Posted in Phi chức nghiệp bán tiên

Phi chức nghiệp bán tiên [7]

Chương 7: Đạo sĩ đầu tiên

Tạ Linh Nhai là thật lòng kêu Hạ Tôn dắt bạn đến ăn hạt dưa uống trà, gần đây hắn mới nhập một ít lá trà, bày vài cái bàn ở sân trước, cho người ta nghỉ ngơi, cũng có thể kêu trà và hạt dưa, vừa ăn vừa nói chuyện phiếm.

Aizz, không có người nào dâng hương, chỉ có thể kiếm chút tiền lời vậy thôi.

Mặc dù có chút cạn lời, nhưng Hạ Tôn nghĩ, cái này cũng thực sự là dễ hơn so với việc kêu người ta đến thắp hương, quyết định lúc về sẽ đổi phương thức đề cử.

Bởi vì cuộc sống trong đạo quan tương đối túng quẫn, từ lúc lên đại học Tạ Linh Nhai đã không xin tiền trong nhà nữa rồi, hiện tại lại càng không thể nhờ ba hắn trợ giúp phí sinh hoạt. Lúc trước còn thảm hại hơn, bây giờ có thể thường thường ăn thịt vẫn là nhờ bán hạt dưa gia tăng thu nhập.

Tạ Linh Nhai nghĩ nghĩ, đơn giản tận dụng mảnh đất trống ở sân sau, trồng chút rau dưa, có thể tiết kiệm một chút là một chút, tiền của chú Hạ Tôn cho hắn còn phải giữ lại.

Trước đây lúc mảnh đất này chưa bỏ hoang, chính là do Vương Vũ Tập chăm sóc, có rau có dưa, Tạ Linh Nhai từng làm việc giúp, ít nhiều biết một chút.

Lúc ở sân trước không có chuyện gì làm, Tạ Linh Nhai liền ra sân sau trồng rau, an ủi mình rằng gian khổ mộc mạc mới là tác phong tốt.

Bận rộn đến một nửa, có một bà dì lại đây kêu hắn: “Tiểu Tạ, tiểu Tạ mau tới đây, đồng nghiệp của con đến.”

Đồng nghiệp? Mình nào có đồng nghiệp?

Tạ Linh Nhai không hiểu ra sao, hắn đang tưới nước, thả bình nước xuống lau lau tay, đi ra ngoài nhìn, sân trước có một đạo sĩ mặc đạo bào, cỡ hơn ba mươi tuổi, ngoài miệng có hai chòm râu mép nhỏ, trên cằm còn có vài sợi râu, thưa thớt trống trơ, tóc tai ghim thành một búi trên đỉnh đầu, trong tay xách cái túi.

Đạo sĩ Râu Mép nhìn Tạ Linh Nhai đi ra với bà dì, đi tới trước mặt mình, còn chưa hoàn hồn, nghi ngờ nói: “Chào cậu, tôi muốn tìm quan chủ nơi này.”

“Trong quan tạm thời không có quan chủ, đạo trưởng có chuyện gì nói với tôi là được.” Tạ Linh Nhai quan sát trên dưới đạo sĩ kia một chút, luôn cảm thấy râu mép của hắn ta quá hèn mọn.

Đạo sĩ Râu Mép vội vàng nói: “Quấy rầy, tôi muốn quải đan ở chỗ này.”

Chỉ cần là đạo sĩ, đến nơi khác có thể xin ở nhờ trong đạo quan địa phương, cái này kêu là quải đan. Quy củ từ xưa tới nay khác nhau, ở xã hội hiện đại thì đạo sĩ có chứng nhận đạo sĩ chính quy, có thể dùng chứng nhận để ăn ở miễn phí tại đạo quan ba ngày, nếu muốn ở tiếp, thì phải nộp tiền cho đạo quan.

Tạ Linh Nhai cũng biết quy củ này, nhưng đây là lần đầu tiên gặp phải, sân sau cũng có dư phòng, chỉ là không có thu dọn thôi, hắn rất khách khí nói: “Vậy đạo trưởng đi cất hành lý với tôi trước đi, tôi dọn phòng đã.”

“Cảm ơn, cảm ơn cậu em.” Đạo sĩ Râu Mép cảm ơn một phen.

Tạ Linh Nhai vừa đi vừa thuận miệng hỏi: “Tôi không có ý gì khác, có điều ở bản địa chúng tôi, Thái Hòa quan nổi tiếng hơn, sao anh không đến Thái Hòa quan quải đan?”

Không chỉ nổi tiếng hơn một chút, đến đó dừng chân thì hoàn cảnh khẳng định cũng tốt hơn.

Đạo sĩ Râu Mép ấp úng nói: “Cái này… Thái Hòa quan hẻo lánh quá…”

Tạ Linh Nhai sinh lòng khả nghi, lại nhìn đạo sĩ Râu Mép thêm hai cái, bỗng nhiên đứng lại nói: “Có lầm không, điều kiện đạo quan chúng tôi kém như vậy, mà anh còn lừa ăn lừa uống à?”

Hắn vén áo đạo sĩ Râu Mép lên, góc trong vạt áo rõ ràng có mấy chữ mơ hồ, có thể nhìn ra là “Khu ngắm cảnh Long hồ”, lúc đi lại như ẩn như hiện.

—— Khu ngắm cảnh Long Hồ là một điểm du lịch của thành phố Nữu Dương, trong đó không có đạo quan, chỉ có một phố chợ giả cổ, nhân viên trong đó đều mặc đồ cổ trang, cũng có mấy diễn viên như thư sinh, ăn mày, thầy tướng số ở đầu đường để tăng cảm giác chân thực.

Trước đó Tạ Linh Nhai đã cảm thấy vải áo của hắn ta quá tệ, hiện tại nghĩ ra… đồ diễn xuất đương nhiên chất lượng kém rồi!

“Không có không có, cậu hiểu lầm!” Đạo sĩ Râu Mép không biết nên đè vạt áo của mình trước, hay là lấy giấy chứng nhận ra trước, “Tôi là đạo sĩ thật, chỉ là tôi đi làm ở đó thôi!”

Tạ Linh Nhai: “???”

Cái quỷ gì, đạo sĩ thật mà còn đi làm ở khu ngắm cảnh Long Hồ?

Tạ Linh Nhai nghi ngờ kiểm tra chứng nhận đạo sĩ của đạo sĩ Râu Mép một lần, kết quả lại là thật, “Chuyện quỷ gì vậy, anh cũng có phải diễn viên đâu.”

Đạo sĩ Râu Mép ủ rũ cúi đầu nói: “Nhưng mà tôi nghèo.”

Tạ Linh Nhai: “…”

Tạ Linh Nhai: “Thật hay giả, anh có thể nghèo đến đâu? Ngay cả nơi ở cũng không có?”

Đạo sĩ Râu Mép ngẩng đầu lên, kể một câu chuyện rất bi thương.

Hắn ta tên Trương Đạo Đình, chỉ khác tên người sáng lập Thiên Sư đạo trong truyền thuyết là Trương Đạo Lăng có một chữ, thế nhưng vận mệnh lại khác nhau một trời một vực.

Hắn ta không cha không mẹ, năm mười tám tuổi xuất gia, còn chưa tới một năm, hương khói đạo quan đã càng ngày càng ít, cơm cũng ăn không nổi, hắn bị khách khí mời ra ngoài, tự tìm đường ra.

Vạn vạn không ngờ, ở đạo quan mà cũng có thể bị giảm biên chế.

Tám năm kế tiếp, Râu Mép đi rất nhiều nơi, nhưng phàm là đạo quan hắn ta chính thức nhậm chức, thông thường đều bởi vì các loại nguyên nhân mà suy yếu, cơm cũng ăn không nổi.

Năm ngoái Râu Mép lưu lạc đến thành phố Nữu Dương, lần này hắn ta không đến đạo quan, mà là dứt khoát chạy đến khu phong cảnh làm. Bởi vì hắn có ưu thế hơn những diễn viên kia, thuộc một chút thần chú kinh điển của đạo gia, thuận lợi được nhận. Mỗi ngày ngồi ở khu phong cảnh, chụp ảnh chung với du khách là được, đơn vị bao ăn bao ở.

Có điều tiệc vui chóng tàn, mấy ngày trước bởi vì hắn ngủ trong giờ làm việc, bị du khách trách cứ, đúng lúc gặp lãnh đạo thị sát, liền bị đuổi việc.

Kỳ thực Râu Mép đã đến Thái Hòa quan rồi, quải đan ở đó ba ngày, còn lại một ngày, bởi vì không có tiền nộp phí ăn ngủ, nên đi ra, sau đó liền thấy Bão Dương quan.

Tạ Linh Nhai nghe xong câu chuyện xui xẻo ấy, vẻ mặt khó mà tin nổi: “Mười tám tuổi anh xuất gia, lăn lộn tám năm, cho nên bây giờ anh chỉ mới hai mươi sáu hả??”

Nhưng mà dáng vẻ hệt như ba mươi sáu á!

Râu Mép: “……”

Râu Mép sờ sờ râu mép của mình, lúng túng nói: “Đây là khu ngắm cảnh yêu cầu… không phải, cậu bắt trọng điểm hơi sai sai nhỉ?”

Tạ Linh Nhai ngượng ngùng nói: “Sao anh xui xẻo quá vậy?”

“Tôi cũng muốn biết lắm, sư phụ tôi nói với tôi, mạng của tôi quá suy, nói không chừng cha mẹ cũng là bị tôi khắc nên vứt tôi.” Râu Mép nói, “chuyện đó, cậu em, tôi ở nơi này mấy ngày được không? Tôi sẽ đi tìm việc làm khác.”

Tạ Linh Nhai tò mò nói: “Tìm việc làm khác, anh không tính đến đạo quan sao?”

Râu Mép: “Tôi vẫn không nên hại người ta…”

Tạ Linh Nhai vừa nghĩ tới cảnh ngộ của hắn ta, cũng đủ xui xẻo, lại cảm thấy có chút không đúng, “Chờ đã, đơn vị các anh bao ăn bao ở, vậy anh không tiết kiệm được một chút tiền nào sao? Ngay cả phí quải đan cũng không đóng nổi?”

Ở trong đạo quan, đã rẻ hơn ở khách sạn hoặc là thuê nhà rồi.

“Ồ…” Râu Mép vò đầu nói, “Lương của tôi cơ bản đều quyên cho viện mồ côi rồi, bản thân tôi từ nhỏ không cha không mẹ, biết có bao nhiêu khó khăn.”

Tạ Linh Nhai sững sờ.

Hắn nhìn kỹ Râu Mép, phát hiện chòm râu người này tuy rằng hèn mọn, thế nhưng ánh mắt đoan chính, mũi thẳng mà cao, đuôi mày cũng hướng xuống, là tướng mạo thành khẩn đáng tin cậy.

Râu Mép quay đầu nói: “Các cậu còn trồng rau hả, ây, tôi giúp cậu tưới nước nha.”

Vẻ mặt Tạ Linh Nhai phức tạp nhìn hắn ta, “Đạo trưởng Râu, thật ra đạo quan chúng tôi hiện giờ một đạo sĩ cũng không có, nếu anh không ngại, có thể ở lại.”

Râu Mép: “… Tôi họ Trương.”

Tạ Linh Nhai: “…”

Tạ Linh Nhai: “Xin lỗi nhớ lộn. Chuyện đó, điều kiện chỗ chúng tôi không hề tốt đẹp gì, nếu như anh bằng lòng, bao ăn bao ở tiền thuê tám trăm một tháng, làm pháp sự tính khác, được chứ?”

Tiền thuê chẳng khác nào là lương căn bản của đạo sĩ, không tính các đạo quan lớn hương khói cực kỳ tốt, đạo quan bình thường kỳ thực tiền thuê đều là từ mấy trăm, đến một hai ngàn. Đi ra ngoài làm pháp sự, thì sẽ tính riêng, giống như trích phần trăm.

Bão Dương quan bây giờ còn nghèo, nghèo đến độ Tạ Linh Nhai còn phải tự mình trồng ruộng tiết kiệm tiền, thế nhưng tiền của chú Hạ Tôn trước đó vẫn còn lại chút, có thể chống đỡ một quãng thời gian. Hắn dám bỏ ra số tiền này, cũng là bởi vì một đạo quan nhất định phải có đạo sĩ, thuộc về loại nhất định phải đầu tư.

Còn về những vấn đề khác…

Râu Mép: “Tôi xui xẻo, cậu không sợ sao?”

“Không sợ. Có một cao nhân đã từng nói với tôi, tôi có số làm thần tiên, có thể dắt bay người bên cạnh.” Tạ Linh Nhai thờ ơ nói, “Tôi cảm thấy anh không xui tới mức có thể khắc tôi đâu.”

Râu Mép: “…”

Mà nói thật, nếu không phải Râu Mép xui như thế, có lẽ hắn còn không mướn nổi đạo sĩ đâu. Người hướng về chỗ cao, Râu Mép vẫn có chứng nhận đạo sĩ, cái này nhất định phải truyền độ tám năm mới có thể xin được.

Tạ Linh Nhai đã không sợ, thì Râu Mép còn có cái gì để sợ, hắn ta liền nói ngay: “Vậy sau này mong cậu chỉ điểm nhiều!”

Tạ Linh Nhai và Râu Mép cùng thu dọn phòng xong, hắn đi nấu bát mì cho Râu Mép, lúc bưng mì từ phòng bếp đi ra, liền thấy Râu Mép đang tưới nước cho đất trồng rau, thật sự chủ động làm việc.

“Tới ăn đi.” Tạ Linh Nhai kêu một tiếng.

Râu Mép đứng dậy thả bình nước xuống, vừa nhấc mặt liền khiến Tạ Linh Nhai giật mình, “Anh là ai đó?”

Râu Mép… không thể gọi là Râu Mép nữa, Trương Đạo Đình sờ mặt, “Tôi cạo râu rồi, không nhận ra hả?”

“Hiện giờ tôi tin anh thật sự hai mươi sáu tuổi.” Nửa ngày Tạ Linh Nhai mới nói ra câu này.

Khóe miệng Trương Đạo Đình giật giật.

Sau khi hắn ta cạo sạch sẽ chòm râu mép hèn mọn kia, khí chất cả người đều có sự tăng vọt, nhẹ nhàng khoan khoái đẹp trai.

—— Nhưng cũng vì vậy mà có thể thấy được đến tột cùng hắn ta xui bao nhiêu, như Tạ Linh Nhai vì đẹp đẽ mà được người ta yêu thích, mấy cô chú ở sân trước đều thích tìm hắn tán gẫu, trước đây đi làm thêm luôn được khách hàng cho tiền boa.

Tạ Linh Nhai vốn còn nghĩ, tên này có lịch sử đen lúc làm việc ở khu ngắm cảnh, phải làm sao để giải quyết thích đáng. Hiện giờ nhìn, vầy mà còn có thể bị nhận ra mới lạ!

Trương Đạo Đình vừa ào ào ăn mì, vừa tranh thủ trả lời vấn đề của Tạ Linh Nhai.

Làm đạo sĩ có giấy, còn lăn lộn trong các đạo quan sáu, bảy năm, hắn ta đã thuộc các kinh điển và quy phạm đạo giáo, cũng theo sư phụ, tiên sinh học qua một ít trình tự làm pháp sự, nhưng lại chưa từng tự chủ trì.

Tạ Linh Nhai: “Biết vẽ bùa không?”

Trương Đạo Đình thấp thỏm nói: “Không biết.”

Bởi vì từng lưu lạc qua vài đạo quan, nên hắn ta cũng đã bái không dưới ba tiên sinh, hoặc là làm việc vặt cho người ta, nhưng bởi vì ở không lâu, cho nên học rất hỗn tạp, lại không tinh thông. Phù văn quá nhiều mà lại phức tạp, hắn ta không hiểu lắm.

Những năm này hắn ta lăn lộn khắp các đạo quan, thêm vào mệnh xui của mình, sâu sắc cảm thấy có một số việc khoa học không giải thích được, càng tiếp xúc lại càng cảm khái bác đại tinh thâm.

Tạ Linh Nhai không có ý gì khác, thuận miệng nói: “Không sao, tôi biết.”

Trương Đạo Đình: “…”

“Đúng rồi, lại đây cho tôi sờ một chút.” Tạ Linh Nhai nói.

Hắn dự định sờ sờ căn cốt Trương Đạo Đình, mệnh người này không ra sao, thế nhưng nhân phẩm không tệ, nếu như không quá ngốc, làm đồ đệ của cậu hắn có lẽ hơi kém chút, nhưng vẫn có thể xem tình huống mà dạy chút bản lĩnh khác, dù sao thì hiện tại hắn ta cũng đã là một thành viên Bão Dương quan.

“???” Trương Đạo Đình khó khăn nuốt xuống một ngụm mì, yếu ớt nói, “Tại sao…”

“Tùy tiện sờ thôi.” Tạ Linh Nhai thuận miệng nói, tạm thời chưa nói về việc khảo sát. Có điều sờ Trương Đạo Đình cũng thật sự là dễ dàng hơn sờ Thi Trường Huyền, hiện tại Trương Đạo Đình đã là người của Bão Dương quan bọn họ rồi.

Trương Đạo Đình nơm nớp lo sợ gật đầu: “Ồ.”

Tạ Linh Nhai sờ xong, đại khái trong lòng cũng đã nắm chắc, liền bàn giao cho hắn ta: “Đợi sau tôi kể cho anh nghe về lịch sử Bão Dương quan, với các hạng mục cần chú ý.”

Đương nhiên càng quan trọng hơn là, thương lượng làm sao mời chào tín đồ.

Nhóm khách quen của Bão Dương quan đều phát hiện, nơi này đột nhiên có thêm một đạo sĩ. Có điều việc này cũng bình thường, một đạo quan không có đạo sĩ mới kỳ quái, cũng không biết lúc trước đạo sĩ của Bão Dương quan đi đâu, hiện giờ rốt cuộc đã xuất hiện.

Tiểu đạo sĩ này cũng rất trẻ, mặt mũi rất được, sau khi tiểu Tạ giới thiệu xong liền chào hỏi mọi người, tự giới thiệu mình tên Trương Đạo Đình.

Ở nơi này, phần lớn là trà khách múc nước, hoặc là cư dân xung quanh lại đây nói chuyện phiếm, bọn họ nhìn thấy Trương Đạo Đình còn trẻ, cũng cảm thấy rất hứng thú hỏi xem cuộc sống của đạo sĩ là thế nào.

Trương Đạo Đình nói một chút về việc học tập bình thường hằng ngày, xong liền dẫn đề tài lên Bão Dương quan.

Nói tới Bão Dương quan, mọi người cũng không khỏi nói: “Bão Dương quan hình như là cũng khá lâu năm rồi, thế nhưng tôi ở thành phố Nữu Dương lâu như vậy, cũng không biết nó cụ thể có lai lịch gì.”

Trương Đạo Đình không khỏi cười cười, nói rằng: “Đạo quan chúng tôi bắt đầu xây vào đời Minh, một lần bị hủy bởi chiến loạn, vào đời Thanh từng xây lại một lần. Ở trong quan, cung phụng chủ thần là Thái Ất lôi thần Ứng Hóa thiên tôn Vương Linh Quan.”

“Vương Linh Quan? Là thần nào vậy, không phải các cậu cung phụng Tam Thanh sao?” Có người hỏi.

Trương Đạo Đình giải thích một phen về chủ thần của đạo quan, phổ cập khoa học về Vương Linh Quan.

Có người ngay thẳng nói: “Nói thật thì, chưa từng nghe qua.”

Thuòng thì trong mắt người không theo đạo, đạo quan đều cung phụng thần tiên lợi hại, có tiếng, đều là kiểu như Chân Vũ đại đế, Lữ Đồng Tân, còn Vương Linh Quan này, nói là hộ pháp đại thần, lại chưa từng nghe danh. Hơn nữa Trương Đạo Đình nói rằng các cửa đạo quan đều cung phụng Vương Linh Quan, nghe như là chỉ trông cửa mà thôi.

Nói đến Bão Dương quan hương khói quạnh quẽ, cũng không thể không có liên quan đến việc họ cung phụng tổ sư Vương Linh Quan, cả vùng Thước Sơn rất hiếm miếu Linh Quan. Thời buổi này, mọi người bái thần đều bái người có tiếng tăm lớn.

“Vương Linh Quan chính là hộ pháp đại thần của Đạo môn, trừ tà trấn ác, nói như vậy có lẽ các vị không hình dung ra, tôi cho một ví dụ nhé.” Trương Đạo Đình nói.

“Hẳn là các vị đều biết «Tây Du ký» nhỉ, lúc Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung, ai cũng không ngăn được, đánh tới Lăng Tiêu điện, chính là Vương Linh Quan ra tay ngăn cản hắn, hai người đánh nhau thắng bại không phân. Tuy rằng Tây Du ký là tiểu thuyết, nhưng vì sao tác giả lại đặt ra là Vương Linh Quan đánh ngang tay với Tôn Ngộ Không? Chính là bởi vì trong đạo giáo, Vương Linh Quan quả thật là một vị thần tiên có sức chiến đấu cực cao!”

Trong «Tây Du ký», Vương Linh Quan chỉ lộ mặt một lần, mọi người không có ấn tượng gì, thế nhưng căn cứ vào lời Trương Đạo Đình nói mà đi thăm dò chứng minh, lại đúng là như thế, làm người ta có loại cảm giác bỗng nhiên tỉnh ngộ.

Họ không biết Vương Linh Quan, thế nhưng câu chuyện Tôn Ngộ Không đại náo thiên cung tất cả mọi người đều biết, lập tức có hình dung cụ thể.

Không ngờ Vương Linh Quan lợi hại như vậy, sức chiến đấu đứng hàng đầu trong toàn bộ đạo giáo, chẳng trách Bão Dương quan cung phụng ông ta.

Trải qua một phen giảng giải nội dung sâu sắc, lời lẽ dễ hiểu của Trương Đạo Đình, mọi người cũng bình thường trở lại, không còn cảm thấy chủ thần của Bão Dương quan không có phong cách nữa.

“Ngoại trừ hàng yêu phục ma, kỳ thực Vương Linh Quan còn có chức trách khác, ông ấy còn là lôi thần, hỏa thần, ban mưa, thu ôn nhiếp độc, duy trì trật tự nhân gian. Thời nhà Minh, Vĩnh Lạc hoàng đế thờ phụng Linh Quan, thậm chí còn cung phụng tượng Linh Quan trong tẩm cung.” Trương Đạo Đình nói rằng, “Nếu như trong nhà có người sức khỏe yếu, liền thường xuyên niệm tên Vương Linh Quan, hoặc là thắp hương một chút, thỉnh bùa Linh Quan về nhà.”

Lời nói tới đây, cũng có chút ảo diệu, thuộc về phạm trù tin thì có, không tin thì không.

Những người ở Bão Dương quan, đa phần là thường tới đây múc nước, dù không tin thì đương nhiên cũng sẽ không nói lời gì khó nghe. Có người thường ngày vốn đã tương đối hứng thú với những chuyện này, thì bởi vì rốt cuộc Bão Dương quan cũng có đạo sĩ, còn rất bằng lòng tiếp tục nghe.

Chẳng hạn như hàng xóm của ông chủ tiệm báo Tôn Phú Dương, cũng là bà Vương bạn của bà Tôn mẹ ông ta, bà nghe nghe, còn đặt câu hỏi.

Trương Đạo Đình khẽ mỉm cười, thuận theo tự nhiên tán gẫu với bà Vương, niệm Linh Quan chú như thế nào, kết quyết là cái gì, dạy từng câu một.

Bà Vương nghe mà gật đầu liên tục, cuối cùng còn hỏi xem bùa Linh Quan có loại nào, bao nhiêu tiền, có điều cũng chỉ là hỏi một chút thôi, bà thấy đạo sĩ này cũng quá nhỏ tuổi, hơn nữa hồi tết bà mới vừa thỉnh bùa từ Thái Hòa quan về đây.

Bà ở gần Bão Dương quan, nhưng trước đây chưa từng tới nơi này cúng bái, những ngày qua đi tản bộ với bạn bè, cũng lễ phép thắp hương cho Tam Thanh hai lần. Đối với bà mà nói, vẫn là cái chiêu bài Thái Hòa quan sáng hơn một chút.

Bà Vương vừa nói chuyện với Trương Đạo Đình, vừa gãi vết muỗi chích trên người.

Trương Đạo Đình liếc mắt nhìn, “Dì, nhà dì có nhiều muỗi à?”

Bà Vương nói: “Phải, nhà dì ở lầu một, nhiều muỗi lắm, muỗi đó hả, đập cũng đập không hết.”

Trương Đạo Đình liền khẽ mỉm cười, “Nếu muỗi nhiều thì có thể thỉnh một lá bùa đuổi muỗi về.”

“…” Những người khác nghe thấy đều có chút cạn lời, cái quỷ gì, cậu nói bùa hộ mệnh thì thôi đi, sao lại còn có bùa đuổi muỗi?

Ngay cả bà Vương mê tín cũng không nhịn được hỏi: “Cái, cái này có thể hữu dụng không?”

Hiện giờ mấy đạo quan đều bán bùa hộ mệnh, bùa đổi vận gì đó, còn đuổi muỗi? Chưa từng thấy, sao cứ có cảm giác như đồ không đứng đắn?

Trương Đạo Đình hỏi ngược lại: “Dì xem trong đạo quan chúng cháu có muỗi không?”

Mọi người nhất thời đều ngây dại, hai ngày nay, Bão Dương quan hình như là không có muỗi á!

Trương Đạo Đình không nói thì bọn họ không cảm thấy, vừa nói liền tràn đầy cảm nhận. Đặc biệt là mấy người ngồi đây tới vài tiếng đồng hồ, lại càng cảm nhận sâu sắc, “Tôi còn thấy kỳ quái này, sao lại không có muỗi!”

Tuy rằng như vậy, nhưng nếu muốn đa số mọi người tin tưởng là hiệu quả của cái bùa đuổi muỗi gì đó mà Trương Đạo Đình nói, vẫn có chút khó khăn.

Cuối cùng, cũng chỉ có bà Vương với ba bốn trà khách bằng lòng mua bùa đuổi muỗi, Trương Đạo Đình nói chuyện bình tĩnh như vậy, khiến bà Vương hơi tin.

Những người khác ngoại trừ hứng thú thì cũng nghĩ, dù sao thì một lá bùa này cũng không đắt, chỉ hai mươi đồng, xem như giải trí một chút thôi. Không nói gì khác, lúc thường họ ở đây múc nước giếng miễn phí còn ít sao? Bánh ít cho đi bánh quy cho lại, coi như ủng hộ cái đạo quan nghèo mạt này đi!

Trương Đạo Đình vòng ra sau lấy bùa cho mọi người, đi tới bên cạnh Tạ Linh Nhai, nói rằng: “Lão đại, ba lá bùa đuổi muỗi.”

Lúc trước hắn ta còn gọi Tạ Linh Nhai là chú em, sau đó biết Bão Dương quan là của Tạ Linh Nhai, liền yên lặng đổi giọng.

“Aiz, tôi biết ngay vào mùa hè nhất định là bùa đuổi muỗi tương đối có thị trường mà.” Tạ Linh Nhai nhanh chóng nhấc bút vẽ ba lá bùa đuổi muỗi, đây chính là một trong những thành quả học tập của hắn trong khoảng thời gian này, cũng là nguyên nhân tại sao hai ngày này đạo quan không có muỗi.

Chuyện vị thực chú và nước giếng lần trước khiến Tạ Linh Nhai sâu sắc hiểu được, ở giai đoạn trước mắt, các thuật pháp kiểu sinh hoạt tương đối có thể trợ giúp loại đạo quan nhỏ không có bao nhiêu tín đồ như họ, cho nên đặc biệt bỏ công sức ở phương diện này.

Như bùa đuổi muỗi này, đạo sĩ bình thường phỏng chừng đều không biết, đây là do một đạo sĩ tên Vương Tự Nhiên thời triều Minh nghiên cứu, năng lực nổi tiếng của ông ta nghe đâu là có thể đuổi lôi trục mưa, ông ta cũng cung phụng Vương Linh Quan, có lẽ cũng có chút quan hệ không nói rõ được với Bão Dương quan.

Thực ra bùa đuổi muỗi thuộc loại bùa hỗn tạp, tên như ý nghĩa, cũng chính là loại bùa chỉ có thể giải quyết một chút việc vặt vãnh. Thời nay trong đạo quan chính quy cơ bản sẽ không bán loại bùa hỗn tạp này, thế nên mới cho người ta một loại ảo giác là không đứng đắn, nhưng kỳ thực thuật pháp đạo môn vốn dĩ đã bao hàm vạn ngàn.

Bùa đuổi muỗi bán giá hai mươi đồng, còn như kiểu bùa hộ mệnh bùa xin con gì đó, tham chiếu giá cả của đạo quan khác, bình thường là năm mươi, sáu mươi đến ba trăm, năm trăm không giống nhau.

Trương Đạo Đình đến rất đúng lúc, khiến Bão Dương quan cuối cùng cũng coi như có một đạo sĩ, có thể tiếp đón tín đồ.

Tạ Linh Nhai cũng biết thời biết thế, gọi Trương Đạo Đình đến chào hàng bùa chú, dù sao thì đạo sĩ làm cái này hợp hơn, hắn chỉ ở phía sau điều khiển từ xa, sản xuất bùa. Dùng tốc độ của hắn, mặc kệ bùa gì, dăm ba phút liền làm xong.

—— Việc này, cũng thành một nguyên nhân quan trọng khiến cho sau này Tạ Linh Nhai bị gọi là máy in bùa hình người của thành phố Nữu Dương.

Hết chương 7

7 thoughts on “Phi chức nghiệp bán tiên [7]

Trả lời Tửu Quỷ Hủy trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s