Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [165.2] (Hoàn chính văn)

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương một trăm sáu mươi lăm (2)

Đôi mắt trong suốt hơi hơi rung động, Dung Hủ hé môi, dường như muốn nói gì đó, nhưng khi cậu muốn mở miệng, lại một chữ cũng nói không nên lời. Hai người cứ như vậy yên tĩnh đối diện nhau, ai cũng không nói chuyện trước, dường như vĩnh viễn không thể đánh vỡ yên lặng. Tận đến khi đột nhiên, trong loa truyền ra âm thanh vang dội ——

“Dung Hủ! «Định luật 0»!”

Dung Hủ phút chốc quay đầu nhìn về phía sân khấu, chỉ thấy giờ phút này Lưu lão đang đứng trên ấy, mỉm cười phất phất phong thư trong tay với cậu.

Trong hội trường, tiếng vỗ tay vang rền, họ chứng kiến người đầu tiên trên toàn cầu đạt cả ba giải thưởng tam kim sinh ra. Trên internet, nhóm fan đã sớm hưng phấn đến cuồng hoan, Dung Hủ lấy được giải ảnh đế Berlin, cậu lấy được giải ảnh đế Berlin! Người duy nhất trên toàn thế giới, cậu chân chính làm mới kỷ lục của giới giải trí!

Chờ Dung Hủ lấy lại tinh thần, cậu đã đứng ở trên đài, tiếp nhận cúp.

Tiếng vỗ tay dần dần bình ổn, phóng mắt nhìn quét bốn phía, Dung Hủ chậm rãi nắm chặt cúp trong tay, tầm mắt cậu bỗng nhiên đối diện người đàn ông ấy, nhưng mà ngay sau đó, dường như cậu không chịu nổi ánh mắt nóng bỏng đến thế, đột nhiên né tránh.

Tần Trình phút chốc sửng sốt, hắn mím chặt môi, nhắm hai mắt lại, bắt đầu lắng nghe cảm nghĩ nhận giải của người yêu nhà mình.

Mới đầu vẫn là lời cảm ơn khuôn sáo nhất, cảm ơn nhà đầu tư, người chế tác, nhân viên đoàn phim, cũng cảm ơn hắn. Sau đó, bắt đầu nói về nội hàm của «Định luật 0», bộ phim này muốn kêu gọi mọi người chú ý đến tình cảm, đừng bởi vì công nghệ cao mà dần dần xem nhẹ giao lưu ở nơi sâu nhất của lòng người.

Nói xong, Dung Hủ tạm dừng một chốc, cuối cùng chậm rãi nói tiếp: “Cuối cùng tôi còn muốn nói là, bất luận là trước kia hay là hiện tại, hoặc là tương lai, tôi vĩnh viễn muốn quay càng nhiều tác phẩm, thử càng nhiều nhân vật và cuộc đời. Điện ảnh, không nên dừng lại; tình cảm của nhân loại, cũng không nên bị lạnh lùng khóa kín…”

“Cám ơn!”

Trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt, ngón tay nắm chặt tay vịn ghế tức khắc buông ra, Tần Trình chậm rãi thở ra một hơi, mở hai mắt, nhìn về phía thiếu niên từ trên sân khấu đi xuống. Hắn nhìn Dung Hủ đi từng bước một đến bên cạnh mình, vươn ngón tay ra khều lòng bàn tay hắn, giọng điệu mang theo xin lỗi nhẹ nhàng vang lên: “Quá đột ngột… em chưa chuẩn bị tốt…”

Tần Trình dùng giọng nói khàn khàn dịu dàng nói: “Không sao, chờ lần sau vậy.”

Dung Hủ gật gật đầu: “Ưm…”

Lễ trao giải chính thức chấm dứt, cảnh đêm Berlin như huyễn như mộng, nhìn xa xa là cổng Brandenburg, ảnh đế tam kim mới lên chức ngẩng đầu hôn môi người yêu, dường như mang theo một chút bất đắc dĩ và áy náy.

Vụ đánh cược trên lễ trao giải giống như căn bản chưa từng phát sinh, Tần Trình cũng không biểu hiện ra quá nhiều thất vọng. Khi đạt tới đỉnh, hắn dịu dàng hôn nước mắt sinh lý tràn ra khóe mắt người yêu, cuối cùng ôm lấy Dung Hủ ngủ thật say, cọ ở bên tai cậu, cắn vành tai mềm mại, nhẹ giọng thở dài: “Cuối cùng cũng hiểu rõ, vì sao nói người đang yêu đều mù quáng. Tiểu Hủ… em làm thế nào, anh cũng đều vui vẻ, vĩnh viễn sẽ không tức giận với em, có được không?”

Trả lời hắn chính là Dung Hủ bởi vì vành tai bị cắn mà phát ra một tiếng than thở, tiếp đó cọ cọ trong ngực hắn.

Chân chính yêu một người, ngay từ đầu đã ở thế thất bại, trọn đời không thể xoay người.

Hai người ở bên nhau gần năm năm, vẫn luôn giấu trong bóng tối, chưa từng công bố tình cảm này với hậu thế. Dù mấy năm gần đây rất nhiều người đều hệt như trêu chọc nói một câu “nếu ngày nào đó Tần Trình và Dung Hủ kết hôn tôi cũng không bất ngờ”, nhưng suy nghĩ chân chính dưới đáy lòng họ, chỉ sợ là chưa từng cảm thấy hai người đang yêu nhau.

Tần Trình cũng hiểu rõ, hiện nay Dung Hủ còn nhỏ tuổi, đến nay cũng bất quá chỉ mới hai mươi bốn. Trước kia cậu ở giai đoạn phát triển rất lớn, cho nên chậm chạp không công khai tình yêu, hắn có thể hiểu được. Nhưng hiện tại, thiếu niên của hắn đã lấy được ba giải tam kim, thành tích này thậm chí còn hoàn toàn vượt qua hắn, nhưng mà đến cuối cùng… Dung Hủ vẫn không thể nào nói ra khỏi miệng.

Nhắm mắt lại hít một hơi thật sâu, Tần Trình ôm chặt người yêu trong ngực, không nghĩ nhiều nữa, chậm rãi ngủ.

Cả ba giải thường tam kim, oanh động toàn thế giới.

Toàn bộ sáu tháng cuối năm 2048, hoàn toàn thuộc về Dung Hủ.

Chuyến lưu diễn Lời Dung toàn cầu cũng bởi vì sự kiện tam kim lần này mà càng thêm lửa nóng, rất nhiều người qua đường sôi nổi chuyển fan với Dung Hủ, rất nhiều anti fan cũng đều ngậm miệng lại, thật sự không có biện pháp bôi đen diễn viên sáng tạo kỷ lục này nữa.

Sau khi nhận được giải ảnh đế Berlin, Dung Hủ lại đến Anh, Pháp, Italy… chỉ mỗi châu Âu thôi, trong một tháng, cậu đã mở bốn buổi concert.

Thời gian trôi qua rất nhanh, tháng tám, Dung Hủ đến Australia, chỉ tổ chức một concert. Bởi vì giữa tháng 8 cậu sẽ về Hoa Hạ, tuyên truyền cho phim điện ảnh mới sắp chiếu. Đến 10 tháng 9, bộ phim võ hiệp đó đúng hẹn lên sóng, phòng bán vé ngày đầu trực tiếp hơn 700 triệu, tiếng khen ngợi như nước.

Sau lễ khởi chiếu, tháng mười, Dung Hủ lại đến New York và Los Angeles ở Mỹ tổ chức concert. Tiếp đó quay về châu Á, mở concert Tokyo dành riêng cho Tokyo Nhật Bản.

Ngày 26 tháng 12, fan ca nhạc các nơi trên toàn cầu kích động chạy tới thành phố B Hoa Hạ. Bởi vì ngày hôm sau, chính là buổi biểu diễn cuối cùng trong đợt lưu diễn toàn cầu của Dung Hủ lần này.

Trong sân thể dục Hoa Hạ, tròn năm mươi ngàn tấm vé vào cửa, từ ngày bán đầu tiên đã sạch viu toàn bộ.

Đối với fan bình thường, bọn họ vô cùng lo lắng đây là lần cuối cùng Dung Dung nhà mình tổ chức concert, cho nên tuyệt đối không thể bỏ qua. Mà đối với fan CP Trình Dung, buổi biểu diễn này càng có ý nghĩa trọng đại với bọn họ ——

[ 27 tháng 12 là sinh nhật Tần thần! Đừng nói với tôi là trùng hợp, không nghe không nghe! Nhất định là Dung Dung cố ý lựa chọn ngày này, nhất định là vậy! ]

Ngày 27 tháng 12, buổi chiều 4 giờ, bởi vì nhân số tham gia thật sự rất nhiều, từ hiện tại các fan đã có thể vào sân.

Concert của Dung Hủ có chút không giống concert của những ca sĩ khác, concert của những ca sĩ khác cần fan tự mua đèn huỳnh quang và đồ tiếp ứng của bên tổ chức, nhưng Dung Hủ thì lại an bài nhân viên công tác trực tiếp đặt vật phẩm tiếp ứng của bên ban tổ chức trên mỗi ghế ngồi. Đó cũng không phải là do fanclub bỏ tiền ra mua, sau khi được các fan lớn xác nhận, ai cũng biết rằng mấy cái đó đều là Dung Hủ tự bỏ tiền túi mua.

Trong những concert trước đây, mấy vật phẩm tiếp ứng đó vẫn luôn có, rất nhiều fan bởi vì theo Dung Hủ đi tham gia mấy đợt tuần diễn toàn cầu, góp nhặt được không ít vật phẩm tiếp ứng.

Nhưng lúc này, sau khi rất nhiều fan đi đến chỗ ngồi, ngoại trừ vật phẩm tiếp ứng bình thường, còn phát hiện một cái túi nhỏ kỳ quái. Mở túi ra nhìn, liền thấy bên trong là một tấm card viết tay cùng với một cây đèn huỳnh quang hình ngôi sao.

“Ê, đây là cái gì? Không phải là đã có đèn huỳnh quang rồi sao, sao còn một cái nữa?”

“Ngôi sao này là màu hồng hả, đèn huỳnh quang tiếp ứng của Dung Dung không phải thường là màu bạc sao, sao lại còn có màu hồng?”

“Của cậu màu hồng hả? Sao của tớ là màu trắng.”

“Chữ viết trên tấm card này là của Dung Dung! Đây rốt cuộc là in hay là viết tay vậy?”

“Ôi đệt đệt đệt đệt đệt, nghề nghiệp của tôi chính là giám định chữ viết, chữ trên tấm card của tôi khẳng định không phải là in, là viết tay, hơn nữa cái này thật sự là chữ viết của Dung Dung!!!”

“Không thể nào? Cậu xem của tôi xem, card của tôi có phải Dung Dung viết tay không?”

Qua một phen nghiệm chứng, nhóm fan phát hiện, đám card đó đều là do Dung Hủ tự tay viết!

Toàn bộ sân thể dục Hoa Hạ, tổng cộng năm mươi ngàn chỗ ngồi, Dung Hủ tự tay viết năm mươi ngàn tấm card!

“Khi tôi nói xin các bạn giúp tôi một việc, hy vọng các bạn bật đèn huỳnh quang ngôi sao lên, vô cùng cám ơn các bạn. From Dung Hủ… Dung Dung nói vậy là có ý gì? Cậu ấy viết nhiều chữ như vậy, tay nhất định rất đau, mặc kệ, tôi khẳng định sẽ bật đèn.”

“Hẳn là Dung Dung muốn để lại một kỷ niệm vào buổi concert lưu diễn toàn cầu cuối cùng nhỉ? Nhưng cậu ấy cũng không cần cố ý tự mình viết tay chứ! Năm mươi ngàn tấm, làm mị đau lòng chết đi được, mị tình nguyện không cần card Dung Dung viết tay, cũng không muốn cậu ấy vất vả như vậy.”

Concert còn chưa bắt đầu, chuyện viết tay năm mươi ngàn tấm card đã lên hot search ngày đó. Fan ở các quốc gia trên toàn cầu biết được tin tức này, không ai hâm mộ các fan nhận được tấm card viết tay, ngược lại mỗi người đều đau lòng không thôi, thậm chí có fan còn tỏ vẻ mình bật khóc luôn rồi.

[ Làm gì phải cực khổ như vậy chứ! Anh vừa đóng phim vừa ca hát, còn phải tập luyện cho concert. Anh viết nhiều chữ như vậy, không đau tay sao! Vì sao không tốt với chính mình một chút! Bọn em không cần anh viết, chỉ cần anh nói một tiếng, anh bảo bọn em bật đèn bọn em sẽ bật đèn mà!!! ]

Có nhiều đau lòng hơn nữa thì sau khi concert chính thức bắt đầu, toàn bộ đều hóa thành cảm động.

Bởi vì sự kiện năm mươi ngàn tấm card viết tay lần này, độ chú ý của buổi concert lấy tốc độ mắt thường có thể thấy mà điên cuồng gia tăng. Rất nhiều fan vốn dĩ cũng không định xem trực tiếp concert, nhưng mà vì năm mươi ngàn tấm card viết tay đó, bọn họ sôi nổi mở video trực tiếp ra, theo dõi.

Chỉ mỗi Hoa Hạ, đã có hơn sáu mươi triệu người xem trực tiếp.

Nước Mỹ, có hơn hai mươi lăm triệu người xem trực tiếp

Nhật Bản, mười triệu người xem trực tiếp.

Anh, chín triệu người xem trực tiếp.

Pháp…

Australia…

Ngoại trừ năm mươi ngàn khán giả hiện trường ngồi ở trong sân vận động, số fan chú ý buổi concert này vượt qua một trăm triệu!

Hiệu quả vũ điệu lóa mắt, hiệu ứng đèn nhạc hoa lệ, nam thần của họ không nhảy nhót được vũ đạo ngầu lòi kịch liệt như rất nhiều ca sĩ khác, nhưng mà khi cậu dùng giọng hát nhu hòa hát ra ca từ quen thuộc, khán giả toàn trường đều nắm chặt tấm card của mình, cắn răng, hai mắt rưng rưng hát theo.

Bài hát thứ nhất là «Lời Dung», tiếp theo là «Tầng mây màu đen», «The moonlight»…

Bài hát của Dung Hủ cũng không nhiều, nhưng mỗi một bài đều là ca khúc hit, giai điệu tuyệt đẹp, dịu dàng động lòng người. Các fan giống như không biết mỏi mệt, luôn giơ cao đèn huỳnh quang, múa may theo tiết tấu âm nhạc.

Trên concert của Dung Hủ, cho phép mang theo bảng đèn, nhưng mà phải giơ bảng đèn trên lối đi nhỏ, nếu không thì sẽ cản tầm mắt người phía sau. Giờ phút này, cả trăm fan đứng giữa lối đi nhỏ, dường như họ định đứng như vậy tận vài tiếng, còn luôn giơ bảng đèn nặng nề. Nhưng mà họ cũng không cảm thấy mệt, khi so sánh với vài tiếng giơ bảng của họ, Dung Dung viết năm mươi ngàn tấm card, đó mới là thật sự mệt mỏi.

Trong lúc đó, Dung Hủ cũng mấy lần làm hoạt động tương tác với fan. Cho phép fan chọn bài, cậu sẽ trực tiếp biểu diễn.

Thực tế thì mở concert là một chuyện rất mệt mỏi, đến cuối cùng Dung Hủ ngồi trên sân khấu, chân loạng choạng, cười cười đỡ cái tai nghe. Mái tóc đen dùng sáp chải gọn, vuốt ra phía sau bên phải, lộ ra vầng trán xinh đẹp no đủ. Cậu vui vẻ cười, trong mắt có ánh sao lóe ra, cả mồ hôi trên trán cũng lộ ra vầng sáng rực rỡ dưới ánh đèn.

Lúc này, concert đã tiến hành hơn hai giờ, sắp đến kết thúc. Nhưng mà khán giả hiện trường lại không có ai cảm thấy mệt mỏi, ngược lại càng thêm hưng phấn. Số lượng người xem trực tiếp cũng không hề giảm bớt, mà vẫn ổn định gia tăng.

Thiếu niên được toàn thế giới cưng chiều ấy ngồi ở trên sân khấu, nghiêm nghiêm túc túc quét mắt toàn trường, cuối cùng cậu đỡ micro, dùng giọng hơi khàn khàn nhẹ cười nói: “Sắp kết thúc rồi. Nhưng nói thật, tôi thật sự còn muốn ở với các bạn thêm chốc lát, trò chuyện thêm với các bạn…”

“Dung Dung!!!”

“Lần này tổ chức concert, tôi rất vui, từ một năm trước đã bắt đầu chuẩn bị cho đợt lưu diễn này, hiện tại rốt cuộc cũng đến lúc kết thúc. Cảm ơn các bạn tới thành phố B nhìn tôi, nghe tôi hát, về sau nếu có cơ hội, tôi vẫn muốn hát cho các bạn nghe nữa.”

“Bọn em muốn nghe!!! Dung Dung!!!”

Một giọt mồ hôi chảy xuôi xuống, trên màn hình lớn, giọt mồ hôi ấy làm ướt rèm mi mong manh của thiếu niên. Dung Hủ đưa tay lau đi mồ hôi, cậu ngửa ra sau dùng hai tay chống trên sân khấu, tiếp tục nói rằng: “Tôi ra mắt năm 43, đến hiện tại, đã gần sáu năm. Mỗi một ngày, tôi đều có rất nhiều lời muốn nói với các bạn, những lời này tôi không biết nên nói như thế nào, cũng không tìm được cơ hội nói với các bạn, ở nơi này tôi chỉ có thể đem ngàn lời vạn ngữ hội tụ thành một câu —— ”

“Tôi rất cảm kích, có các bạn, các bạn ở nơi đây.”

Có không ít khán giả hiện trường đều gào khóc, thậm chí có người khàn cả giọng hô tên Dung Hủ, âm thanh kia giữa sân vận động năm mươi ngàn người vẫn có thể nghe rõ mồn một, từ đó có thể thấy họ dùng hết toàn lực hô to cỡ nào.

Mà các fan ngồi trước máy tính xem trực tiếp, không ít người cũng đã ươn ướt hốc mắt, che miệng lại khóc.

Thích người này, thật sự là chuyện tốt đẹp nhất trên thế giới.

Cậu ấy cố gắng quay phim, cậu ấy nghiêm túc ca hát, cậu ấy chưa bao giờ nói lời dư thừa vô nghĩa, chỉ dùng tác phẩm tốt nhất trả lời cho fan.

Lúc ở sân bay đón máy bay, rạng sáng sáu giờ, cậu ấy sẽ không nói mình mệt mỏi, mà sẽ hỏi: “Các bạn ăn cơm chưa?”

Lúc tham ban đoàn phim, cậu ấy sẽ không nói mình có bao nhiêu vất vả, mà sẽ nghiêm túc nói với fan: “Cảm ơn các bạn đến đây gặp tôi.”

Thích một người như vậy, cả đời cũng sẽ không quên.

Có lẽ người này không được tất cả mọi người trên thế giới thích, nhưng đối với họ mà nói, người này là người họ yêu nhất.

Nói xong câu đó, hốc mắt Dung Hủ cũng đã có chút ướt át. Cậu mím chặt môi, vươn tay che khuất hai mắt mình, giống như làm vậy là có thể khiến fan không nhìn thấy nước mắt của cậu. Nhưng mà hành động như vậy lại làm cho fan hiện trường càng thêm nhiệt liệt hô tên cậu, âm thanh dần dần hội tụ thành biển rộng, tiếng hô từng tầng từng tầng đánh vào mây xanh, toàn thế giới đều có thể nghe được cái tên đó——

“Dung Hủ! Dung Hủ! Dung Hủ!”

Sau khi một tay chùi hết nước mắt, Dung Hủ dùng một tay chống đất, động tác nhanh nhẹn đứng lên. Hai mắt cậu ửng đỏ, cười nói: “Tuy rằng tôi không thể nói chuyện với mỗi một người, nhưng mà tôi có thể trò chuyện với vài fan, ở nơi này, giao lưu với các bạn. Hiện tại thợ chỉnh đèn sẽ tắt hết đèn toàn trường, sau đó hắn sẽ ngẫu nhiên dùng ánh đèn chiếu vào một người, tôi muốn mời fan được chiếu đi lên sân khấu, cùng tôi hát xong ca khúc cuối cùng, ca khúc «Thất dực».”

“A a a a a a a a Dung Dung!!!”

Ánh đèn tức khắc tắt lịm, nhóm fan kích động vạn phần quơ đèn huỳnh quang trong tay, chờ mong mình được chọn trúng. Rốt cuộc, ánh đèn bỗng nhiên dừng lại, năm mươi ngàn người sôi nổi nhìn theo hướng ánh đèn. Chỉ thấy một fan mặc đồ gấu trúc đang đứng trên lối đi giữa hàng ghế đầu, giơ cao một tấm bảng đèn.

Dường như cũng thật không ngờ mình được chọn trúng, bạn fan may mắn đó lập tức sửng sốt, một chút đáp lại cũng không có.

Dung Hủ khẽ cười nói: “Mời bạn fan ấy lên sân khấu.”

Dưới sự giúp đỡ của bảo vệ, bạn fan mặc đồ gấu trúc liền được mời lên sân khấu. Năm mươi ngàn khán giả hiện trường cùng với hơn trăm triệu fan xem trực tiếp đều hâm mộ ghen tỵ cắn chặt chăn, còn Dung Hủ thì cười gật gật đầu với bảo vệ, tiếp đó nhờ nhân viên công tác đưa một cái micro cho cô bạn gấu trúc.

Cô bạn gấu trúc vẫn luôn lặng thinh không nói gì.

Dung Hủ nhẹ nhàng cười, mắt phượng xinh đẹp cong thành hình trăng rằm. Rất nhiều khán giả đều kinh ngạc nhỏ giọng nghị luận: [ tôi luôn cảm thấy Dung Dung rất vui vẻ, hình như cậu ấy thật sự rất vui đó, lần đầu tiên thấy cậu ấy cười vui vẻ như vậy… ]

Cô bạn gấu trúc không mở miệng, nhưng mà Dung Hủ vẫn muốn giao lưu với fan may mắn. Cậu cầm micro, nghiêm nghiêm túc túc nhìn bạn gấu trúc, thật lâu sau, xoay người, lại nhìn về hướng năm mươi ngàn khán giả dưới đài: “Có lẽ các bạn vẫn luôn không rõ, vì sao tôi phải viết tay năm mươi ngàn tấm card đó.”

Các fan vừa nghe lời này, lập tức trăm miệng một lời hỏi: “Vì ~ sao!”

Dung Hủ đầu tiên là cười cười, cuối cùng nói ra một đáp án ngoài dự đoán: “Bởi vì tôi rất áy náy.”

Dưới sân khấu nhất thời nổi lên tiếng rối loạn, tất cả mọi người đều không rõ ý của Dung Hủ.

Mà nơi bị ánh đèn chiếu rọi, thiếu niên tiếp tục nói: “Concert của tôi, hẳn chỉ nên tổ chức vì các bạn. Nhưng mà từ một năm trước người đại diện nói cho tôi biết rằng muốn giúp tôi mở đợt lưu diễn toàn cầu, tôi đã nghĩ đến một kế hoạch, cũng là từ khi đó, tôi bắt đầu viết card, viết đã hơn một năm, rốt cuộc viết xong.”

“Tôi không nên dùng concert để làm chuyện này, nhưng mà tôi thật sự rất muốn nhờ các bạn giúp đỡ tôi, giúp tôi làm chuyện này. Cho nên tôi tự viết tay tấm card, là muốn nói với các bạn một tiếng xin lỗi, mong các bạn tha thứ tôi dùng việc công cho việc riêng.”

Những lời này nói xong, nhóm fan càng không hiểu ra sao.

Nhưng mà trên sân khấu, Dung Hủ lại dần dần thu lại nụ cười, cậu trịnh trọng nhìn năm mươi ngàn fan dưới đài, khom lưng thật mạnh: “Hiện tại, tôi muốn xin các bạn giúp tôi một việc.”

『 Khi tôi nói “xin các bạn giúp tôi một việc”, xin mở đèn lên. 』

Vừa dứt lời, đa số các fan đều chưa hoàn hồn lại. Sau khi có người đầu tiên mở đèn huỳnh quang ngôi sao lên, còn cao giọng hô “nhanh bật đèn, nhanh bật đèn”, tất cả các fan mới như chợt tỉnh từ trong mộng. Bất luận lần này Dung Dung muốn làm gì, bọn họ đều sẽ hỗ trợ, bởi vì cậu ấy xứng đáng.

Đèn huỳnh quang hồng nhạt sáng lên, đèn huỳnh quang màu trắng sáng lên.

Đèn ở các chỗ ngồi chỉ có hai loại này, màu trắng là nền, màu hồng là chữ.

Khi một khán giả cuối cùng cũng nhanh chóng mở đèn huỳnh quang lên, tất cả các fan trên toàn thế nhìn dòng chữ hiện lên trên màn hình, mở to hai mắt không dám tin, mắt không hề chớp nhìn chằm chằm. Các fan xem trực tiếp đã sắp điên cuồng, mà những fan tạo ra chữ ở hiện trường lại đều đỏ bừng mắt, che miệng lại khóc to.

Trong số đó, có người chỉ là thuần fan, chưa từng nghĩ tới việc ủng hộ nam thần nhà mình phát triển quan hệ khác. Có người là fan CP chính tông, thường xuyên ăn đường. Nhưng hiện tại, phản ứng của họ chỉ có một: giơ cao cao ngôi sao trong tay, dùng sức hô lên câu nói kia ——

『 Tần Trình, em yêu anh 』

『 Chúng ta kết hôn đi 』

Tiếng hoan hô và tiếng khóc quanh quẩn thật lâu trên bầu trời sân vận động Hoa Hạ, các fan xem trực tiếp trên toàn cầu cũng che miệng lại, hoàn toàn không thốt ra được tâm tình phức tạp của mình giờ phút này.

Dung Hủ đứng giữa đại dương hồng nhạt, nghiêm túc nhìn chăm chú, vẫn không hề xoay người. Nhóm fan không rõ vì sao bây giờ nam thần nhà mình đột nhiên công bố tình yêu, tuyên bố come out, nhưng chuyện duy nhất họ có thể làm chính là giơ cao đèn huỳnh quang, giúp cậu việc này.

Tiếng gió từ bên tai gào thét mà qua.

Tiếng hoan hô của các fan hiện trường truyền vào tai.

Dung Hủ đưa lưng về phía người ở đằng sau, nắm chặt ngón tay, không dám quay đầu lại nhìn một cái.

Bỗng nhiên! Cậu nghe được hiện trường vang lên một trận tiếng kinh hô, cậu theo bản năng quay đầu lại, ai ngờ vừa mới xoay người qua, đã bị người ôm cổ, nụ hôn cực nóng lập tức phong tỏa lời tiếp theo.

Con ngươi trong suốt trợn to, nhưng chậm rãi, cậu nhắm hai mắt lại, ôm lấy cổ người đó, nhiệt tình hôn trả.

Trong dòng chữ cầu hôn của năm mươi ngàn fan toàn trường, trong từng dòng chữ chúc phúc của hơn trăm triệu fan toàn cầu.

Tần Trình nóng bỏng hôn thiếu niên mình yêu tha thiết, mà thiếu niên cũng ngửa đầu đáp lại tình yêu nóng rực như lửa của hắn.

Em vì buổi cầu hôn này, mà chuẩn bị một năm.

Anh bảo em công khai trên lễ trao giải, vậy niềm vui bất ngờ em cố ý chuẩn bị cho sinh nhật anh thì phải làm thế nào?

Hết thảy nguyên nhân, lúc này đều đã rõ ràng.

Yêu người này, là quyết định tuyệt vời nhất đời này của Tần Trình.

Vào buổi chiều ngày ấy, khi hắn nhìn thấy thiếu niên đó từ trong ánh nắng chiều nâng bước tiến đến, trái tim kịch liệt nhảy lên đã cho ra đáp án tốt nhất.

Chưa bao giờ cảm ơn vận mệnh đến thế, cảm ơn vận mệnh, khiến anh nhất kiến chung tình với em.

[ HOÀN CHÍNH VĂN ]

Advertisements

48 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [165.2] (Hoàn chính văn)

      1. Không muốn tí nào huhu 😭 Không được gặo nữ thần quả cam đáng yêu nữa không được nhìn Dung Dung nữa huhu 😭
        Tui đi ăn bám 2 vị ảnh đế bên kia vậy 😭😭

        Liked by 1 person

  1. Chẳng hiểu sao mỗi lần tưởng tượng cảnh Tần bảo mặc đồ Gấu trúc giơ bảng đèn trong các buỗi diễn của Dung Dung là tui vừa buồn cười vừa muốn khóc. Yêu một người nhưng ko thể công khai, ko thể cùng nhao dưới ánh mặt trời, đến cả ủng hộ sự nghiệp của ng ấy cũng chỉ có thể lén lén lút lút, tui cứ nghĩ tới cái mặt than của anh ấy giấu trong bộ đồ gấu, quơ quơ bảng đèn nhưng ko nói câu nào là lại thấy vừa thương vừa tội. Rốt cục phải yêu người đó như thế nào, may mà người anh yêu cũng vô cùng xứng đáng với tình yêu đó, ko có bi thương, chỉ có ngọt ngào. Chúc mừng Trình Dung, phải chia tay họ tui thiệt ko nỡ chút nào.

    Liked by 6 people

  2. Cuối cùg cũg phải chia tay Tiểu Hủ và bảo bảo . Ta theo 2 ng này từg chương lun áh . Phải chuẩn bị chia tay , ta thấy bùn làm sao áh . Truyện này khiến ta lúc bùn lúc vui . Truyện ta thík nhất lun áh 🙁🙁🙁🙁 ko mún chút nào .

    Liked by 2 people

  3. Thật sự k hiểu sao đọc đến đoạn Dung Dung tỏ tình tôi lại xúc động đến như thế, bởi vì tôi cũng theo đuổi idol nên đọc chương cuối cảm giác như kiểu mình cũng là 1 trong số 50000 fan ở concert vậy.
    Truyện rất hay, cảm ơn bạn đã edit☺️

    Liked by 3 people

  4. Xem một mạch đến chương cuối ❤️ Cảm ơn bạn chủ nhà đã edit một bộ hay dễ thương như thế này 😊 chỉ thắc mắc một cái là mấy chương trc nói sinh nhật của quả cam cô nương là tháng 10 mà sao h thành 12 nhỉ :))) mà sn em Dung cũng là 18/4 cơ mà nhỉ :))))

    Số lượt thích

  5. Huhu chúc mừng cô chính văn hoàn, thực sự thích cô từ các bộ truyện trước mà cô edit rồi nhưng độ 2 năm nay trở đi t mới hoạt động trên wordpress để comment cho cô. Mong cô sẽ tiếp tục đào hố và hoàn thêm nhiều bộ nữa nhé. thả tym

    Liked by 1 person

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s