Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [129.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm hai mươi chín (2)

Hồi lâu sau, Dung Hủ khẽ thở dốc, nghĩa chính ngôn từ đẩy người ra khỏi phòng, tỏ vẻ: “Nếu anh không đi, chị tiểu Thiến tới, em cũng không biết nên giải thích như thế nào, là vì sao anh lại ở trong phòng em.”

Rốt cuộc, Tần Trình nâng bước rời đi.

Dung Hủ đi vào trong toilet, vốc nước lạnh vẩy vào trên mặt mình, tận lực che khuất gương mặt ửng đỏ. Sau một lúc lâu, cậu cầm lấy di động, tùy ý mở ra, bỗng nhiên lại là một thông báo đặc biệt chú ý, mà lúc này sau khi nhấn vào ——

[ Liên Dung Tranh Tử Hãm: biết ngay, kỳ thật cậu ấy đặc biệt yêu bảo bảo ~<( ̄︶ ̄)> bảo bảo đều biết, nhưng bảo bảo chính là không nói đó ~[hình ảnh] ]

Dung Hủ: “…”

Nhìn icon chống nạnh đắc ý trên hình, khóe miệng Dung Hủ không ngừng run rẩy.

Đầu tiên là bình luận weibo ——

[ Làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam: không ngờ bạn lại là quả cam như vậy!!! ]

Lại tự đăng một cái weibo ——

[ Làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam: Tip3. Tim mệt chết đi, tôi cảm thấy có khả năng tôi ăn một cái đề cử giả rồi. ]

Qua năm phút đồng hồ, tuy rằng không có ai xem, nhưng po chủ này lại đăng thêm một cái weibo ——

[ Làm thế nào hoàn mỹ mà ăn một quả cam: Tip4. Nhưng kỳ thật, hắn như vậy còn rất đáng yêu… Ha ha ha, cười chết mình. ]

Tần Trình cái gì cũng không biết: “^_^~ ”

Việc Tần Trình tham ban đoàn phim «Ba nghìn hai trăm dặm», kết thúc vào chạng vạng ngày hôm sau. Có một người ngoài ở đây, Clemens quả thật không tiện buông tay buông chân mà quay phim, vả lại hắn cũng không có nhiều thời gian để chiêu đãi Tần Trình.

Vì thế chạng vạng mọi người ăn một ít bánh mì, Kraft tiên sinh liền lái xe đưa Tần Trình rời khỏi phim trường. Lúc gần đi, Tần Trình lần lượt nói lời tạm biệt với mọi người trong phim trường.

Trong hai ngày này, rất nhiều nhân viên đoàn phim xin hắn ký tên. Vốn dĩ còn có một ít nhân viên công tác rất muốn chụp ảnh chung với Tần Trình, nhưng mà bọn họ vừa mới xin được chữ ký, nhìn khuôn mặt lạnh nhạt tuấn mỹ của người đàn ông, lại một đám co rụt trở về, chỉ có thể yên lặng cầm chữ ký, rơi lệ đầy mặt.

Trên đời này có người mang gương mặt “người lạ chớ gần”, lại có người mang gương mặt “tôi rất hòa thuận”. Người trước chẳng hạn như Tần Trình, người sau chẳng hạn như Dung Hủ.

Dung Hủ ở trong đoàn phim cũng không quá tận lực tiếp xúc với các nhân viên, nhưng sau khi La Thiến dần dần quen thuộc với những nhân viên đó, sáng sớm mỗi ngày Dung Hủ đi vào đoàn phim, các nhân viên chào hỏi với La Thiến, đồng thời, cũng sẽ thân thiết nói một câu với cậu: “Dung, buổi sáng tốt lành, chúc cậu hôm nay quay phim thuận lợi.”

Nhưng dù Tần Trình thoạt nhìn không dễ nói chuyện cho lắm, nhưng đến hôm nay hắn thật sự phải rời đi, rất nhiều fan trung thành của hắn vẫn nhịn không được mà nói thêm mấy câu với hắn. Sau khi nói chuyện bọn họ mới phát hiện, kỳ thật người đàn ông ấy cũng không phải lạnh lùng xa cách đến thế, hắn nho nhã lễ độ, sẽ không cố ý thân cận với bạn, nhưng mà cũng không kiêu căng ngông cuồng.

Trong cả đoàn phim, bạn bè chân chính của Tần Trình chỉ có hai người Dung Hủ và Jennifer. Đến cuối cùng, lúc đối mặt Clemens, Tần Trình ngắn gọn nói: “Tôi sẽ bảo người đại diện liên hệ với Kraft.”

Clemens vừa nghe lời này, lập tức nở nụ cười, liên tục nói: “Hoan nghênh cậu lại đến chơi, bạn của tôi.”

Chờ đến trước mặt Jennifer, hắn gật gật đầu với người bạn cũ của mình, nói: “Bộ phim này xem như đột phá mới của cô, Jennifer, cô rất xuất sắc, nếu như có thể đánh vỡ định vị hình tượng ngôi sao đánh võ, tôi nghĩ cô sẽ nâng cao một bước.”

Jennifer cười nói: “Tuy rằng tôi cảm thấy anh đang khen tôi, nhưng mà Tần, anh có thể nói cho tôi biết, cái gì gọi là nâng cao thêm một bước không?”

Trên mặt Tần Trình lộ ra một chút kinh ngạc, sau một hồi, mới mỉm cười nói: “Trước khi tôi cho cô biết cái gì gọi là nâng cao thêm một bước, Jennifer, cô có thể nói cho tôi biết… cái gì là Tần Phong Phong trước được không?”

Jennifer: “!!!”

Ngôi sao nữ xinh đẹp hào phóng ấy lập tức quay đầu, nhìn về phía Dung Hủ cách đó không xa. Bởi vì cách một khoảng, Dung Hủ cũng không nghe rõ lời Tần Trình vừa mới nói, cậu chỉ thấy được Jennifer mặt mũi bi phẫn nhìn mình, giống như đang nói: Dung, thế mà cậu lại phản bội hữu nghị của chúng ta, không ngờ cậu lại là Dung Hủ như vậy!

Dung Hủ không hiểu mô tê gì nhìn Tần Trình đi đến trước mặt mình, cậu nghĩ nghĩ, nói: “Không phải anh biết việc đầu tư «Ba nghìn hai trăm dặm» rất khó thu phục sao, sao còn bảo Từ Tấn liên hệ với Kraft tiên sinh?”

Tần Trình trấn định nói: “Chuyện Clemens lừa phú thương gốc Hàn kia, chính là Từ Tấn điều tra nói cho anh biết. Em cảm thấy, lúc hắn liên hệ với Kraft tiên sinh, sẽ để Kraft tiên sinh ăn được chỗ tốt sao?”

Dung Hủ bừng tỉnh đại ngộ, lặng lẽ nhìn Clemens vẻ mặt tươi cười cách đó không xa một cái, sau đó quay đầu nói: “Anh thật xấu xa.” Dừng một chút, cậu lại nói: “Đúng rồi, vừa rồi anh nói gì với Jennifer thế, em còn chưa từng thấy, cô ấy lại dùng biểu tình như vậy nhìn em…”

Hình tượng của Jennifer trong lòng fan vẫn luôn là nữ cường nhân ngoan cường cứng cỏi, điểm ấy kỳ thật cũng rất giống bản tính của cô, dù trong bộ phim điện ảnh này cô sắm vai một con tin nhìn như nhu nhược, nhưng ở ngoài phim trường, cô vẫn là tư thế oai hùng hiên ngang, cân quắc không nhường tu mi.

Jennifer như vậy, thế mà vừa rồi lại nhìn mình một cách bi phẫn muốn chết?

Tần Trình nhếch khóe môi, thản nhiên nói: “Tiểu Hủ, cái gì là… Tần Phong Phong?”

Tươi cười ở khóe miệng lập tức cứng đờ, Dung Hủ không kiềm được nuốt nước miếng một cái, không trả lời.

Mày hơi hơi nhăn lại, Tần Trình suy tư một khắc, nói rằng: “Anh cảm thấy, Tần này, hẳn là chữ Tần của anh. Vừa rồi biểu tình của Jennifer cũng nói cho anh biết, từ này hẳn là có liên quan tới anh, nếu không cô ấy sẽ không đột ngột như vậy.” Trầm ngâm chốc lát, Tần Trình hỏi: “Chữ phong kia, là phong trong gió thổi sao?”

Dung Hủ: “… Vấn đề này, em có thể cự tuyệt trả lời không?”

Tần Trình đánh giá biểu tình của thiếu niên nhà mình, bình tĩnh nói: “Xem ra không phải là gió thổi, là anh hiểu lầm. Vậy là phong của phong ấn ư?”

Dung Hủ: “… Anh có thể ngừng đề tài này không?”

Tần Trình gật gật đầu: “Ừm, không phải là phong của phong ấn.”

Dung Hủ: “…”

Tần Trình: “Phong trong lá phong?”

Dung Hủ: “…”

“Phong trong ngọn núi?”

“…”

Lại hỏi vài cái, Tần Trình hít một hơi: “Vậy thì hẳn là phong trong kẻ điên rồi.”

Dung Hủ: “!!!”

“Tần Phong Phong.” Cẩn thận cân nhắc cái tên này, người đàn ông khẽ nhíu mày, giống như đang tự hỏi gì đó. Hắn lại đọc một lần: “Tần Phong Phong…”

Ngay sau đó, Dung Hủ bỗng nhiên mở miệng: “Tần Trình, anh yêu em không?!”

Hai mắt phút chốc trợn to, người đàn ông kinh ngạc nhìn thiếu niên nhà mình, hắn nghiêm túc nói: “Anh yêu em.”

Dung Hủ nở thụ cưởi: “Nếu yêu em, vậy anh đừng quản chuyện này nữa. Bằng không, em sẽ tức giận.”

Tần Trình: “…”

Dung Hủ khẽ hừ một tiếng, lặp lại: “Em thật sự sẽ tức giận.”

Tần Trình: “… Em đang ăn hiếp anh sao?”

Dung Hủ ra vẻ kinh ngạc hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ em không phải là đang ăn hiếp anh sao?”

Tần Trình: “…”

Nửa giờ sau, Kraft tiên sinh và Tần Trình rời khỏi đoàn phim «Ba nghìn hai trăm dặm». Lúc gần đi, Tần Trình nhếch môi, hết sức không vui mà liếc nhìn Jennifer một cái, khiến người kia không được tự nhiên quay mắt đi, trong lòng mặc niệm: mình không có phản bội tổ chức, mình không có không cẩn thận để Tần Phong Phong biết sự tồn tại của tổ chức chúng ta.

Jennifer nào biết được, người đàn ông nào đó hoàn toàn là bắt nạt kẻ yếu. Hắn lại không cách nào trách cứ thiếu niên nhà mình, thậm chí còn không thể mở miệng hỏi một chuyện rõ ràng là có liên quan tới mình, vì thế hắn có thể làm thế nào? Hắn cũng rất tuyệt vọng á, chỉ có thể đi ức hiếp quần thể nhỏ yếu (Jennifer) thôi.

Chờ sau khi Tần Trình thật sự rời đi, Jennifer vẻ mặt bi tráng đi đến bên cạnh Dung Hủ, không đợi Dung Hủ mở miệng, cô đã tự trách nói rằng: “Chờ một lát tôi liền nói cho họ biết, tôi không cẩn thận để Tần biết sự tồn tại của nhóm rồi. Mọi người trách cứ đều để mình tôi gánh vác, Dung, cậu đừng để ý, đây đều là lỗi của tôi.”

Nói xong, Jennifer liền hết sức ngay thẳng cầm di động lên, mở giao diện nói chuyện phiếm ra, chuẩn bị gửi tin nhắn. Nhưng cô còn đang đánh chữ, một bàn tay liền để ngang trên màn hình điện thoại của cô, chặn tầm mắt cô.

Jennifer kinh ngạc ngẩng đầu nhìn Dung Hủ, lại thấy thiếu niên tuấn mỹ xinh đẹp ấy cong khóe môi, lộ ra một nụ cười xán lạn, nói: “Jennifer, không sao, Tần Trình sẽ không miệt mài theo đuổi chuyện này nữa. Chuyện hôm nay, liền dừng ở đây, chị không cần nói với mấy người chị Tuyền, James đâu, khiến bọn họ khẩn trương vô ích.”

Jennifer mờ mịt nói rằng: “Nhưng vừa rồi không phải Tần đã nói với tôi à? Tôi hiểu hắn, Dung, nếu không có mười phần nắm chắc, biết chúng ta ở sau lưng hắn nói bậy, hắn không có khả năng giáp mặt nói với tôi. Hắn chính là người như vậy, nhìn qua không hề biết chuyện, nhưng mỗi lần ra tay, đều đã xem xét chỗ yếu hại của cậu, cho nên tôi mới luôn chịu thiệt trên tay hắn, nói còn nói không lại hắn.”

Dung Hủ vẫn vươn tay che ở trên màn hình di động của Jennifer, ánh mắt cậu trịnh trọng nhìn ngôi sao nữ vẻ mặt ngây thơ ấy, nghiêm nghiêm túc túc lặp lại một lần: “Tin tưởng tôi, Jennifer, hắn thật sự sẽ không quản chuyện này nữa. Trên sự kiện này, tôi vĩnh viễn đứng bên phía mọi người.”

Nhìn vẻ mặt thiếu niên nghiêm túc trang trọng, chẳng biết tại sao, Jennifer lại chậm rãi buông di động xuống. Cô cười nói: “Tuy rằng không biết vì sao cậu lại có tự tin như vậy, nhưng mà Dung, tôi tin tưởng cậu.”

«Ba nghìn hai trăm dặm» vẫn đang tiếp tục quay, tựa như Dung Hủ đã nói, nhóm Tần Phong Phong cũng không có bị bại lộ, càng không có bị chính chủ tận diệt. Tần Trình giống như thật sự không biết chuyện này, hoàn toàn không miệt mài theo đuổi, dường như hắn căn bản chưa từng nghe thấy ba chữ “Tần Phong Phong”.

Trong khoảng thời gian này, Jennifer càng thêm khâm phục Dung Hủ. Không chỉ vì cậu thật sự thuyết phục được Tần Trình, càng là bởi vì qua từng ngày hợp tác quay hình, cô dần dần phát hiện, diễn xuất của thiếu niên này tương đối xuất sắc, hơn nữa năng lực học tập của cậu hoàn toàn vượt qua diễn xuất của cậu giờ phút này!

Diễn những cảnh bình thường, Dung Hủ chưa từng khiến Clemens nói qua một chữ “không”. Mà ở cảnh hành động, từ ngày đầu tiên không thuần thục, thường xuyên NG, đến hiện tại liên tiếp khiến Clemens vừa lòng lớn tiếng hô tuyệt, thiếu niên này chỉ tốn thời gian một tháng ngắn ngủi.

Năng lực học tập quan trọng hơn xa thực lực.

Năng lực học tập là một loại thực lực, nhưng mà diễn viên thực lực mạnh, cũng không nhất định có được năng lực học tập thật mạnh.

Khi thiếu niên ấy chuyên chú với việc quay phim, trong màn hình, cậu ấy giống như sáng lên. Dáng vẻ tập trung tinh thần như vậy, ngay cả Jennifer đối diễn với cậu cũng nhịn không được mà cảm thấy một chút động lòng, lại càng không cần nói, sau khi trải qua xử lý đặc hiệu, những khán giả ngồi ở trước màn hình lớn, sẽ nhìn thấy cảnh tượng như thế nào.

Jennifer có thể tưởng tượng, thiếu niên đó tuyệt đối sẽ trở thành tồn tại xuất sắc nhất của bộ phim này.

Cậu ấy là tội ác, nhưng cậu ấy đủ đẹp, cậu ấy đủ để người ta trầm luân, bởi vậy cậu ấy phải nhận được tiếng cảm thán của người khác.

Jennifer cũng không keo kiệt lời ca ngợi của mình, Dung Hủ cũng chỉ có thể liên tiếp bất đắc dĩ nói rằng: “Chị còn khen tôi như vậy, Jennifer, tôi thật sự sẽ thẹn thùng đó.”

Đối với việc này, cô gái xinh đẹp trưởng thành chỉ cười cười, nhưng âm thầm, cô lại tán gẫu với Ôn Tuyền: [ tôi nghĩ, Ôn, rốt cuộc tôi cũng biết vì sao trước đây cô cứng rắn đề nghị chúng tôi, quyết định để Dung gia nhập nhóm chúng ta rồi. Cậu ấy rất xuất sắc, sau khi chân chính đối diễn với cậu ấy tôi mới phát hiện, lúc một diễn viên chuyên chú diễn xuất, lại tốt đẹp như vậy. ]

Không bao lâu, Ôn Tuyền liền hồi âm lại: [ đó là đương nhiên, lúc ấy tuy rằng tôi chỉ từng xem qua «Tầng mây màu đen», nhưng tôi cảm thấy, diễn xuất của cậu ấy thật sự tốt. Cô với James, Hughes chưa từng tiếp xúc cậu ấy, có khả năng không biết cậu ấy là minh tinh trẻ tuổi có tiềm lực lớn nhất Hoa Hạ chúng tôi, tôi cho rằng, có lẽ không quá hai năm, cậu ấy sẽ lấy được một cái cúp tam kim. ] (Tam kim: ba giải thưởng điện ảnh Kim Phượng, Oscar và Berlin)

Nhìn thấy những lời này, Jennifer nhẹ nhàng nở nụ cười: [ tôi nghe nói, lần này cậu ấy đã được hai đề cử ảnh đế Kim Phượng. ]

[ Ôn Tuyền: phải, cô không nói sai, cho nên tôi mới nói, trong hai năm này, cậu ấy có thể lấy được một cái cúp. Ở Hoa Hạ chúng tôi, cậu ấy là nam diễn viên đầu tiên lấy được hai đề cử ảnh đế giải Kim Phượng. Điểm này, ngay cả Tần Trình cũng không làm được. ]

Hai người lại trò chuyện về những việc khác chốc lát, liền đến phiên Jennifer đi quay.

Trên thực tế bọn họ đều biết, sở dĩ Tần Trình không có được vinh dự này, là bởi vì một năm hắn chỉ có một bộ phim, căn bản không có nhân vật thứ hai để hắn đạt được đề cử. Nhưng loại chuyện này bọn họ chỉ chú trọng kết quả, không chú trọng nguyên nhân. Dù một năm qua phim điện ảnh xuất sắc tương đối ít, đề cử ảnh đế «Không tiếng động» có thể là thoạt nhìn giá trị không cao, nhưng sự thật chính là, Dung Hủ đạt được hai đề cử ảnh đế.

Những năm gần đây, nam ảnh đế Hoa Hạ kinh diễm thế giới nhiều như vậy, nhưng chỉ có Dung Hủ, đạt được hai đề cử ảnh đế.

Đây là sự thật, mặc cho ai nói xấu chửi bới như thế nào, đây cũng là sự thật bất diệt.

Kế tiếp, tiến độ quay phim «Ba nghìn hai trăm dặm» càng nhanh hơn. Đoàn phim quay mấy cảnh nổ, tất cả mọi người đứng ở vị trí cách điểm nổ bốn trăm mét, Clemens ra lệnh một tiếng, thành viên tổ bom mìn ấn nút, liền thấy một đám lửa ầm ầm tận trời, nổ phòng ốc thấp bé đến tán loạn.

Ngọn lửa giống như đóa hoa xinh đẹp nhất, nở rộ trước mắt mỗi một nhân viên đoàn phim. Tiếng nổ mạnh rền vang khiến màng tai tất cả mọi người chấn động theo, nhưng nhìn sự tráng lệ mang tính hủy diệt như vậy, Dung Hủ không kiềm lòng nổi mà ngừng hô hấp, dùng hai mắt ghi lại đóa hoa lửa ấy nở rộ và héo rũ.

Nước Mỹ, việc quay phim «Ba nghìn hai trăm dặm» vẫn còn tiếp tục.

Bên kia, theo danh sách đề cử giải Kim Phượng công khai, đoàn phim «Tầng mây màu đen» và đoàn phim «Không tiếng động» đều bắt đầu làm một ít công tác sau màn.

Muốn đạt được một cái cúp tam kim, không chỉ dựa vào chất lượng bản thân bộ phim, còn phải dựa vào lực lượng PR nhất định. Nếu một bộ phim không hề có danh khí, ở trên đường tùy tiện kéo mười người qua đường, mười người đều tỏ vẻ chưa từng nghe nói về bộ phim này, vậy thì khả năng nhận giải của nó khẳng định vô cùng thấp.

Ở thời đại này, giải thưởng điện ảnh không chỉ sinh ra vì nghệ thuật, còn là sinh ra vỉ người xem.

Đạo diễn quay phim chính là nghệ thuật, nhưng nếu bạn chỉ thuần túy mèo khen mèo dài đuôi, vậy tuyệt đối không thể trở thành tác phẩm tam kim khiến thế giới tin phục.

Tính nghệ thuật của ba giải Kim Phượng, Oscar và Berlin, thì giải Berlin là có tính nghệ thuật cao nhất, giải Kim Phượng và Oscar vẫn tương đối chú trọng cái nhìn của khán giả. Nhưng bất luận thế nào, không có một tổ ủy nào dám trực tiếp để một bộ phim không tên tuổi trở thành tác phẩm tam kim, nếu không bọn họ tuyệt đối sẽ bị tiếng mắng của nhóm fan điện ảnh nuốt mất.

Cũng là để chế tạo ưu thế cho mình, đề cao khả năng nhận giải, «Tầng mây màu đen» và «Không tiếng động» đều không thể tránh né mà tiến hành hoạt động PR nhất định.

Vào lúc này, ưu thế của Hứa đạo liền lộ ra.

Hứa Sanh là đại đạo diễn nổi tiếng Hoa Hạ, mà «Tầng mây màu đen» lúc trước bởi vì nguyên nhân đề tài, cũng không có lựa chọn một đại đạo diễn mang tính nghệ thuật đến quay phim, địa vị của Trịnh đạo trong giới khẳng định không bằng Hứa đạo.

Nhưng «Tầng mây màu đen» cũng có ưu thế của mình, bộ phim điện ảnh này tạo ra oanh động trên toàn cầu, hơn xa «Không tiếng động». Chỉ mỗi phòng bán vé, «Tầng mây màu đen» đã hơn gấp ba «Không tiếng động», quả thực là nghiền áp người ta.

Ngoại trừ «Tầng mây màu đen» và «Không tiếng động», còn có hơn mười bộ điện ảnh cũng bắt đầu hành động. Chúng đều đạt được không chỉ một đề cử giải Kim Phượng, có lẽ lực ảnh hưởng của chúng không thể đánh đồng với «Tầng mây màu đen», nhưng hoạt động PR trước giải thưởng lại ắt không thể thiếu.

Thời gian cứ như vậy từng ngày đi qua, lúc «Ba nghìn hai trăm dặm» quay đến một tuần cuối cùng, Kraft tiên sinh mang đến một tin tức tiếc nuối: “Thật đáng tiếc, Cle, tôi không thể đáp ứng cho Tần đầu tư. Người đại diện của hắn mãnh liệt yêu cầu nhất định phải để êkip của bọn họ vào đoàn phim, cẩn thận thẩm tra đối chiếu sổ sách của chúng ta, tôi thấy là hắn thật sự không muốn trốn thuế, là tôi hiểu lầm hắn.”

Clemens: “…”

Đoàn phim «Ba nghìn hai trăm dặm» cũng không thiếu tiền, Tần Trình đầu tư càng tốt, không đầu tư cũng không có ảnh hưởng quá lớn. Nhưng nếu Tần Trình căn bản chỉ muốn đến mò một khoản, căn bản không tính toán để Clemens lấy được một chút nước luộc nào, vậy người kia tuyệt đối không có khả năng đáp ứng.

Ngày hôm đó, tính tình Clemens càng tệ. Vốn dĩ tánh khí vị đạo diễn trẻ tuổi này đã tương đối táo bạo, khó có thể thân cận, trải qua chuyện này, hắn ta càng tức đến mặt đều đen, hận không thể trực tiếp đánh Tần Trình một quyền, cho hắn biết đùa giỡn mình không phải một chuyện chơi vui.

Đầu tháng ba, việc quay phim «Ba nghìn hai trăm dặm» chấm dứt toàn bộ. Làm nam chính, cảnh diễn của Dung Hủ rất nhiều, nhưng cậu lại đóng máy trước Jennifer. Ban đêm, mọi người ăn một bữa tiệc đứng trong thành phố gần đó, coi như là tiệc đóng máy.

Sự keo kiệt của Clemens, Dung Hủ đã sớm lĩnh giáo. Vị đạo diễn này nhìn qua anh tuấn suất khí, có gia giáo phong độ vô cùng tốt, giơ tay nhấc chân đều là phong phạm thân sĩ, nhưng chỉ cần vừa liên quan đến phim của hắn, sự xấu tính mà đạo diễn bình thường có, hắn đều có; sự keo kiệt mà rất nhiều đạo diễn không có, ừm, hắn cũng có.

Cho nên tiệc đứng lần này, do Dung Hủ mời khách.

Mấy ngày này đoàn phim đều chui đầu trong cánh đồng cát vàng hoang vu quay hình, hiếm khi đến một thành phố lớn thế này, còn có thể ăn được tiệc đứng mỹ vị, rất nhiều nhân viên công tác đều hưng phấn cảm ơn Dung Hủ. So sánh với đạo diễn của bọn họ, vị diễn viên đến từ Hoa Hạ này quả thực là tiểu thiên sứ.

Vừa vặn Lâm Huyên cũng ở thành phố này tham gia một chương trình âm nhạc, Dung Hủ liền gửi cho hắn một cái wechat: [ buổi tối đến nhà ăn Bốn Mùa, sảnh tiệc đứng trên đường Hoa Tư, mời anh ăn cơm. ]

Nếu đã mời nhiều người như vậy, mời thêm một người nữa cũng chả sao. Hơn nữa lấy hiểu biết của Dung Hủ với Lâm Huyên, nếu hắn biết mình mời khách ăn cơm, thế mà lại không mời hắn đang ở cùng một thành phố, về sau khẳng định sẽ nhắc chuyện này một trăm lần.

Quả nhiên, Lâm Huyên lập tức hồi âm lại: [ nhận được! Tôi đi ngay! ]

Buổi tối hơn sáu giờ, mọi người trong đoàn phim lái xe đến trước cửa sảnh tiệc đứng, từ xa xa liền nhìn thấy một người trẻ tuổi đội mũ lưỡi trai và kính râm đang lén lút đứng ở bên cạnh. So sánh với hắn, đoàn phim «Ba nghìn hai trăm dặm» quả thực là quang minh chính đại, Dung Hủ và Jennifer hoàn toàn không có che lấp, thoải mái đi vào tiệm ăn.

Jennifer cũng không ngờ lại nhìn thấy Lâm Huyên ở chỗ này, cô cười chào hỏi với Lâm Huyên, Dung Hủ cũng phất phất tay với thiên vương mặt baby ấy. Nhưng làm người ta kỳ quái chính là, Lâm Huyên thế mà lại không có cười tủm tỉm chạy tới kề vai sát cánh như dĩ vãng, ngược lại đứng ở tại chỗ im lặng nhìn đoàn phim.

Chờ Dung Hủ đi đến trước mặt hắn, cậu liền nhướn mày hỏi: “Sao thế, tâm tình không tốt hả?”

Không có tháo kính râm xuống, qua hồi lâu, tiểu thiên vương nhẹ giọng nói rằng: “Không có gì, hóa ra các cậu tụ họp đoàn phim à?”

Dung Hủ nhẹ nhàng gật đầu: “Ừm, hôm nay tôi đóng máy, ngày mai về nước, cho nên mời mọi người ăn một bữa. Jennifer cũng ở đây, cho nên tôi nghĩ anh cũng nên đi theo cùng, hiếm được dịp cách nửa cái địa cầu, anh cũng vừa lúc ở thành phố này.”

“Vừa rồi người đại diện của tôi gửi cho tôi một tin nhắn, có chút việc, cho nên tôi phải đi trước. Ngày mai cậu về nước à? Tôi cũng tính hai ngày này về nước, đến lúc đó cậu bảo trợ lý gửi tin tức chuyến bay cho tôi, tôi bảo người đi đặt chuyến bay.”

Trong lòng cảm thấy một chút kinh ngạc, nhưng Dung Hủ không có giữ lại, chỉ nhìn theo Lâm Huyên rời đi.

Jennifer đi lên, kỳ quái hỏi: “Sao Lâm lại đi rồi?”

Dung Hủ lắc lắc đầu: “Người đại diện của hắn nói có việc đột xuất, thôi, dù sao hôm nay tôi đã đóng máy rồi, đêm nay sẽ không trở về khách sạn trên trấn. Tôi bảo chị tiểu Thiến đặt khách sạn ở chỗ Lâm Huyên là được, ở cùng chỗ với hắn, buổi tối lúc về tôi mang chút đồ cho hắn ăn.”

Jennifer cười rộ nói: “Tôi hiểu, nếu chúng ta thật sự hoàn toàn xem nhẹ hắn, hắn khẳng định sẽ hờn dỗi.”

Hai người ăn ý mỉm cười, không nói gì thêm. Không bao lâu, toàn bộ mọi người đều vào tiệm ăn, bắt đầu gặm lấy gặm để. Chiều hôm sau, Dung Hủ và Lâm Huyên ngồi cùng chuyến máy bay quay về nước, vừa mới đến thành phố B không bao lâu, cậu liền nhận được tin nhắn của La Chấn Đào, chạy đến Hoa Hạ Entertainment.

Ở nơi đó, nhạc sĩ cao cấp nhất Hoa Hạ Dương Trường Trưng chờ đã lâu. Khi nhìn thấy thiếu niên tinh xảo xinh đẹp kia, từ rất xa, hắn đã giơ giơ mấy bản nhạc phổ trong tay mình lên, cười nói: “Sau khi xem «Trang hoa la», tôi lại sinh ra một linh cảm. Nếu cậu không để ý, Dung Hủ, tôi viết cho cậu chín bài, chín bài này có thể sử dụng toàn bộ vào album của cậu không?”

Hết chương 129.2

Advertisements

7 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [129.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s