Posted in Tình thiêu

Tình thiêu [3+4]

3.

Vòng da giữa cổ ẩm ướt dinh dính, dán vào da dẻ cũng không phải hoàn toàn không có cách nào chịu đựng, Dương Lực rửa sạch sẽ vòng cổ, hồi tưởng lại tình cảnh vừa nãy vẫn cứ cảm thấy vô cùng mất mặt. Dường như đã xây dựng tâm lý hồi lâu, cuối cùng anh mới cẩn thận cất vòng cổ đi, chỉnh đốn lại quần áo quay về cương vị công tác.

Các đầu bếp nữ ở nhà bếp rất tò mò quá trình cho ăn của anh, vây quanh hỏi đông hỏi tây nửa ngày, Dương Lực lại không thể nói tỉ mỉ rõ ràng, cuối cùng chỉ hàm hàm hồ hồ nói đi cho ăn đi liền hiểu.

Đầu bếp nữ oán giận: “Nếu chúng tôi có thể cho ăn thì đương nhiên đã giành rồi, công việc này không phải ai cũng có thể làm đâu.”

Dương Lực không rõ: “Quản gia trước đây chưa từng làm sao?”

Đầu bếp nữ: “Trước đây đều là chủ nhân tự mình cho ăn, chỉ có khoảng thời gian này mỗi tháng mới để quản gia cho, trước đây nhiều quản gia như vậy đều là cho ăn không tốt mới bị sa thải, anh là người đầu tiên cho ăn thuận lợi vậy đó.”

Dương Lực có chút ngạc nhiên: “Tại sao khoảng thời gian này chủ nhân không ở đây?”

“Ai biết được.” Đầu bếp nữ cười, “Người ta là alpha hàng đầu, có lẽ là có gì đó không tiện chăng?”

Cái gọi là không tiện, đương nhiên chính là chỉ thời kỳ động dục.

Từ sau 25 tuổi, thời kỳ động dục của alpha độc thân dày đặc hơn so với omega, miễn cưỡng so sánh thì, nếu như omega nửa năm mới động dục một lần, vậy alpha chỉ một tháng một lần, lúc này alpha rất có tính công kích và dục vọng tìm bạn đời, thường thì thị trường xem mắt cỡ lớn cũng là nơi tụ tập chủ yếu của alpha sau 25 tuổi, hiện tượng sư nhiều cháo ít thường thường khiến các alpha tràn đầy trạng thái nguy hiểm bất mãn.

Mà omega thì sau khi trải qua thời kỳ động dục đặc thù năm 30 tuổi mới chính thức tiến vào trạng thái sức khỏe giới tính trưởng thành chuẩn bị mang thai, cho nên omega sau 30 tuổi so sánh với alpha sau 25 tuổi cứ như mấy tên nhóc vắt mũi chưa sạch thì thực sự là rất mê người.

Dương Lực nhớ lúc trước lật xem tư liệu của ông chủ, Hoa tiên sinh xác thực trẻ hơn mình hai tuổi. Dựa theo đoạn thời gian đặc thù một tháng để tính, mấy ngày nữa, hẳn là Hoa tiên sinh sẽ trở về.

Đúng như dự đoán, buổi chiều lúc Trần nữ sĩ theo thường lệ đến kiểm tra, thông báo với Dương Lực về những việc cần chú ý khi ông chủ trở về.

“Chắc đúng 2 giờ chiều mai hắn sẽ tới.” Trần nữ sĩ giao một quyển sách vào tay Dương Lực, “Đây là tuyển tập những từ cấm mà mấy ngày trước tôi nói.”

Dương Lực mở ra, phát hiện thật sự ghi chép không ít từ ngữ và câu, chứ không phải là đùa giỡn như lúc trước anh tưởng.

Trần nữ sĩ nhắc nhở lần nữa: “Tốn chút công sức nhớ kỹ đi, đừng gây phiền toái.”

Dương Lực chân thành nói: “Tôi sẽ nhớ kỹ.”

Trần nữ sĩ thở dài: “Đến bây giờ cậu là người biểu hiện tốt nhất, tôi thật sự không muốn mất đi cậu nữa… 200 quản gia ưu tú, nếu cậu đi, tôi lên phi thuyền cũng không tìm được người thứ 201 đâu.”

Dương Lực cũng không biết an ủi đối phương ra sao, chỉ có thể bảo đảm mình sẽ chăm chỉ làm việc.

Trần nữ sĩ: “Hắn không thích đến muộn, đồ đạc phải chuẩn bị từ sớm, sau khi xuống máy bay hắn sẽ tự mình trở về phòng nghỉ ngơi, cậu phải chuẩn bị kỹ càng đồ rửa mặt, mà trước giờ cơm tối cậu phải gọi hắn dậy, trễ nhất trước 6 giờ nhất định phải gọi hắn dậy, bất luận dùng phương pháp gì.”

“?” Dương Lực không hiểu rõ cái gì gọi là “bất luận dùng phương pháp gì”, thấy Trần nữ sĩ cũng không có ý giải thích, anh chỉ có thể kiên trì đồng ý.

Trần nữ sĩ tiếp tục nói: “Lúc ăn cơm, phải chú ý tình hình của hắn bất cứ lúc nào, dù sao thì vấn đề hai mắt vẫn sẽ ảnh hưởng đến sinh hoạt của hắn hoặc nhiều hoặc ít, điểm ấy không thể thất lễ.”

Dương Lực khiêm tốn thỉnh giáo: “Ý là… phải chú ý không để hắn làm đổ đồ ăn sao?”

“Hoa tiên sinh sẽ không làm chuyện không tao nhã như vậy.” Trần nữ sĩ lại vỗ tay cái độp, “Thế nhưng không loại trừ…”

Dương Lực kinh ngạc nhìn tay đối phương chỉ về phía mình.

Trần nữ sĩ: “Không loại trừ cần cậu cho hắn ăn.”

Dương Lực: “…”

Dù Trần nữ sĩ không có thường xuyên năm lần bảy lượt nhắc nhở, nhưng bầu không khí trong cả trang viên vẫn cứ bất tri bất giác sốt sắng lên, Dương Lực vẫn đúng giờ đến nơi cho mèo ăn, nhưng mỗi lần nhìn thấy người trong trang viên càng thêm vội vội vàng vàng hơn so với ngày thường, trong lòng cũng hơi hơi sợ hãi.

Ngày tháng trôi qua rất nhanh, chờ thật sự đến lúc ấy, Dương Lực lại có một loại trấn định không thèm đếm xỉa giống như chết sớm chết muộn đều phải chết.

Máy bay tư nhân của Hoa tiên sinh buổi chiều đúng hai giờ đáp xuống bãi đậu máy bay sân sau, Trần nữ sĩ đứng ở vị trí đầu tiên, thực sự là chống đỡ khí lưu và tạp âm mà cũng có thể đứng thẳng tắp, Dương Lực đi theo phía sau cô, khẽ ngẩng đầu, thấy được người đứng ở bên cửa khoang.

Không giống với tất cả người mù mà Dương Lực từng tưởng tượng, quá trình đối phương đi xuống ngay cả gậy cũng không cần chống.

Trần nữ sĩ không thể không nhỏ giọng nhắc nhở Dương Lực: “Đừng nhìn chằm chằm.”

Dương Lực nghe lời cúi đầu, qua chốc lát liền không nhịn được lén lút liếc qua vài lần.

Hoa tiên sinh đi cũng không nhanh, tuy rằng bước chân vững vàng, nhưng lại đủ cẩn thận, thoạt nhìn hắn quả thực trẻ tuổi, chiếc mũ phớt màu đen trên đỉnh đầu che đi nửa khuôn mặt, từ góc độ của Dương Lực chỉ có thể nhìn thấy hình dạng cằm của đối phương, để hắn không bỏ qua mình, trước khi đối phương tới gần, Trần nữ sĩ liền đi lên một bước, cung kính nói: “Hoan nghênh trở về, lão gia.”

Hoa tiên sinh dừng bước, hắn hơi nghiêng đầu, dường như đang dựa vào âm thanh để xác định vị trí.

Dương Lực đứng ở phía sau Trần nữ sĩ, nín thở.

“Vị này chính là quản gia mới tới.” Trần nữ sĩ nghiêng người, “Lúc trước tôi đã nhắc qua với ngài.”

Lúc này Dương Lực thật sự không dám ngẩng đầu nhìn, ngoan ngoãn cúi đầu tiếp nhận cái “nhìn kỹ lưỡng” của Hoa tiên sinh, đương nhiên kỳ thực đối phương cũng không nhìn thấy gì.

Ngay khi anh cho rằng có phải lão gia không thèm để ý mình, trực tiếp đi luôn hay không, trong tầm mắt đột nhiên xuất hiện một đôi tay mang găng da màu đen.

Đầu ngón tay thon dài cách lớp thuộc da lạnh băng xoa xoa cần cổ anh, chóp mũi Dương Lực thậm chí có thể ngửi được mùi vị giống như vụn gỗ trên chiếc găng tay kia.

“Lục lạc của anh đâu.” Hoa tiên sinh đột nhiên hỏi, thanh tuyến của hắn cứ như phủ một lớp kim loại, nghe không ra là vui vẻ hay phẫn nộ.

Dương Lực há miệng, hầu kết tự nhiên lăn lộn lên xuống một phen, ngón tay của đối phương cũng không hề rời đi, mang hàm ý thăm dò đụng vào hầu kết anh.

Dương Lực không nhịn được ngẩng đầu lên.

Lúc này anh mới phát hiện hẳn là đối phương có mái tóc dài màu trắng bạc, chỉ là bị quấn hết vào trong mũ, một bên tóc mai buông xuống rũ trên vai, là màu sắc còn sáng hơn cả tuyết, dưới bóng tối của vành mũ chỉ có thể mơ hồ thấy được ngũ quan đối phương, mặt mày mắt mũi đều nom như tranh vẽ.

Hoa tiên sinh vuốt ve hầu kết anh, lại hỏi một lần: “Lục lạc đâu?”

Dương Lực thu hồi ánh mắt, anh bắt đầu khẩn trương lên, trán hơi đổ mồ hôi, nhưng cũng chỉ có thể thành thật đáp: “Quên… đeo… vô cùng xin lỗi, lão gia.”

Đối phương không hề trả lời, ngón tay dường như rất lưu luyến xúc cảm ở cổ anh, vuốt ve một chốc mới rời khỏi.

Hoa tiên sinh thu tay về, hắn gỡ găng tay ra, nhét vào trong túi.

“Trở về, đeo lên.” Hắn ở trên cao nhìn xuống, lạnh nhạt ra lệnh, “Không có sự đồng ý của tôi, không cho lấy xuống.”

4.

Dương Lực không phải chưa từng lén lút điều tra tên đầy đủ của Hoa tiên sinh, lý lịch cá nhân của hắn trên bách khoa vũ trụ còn đặc sắc hơn cả truyền thuyết, mái tóc dài màu trắng bạc mang tính đặc trưng quả thật cũng rất phù hợp với cái kiểu người thần bí thế này, chỉ có điều nói những việc này cho Trần nữ sĩ, đối phương hiển nhiên là rất xem thường.

“Cái kiểu người thần bí?” Trần nữ sĩ khịt mũi coi thường, “Hắn thần bí chỗ nào?”

Dương Lực suy nghĩ một chút, nói: “Vừa nãy thật ra ngay cả mặt lão gia tôi cũng không nhìn rõ.”

Trần nữ sĩ rất thiếu kiên nhẫn: “Lát sau cậu đi gọi hắn rời giường là có thể nhìn thấy hết thôi.”

… Hiển nhiên Dương Lực đánh giá thấp trình độ của cái “có thể nhìn thấy hết” này.

Anh ghi nhớ yêu cầu trước 6 giờ dù thế nào cũng phải gọi chủ nhân rời giường, tự nhiên cũng không quên đối phương yêu cầu muốn anh mang theo lục lạc, vì vậy khi anh mang vòng cổ lục lạc, đúng năm giờ rưỡi tiến vào phòng đối phương, nhìn thấy người đàn ông trần truồng nằm trên giường, Dương Lực nhất thời không cách nào khống chế vẻ mặt kinh ngạc của mình.

Hoa tiên sinh trên bách khoa vũ trụ, hiện giờ đang ngủ vô cùng say giấc.

Bởi vì là chính diện trần truồng, ngoại trừ cơ ngực cơ bụng đường nhân ngư, thì độ lớn khả quan và màu sắc nơi đó đều có thể gọi là vui tai vui mắt, dù Dương Lực vẫn chưa động dục, nhưng dù sao cũng là omega, nhìn thấy alpha chất lượng thượng thừa như vậy, hormone và pheromone hoặc nhiều hoặc ít đều sẽ có gợn sóng trên mức độ khác biệt.

Nhưng dù sao thì anh cũng là một quản gia ưu tú, hơn nữa cách thời kỳ động dục đặc thù của anh còn một quãng thời gian, chút gợn sóng ấy vòng tay hoàn toàn có thể khống chế.

Mấu chốt của vấn đề, là làm thế nào gọi một alpha trần truồng rời giường.

Dương Lực đi tới đầu giường, bởi vì mang theo lục lạc, nên anh làm bất cứ động tác gì cũng không cách nào tránh khỏi phát ra tiếng vang, âm thanh lục lạc không hề chói tai, thế nhưng liên tục không ngừng cũng rất quấy nhiễu mộng đẹp.

Vì vậy người trên giường mở mắt ra, ánh mắt rất tự nhiên nhìn về phía anh, bởi vì quá mức đột ngột, có một tích tắc Dương Lực thậm chí cho rằng ánh mắt của đối phương có thể nhìn thấy anh.

“Chào ngài.” Dương Lực có chút sốt sắng, anh thả nhẹ giọng, “Ngài tỉnh chưa?”

Hoa tiên sinh không nói gì, hắn nhếch môi, khẽ cau mày, hai má hiện lên màu đỏ nhàn nhạt có chút tức giận xấu hổ, nhưng cuối cùng cũng chỉ ngắn gọn ra lệnh: “Quần áo.”

Dương Lực vội vàng lấy áo ngủ đã sớm chuẩn bị ra, hầu hạ đối phương mặc vào, trong quá trình khó tránh khỏi sẽ có tiếp xúc tứ chi, Dương Lực tận hết chức trách trong lòng không suy nghĩ bất cứ chuyện gì khác, nhưng người được hầu hạ thì lại có chút phập phồng thấp thỏm.

“Anh mang vòng tay à?” Hoa tiên sinh đột nhiên hỏi.

Dương Lực không nghi ngờ hắn: “Đúng, tôi sắp đến thời kỳ động dục đặc thù, để tránh tạo ra phiền phức không tất yếu, hiện giờ vòng tay là hình thức khống chế cao nhất, ngài không cần lo lắng.”

Hoa tiên sinh nhẹ nhàng bĩu môi, lẩm bẩm một câu gì đó, Dương Lực cũng không nghe rõ, đương nhiên tố chất nghề nghiệp nhắc nhở anh không nên hỏi nhiều, sau khi xử lý thỏa đáng, quản gia liền yên tĩnh đứng ở một bên.

Hoa tiên sinh vẫn không có bất cứ thứ gì kiểu như gậy chống để giúp đỡ đi lại, nhưng ở trong mắt Dương Lực thì việc này hoàn toàn không ảnh hưởng, thậm chí bởi vì đối phương đi lại quá nhanh, có mấy lần Dương Lực còn không thể không tăng nhanh tốc độ đuổi theo, việc này dẫn đến lục lạc trên cổ anh vang càng thêm hăng hái, hơi có chút cảm giác xấu hổ như chủ nhân dắt chó đi dạo.

Dương Lực không có cách nào từ chối yêu cầu của ông chủ, nhưng lại lúng túng luống cuống với tình trạng hiện giờ, mãi đến tận khi Hoa tiên sinh ngồi xuống cạnh bàn ăn rồi, rốt cuộc anh mới thở phào một cái, có thể đứng bất động.

Mà dường như chủ nhân “thần bí” cũng không muốn anh nhẹ nhõm như vậy.

Khi món ăn thứ nhất bưng lên, Hoa tiên sinh hơi nghiêng đầu, ra lệnh lạnh như băng: “Đút tôi.”

Trần nữ sĩ giám sát chủ nhân ăn cơm không phải một ngày hai ngày, đây cũng là lần đầu tiên nhìn thấy lão gia đòi quản gia tự đút ngay lúc món thứ nhất bưng lên.

Hoa Tranh —— cũng chính là Hoa tiên sinh, cô theo hắn nhiều năm, cũng coi như thăm dò được chút tính nết, tuy nói tính cách không được tốt lắm, nhưng cũng không phải cái loại cố tình gây sự, tối thiểu thì, lúc mấy quản gia trước làm việc, Hoa tiên sinh đều ngoan ngoãn ăn cơm, chưa một lần nào đòi đút.

Dương Lực nhìn Trần nữ sĩ một cái, biểu cảm người kia nghiêm túc, liếc mắt ra hiệu với anh, Dương Lực chỉ đành kiên trì cầm muỗng súp trên bàn lên.

Trước đây anh từng có rất nhiều kinh nghiệm đút đồ ăn.

Không tính cho báo sư tử ăn ở nơi này, Dương Lực còn từng đút cho vẹt xám Châu Phi, loài chim thông minh nhất trên thế giới ấy thậm chí còn hệt như con nít không chịu ăn cơm đàng hoàng, làm nũng thừa dịp mình không chú ý, mổ rơi thức ăn chim mà mình đưa tới.

Nhưng mà cho nhân loại ăn, vẫn là lần đầu tiên.

Hoa Tranh có đường cằm vô cùng ưu mỹ đẹp đẽ, việc này dẫn đến lúc hắn nhai đồ ăn cũng vạn phần tao nhã, bởi vì mắt bị mù, nên dù có mở to mắt, thì mắt người đàn ông cũng không có tiêu cự, Dương Lực cẩn tuân quy củ không thể nhìn chằm chằm đối phương, nhưng ánh mắt vô cơ này vẫn như là có nhiệt độ, giằng co dính chặt ở trên người anh.

Một bữa cơm đút tới cuối cùng, áo sơ mi Dương Lực ướt đẫm lưng, cổ tay nắm muỗng hơi run run, muỗng canh cuối cùng thậm chí còn để vẩy ra vài giọt, dính vào bên khóe miệng Hoa Tranh.

“Vô cùng xin lỗi.” Dương Lực rút tấm khăn lụa ra, luống cuống tay chân đặt bên môi Hoa Tranh, dáng vẻ đối phương không nhìn ra tức giận, như là nhìn anh nhưng lại không giống như nhìn anh, Dương Lực vẫn là lần đầu tiên tỉ mỉ quan sát mặt đối phương như vậy, bề ngoài của chính anh vốn đã thường được người ta đánh giá là ngũ quan lập thể rồi, thế nhưng so sánh với Hoa Tranh thì lại kém hơn một chút, người mù lúc mở to mắt thường cho người ta cảm giác hai mắt vô thần, nhưng Hoa Tranh thì không, bởi nguyên nhân màu da, nên con ngươi hắn không khác gì hổ phách trong suốt, thậm chí Dương Lực còn có thể nhìn thấy cái bóng của mình từ trong con ngươi đối phương.

Đại khái là tấm khăn lụa dừng lại bên mép đối phương quá lâu, Hoa Tranh đột nhiên lè lưỡi, bởi vì hắn không nhìn thấy, hiển nhiên không có nắm giữ tốt khoảng cách, đầu lưỡi không cẩn thận đụng phải ngón tay Dương Lực.

Dương Lực theo bản năng lại xin lỗi, Hoa Tranh nhíu mày lại.

“Anh chỉ có thể nói xin lỗi à?” Hắn lạnh nhạt nói.

Dương Lực há miệng, cẩn thận nói: “Có muốn súc miệng không?”

Rõ ràng là Hoa Tranh có chút không vui.

Trước tiên Dương Lực đi lấy ly nước đến, lúc đưa tới bên môi đối phương, Hoa Tranh cứ như giận hờn nghiêng đầu đi, đông cứng nói: “Không muốn.”

“…” Dương Lực không thể làm gì khác hơn là thả ly nước về.

Đầu bếp nữ bưng trái cây lên, có dâu tây và nho mới hái xuống, Dương Lực liếc mắt nhìn, do dự một chốc, rốt cuộc chủ động hỏi: “Lão gia có muốn ăn trái cây không?”

Hoa Tranh chưa nói được, cũng không nói không được, hắn chống đầu, mái tóc dài màu trắng bạc rối tung trên vai, có vài sợi từ bên má trượt tới trên cùi chỏ hắn, ánh mắt không có tiêu điểm rơi vào trên mặt Dương Lực.

Cuối cùng quản gia vẫn tự mình cầm mâm đựng trái cây đến trước mặt, tỉ mỉ lột sạch một quả nho, đưa tới bên môi Hoa Tranh.

Hoa Tranh không nhúc nhích.

Dương Lực ý thức được hắn không nhìn thấy, lại đưa về phía trước.

Dường như Hoa Tranh vẫn không phát hiện.

Dương Lực không có cách nào, chỉ đành kề sát quả nho tới bên miệng đối phương, nước nho thơm ngọt dính lên hai cánh môi nhạt màu của Hoa Tranh ẩm ướt, người đàn ông chậm rãi mở miệng ra, cũng không biết là vô tình hay cố ý, ngậm cả đầu ngón tay của Dương Lực vào cùng.

Dương Lực: “…”

Đầu lưỡi Hoa Tranh tỉ mỉ liếm sạch sẽ nước nho trong kẽ móng tay anh, rốt cuộc hời hợt nhả miệng ra, hắn cầm tấm khăn lụa, nhẹ nhàng lau lau hai cánh môi.

Qua nửa phút, dường như rốt cuộc đã nhấm nháp hương vị xong, Hoa Tranh lạnh nhạt ra lệnh: “Lột thêm một quả.”

17 thoughts on “Tình thiêu [3+4]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s