khuya?”

Lâm Huyên co rút khóe miệng: “… Ai nói tôi muốn giảm béo? Tôi gầy cực kỳ!”

Tiêu Tử Đồng nghe vậy liền sợ hãi nuốt nước miếng một cái: “Cũng đúng, gần đây tôi béo lên một ký, đã 46kg, đúng là nên giảm béo… thôi, chúng ta vẫn đừng ăn khuya vậy.”

“Không đi ăn khuya hả? Đương nhiên phải ăn rồi. Mấy cô cậu này, vốn muốn cho mấy cô cậu nghỉ ngơi đàng hoàng một chút, nên sau khi lễ công chiếu kết thúc mới định trực tiếp để các cô cậu về khách sạn, hiện tại hay rồi, các cô cậu muốn tự tụ tập à? Dẫn tôi đi nữa, chúng ta đi ăn thịt nướng!”

Ba người quay đầu nhìn, liền thấy Hứa đạo đeo cái kính lão, vẻ mặt nghiêm túc đứng ở cửa phòng trang điểm.

Nếu Hứa đạo đã mở miệng, vậy Lâm Huyên và Tiêu Tử Đồng tự nhiên không tiện nói gì nữa, nhưng Dung Hủ lại khó xử mà nhíu mi, thấp giọng nói: “Hứa đạo, có lẽ cháu có chút việc, không quá tiện…”

Lông mày hoa râm của Hứa đạo nhất thời chau lại: “Có việc, việc gì?”

Dung Hủ hơi hơi nhếch môi, bất đắc dĩ cười nói: “Chính là… có chút việc.”

Hứa đạo đi lên trước, nhìn từ trên xuống dưới thiếu niên mặt lộ vẻ khó xử ấy: “Có việc à… được, vậy Dung Hủ đừng đi, ba người chúng ta, lại thêm lão Vương, lão Trịnh, lão Lý, cũng không ăn thịt nướng, ăn tiệc hải sản đi. Dung Hủ, bữa này cậu mời khách, biết không? Chúng ta ăn một bữa no, ăn cho Dung Hủ nghèo luôn, ha ha.”

Dung Hủ: “…”

Đến lúc này, lại nói không đi, thật sự có hơi không cho mặt mũi.

Sau khi lễ công chiếu kết thúc, đoàn phim «Không tiếng động», cùng từ hậu trường rời khỏi rạp hát lớn thành phố S, một đường đi đến một phố đồ nướng gần nhất.

Lúc bọn họ lái xe chuẩn bị rời khỏi rạp hát lớn thành phố S, Dung Hủ hơi hơi nghiêng người tiến lên, nói với tài xế rằng: “Cái đó, nhờ anh vòng đường, đến rạp hát Tây Môn thành phố S, tôi có người bạn ở nơi đó, tôi muốn dẫn hắn đi cùng.”

Tài xế kia hơi hơi sửng sốt, gật gật đầu.

Hứa đạo ngồi ở ghế phó lái lại cười ha ha: “Khó trách không đi cùng chúng tôi, hóa ra là hẹn với giai nhân à. Tiểu Dung, là tiểu mỹ nhân nào nửa đêm hẹn cậu, để cậu không chịu đi cùng chúng tôi?”

Tiêu Tử Đồng ngồi ở xe phía sau, trên chiếc xe này chỉ có Hứa đạo, Dung Hủ và Lâm Huyên. Nghe xong lời Hứa đạo nói, Lâm Huyên cũng cười ha ha: “Thế đấy, hóa ra là thấy sắc quên nghĩa. Dung Dung, cậu phải nói sớm chứ, cậu sớm nói có người đang chờ cậu, chúng tôi liền không ép cậu đi rồi. Rốt cuộc là ai vậy, tôi cũng rất tò mò, hơn nửa đêm mà ở chỗ này chờ cậu, cậu đừng phụ lòng người ta.”

Trong con ngươi trong suốt hiện lên một chút trêu tức, Dung Hủ ý vị sâu xa nhìn Lâm Huyên một cái, lại nhìn nhìn Hứa đạo sợ thiên hạ không loạn ở ghế trước, trịnh trọng phân tích: “Nếu là mỹ nhân, từ ý nghĩa nghiêm khắc mà nói, người đó thật đúng là một… ừm, mỹ nhân.”

Lời này vừa ra, Hứa đạo và Lâm Huyên càng hứng thú, Lâm Huyên còn muốn bảo lái xe nhanh lên, nhanh chóng đến Tây Môn.

Vì thế, ba phút đồng hồ sau ——

Hứa đạo: “…”

Lâm Huyên: “…”

Tần Trình mặt không đổi sắc lên xe, ngồi ở bên cạnh Dung Hủ, bình tĩnh đóng cửa xe lại.

Không khí trong xe xấu hổ, xấu hổ đến sắp đọng lại, người đàn ông khẽ nhướn mi, chuyển mắt nhìn về phía Dung Hủ, hỏi: “?”

Thiếu niên tuấn tú xinh đẹp cong khóe môi, giọng điệu sung sướng nói rằng: “Cho nên nói, Hứa đạo, Lâm Huyên, nãy tôi nói, không có sai đi?”

Tần Trình có tính là một mỹ nhân không?

Nếu cái từ mỹ nhân này nhất định phải phân nam nữ, vậy hắn xác thực không phải là mỹ nhân. Nhưng nếu như nói trong tất cả nam minh tinh hiện có của Hoa Hạ, không hỏi già trẻ, bạn cảm thấy ai đẹp trai nhất, vậy trong top 3 bảng xếp hạng, khẳng định có tên Tần Trình.

Hứa đạo vô cùng cạn lời với sự xuất hiện của Tần Trình, không muốn nói thêm nữa, mà Lâm Huyên thì lại là thất vọng đến cực điểm.

Không nói đến việc thân là thành viên thâm niên của nhóm Tần Phong Phong, bản thân Lâm Huyên hoàn toàn không trị được Tần Phong Phong, chỉ nói hiện tại, hắn đã sinh ra hoài nghi sâu sắc đối với chỉ số thông minh của mình.

Ngày hôm qua rõ ràng hắn nhìn thấy Tần Trình ở hậu trường concert, cũng nhìn thấy Tần Trình tìm đến Dung Hủ, sao hôm nay Dung Hủ nói có người ở Tây Môn chờ cậu, hắn lại hoàn toàn không đoán được, người đó là Tần Trình? Chẳng lẽ, chỉ số thông minh của hắn thực sự có vấn đề?!!!

Cả người Lâm Huyên đều thấy không ổn.

Loại cảm xúc này vẫn luôn duy trì liên tục đến khi xe đỗ ở phố đồ nướng, rốt cuộc mới tiêu tán.

Tiêu Tử Đồng đã sớm nhìn thấy Tần Trình lên xe của nhóm Dung Hủ, vừa xuống xe, fangirl thâm niên này liền lẻn đến trước mặt Tần Trình. Chốc thì nhìn idol mới lên chức của mình là Dung Hủ, chốc thì nhìn Tần Trình mấy năm nay mình vô cùng thích, nhìn nhìn trái, nhìn nhìn phải, Tiêu Tử Đồng càng xem càng thích, lúc ăn thịt nướng hận không thể trực tiếp ngồi ở đối diện hai người, muốn nhìn thế nào cũng được.

Hứa đạo thì bắt đầu tán gẫu với Tần Trình về «Trang hoa la», chuyện Dung Hủ quay phim «Trang hoa la» đã tiết lộ vào mấy tháng trước, tất cả mọi người đều biết cậu là nam số ba «Trang hoa la», Tần Trình là nam chính.

Trên bàn thịt nướng, xiên thịt bóng loáng sáng rõ, tiếng xèo xèo và hương khí truyền vào tai mỗi người, mọi người vừa uống bia, vừa ăn thịt nướng.

Trên bàn cơm phân chia thành ba phe, một phe là người sản xuất, Hứa đạo và Tần Trình.

Hứa đạo kéo Tần Trình không ngừng hỏi tin tức liên quan đến «Trang hoa la», khi Tần Trình hạ mắt, giọng điệu bình tĩnh hỏi ông vì sao không trực tiếp đi hỏi Lưu lão, Hứa đạo mở to hai mắt, bộ dạng lý lẽ đương nhiên mà nói rằng: “Thời gian chiếu «Không tiếng động» và «Trang hoa la» có một đoạn trùng lặp, đây chính là quan hệ cạnh tranh, tôi có thể đi hỏi con cáo già kia sao?”

Tần Trình nhướn mày: “Vậy có thể hỏi cháu à?”

Một phe khác lại là chỗ ngồi mê trai chuyên thuộc của một mình Tiêu Tử Đồng, cô là một người duy nhất chân chính ăn thịt nướng, vừa ăn xiên nướng mỹ vị, vừa nhìn nhóm nam thần đối diện bàn ăn. Cuộc sống mỹ mãn như thế, thật sự là quốc sắc thiên hương.

Mà phe cuối cùng, lại là Dung Hủ và Lâm Huyên mượn rượu tiêu sầu.

Cái “mượn rượu tiêu sầu” này chuyên chỉ Lâm Huyên, có lẽ là bởi vì nghiêm trọng hoài nghi chỉ số thông minh của mình, Lâm Huyên cầm bia, uống không ngừng, hoàn toàn không để ý cuối tuần hắn còn phải đến thành phố H mở một buổi concert.

Tần Trình bị Hứa đạo lôi kéo nói chuyện, Dung Hủ thì bị Lâm Huyên lôi kéo nói chuyện phiếm.

Tiểu thiên vương mặt baby ấy cũng không nói chuyện về nhóm Tần Phong Phong, ngược lại nói về chuyện concert của mình.

“Kỳ thật năm nay áp lực của tôi rất lớn, mấy bài hát gần đây tôi cảm giác có chút nhạt nhẽo, không quá nổi bật. Dung à, cậu nói, tôi nên làm cái gì bây giờ? Tôi cũng rất tuyệt vọng á, tôi cũng muốn tìm được một bài hát hay, không cần hát mấy bài cũ hoài.”

Hiện giờ Lâm Huyên đúng là lúc nổi tiếng nhất, nhưng mấy album hắn phát hành năm nay, mười hai bài, không có một bài nào trở thành hit. Lúc mười hai bài hát ấy vừa mới phát hành, quả thật vọt lên hạng nhất bảng tiêu thụ album, cũng phát tuần hoàn trong các chương trình âm nhạc lớn, nhưng nửa năm đi qua, mười hai bài hát ấy liền đứt hơi, không để lại ấn tượng quá lớn cho người yêu nhạc.

Hiện giờ người yêu nhạc thích nhất vẫn là mấy “bài cũ” đã qua vài năm của Lâm Huyên, có mấy bài nghe hoài không chán. Lúc hắn bắt đầu concert, ngoại trừ «Không tiếng động», những ca khúc được toàn trường đại hợp xướng khác, đều là bài cũ.

Làm diễn viên có áp lực, làm ca sĩ kỳ thật cũng có áp lực.

Dung Hủ vừa thấp giọng an ủi Lâm Huyên, vừa nghe đối phương cười khổ một tiếng, say khướt chôn ở bên tai mình, nhỏ giọng nói rằng: “Hôm trước trên concert, bạn fan mặc quần áo gấu trúc kia, vẫn luôn cầm bảng đèn thổ lộ với tôi, nhưng tôi hỏi cô ta, cô ta lại đột nhiên thổ lộ với cậu. Dung Dung, tôi rất buồn bực đó, người nọ rõ ràng là fan của tôi, sao… sao tôi hỏi cô ta, cô ta lại nói về cậu…”

Dung Hủ phút chốc sửng sốt, kinh ngạc cúi đầu nhìn về phía Lâm Huyên say đến hai mắt đều nheo lại.

Trong lời nói của Lâm Huyên cũng không có ghen tị và ghen tuông quá lớn, chỉ là sau khi uống say, không tự giác mà nói ra phiền não trong lòng mình.

Một năm gần đây trên mạng có một vài lời đồn đãi, nói nhạc của Lâm Huyên một bài không bằng một bài. Tuy rằng trong đó có rất nhiều là anti fan, là thuỷ quân mà ca sĩ khác mua tới, nhưng chính Lâm Huyên cũng biết, hai năm gần đây quả thật hắn có chút xu thế đi xuống sườn núi.

“Không công bằng, rất không công bằng, Dung Dung sao cậu đóng phim tốt, ca hát cũng tốt. A a a tôi rất muốn cắn chết cậu…”

Những lời này vừa nói ra, Lâm Huyên liền “rầm” một tiếng nện ở trên bàn, dường như hôn mê luôn.

Thấy thế, mấy người Hứa đạo cười ha ha: “Uống bia cũng có thể say hả? Bạn nhỏ Lâm Huyên này rất không được.”

Dung Hủ nhẹ nhàng hít một hơi, cậu nâng mắt nhìn Tần Trình, tiếp đó giúp Lâm Huyên dời ly rượu bên cạnh đầu hắn ra, phòng ngừa hắn ngoài ý muốn đánh ngã.

Chờ tụ hội chấm dứt, Dung Hủ chủ động đỡ Lâm Huyên lên xe, Tần Trình tiến lên hỗ trợ.

Sau khi đến bãi đỗ xe khách sạn, Lâm Huyên đã dần dần tỉnh táo, có thể tự đi đường. Hứa đạo kéo Tần Trình ở lại chỗ tiếp tân, thật sự muốn giúp hắn đặt căn phòng, còn kiên định nói: “Giống lần trước ở thành điện ảnh, tiền thuê phòng cậu tự trả nha.”

Tần Trình: “…”

Dung Hủ đỡ Lâm Huyên đi lên thang máy, chờ hai người sắp đến cửa, Lâm Huyên nhẹ nhàng hừ một tiếng, nói rằng: “Dung Dung, kỳ thật tôi chỉ có chút ghen tị cậu, cậu đừng để ý, hai ta vẫn là bạn tốt. Người lợi hại hơn tôi rất nhiều, cậu xem Ôn Tuyền, Hạ Mộ Nhan, còn có Sở Kỳ, James, ai trong bọn họ mà không lợi hại hơn tôi. Tôi ngẫu nhiên oán giận thôi, cậu đừng nóng giận, cũng đừng block tôi, tôi về phòng liền lên xem weibo, wechat ngay đó, nếu cậu block tôi, tôi liền đến phòng tìm cậu.”

Lời nói như vậy, khiến Dung Hủ không tự chủ được mà cong khóe môi, nhẹ nhàng nở nụ cười: “Này có cái gì mà tức giận, tôi còn ghen tị mình nữa mà. Anh nói xem, trên thế giới sao lại có người giống tôi, tính tình tốt như vậy chứ?”

Lâm Huyên: “Cậu thật tự kỷ!”

Hai người đều nở nụ cười, lại trò chuyện vài câu, hai người đồng thời mở cửa phòng, Lâm Huyên thuận miệng nói rằng: “Có điều fan mặc đồ gấu trúc kia còn thật sự khiến tôi tức giận. Tức thiệt chứ, cô ta cầm bảng đèn thổ lộ với tôi, kết quả lại thổ lộ với cậu, cô ta còn chume với cậu! Tức giận, tức giận! Tức giận! Sau này đừng để cho tôi nhìn thấy cô ta, bằng không tôi cắn chết cô ta!”

Động tác mở cửa đột nhiên dừng lại, con ngươi hơi hơi rung động, Dung Hủ thong thả quay đầu, nhìn về phía Lâm Huyên: “… Anh mới vừa nói cái gì?”

Lâm Huyên sửng sốt: “Tôi nói tôi muốn cắn chết cô ta?”

Dung Hủ mím môi: “Không phải, câu trước.”

Lâm Huyên nghĩ nghĩ: “… Tức giận?”

Dung Hủ lại lắc đầu.

“Giỏi nhỉ, Dung Dung, cậu còn muốn tôi lặp lại một lần, cậu quá đáng. Không phải chỉ là một con gấu trúc cầm bảng đèn, thổ lộ với cậu thôi sao!”

Mắt phượng hẹp dài hơi hơi nheo lại, giọng điệu Dung Hủ trấn định nói rằng: “Đúng, lại còn… chume với tôi nữa.”

Lâm Huyên không hiểu ra sao mà nhìn Dung Hủ, hoàn toàn không rõ đối phương đang nói gì. Nhưng Dung Hủ không nói thêm nữa, đơn giản nói tạm biệt, hai người nhanh chóng tự vào phòng.

Lúc này đã rạng sáng bốn giờ, Tần Trình gửi đến một cái tin nhắn, nói với Dung Hủ là mình bị Hứa đạo kéo lại, giờ này đang ở trong phòng Hứa đạo nói chuyện phiếm, tạm thời không thể thoát thân, để cậu tự đi ngủ sớm một chút.

Mà Tần Trình tự nhiên không biết, thiếu niên hồi âm cho hắn một câu “Ngủ ngon ^_^”, giờ phút này đang mặc áo choàng tắm màu trắng, ngồi ở trên sofa mềm mại, ánh mắt lãnh tĩnh nhìn điện thoại di động của mình, ngón tay bấm rất nhanh.

Chỉ thấy trên màn hình di động của Dung Hủ, đang mở một giao diện weibo, trên giao diện quả thực là năm chữ ——

『 Liên Dung Tranh Tử Hãm 』

Hết chương 121.1

Advertisements

11 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [121.1]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s