Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [157.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm năm mươi bảy (2)

Người máy nhỏ vẫn không hề nhúc nhích.

Sở Văn nhíu mày: “Ta lệnh cho ngươi, lại đây.”

Từ rất xa, Sở Văn không thể thấy rõ biểu tình của người máy kia, chỉ nhìn thấy đối phương dường như thực thong thả đứng lên, sau đó cực kỳ chậm cực kỳ chậm đi về phía hắn. Sự kiên nhẫn của Sở Văn coi như không tồi, vì thế giờ phút này, hắn mắt lạnh nhìn đối phương từng chút một đi về phía mình, lúc đi đến chỗ gần nhất, hắn kéo cửa ra, nâng chân lên, mới đi một bước, liền cảm giác áo của mình bị kéo lại.

Mày cau chặt hơn, Sở Văn thấp giọng hỏi: “Làm sao?”

Người máy nhỏ cúi đầu, vẻ mặt đều chôn dưới mái tóc, căn bản nhìn không ra cảm xúc.

Sở Văn lại hỏi: “Rốt cuộc chuyện gì?”

Người máy nhỏ dùng sức lắc lắc đầu, nhưng qua hồi lâu, cậu mới nhỏ giọng nói rằng: “Văn, hình như em… sắp hết điện.” Ngay trong tích tắc câu nói này vừa ngừng, cái tay lôi kéo góc áo đột nhiên rơi xuống.

Sở Văn đột nhiên sửng sốt, ngẩng đầu nhìn lại, đã thấy người máy xinh đẹp tinh xảo đó chớp cặp mắt bảo thạch nhìn mình, dùng âm thanh hệt như muỗi kêu, gian nan nói: “Em… biết tự nạp điện, Văn… Văn, biết tự… tự nạp điện.”

Mua người máy nhỏ này đã có sáu ngày, quả thật Sở Văn đã quên chuyện nạp điện cho đối phương. Hắn kéo cánh tay mềm mại không có một chút khác biệt với tay nhân loại kia, sau khi nhìn thấy con số đỏ tươi trên cổ tay, bỗng nhiên ngơ ngẩn: “Chỉ còn chút xíu này sao?”

Người máy nhỏ gật gật đầu, muốn nói thêm, lại căn bản không nói được một chữ.

Nhìn dáng vẻ nhu thuận an tĩnh của người máy nhỏ, Sở Văn chậm rãi buộc chặt ngón tay, hắn cẩn thận nhìn hồi lâu, ngay sau đó trực tiếp bế người lên, đi nhanh ra ngoài.

Cảnh này quay lại nhiều lần, lão Hult cảm thấy động tác Tần Trình ôm Dung Hủ không dễ nhìn, không tìm được góc độ thích hợp nhất, vì thế liền NG nhiều lần.

Chờ đến khi Tần Trình bắt được tinh túy trong động tác, lão Hult lại cảm thấy Dung Hủ diễn xuất còn thiếu một chút, cẩn thận giáo dục: “Cậu thích hắn, cậu vô cùng yêu hắn, loại yêu này đã vượt qua bất cứ tưởng tượng nào, là khắc vào trong tánh mạng của cậu. Cho nên mỗi một phút mỗi một giây, cậu đều yêu hắn, nhưng hiện tại cậu sắp hết điện, cho nên lại đang đồng thời nhận tra tấn thật lớn, cậu đè nén đau khổ đi đến trước mặt hắn, sau đó lúc hắn ôm cậu đi nạp điện, cậu nên có cảm xúc gì?”

Dung Hủ hơi suy tư, nhân tiện nói: “Vui vẻ.”

Lão Hult gật gật đầu: “Ừm, nhưng đồng thời khi vui vẻ, đau đớn vẫn phải có. Nói thế nào thì lúc hắn vừa mới bắt đầu công việc cậu cũng đã là nhắc nhở chữ đỏ, hiện tại qua cả ngày, khẳng định sẽ càng đau đớn. Làm thế nào nắm chắc mức độ này, Dung, chỉ có thể xem cậu tự mình lĩnh ngộ, tôi không thể nói rõ ràng cái này.”

Dung Hủ như có điều suy nghĩ mà gật đầu, sau khi NG thêm hai lần, rốt cuộc qua cảnh này.

Khi chân chính nạp điện, Sở Văn mới biết được, người máy nhỏ đã hết điện đến tình trạng như vậy. Nếu lại muộn thêm chốc lát, chỉ sợ phải khởi động lại. Người máy khởi động lại cũng vô cùng tiêu hao bản thân, tựa như nhân loại bệnh nặng một hồi, khởi động lại sẽ mài mòn máy móc, tuy rằng Sở Văn cũng không cảm thấy máy móc sẽ có cảm giác đau, nhưng dù sao đây cũng là người máy hắn mua, cũng là do hắn không chú ý đối phương gần hết điện.

Nghĩ vậy, hắn nhíu mày nói: “Lúc mới vừa hết điện tại sao không nói?”

Người máy nhỏ chôn đầu xuống, không dám nói lời nào.

Sở Văn lại lạnh giọng hỏi một lần: “Vì sao không nói?”

Lúc này đây, hắn nghe được đối phương nhỏ giọng trả lời: “… Văn đang làm việc, không thể nói chuyện.”

Sở Văn chậm rãi sửng sốt, qua một lúc lâu hắn mới kịp phản ứng, nhìn vành tai đỏ ửng của người máy, hắn nhắm mắt, cuối cùng nói: “Về sau lúc ta làm việc ngươi không cần ngồi ở bên cạnh, ngươi tùy tiện làm chuyện gì đó, đừng quấy rầy ta là được rồi.”

Câu này vừa mới dứt lời, người máy nhỏ đột nhiên ngẩng đầu, mở to hai mắt, gắt gao nhìn người đàn ông ở trước mặt. Nhưng mà Sở Văn đã xoay người rời đi, không có liếc cậu thêm một cái.

Trong vài năm nay, Dung Hủ đã rất ít khi diễn nhân vật ngây thơ đơn thuần như vậy. Cậu dần dần nhận rất nhiều phim hành động, nhưng mà trong bộ phim điện ảnh đạt được giải ảnh đế tam kim đầu tiên của cậu là «Ba tháng trường sinh», nhân vật cậu sắm vai chính là một học sinh ngây thơ.

Hiện tại, cậu lại diễn một người máy nhỏ ngây thơ.

Một ngày có ít nhất hơn phân nửa thời gian Sở Văn đều ở phòng làm việc, nếu không đến phòng làm việc, vậy có nghĩa gần như không nhìn thấy hắn. Không nhìn thấy người này, đối với người máy nhỏ mà nói, là dạng cảm giác gì? Bản thân cậu cũng không nói rõ được, nhưng mà ba định luật của người máy, dưới tiền đề không uy hiếp an toàn sinh mệnh của nhân loại, phục tùng hết thảy mệnh lệnh của nhân loại.

Trong mắt đã chậm rãi trở nên ướt át, nhưng người máy nhỏ xinh đẹp chỉ cắn chặt môi, giãy dụa thật lâu, cuối cùng nhẹ nhàng nói một câu: “… Được.”

Đến đây, cảnh quay NG nhiều lần này rốt cuộc chấm dứt. Đến tối, lại phải chuẩn bị quay cảnh giường chiếu.

Kỳ thật cảnh giường chiếu trong «Định luật 0» cũng không nhiều, nhưng lão Hult lại hy vọng quay thêm vài đoạn khác nhau, cuối cùng tiến hành cắt nối biên tập. Hơn nữa những cảnh giường chiếu đó cũng phải có một chút khác biệt rất nhỏ, chẳng hạn như cảm xúc của Sở Văn khẳng định sẽ có thay đổi, hắn sẽ dần dần động lòng với người máy nhỏ, nhưng bản thân hắn lại kiên định rằng: người máy không có tình cảm.

Quay cảnh giường chiếu đối với diễn viên mà nói, đúng là một khảo nghiệm, cảnh quay trước còn là cảnh tình cảm lạnh nhạt, cảnh này đã bắt đầu leo lên giường, quan trọng nhất là, còn nhất định phải “diễn”.

Rõ ràng bị thiếu niên nhà mình khiêu khích đến hoàn toàn cứng lên, Tần Trình vẫn phải làm bộ như đơ cái mặt lạnh, không thể chủ động hôn môi Dung Hủ, không thể chủ động sờ sờ eo nhỏ, thậm chí không thể biểu hiện nhiệt tình cỡ nào. Vì cái gì? Bởi vì mi vẫn chưa hoàn toàn thích cậu ấy đó!

Tần Trình: “…”

Vì sao tên vô liêm sỉ kia không vừa gặp đã yêu với Dung Dung nhà hắn?

Mắt mù sao!

Người đáng yêu như vậy, sao có thể không vừa gặp đã yêu!!!

—— Tần tiên sinh tràn đầy cảm xúc với vừa gặp đã yêu cho hay.

Nói ngắn lại, tiến độ quay «Định luật 0» vẫn luôn vô cùng nhanh chóng, cho dù có NG, hai nhân vật chính đều có thể giải quyết rất nhanh; nếu như là chuyện về đạo cụ, phim trường, cha con Hult cũng có thể thuận lợi xử lý.

Chờ đến tuần cuối tháng hai, nội dung phim đã quay hơn phân nửa. Gần đây vì muốn đuổi tiến độ, lão Hult quyết định chia đoàn phim ra làm hai bộ phận: một bộ phận do ông tự mình quản lý, tự thân vận động quay phim, một bộ phận khác thì do Clemens phụ trách, hắn có thể quay một ít cảnh tượng và cảnh nhân vật không quan trọng.

Thực lực của Clemens lão Hult vẫn luôn yên tâm, đem loại chuyện này giao cho hắn, tuyệt đối sẽ không thành vấn đề.

Vì thế buổi chiều hôm nay, Dung Hủ phải quay mấy cảnh vô cùng quan trọng, hành trình của Tần Trình lại là đi quay bù vài cảnh một người. Loại cảnh một người đơn giản này, tự nhiên giao cho Clemens phụ trách, tiến hành ở một trường quay lhác. Lão Hult thì quay cảnh quan trọng, hai phe hoàn toàn tách ra.

Mấy cảnh này cũng là một loại khảo nghiệm với Dung Hủ, cậu phải nghĩ bây giờ mình là một người máy, cậu phải lột cánh tay của mình ra, lộ ra một ít linh kiện bên trong —— mấy linh kiện đó lúc làm hậu kỳ sẽ tạo ra, mà hiện tại, cậu cần nhờ sự tưởng tượng, dùng ngón tay mình lấy mấy linh kiện đó ra.

Lão Hult cầm một bản vẽ, nghiêm túc nói rằng: “Cậu xem một chút, hai cái linh kiện này ở chỗ gần cổ tay khoảng 3cm, mà hình dạng cái này có chút đặc biệt, lúc cậu diễn chú ý động tác tay. Đúng rồi, Dung, còn có cái này…”

Vì thế đến khi chính thức quay phim, trên cánh tay trái Dung Hủ bọc một cái bao hiệu ứng xanh lục, bắt đầu vừa tưởng tượng, vừa lấy linh kiện.

Cảnh này quay sáu lần, rốt cuộc qua cửa, kế tiếp lại bắt đầu quay những cảnh khác. Chờ đến chạng vạng, cuối cùng Dung Hủ có thể thở phào, cậu nâng bước đi đến một trường quay khác, tính toán xem tiến độ bên Tần Trình thế nào. Nhưng lúc này, cậu mới vừa đi ra khỏi trường quay, từ rất xa liền nhìn thấy một người đàn ông cao lớn.

Người đàn ông trung niên xa lạ ấy mặc tây trang làm việc tinh xảo cao cấp, đứng ở trước một bảng thông báo trước trường quay, ngẩng đầu không biết đang nhìn cái gì. Ông ấy nhìn hồi lâu, chuyên chú nghiêm túc, từ góc độ của Dung Hủ chỉ có thể nhìn thấy đối phương dường như đeo một cái kính mắt, cái khác thấy không rõ.

Người qua đường bình thường tuyệt đối không có khả năng đến gần trường quay, bởi vì lão Hult đã sớm an bài bảo an, phong tỏa quanh đây. Dung Hủ ở đoàn phim hai tháng, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy người lạ này, cậu không khỏi nhìn nhiều hai cái, nhưng mà chỉ là hai cái, liền dời tầm mắt đi chỗ khác, đi về hướng một trường quay khác cách đó không xa.

Mới đi không được hai bước, liền nghe phía sau có một giọng nói tao nhã hữu lễ vang lên: “Xin hỏi, cháu là Dung Hủ sao?”

Bước chân lập tức dừng lại, Dung Hủ xoay người nhìn, chỉ thấy người đàn ông trung niên vừa rồi còn đứng ở chỗ bảng thông báo, giờ phút này đang đứng trước mặt mình, nghiêm túc nhìn mình, trong ánh mắt dường như mang theo một chút đánh giá.

Trong lòng hoang mang không thôi, nhưng ở mặt ngoài, Dung Hủ mỉm cười nói: “Chào chú, cháu là Dung Hủ.” Cậu ra mắt hơn bốn năm, tuy rằng không dám nói có thể làm cho toàn thế giới đều biết tên cậu, quen mặt cậu, nhưng mà lấy ăn diện của người đàn ông trung niên này, dường như cũng không giống một người không chú ý tin tức.

Ôm tâm tình nghi hoặc thăm dò, Dung Hủ cũng thật cẩn thận nhìn người đối diện. Tận đến khi đối phương vươn tay, dùng tiếng Trung lưu loát nói: “Chào cháu, chú là Tần Húc Đông.”

Nửa giờ sau, Tần Trình chấm dứt quay phim, đi tới trường quay cách vách, nhìn thoáng qua chung quanh, cũng không nhìn thấy thiếu niên nhà mình. Ngay từ đầu hắn cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ tưởng Dung Hủ đi làm chuyện gì khác, nhưng chờ đến khi cơm chiều cũng đã ăn xong mà còn chưa nhìn thấy Dung Hủ, hắn mới nhíu mi, đi tìm La Thiến.

La Thiến không cần nghĩ ngợi đáp: “Tiểu Hủ đi ra ngoài với một người bạn rồi.”

Tần Trình hơi kinh ngạc: “Bạn?”

La Thiến gật gật đầu: “Ừm, một người đàn ông trung niên rất cao. Ông ấy còn biết tiếng Trung nữa, hình như tôi nghe ông ấy nói, ông ấy tên gì mà… cái gì Đông? Húc Đông gì gì đó?”

Tần Trình: “…”

Tần Húc Đông.

Thành điện ảnh này rất lớn, quanh đây cũng có rất nhiều tiệm ăn quán cà phê, Tần Trình tìm một giờ, cũng không tìm được Dung Dung nhà mình. Hắn gọi điện thoại cho Dung Hủ, lại phát hiện Dung Hủ bỏ di động ở đoàn phim, lại gọi điện thoại cho một người khác, hừm… bị cúp điện thoại một cách vô cùng sảng khoái.

Tần Trình: “…”

Lén hắn kêu Dung Hủ đi, rốt cuộc muốn làm cái gì?

Đáp án này, vào một giờ sau chờ Dung Hủ trở lại đoàn phim, rốt cuộc mới công bố. Đối mặt câu hỏi của Tần Trình, Dung Hủ vô cùng trực tiếp khẳng định: “Đúng vậy, đúng là chú Tần. Em vẫn là lần đầu tiên gặp ông ấy, Tần Trình, em cũng không ngờ cha anh lại đến đoàn phim tìm em.”

Hai mắt hơi hơi nheo lại, Tần Trình kéo thiếu niên nhà mình đi tới một phòng nghỉ, đóng cửa lại, giọng điệu nghiêm túc hỏi: “Ông ấy tìm em có chuyện gì không?”

Dung Hủ nhớ lại một chút: “Hình như tháng trước chú Tần mới từ chỗ dì Tần biết chuyện của chúng ta, cho nên quyết định đến gặp em. Ông không nói gì với em cả, chỉ hỏi em trước đây sống thế nào, quay phim mới có cực không. Đúng rồi, còn có chuyện Dung gia, chú hỏi em chuyện Dung gia muốn chú hỗ trợ hay không.”

Tần Trình khẽ nhếch môi: “Chỉ có vậy à?”

Dung Hủ lại nghĩ nghĩ, sau đó gật gật đầu: “Chỉ có vậy.”

Nhìn biểu tình thẳng thắn thành khẩn của Dung Hủ, sau một hồi, Tần Trình buông tiếng thở dài, kéo tay cậu ngồi vào trên sofa, giọng điệu thản nhiên nói rằng: “Lúc em ở chung với mẹ anh, không cần đề phòng gì cả, bà ấy là thật lòng tốt với em. Nhưng lúc ở chung với ba anh, vẫn nên đề phòng tí.” Dừng một chút, Tần Trình hạ mắt nói: “Tính cách ông ấy rất giống anh, nhưng không có thiện lương như anh đâu.”

Dung Hủ: “…” Sau khi im lặng một lát, cậu nhịn không được nói rằng: “Anh có thể lặp lại câu cuối cùng không?”

Tần Trình mặt không đỏ tim không nhảy loạn nói rằng: “Ông ấy không thiện lương như anh, mấy năm nay làm không ít chuyện đuối lý, với mẹ anh cũng là chung đụng thì ít mà xa cách thì nhiều, nếu không sẽ không thể qua vài năm mới biết được chuyện của chúng ta.”

Dung Hủ nghiêm túc gật đầu: “Rồi sao nữa?”

Tần Trình suy nghĩ một chốc, lại nói: “Ông ấy là cáo già, có lẽ sẽ đào hố cho em nhảy. Tiểu Hủ, về sau đừng gặp ông ấy…”

“Phụt.”

Tần Trình mãnh liệt sửng sốt, giống như không rõ sao người yêu nhà mình lại đột nhiên cười rộ lên, nào biết Dung Hủ vừa cười, vừa nói: “Kỳ thật hôm nay chú Tần tới gặp em không sai, nhưng dì Tần đã sớm ở trong quán cà phê chờ rồi. Bọn họ thật sự chỉ là đến quan tâm tình hình của em thôi, dì Tần nói rất nhiều, không ngừng hỏi em sống thế nào, hỏi anh có ăn hiếp em hay không. Chú Tần liền hỏi dì là, sao không hỏi em trước mặt anh. Anh có biết dì Tần nói cái gì không?”

Tần Trình căn bản không đoán được phát triển kế tiếp này: “…”

Dung Hủ cũng không ngờ đối phương thêm vai cho chính mình, cậu cười càng vui vẻ: “Dì Tần nói là, nếu ở trước mặt anh, khẳng định em không có khả năng nói anh ăn hiếp em. Dì nói anh xấu xa, lại rất rất hẹp hòi, người làm mẹ là dì ấy cũng không dám ở trước mặt chất vấn anh. Dì còn nói…”

Tận lực nghẹn cười, Dung Hủ bắt chước giọng điệu dì Tần, dùng diễn xuất cấp bậc ảnh đế biểu diễn: “Lần trước đó dì đánh Tần Trình, vẫn là lúc nó hai tuổi. Anh tự nói một chút xem, anh sinh con trai kiểu gì thế, không nghe lời như vậy. Làm mẹ đánh mông con trai thì làm sao, nó mới năm tuổi, đã không cho em đánh mông nó, vậy có quá đáng không?”

Tần Trình: “…”

“Có điều khiến cho em cảm thấy thú vị chính là, trước khi đi, chú Tần vẫn luôn không nói lời nào đột nhiên nói mấy câu với em. Chú nói là, con chú liên tục gọi vài cuộc điện thoại cho chú, chú đều ngắt, không nhận. Hiện tại cháu về, con chú khẳng định sẽ nói là chú rất xấu, cháu phải cẩn thận ông ta, về sau đừng gặp riêng ổng nữa.” Nói đến đây, Dung Hủ dừng lại, nghiêm túc nhìn Tần Trình, nói: “Nhưng mà chú Tần vẫn đoán sai, anh há lại không hy vọng em gặp riêng ông ấy, anh rõ ràng bảo em đừng gặp ông ấy luôn, ha ha ha ha.”

Tần Trình: “…”

Vươn hai tay ra nhẹ nhàng ôm lấy người đàn ông, Dung Hủ cười tủm tỉm nói rằng: “Lần đầu tiên em thấy dáng vẻ anh ấu trĩ như vậy đấy… hưm, trên mạng không tính. Tần Trình, lại ấu trĩ cho em xem một lần đi có được không?”

Hơi hơi hạ mắt, Tần tiên sinh bình tĩnh nói rằng: “Em với ba mẹ anh liên thủ ức hiếp anh.”

Thiếu niên tuấn tú trấn định phản bác: “Theo lời dì Tần nói, em ăn hiếp anh là lẽ đương nhiên, anh ăn hiếp em là tội ác tày trời.”

Nhìn đôi mắt Dung Hủ trong suốt sáng ngời, Tần Trình thở dài: “Không cho em gặp ông ấy, là không muốn em bị ông ấy lừa. Mẹ anh bị ông ấy lừa nhiều năm như vậy, cứ tưởng ổng là người đàn ông tốt rất trung thực, trên thực tế ổng chính là con cáo già.”

Ở chung với chú Tần chỉ hơn một tiếng, nhưng có một số việc dì Tần nhìn không ra, bởi vì bà hãm sâu trong tình yêu, dáng vẻ chú Tần thế nào bà đều thích. Nhưng Dung Hủ lại nhìn ra được, tính cách Tần Trình, căn bản là di truyền từ cha mẹ của mình một cách hoàn mỹ: trong hiện thực là tính cách của chú Tần, lên trên mạng, chính là tính cách của dì Tần.

Dì Tần còn luôn nói: “Con dì không biết di truyền từ ai, lạnh như băng, một chút cũng không đáng yêu.”

Dì Tần nào biết được, con trai bà không phải không đáng yêu, mà là không đáng yêu cho bà xem. Tính cách lạnh như băng của con trai bà cũng không phải không di truyền từ ai, mà là di truyền từ chú Tần, chẳng qua chú Tần không lạnh như băng cho bà xem mà thôi.

Nhưng mà giờ phút này, Dung Hủ cũng không có hứng thú đi nhắc nhở dì Tần, cậu lại ôm chặt người đàn ông kia, lặp lại: “Ngẫu nhiên đáng yêu một lần cho em xem… được không, Tần Trình?”

Tần Trình: “…”

“Tần Trình ~ ”

Hồi lâu sau, Tần tiên sinh thở dài một tiếng, cúi đầu hôn hôn đôi môi mềm mại của người yêu nhà mình, sau đó ở bên tai cậu nhẹ nhàng nói rằng: “Tiểu Hủ… bảo bảo thích em.”

Giọng nói trầm thấp từ tính giống như tiếng đàn violoncel êm tai nhất thế giới, tấu vang bên tai Dung Hủ. Trái tim dường như bị hung hăng bắt lấy vào giờ phút này, sau một lúc lâu, Dung Hủ cười khẽ ngẩng đầu, hé miệng: “Em cũng thích anh.”

Hai nam chính mất tích cũng không có gây ra xôn xao bao lớn trong đoàn phim «Định luật 0», lão Hult đang bề bộn thảo luận với tổ đạo cụ về cảnh tiếp theo. Chờ đến khi Dung Hủ và Tần Trình sửa sang xong quần áo từ phòng nghỉ đi ra, cũng không lâu lắm, lại bắt đầu quay cảnh buổi tối.

Lão Hult và Tần Trình bắt đầu thảo luận một đoạn lời thoại, Dung Hủ thì ở lại phim trường dặm trang điểm. Cậu từ xa xa nhìn người đàn ông lạnh lùng thanh quý kia, nhìn hắn bình tĩnh thương lượng nội dung với lão Hult. Thật lâu sau, Dung Hủ cười khẽ một tiếng, thợ trang điểm kinh ngạc nhìn cậu, Dung Hủ lại lắc lắc đầu.

Kỳ thật câu nói sau cùng mà chú Tần nói với cậu, không phải những lời phun tào con trai đó. Người cha có tính cách lạnh nhạt hệt như con trai ấy chăm chú nhìn mình, kéo tay vợ, nói từng chữ một: “Chúng ta nhìn ra được, Dung Hủ, Tần Trình rất yêu cháu. Có lẽ nó không biết biểu đạt, nhưng mà mong cháu tin tưởng, nó là thật sự rất yêu rất yêu cháu.”

Hết chương 157.2

Tần Tranh Tranh: chương này, Dung Dung thật cưng chiều bảo bảo, mấy người có hâm mộ cũng hông được đâu ( o≖◡≖)

Dung Dung: em cũng cảm thấy, chương này em công khí mười phần #tác giả xác định không đổi công thụ hả?#

Advertisements

9 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [157.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s