Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [163.3]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm sáu mươi ba (3)

Sở Văn thật sự nói được thì làm được, rõ ràng một ngày trước mới biết được mình động lòng, một ngày sau liền nói ra lời vô tình. Hắn thật sự không cho phép Thất nhìn mình thêm một cái, hắn cũng tuyệt đối không nhìn tới Thất, thật giống như trong căn nhà này chỉ có một người, cho tới bây giờ chưa từng xuất hiện người máy tình yêu gì đó.

Nhưng mà, làm sao có thể thật sự không xuất hiện?

Sáng sớm khi Sở Văn ra ngoài, bên cạnh là áo khoác đã ủi xong cất kỹ; buổi tối khi về nhà, trên bàn đặt đồ ăn tùy thời giữ nhiệt. Thư phòng tối hôm trước bởi vì đọc sách mà bày bừa lung tung, ngày hôm sau tiến vào đã sạch sẽ như mới; quần áo trong rổ đồ dơ để ở trong phòng tắm, buổi sáng dậy đã gấp xong đặt ở trên bàn.

Trong thời gian mười phút phim, thật sự không xuất hiện bóng dáng Dung Hủ nữa. Khán giả nhìn không thấy cậu, nhưng cậu vẫn luôn ở đó, trong tách trà nóng mà Sở Văn nhìn thấy lúc đi vào phòng bếp, trong cái chăn mà Sở Văn làm việc quá muộn thức dậy phát hiện trên người.

Rốt cuộc, khi khán giả nhìn thấy người máy kia chân tay khẽ khàng đi đến trước cửa phòng ngủ của Sở Văn, động tác cực nhẹ ngồi xuống, rất nhiều fan nữ đều nhịn không được mím chặt môi. Fan Dung càng là vừa tức vừa khổ sở mà than thở: “Làm gì lại tốt với hắn như vậy, làm gì lại tốt với hắn như vậy!”

Người máy trong phim không nghe được lời khán giả nói, cậu chỉ nhẹ nhàng dán lỗ tai lên ván cửa, hai tay ôm đầu gối, ngồi lẳng lặng, tiếp đó liền cười vui vẻ.

Không cần nhìn thấy người kia, chỉ nghe âm thanh của hắn, như vậy đã đủ rồi.

Khán giả vừa tức vừa đau lòng, tức giận đến mức hận không thể tự vọt vào trong màn hình yêu người máy nhỏ ấy, lại thấy ngay sau đó, cửa bị kéo mạnh ra. Đối mặt cái người suy nghĩ hơn một trăm ngày, nhớ nhung hơn một trăm ngày, phản ứng đầu tiên của Thất thế mà lại là xin lỗi. Cậu liên tục xin lỗi, không ngừng nói không có lần sau, không ngừng lặp lại câu xin lỗi.

Sở Văn im lặng nhìn cậu, bỗng nhiên một tay ôm cậu vào trong ngực.

“… Thích tôi không?”

“Thích Văn, rất thích Văn.”

“Tốt… Như vậy là đủ rồi.”

Về thí nghiệm nghiên cứu nhằm vào công ty đối thủ, Sở Văn bắt đầu soạn báo cáo thí nghiệm cuối cùng. Hắn ngồi trong phòng thí nghiệm trống rỗng, nhóm trợ thủ đi lại bên cạnh vẫn là vẻ mặt lạnh như băng, người máy cao cấp đưa văn kiện cho hắn lại mặt mày tươi cười, để văn kiện lên trên bàn của hắn.

Đi vào phòng thí nghiệm này mười một năm, lần đầu tiên Sở Văn ngẩng đầu, nhìn về phía nữ người máy kia, hỏi: “Cô tên gì?”

Nữ người máy đột nhiên ngơ ngẩn, cô dường như thực khẩn trương nắm lấy góc áo, nhỏ giọng nói: “Tôi đánh số Z3127.”

Sở Văn gật gật đầu, không có nói thêm nữa.

Kế tiếp là một khoảng thời gian yêu đương vui vẻ, lần này Sở Văn thật sự bắt đầu cưng chiều người máy nhỏ. Có lẽ hắn không quá hiểu rõ yêu đương là thế nào, nhưng mà hắn lại thường thường hỏi: “Em muốn cái gì?” Thất chỉ lắc đầu: “Em không muốn gì hết.”

Rốt cuộc Thất muốn gì, Sở Văn không rõ, nhưng khán giả lại vô cùng rõ ràng.

[ Cậu ấy chỉ muốn có anh thôi đó! ]

Người đang yêu đương luôn mù quáng, khán giả hứng thú nồng đậm xem phim, tuy rằng bọn họ vẫn không rõ là Thất yêu Sở Văn đến tột cùng có phải chỉ là đang chấp hành mệnh lệnh hay không, nhưng hiện tại nội dung phim phát triển ngọt như vậy, nên cũng không cần suy nghĩ nhiều nữa, hai người ở bên nhau thì tốt rồi.

Suy nghĩ này vẫn luôn duy trì đến lúc phim sắp chấm dứt, tất cả mọi người mắt mở trừng trừng nhìn người máy nhỏ kia che ở trước người Sở Văn, lần lượt giúp hắn chắn đạn. Những viên đạn đó đương nhiên không thể giết chết Thất, nhưng cũng sẽ phá hư kết cấu máy móc của cậu, khiến cho cậu xuất hiện rất nhiều mã rối loạn, trong mắt cũng hiện ra con số kỳ quái.

Ai cũng biết, người máy không có khả năng tổn thương người, “người” này không giới hạn với bất luận một người nào cụ thể, mà là mỗi người trên toàn thế giới. Sát thủ kia căn bản không có một chút do dự, trực tiếp một cước đá Thất sang một bên, tiếp đó để súng lục ở trên trán Sở Văn.

Gã hoàn toàn không cần để ý đến người máy đó, bởi vì người máy đó không có khả năng tổn thương gã, đây là định luật một của người máy.

Khán giả trong rạp chiếu phim khẩn trương xem nội dung phát triển, bọn họ theo bản năng cảm thấy Sở Văn không thể nào chết, đây là nam nhân vật chính. Nhưng ở cái nơi hoang vắng không biết địa điểm thế này, rốt cuộc là ai có thể tới cứu Sở Văn?

Ngay lúc này, lại bỗng nghe —— pằng!

Một tiếng súng thật lớn quanh quẩn trong toàn bộ rạp chiếu phim.

Tiếng nhạc hoàn toàn biến mất, tiếng gió cũng hầu như không còn không thấy, tiếng súng kia đánh sâu vào bên tai mỗi một người xem, khiến cho trái tim họ run lên. Lại nhìn màn hình, chỉ thấy trên hình ảnh, một người máy cả người đều là lỗ thủng, đã xuất hiện mã rối loạn nâng tay phải lên, trong lòng bàn tay là nòng súng tối như mực.

Trên màn ảnh là thị giác của Sở Văn, sau khi Sở Văn ngất xỉu, người xem cũng không biết chuyện gì xảy ra. Trên màn hình giống như phủ kín một lớp nước, dường như có bóng người khập khiễng từ đàng xa đi lại đây, không ngừng đọc những ký tự kỳ quái. Chốc là “vấn”, chốc lát lại là “vân”, rất ít khi đọc thành “văn”.

Tiếp theo là đầu người nhúc nhích, trong loa, cảnh sát nói “nhanh đưa vào bệnh viện, chân và bả vai đều trúng một súng”, bác sĩ thì nói “đến phòng giải phẫu, nhanh đến phòng giải phẫu, đây là viên đạn D20 mới nhất, nhanh chóng giải phẫu lấy ra”.

Còn về giọng nói niệm chữ “văn” kia, đã sớm biến mất trong loa.

Trên phụ đề, cái chữ phát âm kỳ quái đó cũng không còn xuất hiện nữa.

Rốt cuộc, Sở Văn chậm rãi tỉnh lại. Hắn chỉ mê man hai ngày, phòng thí nghiệm đặc biệt phái người máy tới chăm sóc hắn, hắn mở mắt ra, nhìn thấy chính là nữ người máy đánh số Z3127 kia.

Z3127 vui mừng nhìn hắn, giúp hắn gọi bác sĩ. Sau khi kiểm tra cơ bản nhất kết thúc, yết hầu Sở Văn khàn khàn hỏi: “Thất đâu… em ấy ở nơi nào… Thất…”

Nữ người máy cười nói: “Giáo sư Sở, tôi không biết ai là Thất, là bạn ngài sao? Cần tôi giúp ngài liên hệ hắn không?”

Trên gương mặt luôn luôn gợn sóng không dao động bỗng nhiên phủ kín một tầng sợ hãi, Sở Văn mở to hai mắt, nhìn chằm chằm nữ người máy, không ngừng lặp lại: “Không có khả năng, em ấy không có khả năng rời khỏi tôi… Tôi ở nơi này, em ấy khẳng định cũng ở đây. Thất, Thất ở nơi nào, cô trả em ấy lại cho tôi… trả em ấy lại cho tôi!”

Nữ người máy hoang mang liên tục lắc đầu, căn bản không đưa ra được một đáp án.

Nhưng mà lúc này, Sở Văn đã gấp đến độ hai mắt đỏ bừng, từ lúc phim mở màn đến hiện tại, lần đầu tiên hắn xuất hiện dao động cảm xúc lớn như vậy: “Thất… trả cho tôi! Em ấy ở đâu, em ấy ở đâu!”

“Giáo sư Sở bây giờ ngài còn chưa thể đứng lên!”

“Thất, em ấy ở đâu! Rốt cuộc em ấy ở đâu!”

Người máy chữa bệnh nhanh chóng xông tới, tiêm một kim an thần cho Sở Văn.

Sáng hôm sau, Sở Văn vừa tỉnh dậy, trực tiếp bấm điện thoại cho thủ trưởng, hắn vừa mới mở miệng, đối phương đã lạnh nhạt trả lời: “Cậu nói người máy tình yêu mà cậu mua từ công ty Aster hả? Sở Văn, lần này cậu làm rất tốt, trong nhóm người máy tình yêu của Aster có một người máy giết người, trái với định luật một của hiệp hội người máy. Hiện giờ nhóm người máy đó đều đã bị thu về tiêu hủy, Aster cũng đã phá sản, cậu nghỉ ngơi xong liền nhanh chóng về công ty đi.”

Đầu kia điện thoại, Sở Văn thật lâu không trả lời.

Thủ trưởng vẫn lạnh nhạt nói cho hết: “Trên thực tế nếu có thể, tôi hy vọng cậu trở về công ty ngay bây giờ.”

“… Ai bị tiêu hủy?”

Giọng nói khàn khàn khó nghe đột nhiên vang lên, thủ trưởng ngồi ở trong phòng làm việc, giọng bình tĩnh nói rằng: “Nhóm người máy tình yêu của công ty Aster, đã bị tiêu hủy hết. Sở Văn, cậu làm rất tốt, công ty sẽ thưởng cho cậu.”

Hình ảnh đột nhiên chuyển đổi, liền thấy trong bệnh viện, nhà khoa học trẻ tuổi vừa mới đứng dậy từ trên giường trợn to hai mắt, đôi mắt long lên sòng sọc, hắn gắt gao nắm điện thoại, gân xanh trên trán nổi lên từng sợi từng sợi, rít ra từng chữ một từ trong kẽ răng: “Ai! Bị tiêu hủy!!!”

“Sở Văn, cậu làm sao vậy. Tôi không muốn lặp lại lần thứ tư, sáng hôm nay, nhóm người máy tình yêu đã bị đưa hết đến khu A135 tiêu hủy. Rốt cuộc cậu… alô? Alô?!”

Điện thoại bị ném bên cạnh giường bệnh, nhà khoa học luôn lạnh lùng dùng tốc độ nhanh nhất lao ra khỏi bệnh viện, một đường vọt tới khu thu hồi người máy A135.

Linh kiện máy móc che trời lấp đất bị tùy ý ném dưới đất, chồng chất thành một ngọn lại một ngọn núi nhỏ. Ở nơi này, một đám người máy cấp thấp mặt không đổi sắc tiêu hủy bạn mình, sau đó ném bọn họ vào mấy núi rác đó.

Sau khi nhìn thấy sáu ngọn núi rác rưởi, Sở Văn liền trực tiếp đi vào, ra sức đào bới.

Nhà khoa học có lợi hại hơn nữa cũng không có khả năng tìm được cái mà bản thân muốn từ trong ngàn vạn linh kiện điện tử, người đàn ông mặc quần áo bệnh nhân này lại giống như quên sạch những tri thức mình đã từng học, giống như tên ngốc cố gắng đào bới trong mấy ngọn núi.

Linh kiện rạch đứt tay hắn, hắn vẫn tìm. Tìm tròn ba ngày, ngọn núi rác đầu tiên mới đào được một nửa.

Nữ người máy đánh số Z3127 kia đã sớm tìm lại đây, xuất phát từ mệnh lệnh của Sở Văn, cô sẽ không ngăn cản Sở Văn, mà là cho hắn dịch dinh dưỡng, để hắn không đến mức ngã xuống. Cô cũng không hiểu rõ đến tột cùng Sở Văn đang làm gì, nhưng mà cô sẽ vĩnh viễn canh giữ ở đây, bởi vì chức trách hiện tại của cô chính là chăm sóc Sở Văn.

Tìm đến ngày thứ bảy, Sở Văn đã mệt đến tê liệt ngã xuống trên núi rác, không thể khống chế mà mê man đi. Nhưng vừa tỉnh lại, hắn lại dùng đôi tay trải rộng vết thương không ngừng đào bới, mở to mắt, cẩn thận tìm kiếm mỗi một linh kiện thật nhỏ.

Chuyện trong công ty hắn căn bản không quản, thủ trưởng lạnh như băng dùng sa thải để uy hiếp hắn cũng không để ý.

Từ đầu tới đuôi hắn đều không có khóc, chỉ mở to đôi mắt giống như điên cuồng, một khắc cũng không ngừng tìm kiếm.

Nhưng mà sao có thể tìm được? Dù tìm được, lại làm sao có thể khôi phục thành bộ dáng vốn có? Nói không chừng linh kiện đã sớm vỡ nát trong lúc tiêu hủy, ai cũng không thể trả người máy nhỏ của hắn về cho hắn.

Sau khi tìm xong ngọn núi linh kiện thứ nhất, đã qua nguyên một tháng. Sở Văn tha thân thể mỏi mệt đi tới núi linh kiện thứ hai, lúc này hắn vừa mới giơ tay lên cầm lấy mảnh linh kiện thứ nhất, liền bỗng nhiên nở nụ cười.

Làm sao có thể tìm được?

Hắn biết, sao có thể tìm được!

Mảnh linh kiện sắc bén rạch tay hắn trải khắp vết thương, máu tươi theo làn da chảy xuống. Tách, rơi xuống trong núi linh kiện vô cùng vô tận. Đột nhiên, lại nghe dưới lòng bàn chân truyền đến một trận động tĩnh, vẻ mặt Sở Văn dại ra cúi đầu, nhìn về phía màn hình con chip lớn bằng bàn tay bị máu tươi của mình lây dính.

Chỉ thấy màn hình con chip kia đang từng chút từng chút lóe ra ánh sáng, con chip ấy đã sớm bị gãy hết một nửa, giờ phút này tựa như bóng đèn bị chập mạch, ánh sáng trên màn hình lúc chớp lúc tắt.

Giọt máu nhẹ nhàng lơ lửng trên linh kiện, ánh sáng lấp lóe hồi lâu, sau đó, đột nhiên yên tĩnh lại. Từ phía dưới màn hình lóe lên một điểm sáng nhỏ màu đỏ, ngay sau đó lại là điểm sáng thứ hai phía trên bên trái, sau đó lại đi về bên trái, lại là điểm sáng nhỏ thứ ba…

Thật nhiều điểm sáng nhỏ kết nối lại, đường cong cứng đờ chậm rãi hiện lên.

Bắt đầu từ phía dưới cùng, vẽ một độ cong khó có thể phát hiện về phía bên trái, lại đi xuống ở góc bên phải, rồi tiếp tục nâng lên ở mé bên phải, cuối cùng đối xứng với hình bên trái, quay về với điểm mới bắt đầu.

Một trái tim màu đỏ, dịu dàng xuất hiện trên màn hình con chip dơ bẩn rách nát.

Trong rạp chiếu phim, giờ phút này đã lặng ngắt như tờ, mơ hồ có thể nghe được tiếng nức nở mỏng manh. Mà trên màn hình lớn, người đàn ông tái nhợt tuấn mỹ ấy lại thong thả ngồi xổm xuống, động tác dịu dàng cầm con chip đã vỡ một nửa kia lên.

Ngón tay hắn thật cẩn thận nâng con chip có khắc “seven” ở góc bên trái, chậm rãi ôm nó vào trong lòng, kề sát trái tim, chặt chẽ ôm lấy. Trên màn hình bị gãy một nửa, trái tim đỏ tươi vẫn đang yếu ớt lóe sáng, người đàn ông ôm nó lại giống như cái gì cũng không phát hiện, chỉ dịu dàng ôm nó, giống như đang ôm lấy người yêu duy nhất đời mình.

Môi hơi hơi rung động, trên mặt không có ý cười, cũng không có sụp đổ đến khóc lớn.

Ánh bình minh ấm áp dâng lên từ bầu trời phương đông, đại biểu cho sức sống bừng bừng, muốn đánh thức một ngày mới. Mà người đàn ông ấy thì đưa lưng về phía mặt trời, nấp ở trong bóng tối mà ánh nắng không chiếu rọi đến, lẳng lặng ôm người yêu của mình.

Hắn không gào khóc, cũng không có biểu hiện quá mức bi thương. Hắn nhẹ nhàng cười, gắt gao ôm lấy con chip, hệt như nỉ non dịu dàng nói: “Anh biết, em yêu anh. Anh biết chứ, em là thật sự… là thật sự yêu anh…”

Lời vừa nói xong, mắt nhắm lại, giây tiếp theo, nước mắt liền rơi xuống, rớt trên con chip cũ nát. Sẽ không còn có ai ôm hắn, dán mặt trong ngực hắn, trả lời hắn một câu “em yêu anh”, nhưng mà trên màn hình, trái tim đỏ rực vẫn tiếp tục lấp lóe, không biết mệt mỏi nói ra định luật 0 được biên soạn ở nơi sâu nhất của con chip.

Hết chương 163.3

Tần Tranh Tranh: Dung Dung, hôm nay em khát không?????

Dung Dung: một chút cũng không khát (┙>∧<)┙へ┻┻!!!

Advertisements

13 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [163.3]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s