Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [163.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


 

Chương một trăm sáu mươi ba (2)

Lễ công chiếu vẽ một dấu chấm tròn trong bầu không khí gei gei mờ ám này, đến cuối cùng, lão Hult còn lợi dụng sinh nhật Tần Trình làm đề tài, để nhân viên công tác đẩy lên một cái bánh ngọt. Tần Trình nhắm mắt lại bắt đầu cầu nguyện, thổi nến xong, lão Hult hỏi: “Tần, cậu ước cái gì vậy?”

Tần Trình cầm lấy micro, cong môi lên: “Muốn nghe nói thật hay nói dối?”

Lão Hult vui vẻ: “Cái này còn có nói thật nói dối hả?”

Khán giả hiện trường la lớn: “Nói dối nói dối nói dối nói dối!”

Tần Trình bình tĩnh nói: “Ước phòng bán vé «Định luật 0» trên mười tỷ.”

Lão Hult giận tím mặt: “Đây là nói dối hả?! Vậy nói thật là cái gì?”

Người đàn ông thong thả nâng mắt nhìn thiếu niên bên cạnh, thấp giọng cười nói: “Hy vọng bạn tốt Dung Hủ thân mến của tôi, mỗi ngày đều khát nước.”

“Khụ khụ khụ khụ khụ…” Dung Hủ đang nhu thuận cắt bánh ngọt, lần này thiếu chút nữa bị nước miếng sặc chết.

Đến đây, nghi thức khởi chiếu liền thật sự kết thúc. Tất cả nhân viên chủ chốt trở lại hậu trường, khán giả và phóng viên hiện trường cũng có thể nghỉ ngơi mười lăm phút, chờ đợi suất đầu tiên lúc 0h.

Sau khi rời đi sân khấu, Dung Hủ trực tiếp cho người đàn ông nào đó một đấm, tức giận không nhìn tới hắn. Ai ngờ người đàn ông kia lại không biết xấu hổ đi theo, hai người một đi ở phía trước, một theo ở phía sau, rất nhanh liền vào phòng nghỉ, Tần Trình thuận tay khóa cửa lại.

Sau khi cửa cạch một tiếng khóa lại, Dung Hủ đi về phía bình nước uống, mới vừa đi tới cạnh sofa, liền bị kéo cổ tay, một phen đè trên sofa.

Cũng không có một chút kinh ngạc, thiếu niên xinh đẹp khiêu khích nhìn người đàn ông đè ở trên người mình, cười như không cười hỏi: “Tần tiên sinh, hiện tại em quả thật khát nước, anh có thể tránh khỏi người em, để em đi uống một ngụm nước không?”

Tần Trình hạ mắt, tao nhã nhíu mày: “Thật sự là giống như uống nước hả?”

Dung Hủ mang bộ dạng không thèm để ý mà trả lời: “Hôn nhiều năm như vậy, còn có thể có cảm giác gì?”

Tần Trình: “Thật à?”

Dung Hủ nâng mắt lên, cố ý nói: “Thật, hôn anh hệt như hôn mu bàn tay của em vậy, căn bản không có hứm…”

Đôi môi cực nóng mãnh liệt áp xuống, phong tỏa lời thiếu niên sắp nói ra. Đôi môi ấy giống như Dung Hủ đã nói, có sự mềm mại và dịu dàng hoàn toàn không giống bề ngoài, trong khoảnh khắc hai môi kề sát, khoái cảm tê dại liền theo thần kinh truyền đến đại não.

Làm sao có thể giống như uống nước được?

Đây là người đàn ông cậu yêu, dù hôn một trăm lần, hôn cả đời, cũng sẽ sa vào trong đó, không thể tự kiềm chế.

Đầu lưỡi linh hoạt nhanh chóng cạy mở kẽ răng thiếu niên, nụ hôn này không lướt qua liền ngừng giống như trên sân khấu, Tần Trình dùng sức mút vào nước bọt ngọt ngào trong miệng người yêu, dùng đầu lưỡi thô ráp thô bạo liếm liếm khoang miệng vốn mẫn cảm của thiếu niên. Loại cảm giác hôn môi người yêu vốn đã điên cuồng, hiện giờ trong phòng nghỉ còn có thể nghe được âm thanh nhân viên công tác bên ngoài đi lại, càng thêm một loại khoái cảm yêu đương vụng trộm, chỉ hôn môi thôi, đã khiến cả người Dung Hủ nóng lên, phía dưới cũng có chút cứng lên.

Nhưng mà chỉ có mười lăm phút nghỉ ngơi, chuyện duy nhất Tần Trình có thể làm chính là đè thiếu niên nghĩ một đường nói một nẻo đó ở trên sofa tùy ý hôn môi, nhiều nhất là thừa dịp đối phương không tỉnh táo vói tay vào trong quần áo kiểm tra, chấm mút, không thể tiến thêm một bước.

Chờ lúc La Thiến đến gõ cửa nói hai người chuẩn bị đi ra ngoài, nụ hôn này rốt cuộc mới chấm dứt.

Khóe mắt Dung Hủ rưng rưng, từng ngụm từng ngụm mà thở dốc. Thật vất vả bình phục hô hấp, cậu liền dịu dàng nện một đấm trên gương mặt anh tuấn kia, rõ ràng là đang tức giận chỉ trích, nhưng cùng với tiếng thở dốc, lại hấp dẫn đến lạ: “Hôn cái gì mà hôn… tốt rồi, hiện tại giải quyết như thế nào?”

Tần Trình nặng nề hít một hơi, kéo tay Dung Hủ đặt trên một bộ phận nào đó của mình, cũng hết sức tủi thân nói rằng: “Anh cũng vậy.”

Dung Hủ trực tiếp phủi tay: “Em mặc kệ anh, anh giải quyết của anh, em giải quyết của em.”

Chỉ còn lại có mấy phút đồng hồ, thế nào cũng không có khả năng chân chính giải quyết.

Dục vọng của Dung Hủ ở phương diện này chung quy vẫn nhạt hơn một chút, cậu hít sâu mấy lần, chậm rãi tỉnh táo lại, thật sự nghẹn xúc động trở về. Còn trạng thái của người đàn ông nào đó thì lại không tốt lắm, tận đến khi đoàn phim quay về rạp hát, hắn ngồi ở chỗ của mình, vị trí nào đó vẫn còn chưa hoàn toàn xẹp xuống.

May mắn hôm nay Tần Trình mặc áo khoác dài, có thể hơi che khuất một ít, nếu không tuyệt đối sẽ bị phát hiện.

Nhưng mà chờ khi phim mở màn, người đàn ông không biết xấu hổ đó lại lặng lẽ kéo tay thiếu niên nhà mình, muốn ấn lên chỗ nào đó, nhưng Dung Hủ trực tiếp liếc xéo hắn một cái, cười lạnh nói: “Phía sau đều là phóng viên, còn lộn xộn, em không để ý việc đổi vị trí với Lance đâu.”

Tần Trình: “…”

Hiện tại ngồi bên trái Dung Hủ chính là Tần Trình, phía bên phải là lão Hult, mà bên phải lão Hult lại là Clemens. Nếu Dung Hủ đổi vị trí với lão Hult, tương đương là ngồi ở bên cạnh Clemens. Cái này có thể nhịn được sao?!

Không biết làm sao, đành thu cái tay heo về, mắt Tần Trình trấn định nhìn phía trước, ánh mắt bình tĩnh, mặc cho ai cũng nhìn không ra cổ quái giấu bên dưới áo khoác. Tận đến khi quảng cáo của vài nhà đầu tư chiếu xong, rốt cuộc Tần Trình mới triệt để tỉnh táo lại, hắn vô cùng tủi thân vươn tay quào lòng bàn tay Dung Hủ, đáp lại hắn chính là thiếu niên hồn nhiên ngây thơ tươi cười: “Cử động nữa, đổi vị trí ^_^ ”

Tần Trình: “…”

Bảo bảo tủi thân! Bảo bảo… bảo bảo nói với ai giờ!!!

Những việc phát sinh ở hàng ghế đầu, cũng không có bị bất cứ ai phát hiện. Lễ công chiếu đã chấm dứt, bất luận là phóng viên truyền thông hay nhà phê bình điện ảnh chuyên nghiệp, hoặc là đồng nghiệp trong nghề, khán giả may mắn, hiện tại càng chú ý tới nội dung «Định luật 0» hơn.

Cung Tử Kiện cũng cất lại cameras, bắt đầu thành thành thật thật chuẩn bị xem phim.

Nói thật, đối với phóng viên bọn họ mà nói, tham gia lễ công chiếu phim chủ yếu là để lấy tin tức, chứ không phải xem phim. Tạp chí bọn họ đều có nhà phê bình điện ảnh chuyên môn đăng bài, đánh giá về phim căn bản không cần phóng viên viết, thứ bọn họ phải viết chỉ là tin tức phát sinh trên lễ công chiếu.

Cung Tử Kiện tương đối vừa lòng với lễ công chiếu hôm nay, hắn chụp được không ít ảnh tốt, thậm chí đã nghĩ xong là ngày mai phải đăng tiêu đề gì rồi, còn về phần «Định luật 0», hắn chỉ tùy tiện xem thôi. Bản thân hắn đã không phải là người thích xem phim, bởi vì yêu cầu công việc mà xem không ít phim, nhưng đa phần là lúc ngồi ở rạp chiếu phim hắn đều mơ màng đi vào giấc ngủ.

Trước đó «Định luật 0» đã công bố ba đoạn trailer, từ góc độ của trailer để xem, dường như đây là một bộ phim tình yêu khoác áo ngoài là khoa học viễn tưởng. Phần lớn đàn ông vẫn thích xem phim hành động nhiệt huyết, Cung Tử Kiện không ôm chờ mong gì với «Định luật 0», có lẽ đây là một bộ phim hay, nhưng bộ phim này khẳng định không thích hợp với hắn.

Suy nghĩ này bị phủ nhận toàn bộ ngay khi hình ảnh phim vừa mới sáng lên.

Từng tòa lầu mấy trăm tầng cao ngất trong mây, từng chiếc xe bay vượt gió rẽ mây trên bầu trời với tốc độ ánh sáng, thế giới này to lớn hùng vĩ, trong trời đêm bạt ngàn phi thuyền loại nhỏ không đếm xuể, đèn đuốc thành thị nối thành một vầng sáng rực rỡ, khi màn hình lướt qua thành phố ấy, từng hình ảnh chân thật đến độ gần như hiện thực, khiến mỗi một khán giả đều run da đầu, theo phản xạ hít ngược một hơi.

«Định luật 0» dùng kỹ thuật quay phim mới nhất và đặc hiệu chế tác đứng đầu, không cần đeo kính mắt 3D dư thừa của vài chục năm trước, chỉ dựa vào mắt trần, ngồi ở trên chỗ ngồi đặc biệt chế tác, lại nghe âm thanh truyền ra từ trong amply cao cấp, khán giả liền cảm thấy mình triệt để tiến vào không gian phim, rong chơi trong thế giới tương lai thần kỳ mà lại ảo diệu đó.

Ở trên thế giới đó, phố lớn ngõ nhỏ, nơi nơi đều có thể nhìn thấy người máy. Có người máy thuộc loại cấp thấp, vỏ ngoài màu trắng, động tác hơi cứng ngắc, lập tức có thể phân biệt chúng với nhân loại bình thường; nhưng có người máy lại giống nhân loại như đúc, thậm chí khi trên màn hình lớn đột nhiên có một mỹ nữ tách khuôn mặt ra hai bên, lộ ra máy móc bên trong, hiệu quả hình ảnh kích thích kia khiến trong rạp chiếu phim vang lên một trận kinh hô.

Thân là một người đàn ông, đương nhiên Cung Tử Kiện cũng thích loại bối cảnh khoa học viễn tưởng này. Từ lúc phim vừa mở màn, Lance Hult liền dùng kỹ xảo chân thật đến đáng sợ bày thế giới ra trước mặt khán giả, tiếp theo nội dung phim phát triển, nhân vật chính Sở Văn rốt cuộc lên sân khấu.

Loại thủ pháp phim từ cái lớn đến cái nhỏ thế này, có thể làm cho người xem càng hòa mình vào, lại còn sinh ra hiểu biết nhất định với toàn bộ thế giới.

Khuôn mặt Tần Trình khá là thích hợp với màn hình lớn, là một gương mặt điện ảnh. Trước kia hắn chưa bao giờ đóng hình tượng nhà khoa học lạnh băng này, nhưng mà khi hắn mặc áo khoác trắng, đứng trong phòng thí nghiệm trên không trung giảng giải điểm quan trọng cho trợ thủ của mình, hệt như một nhà khoa học lạnh lùng vô tình sống sờ sờ.

Rất nhanh liền có khán giả phát hiện, trong thế giới «Định luật 0», tình cảm nhân loại dường như cũng rất nhạt. Trợ thủ làm sai một vài bước, thiếu chút nữa dẫn đến thất bại, Sở Văn mặt không đổi sắc sa thải trợ thủ kia, nhưng trợ thủ cũng không có lộ ra biểu tình đau khổ buồn bã cỡ nào, chỉ thu dọn đồ đạc liền trở về.

Cô ta thật sự không đau lòng ư? Tuyệt đối không phải.

Trước khi rời khỏi phòng thí nghiệm, trợ thủ tóc vàng ấy vẻ mặt bình tĩnh nói với một đồng nghiệp rằng: “Giờ tớ cũng không biết nên làm gì đây, Lewis, hiện tại công việc rất khó tìm, lại không thể đi cầu xin giáo sư Sở, tớ cảm thấy sắp khóc rồi.”

Ngoài miệng nói là muốn khóc, nhưng thực chất, trên mặt nữ trợ thủ đó lại ngay cả một chút mất mát cũng không có.

Tình huống này nhanh chóng bị khán giả ở đây phát hiện, Cung Tử Kiện cũng lấy làm lạ mà quan sát thêm vài lần. Nếu là vì diễn viên đóng vai nữ trợ thủ diễn xuất quá kém, diễn cảnh khóc tựa như không khóc, vậy căn bản không có khả năng. Lance Hult yêu cầu diễn viên cực cao, nếu một cảnh không ổn, ông có thể cho NG một trăm lần.

Hơn nữa không thích hợp không chỉ là nữ trợ thủ đó, tình cảm của những nhân loại khác cũng vô cùng bình thản. Ngoài miệng nói “Luci à cậu đi rồi, tớ rất đau lòng, tớ nhất định sẽ giúp cậu cầu xin giáo sư Sở”, nhưng trên mặt lại không có ý cười cũng không có mất mát, ngay cả giọng nói cũng không có phập phồng quá lớn, chỉ thực lãnh tĩnh nói cho xong.

Trái lại là vài người máy cấp cao làm việc trong phòng thí nghiệm, khi bọn họ chào hỏi nghiên cứu viên, sẽ lộ ra tươi cười lễ phép ôn hòa, lúc làm sai cũng sẽ mang vẻ mặt áy náy xin lỗi.

Tình huống như vậy khiến các khán giả xem suất chiếu đầu tiên trên toàn thế giới đều không tự chủ được mà nghĩ: so với nghiên cứu viên, những người máy kia mới càng như là nhân loại chân chính.

Mở màn câu chuyện chính là miêu tả bối cảnh toàn bộ thế giới, phim mở màn năm phút đồng hồ, khán giả đều đắm chìm trong kỹ thuật hiệu ứng kỳ diệu tốt đẹp, đồng thời lại có khán giả tự hỏi: có lẽ bộ phim muốn kể về thế giới tương lai thiếu hụt tình người?

Mà trong hơn hai mươi ngàn rạp chiếu phim trên toàn cầu, fan Dung Hủ thì càng quan tâm: “Rốt cuộc chừng nào Dung Dung ra sân vậy…”

Dung Hủ lên sân khấu, bất ngờ khiến người ta không kịp đề phòng.

Sở Văn nhìn thấy một cái quảng cáo, nói công ty đối thủ của hắn đã chế tạo ra người máy tình yêu. Trên quảng cáo kia, hình ảnh cả trăm cả ngàn người máy tình yêu lướt qua, mặt Dung Hủ xuất hiện tuyệt đối không vượt quá 0.5 giây, lại vẫn có fan Dung kích động bắt lấy tay bạn mình: “Dung Dung! Dung Dung! Vừa rồi là Dung Dung!!!”

Nội dung phim phát triển vô cùng thông thuận, Sở Văn không tin người máy có thể có được tình cảm của nhân loại, chọn ra một người máy mua về xem như vật thí nghiệm. Vào khoảnh khắc mở thùng ra, giống như mỗi một người xem đã nghĩ, thiếu niên tinh xảo xinh đẹp đứng trong quầng sáng, rụt rè nhìn người đàn ông trước mặt.

Lần đầu tiên gặp mặt, Sở Văn nhìn quét người máy từ trên xuống dưới, dường như đang kiểm tra có chỗ nào xảy ra vấn đề hay không, mà Thất thì vẫn luôn cẩn thận nhìn người đàn ông đối diện, mỗi khi tầm mắt giao nhau, cậu đều dùng tốc độ nhanh nhất dời đi.

Khán giả ngừng thở, ôm vô hạn chờ mong với lần đầu gặp gỡ của hai nam nhân vật chính. Nhưng không ai ngờ rằng, sau khi Sở Văn kiểm tra xong, nhìn Thất, câu đầu tiên liền nói: “Ngươi biết hôn môi không?”

Đi thẳng vào vấn đề, không chút nào uyển chuyển, tiếp đó dưới vẻ mặt kinh ngạc của khán giả, phim mới vừa mở màn được có tám phút, hai nam chính liền trực tiếp hôn nhau.

Khán giả: “!!!”

Tê sướng… cái cảm giác tê sướng này!!!

Cầu xin đạo diễn yêu bọn tui thêm lần nữa đi!!!

Nửa đoạn đầu của phim, chính là câu chuyện một người máy nhỏ ngây thơ yêu chủ nhân của mình như thế nào. Có lẽ nhân vật trong phim sẽ tự hỏi rằng “người máy làm sao có thể có được tình cảm”, nhưng đối với khán giả, bọn họ đứng ở góc thị giác thứ ba, tự nhiên biết tình cảm ấy nhất định là thật, Thất thật sự yêu Sở Văn.

Vì thế đối với khán giả mà nói, thứ mà bọn họ xem chính là câu chuyện hai người yêu nhau. Nhìn thấy người máy nhỏ rõ ràng đã gần hết điện, lại không nói một chữ, nhu thuận ngồi ở một góc phòng thí nghiệm, không chớp mắt nhìn người đàn ông; lại nhìn mỗi ngày sau khi Sở Văn đi ngủ, Thất liền mở to mắt, ngoan ngoãn nằm ở trong ngực hắn, nghiêm nghiêm túc túc nhìn hắn, nhìn cả buổi tối.

Người máy không cần ngủ, có lẽ đây là chuyện vui vẻ nhất của Thất, bởi vì thế có nghĩa là cậu có thể dùng mỗi một phút mỗi một giây của mình để nhìn người này.

Nhìn thấy hắn, giống như liền thấy được toàn thế giới.

Trong phim tự nhiên sẽ có một phần cảnh giường chiếu nhất định, mới đầu nhóm fan nhìn thấy cảnh giường chiếu, còn kích động đến nói năng lộn xộn. Nhưng càng về sau, theo nội dung phim phát triển, thứ bọn họ chờ mong đã không còn là cảnh giường chiếu, mà là người máy nhỏ ngây thơ đơn thuần kia.

Tần Trình chưa từng diễn loại nhân vật như Sở Văn, Dung Hủ cũng chưa từng diễn nhân vật như Thất.

Thất sạch sẽ hệt như một tờ giấy trắng, từ lúc sinh ra, sứ mạng duy nhất của cậu chính là yêu Sở Văn. Cậu yêu người đàn ông đó, nhưng cậu không biết nên biểu đạt như thế nào. Khi Sở Văn hôn cậu, cậu sẽ thẹn thùng đỏ mặt; khi Sở Văn muốn cậu chủ động đến hôn môi mình, cậu sẽ siết chặt ngón tay, sau đó nhanh nhẹn kiễng mủi chân, nhẹ nhàng hôn trên đôi môi ấy.

Trong đôi mắt như minh châu chỉ phản chiếu hai thứ, một là thế giới, một là Sở Văn.

Có lẽ đối với Thất, hai thứ này cũng không có bất cứ khác biệt gì: Sở Văn chính là toàn thế giới của cậu, thế giới của cậu chính là Sở Văn.

Loại tình yêu này gần như hèn mọn, nhưng lại không có bất cứ ai có tư cách chỉ trích, rằng vì sao cậu phải tự đặt mình trong bụi bậm như vậy, bởi vì nơi khắc chữ yêu của cậu trên cả bất cứ mệnh lệnh nào, biên soạn trong linh hồn.

Từ ban đầu yêu thích, càng về sau là lo lắng, lúc nhóm fan Dung xem được một nửa, đã cảm thấy trong lòng không quá thoải mái. Không phải họ đau lòng vì tại sao tiểu Thất lại yêu đến hèn mọn như vậy, mà là bỗng nhiên cảm thấy tình yêu như thế quá mức thiêu thân lao đầu vào lửa, chung quy sẽ không có kết cục tốt.

Quả nhiên, dù Sở Văn có tính tình lạnh nhạt thế nào nữa, cũng sẽ bị một người máy vô điều kiện yêu mình như thế làm cảm động. Bản thân hắn vốn đã thiếu tình yêu, cha mẹ chết sớm, từ nhỏ cô đơn lớn lên, quá mức ưu tú dẫn đến không có bạn bè, hiện giờ đột nhiên có một người máy yêu hắn yêu đến mức xem hắn như toàn thế giới xuất hiện, hắn như lẽ hiển nhiên mà sa vào trong đó.

Nhưng hiện giờ có một vấn đề đặt trước mắt Sở Văn và khán giả ——

Người máy thật sự có tình cảm sao?

Đối với Sở Văn mà nói, vấn đề này khiến hắn đau khổ tuyệt vọng, trực tiếp cưỡng chế người máy nhỏ không được xuất hiện trước mặt mình nữa. Mà đối với khán giả trong rạp chiếu phim, vốn dĩ bọn họ không để mắt đến vấn đề này, chỉ muốn thật vui vẻ xem phim một hồi, nhưng đối mặt loại tình huống đó, lại không thể không tự hỏi.

Sở Văn yêu Thất, là thật sự yêu phát ra từ nội tâm. Vậy Thất yêu Sở Văn, có phải chỉ là đang đơn thuần chấp hành mệnh lệnh hay không?

… Người máy thật sự biết cái gì là yêu sao?

Trên màn hình, khi nhà khoa học lạnh nhạt nói ra cái câu “về sau đừng xuất hiện ở trước mặt tôi nữa”, người máy vốn đang nghiêm túc nhìn hắn, chăm chú nhìn hắn lập tức sửng sốt, trong ánh mắt sáng ngời lóe ra tia sáng kỳ quái. Người máy nhỏ hé hé môi, lại khép lại, cuối cùng khi mở miệng, nói ra chỉ là một chữ: “Được.”

Hết chương 163.2

Advertisements

4 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [163.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s