Posted in Tình thiêu

Tình thiêu [7+8]

7.

Liên tục mấy ngày sau Dương Lực đều không gặp lại Hoa Tranh nữa.

Cái vị alpha tuấn mỹ mà mạnh mẽ sống trong bách khoa vũ trụ ấy cứ như một ẩn số, cho nên mấy ngày trước Dương Lực thiếu chút nữa bị ép động dục cứ như chỉ là ảo giác.

Cỏ cây trong hậu hoa viên mọc càng ngày càng tươi tốt, gần như có thể triệt để che khuất một nam giới trưởng thành ngồi xổm, robot báo sư tử màu trắng yên tĩnh nằm nhoài bên chân Dương Lực ăn uống.

Quản gia trẻ tuổi anh tuấn thỉnh thoảng mới có thể nhàn hạ vào thời gian này, quan tâm tin tức bên ngoài thông qua quang não, cho nên khi nhìn thấy gương mặt Hoa Tranh xuất hiện trên màn hình tinh thể lỏng, tâm tư Dương Lực có chút hoảng hốt.

Người đàn ông mặc áo khoác dài màu đen đứng trước màn ảnh, hai mắt màu hổ phách tựa như hạt thủy tinh, như đang nhìn phóng viên nhưng lại không phải là nhìn, hắn không có đội mũ, mái tóc dài màu trắng bạc xõa tung như dây leo.

Dương Lực cũng không chú ý phóng viên hỏi vấn đề gì, anh chỉ chú ý tới vòng tay pheromone đeo trên cổ tay trái Hoa Tranh, thông báo là trạng thái động dục.

— — — Một tháng phát tình hai lần, đối với alpha mà nói thì đây là tình huống hiếm có.

Tâm trạng Dương Lực phức tạp ấn nút tạm dừng, anh không khống chế được nhìn cái vòng tay kia, cuối cùng cắn răng một cái, vẫn tắt video.

Báo sư tử đã ăn uống xong, nó là một bé ngoan không lãng phí lương thực, ngay cả vết máu trên mép đĩa cũng liếm sạch sành sanh, chú báo ăn no theo thói quen tìm quản gia làm nũng, lông bờm dày rậm cọ qua ống quần đối phương, ngửa phần bụng màu trắng lên.

Dương Lực đưa tay ra, nhẹ nhàng vuốt ve.

Trong cổ họng báo sư tử phát ra tiếng rầm rì thoải mái.

Dương Lực thở dài.

Lần thứ hai anh mở video lên, phỏng vấn đã kết thúc, trên màn hình lại bắt đầu phát quảng cáo tuyên truyền cổ vũ AO ký kết khế ước vĩnh hằng.

“Khế ước vĩnh hằng…” Dương Lực cau mày, anh lẩm bẩm bốn chữ này mấy lần, biểu tình có chút mờ mịt.

Dù là quản gia ưu tú thế giới, thế nhưng ở phương diện vấn đề cá nhân thì anh cũng không phải chưa từng nghĩ tới.

Dương Lực không bài xích việc đến tuổi trưởng thành về sức khỏe sinh lý thì tìm một người để ký kết khế ước, thế nhưng muốn đạt đến trình độ “vĩnh hằng”, thì lại vô cùng khó khăn, cái đó không khác gì nhân loại 1000 năm trước tìm kiếm tình yêu đích thực.

Hơn nữa càng là alpha hàng đầu thì càng khó tìm được “vĩnh hằng”.

Nếu như omega bình thường và alpha bình thường chỉ cần tình ý tương thông, linh hồn hấp dẫn nhau, sau khi gợi lên tình triều là có thể thuận lợi ký kết quan hệ vĩnh hằng, thì alpha hàng đầu muốn tìm một omega thôi quả thực là khó như lên trời.

Trước tiên không nói có thể tìm được người tình ý tương thông linh hồn hấp dẫn nhau hay không, tình triều mà alpha hàng đầu gợi lên đều là thứ mà đa phần các omega không chịu đựng nổi, cái gọi là người được trời chọn không phải không có đạo lý, cô độc cuối đời cũng không phải lời hù dọa, mấy alpha hàng đầu trên toàn cầu còn thành lập “Liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu”, cái tên này trên bách khoa vũ trụ có lượt view hơn một trăm triệu, mỗi đề tài đánh tag này đều là đầu đề cực hot.

Có thể nói là vạn người kính ngưỡng, đồng thời, cũng là vạn người thấy đáng thương.

Buổi chiều là thời gian quét tước vệ sinh cố định.

Lúc Trần nữ sĩ tới kiểm tra, ánh mắt liếc tới sắc mặt Dương Lực, nhướn mày sâu xa.

“Thoạt nhìn cậu không nghỉ ngơi tốt hả, thân ái.” Sau khi cô quen thuộc với Dương Lực rồi thì rõ ràng trở nên tùy ý hơn, ngẫu nhiên đùa giỡn quản gia anh tuấn lại nghiêm cẩn thân sĩ thật sự là một chuyện thú vị, “Đã xảy ra chuyện gì sao?”

Dương Lực sờ sờ mặt, anh có chút lúng túng khi bị vạch trần, do dự một chốc, vẫn không nhịn được hỏi: “Hoa tiên sinh… tháng này không về sao?”

“Cuối tháng hắn sẽ về.” Trần nữ sĩ điền bảng biểu xong, nhìn về phía Dương Lực, vẻ mặt trở nên nghiêm túc lên, “Tôi nhớ tháng sau cậu sẽ tiến vào thời kỳ động dục đặc thù nhỉ?”

Dương Lực gật đầu, cẩn thận nói: “Đúng thế.”

Trần nữ sĩ sắc bén nói: “Vậy cậu không nên mong đợi hoặc là quan tâm hắn có về hay không.”

Dương Lực há miệng, dường như muốn phản bác, thế nhưng lại không biết nên nói gì.

“Tin tưởng tôi.” Trần nữ sĩ thở dài, “Alpha hàng đầu đều là kẻ săn mồi hoàn mỹ, mặt mũi, ánh mắt, mùi vị, thậm chí là một sợi tóc của hắn đều là hoa anh túc, đừng trầm mê nha thân ái.”

Dương Lực chật vật nói: “Ngài hiểu lầm… tôi chỉ là một quản gia thôi.”

“Hi vọng thế.” Trần nữ sĩ nhún nhún vai, lại lộ ra một nụ cười quái dị, “Không phải đối phương cũng thấy như vậy đâu.”

Cuối tháng đến còn nhanh hơn dự tính.

Lần này Hoa Tranh trở về gần như không làm kinh động bất cứ ai, mãi đến tận hôm sau khi Dương Lực phát hiện dấu hiệu có người động tới nước nóng ở nhà bếp.

Giọng Trần nữ sĩ nhận điện thoại hiển nhiên còn chưa tỉnh táo, sau khi nghe quản gia tận trách báo cáo, mới buồn ngủ mông lung nhớ ra: “Ồ… hình như là vậy, rạng sáng nay hắn gửi tin nhắn cho tôi.”

Dương Lực cẩn thận nói: “Buổi trưa tôi cần gọi lão gia dậy dùng cơm không?”

“Hmmmmm…” Trần nữ sĩ qua loa nói, “Cậu có thể thử xem, nói không chừng đổi thành cậu thì hắn có thể nghe lời một chút.”

Dương Lực đương nhiên sẽ không tự tin mù quáng, nhưng nghĩ đến lần trước bị pheromone mê hoặc, bài xích theo bản năng tự nhiên là không thiếu được.

Đang sứt đầu mẻ trán tiến thoái lưỡng nan, không ngờ đến trưa, Hoa Tranh lại tự giác xuất hiện ở trong phòng ăn.

Người đàn ông ấy thoạt nhìn như mới vừa rời giường không bao lâu, mái tóc dài màu trắng bạc cũng không có chải gọn gàng, rối như tơ vò xõa tung, đại khái là bởi vì lệch múi giờ, vành đen dưới mí mắt còn đậm hơn lúc thường một bậc màu.

Dương Lực nhìn thấy hắn vẫn có chút sốt sắng, sợ đối phương lại vô cớ phóng thích mị lực cá nhân và hormone, nhưng kết quả phát hiện hình như mình lo lắng quá thừa.

Suốt bữa cơm từ đầu tới đuôi Hoa Tranh đều ngoảnh mặt làm ngơ với anh.

Tự mình ăn cơm, tự mình dùng bữa, tự mình ăn canh, hành vi cử chỉ của hắn không khác gì người bình thường, căn bản không cần quản gia hầu hạ hỗ trợ, Dương Lực ngoại trừ ngẫu nhiên đưa giúp một dụng cụ, thì ngay cả ở bên cạnh cũng không cần thiết.

Theo lý thuyết, có thể thoải mái như vậy đương nhiên là một chuyện tốt cầu còn không được, nhưng Dương Lực lại có chút cảm giác khó chịu.

Tố chất nghề nghiệp rèn luyện quanh năm suốt tháng của anh đã tạo ra tính cách vô cùng nhân thê, kính dâng cả thân tâm cho cố chủ là tố chất nghề nghiệp, mục tiêu cuộc sống, bây giờ lại bị Hoa Tranh lơ là như thế…

Quản gia trẻ tuổi vắt khăn ăn trên cánh tay có chút khổ não, không thể không hoài nghi có phải là mình có nguy cơ bị đuổi việc hay không…

Cơm nước xong Hoa lão gia cũng không có chuyện gì khác để làm, nhưng lại muốn kiên trì quán triệt tác phong “ngoảnh mặt làm ngơ”, ở lại phòng ăn không hề động đậy.

Buổi chiều vốn là thời gian Dương Lực quét tước, anh còn phải chuẩn bị chân bò cho robot thú cưng, rất bận rộn nên cũng có chút không để ý tới Hoa Tranh, nhưng vừa như thế, Hoa lão gia vốn không để ý tới người ta trước lại bắt đầu tủi thân.

Mắt hắn không nhìn thấy, chỉ có thể dựa vào phương hướng âm thanh xác định Dương Lực ở chỗ nào, lúc nghe thấy tiếng dụng cụ cắt gọt vang lên, đoán thôi cũng có thể biết đối phương chuẩn bị làm gì, vì vậy biểu cảm không vui càng đặt hết lên trên mặt.

Từ ánh mắt đến độ cong khóe miệng đều hiện ra vẻ âm khí nặng nề.

Dương Lực đương nhiên có chú ý tới.

Anh suy nghĩ một chút, thả cái chân bò đã cắt một nửa xuống, thử dò xét hỏi: “Cần tôi chải đầu cho ngài không?”

Hoa Tranh mím môi, hắn không nói được cũng chẳng nói không, nhưng dường như mơ hồ ngồi thẳng lưng lên, chấp nhận đề nghị của quản gia.

Dương Lực rửa sạch tay, xắn tay áo lên, lộ ra đường nét cánh tay xốc vác rắn chắc, đầu ngón tay mềm mại lại linh hoạt, anh nhanh chóng dùng lược chải suông mái tóc dài của Hoa Tranh, tìm được sợi chun cột mái tóc như dây leo của đối phương thành đuôi ngựa.

Ánh nắng sau giờ ngọ xuyên thấu qua cửa sổ sát đất trong phòng ăn chiếu vào, gợn sóng như vảy cá trải lên thân hai người, cánh tay màu chocolate của Dương Lực và màu tóc của Hoa Tranh tạo ra sự chênh lệch rõ ràng. Chất tóc Hoa Tranh hơi giống làn nước lạnh lẽo sau khi băng tuyết tan rã, Dương Lực chải vuốt một hồi, mới hơi luyến tiếc buông ra.

“Xong rồi.” Quản gia đứng xa ra một chút thưởng thức kiệt tác của mình, ca ngợi, “Rất đẹp.”

Hoa Tranh không lên tiếng, hắn kéo bím tóc tới trước ngực, ngón tay thưởng thức bím tóc Dương Lực mới vừa cột xong.

Dương Lực chú ý tới tín hiệu trên vòng tay đối phương, biểu hiện thời kỳ động dục đã qua —— an toàn.

“Mấy ngày tôi không ở đây.” Hoa Tranh đột nhiên mở miệng, biểu tình giả vờ lạnh nhạt hỏi, “Anh đã làm những gì?”

Dương Lực hoàn hồn lại, anh chỉ xem là ông chủ yêu cầu báo cáo công việc, nghiêm cẩn nói: “Sáng và chiều hai lần quét tước vệ sinh, giám sát việc làm vườn, kiểm tra đồ ăn mỗi ngày, với cả…” Dương Lực nhất thời không rõ phải hình dung con robot báo sư tử trong hậu viện như thế nào, chỉ có thể lời ít ý nhiều nói, “Con mèo kia.”

Hoa Tranh thật lâu không kịp hiểu ra: “Con mèo kia?”

Dương Lực: “Chính là cái con robot báo sư tử màu trắng đó.”

Hoa Tranh: “…”

Dương Lực vô tội mở to mắt, cẩn thận từng li từng tí một hỏi: “Có… vấn đề gì sao?”

“Nó không phải mèo!” Không biết tại sao, Hoa Tranh đột nhiên có chút tức giận, nhưng lại dường như không phải tức giận thật sự, càng tương tự như là… xấu hổ?

8.

… Nếu chủ nhân nói không phải mèo, Dương Lực đương nhiên sẽ không ngỗ nghịch ý của đối phương, nhưng dường như Hoa Tranh cũng không bằng lòng buông tha đề tài này đơn giản như vậy.

“Anh thích nó không?” Hoa lão gia nhướn mày hỏi quản gia của mình.

Dương Lực gật đầu: “Tôi thích động vật.”

Hoa lão gia lại hỏi: “Có phải là nó rất đáng yêu không?”

“…” Dương Lực cảm thấy cái từ đáng yêu này không phải dùng tùy tiện như vậy…

“Tôi đặt cho nó cái tên.” Hoa Tranh đột nhiên nói.

Dương Lực hơi kinh ngạc, chuyện có tên anh thật sự là không biết, trước đó Trần nữ sĩ cũng không có nói với anh, theo lý thuyết nếu như robot thú cưng thật sự có tên, Trần nữ sĩ cần phải sớm nói với mình chứ, đâu còn cần phải dùng lục lạc kêu ra ăn cơm, trực tiếp kêu tên chẳng phải là nhanh hơn à?

Hoa Tranh híp mắt, biểu cảm kiểu “anh mau hỏi tôi đi” không quá bình tĩnh.

Vì vậy Dương Lực biết thời biết thế hỏi: “Vậy tôi phải gọi nó là gì?”

Hoa Tranh mím mím môi, hình như hắn có chút ngượng ngùng, rồi lại không giấu được chút đắc ý, ấp ủ nửa ngày, mới kiêu căng mở miệng: “Sau này anh phải kêu nó là ông xã, nhớ kỹ đó.”

Dương Lực: “…”

Thường thì Trần nữ sĩ sẽ không tới quấy rầy lão gia của mình vào ngày làm việc, thế nhưng có bưu kiện khẩn cấp do “Liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu” gửi tới thì lại là tình huống khác.

Cô luôn mãi châm chước, quyết định tự mình đưa tới cho Hoa Tranh.

Buổi trưa nhà bếp không có ai, lúc Trần nữ sĩ đi ngang qua liền nhìn thấy đầu bếp đang xử lý chân bò sống đã cắt một nửa.

Cô dừng bước, thuận miệng hỏi một câu: “Dương Lực đi đút mèo ăn rồi à?”

Đầu bếp cười gật đầu: “Phải, quản gia tiên sinh mỗi ngày đều rất đúng giờ.”

Trần nữ sĩ “a” một tiếng, dường như nhớ tới cái gì đó, liền hỏi một câu: “Hắn có đeo lục lạc chứ?”

Đầu bếp: “Có đeo.”

Trần nữ sĩ hài lòng, cô nở nụ cười xinh đẹp, đạp giày cao gót chuẩn bị lên lầu hai, phòng ngủ là không cần tới rồi, Hoa Tranh nhất định không phải đang ngủ trưa, phòng sinh hoạt và phòng vận động cũng không cần cân nhắc, Trần nữ sĩ hơi ngẫm nghĩ, liền dừng ở cửa thư phòng.

Để cho Hoa Tranh bị mù hành động thuận tiện hơn, hết thảy các phòng ở lầu hai gần như đều là hình thức mở rộng, chỉ có thư phòng là có cửa cách ly đặc biệt để phân ra.

Cô quét mật mã mắt, vừa vào cửa, không có gì bất ngờ nhìn thấy Hoa Tranh nửa nằm trên sofa, đeo kính mắt VR.

Màn chiếu phim cỡ lớn trên tường hiện ra hình ảnh hậu hoa viên, góc nhìn nằm sấp có thể thấy Dương Lực đang từ đàng xa chậm rãi đi tới.

Trần nữ sĩ: “…”

Dù không đeo kính mắt VR, thì cô cũng có thể thấy rõ ràng lồng ngực no đủ màu chocolate trong cổ áo mở rộng của quản gia tiên sinh anh tuấn, còn Hoa Tranh có ngũ giác tương thông với robot thì thông qua mắt báo có khả năng “xem” được hình ảnh rõ ràng tới mức nào…

Dương Lực trong màn hình lộ ra nụ cười dịu dàng lại xinh đẹp, anh đưa tay ra, nhẹ nhàng chậm chạp xoa xoa lông robot, từ góc độ của Hoa Tranh, vòng cổ của đối phương gần ngay trước mắt.

Hoa lão gia nâng cánh tay lên.

Robot cũng nhấc chân trước lên, hệt như đùa dai bắt đầu gảy vòng cổ lục lạc của quản gia.

Trần nữ sĩ đỡ trán, không thể không nói, cô rất đồng cảm với Dương Lực, đại khái là cái tên này hoàn toàn không nghĩ ra nguyên nhân tại sao mình lại bị một con thú robot đùa bỡn chật vật như vậy.

Quản gia trẻ tuổi làm thế nào cũng không tránh thoát, uổng công vô ích cầm lấy móng vuốt con robot muốn ngăn cản nó, nụ cười bất đắc dĩ lại cưng chiều: “Rồi… đừng làm rộn… mày nên ăn cơm rồi.”

Trần nữ sĩ xem trò vui không chê chuyện lớn, ôm cánh tay tiếp tục thưởng thức.

Dương Lực: “Rồi rồi… ông xã?”

Trần nữ sĩ: “?”

Cô nghĩ chắc mình nghe lầm rồi…

Dương Lực lại gọi một lần: “Ông xã, mày tên này nhỉ?”

“?!” Trần nữ sĩ mở to hai mắt, cô xoạt một cái xoay đầu qua, trừng mắt nhìn Hoa lão gia còn đang đeo kính mắt VR.

Hiển nhiên Dương Lực không biết mình bị chiếm hời tới mức nào, anh vô cùng vui mừng vì chú báo sư tử đẹp đẽ này rốt cuộc cũng yên tĩnh lại, không còn liều mạng muốn bổ gục anh, đùa bỡn lục lạc trên cổ anh nữa.

“Hóa ra mày thật sự tên là ông xã à.” Quản gia anh tuấn cực kỳ ngây thơ lộ ra nụ cười thở phào nhẹ nhõm.

Anh lại một lần nữa, tràn ngập mong đợi, chân thành lại ngọt ngào hướng về phía “robot thú cưng” nhẹ giọng dụ dỗ: “Ông xã, chúng ta ăn cơm nhé?”

Liên tục mấy ngày sau, ánh mắt Trần nữ sĩ nhìn Dương Lực luôn bao hàm một loại thâm ý phức tạp, tương tự như đồng cảm thương hại muốn nói lại thôi, ngẫu nhiên còn nhìn anh như nhìn tên ngốc cả nửa ngày, cuối cùng còn bất đắc dĩ thở dài một hơi, cho nên mỗi lần Dương Lực đều đầu óc mơ hồ, theo thói quen cúi đầu kiểm tra xem có phải quần áo của mình xảy ra vấn đề gì không.

Hoa Tranh thì lại hiếm khi bận rộn một hồi, nghe nói là vội vàng họp kín với “Liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu”, dùng lời giải thích của Trần nữ sĩ là, hàng năm mấy alpha hàng đầu bọn họ đều tụ tập với nhau mấy ngày, trào phúng trạng thái chó FA của đối phương, đồng thời thề rằng ai thoát ế trước thì người đó chính là cún, nhưng thực chất đều lén lút tranh cướp giành giật muốn làm cún.

“Một đám trai ế lớn tuổi cô quạnh bao nhiêu cậu không hiểu được đâu.” Trần nữ sĩ nhàn nhạt nói.

Dương Lực 囧 囧: “Bọn họ không tụ hội offline sao?”

Trần nữ sĩ: “Bọn họ cũng không phải alpha bình thường, ý thức lãnh địa mạnh như động vật họ mèo vậy, trên mạng thôi mà đã có thể tranh cãi ngất trời rồi, lên diễn đàn nặc danh kể chuyện xấu của nhau, mướn thuỷ quân mắng nhau, gặp mặt ngoài đời thì còn thế nào nữa?”

Dương Lực suy tư một chốc, chân thành nói: “Nhưng thường thì kiểu này gặp mặt offline đều sẽ yên tĩnh như gà, không để ý tới nhau.”

Trần nữ sĩ nghẹn lời, ý tứ sâu xa liếc mắt nhìn anh: “Cậu hiểu lắm à?” Dừng một chút, lại có hơi không cam lòng nói khẽ, “Nhưng lúc khác thì cậu lại cực kỳ ngu xuẩn…”

Dương Lực: “?”

Trần nữ sĩ nhìn gương mặt vô tội của Dương Lực: “Cậu đi cho mèo ăn hả?”

Dương Lực đang xắn tay áo, quả thật anh đang chuẩn bị đi cắt chân bò, cho nên cũng rất chuyên nghiệp hồi đáp: “Đúng thế.”

Trần nữ sĩ bắt đầu muốn nói lại thôi.

Dường như Dương Lực nghĩ đến cái gì đó, còn cực kỳ nghiêm túc giải thích: “Lão gia nói con robot đó còn có tên nữa.”

Trần nữ sĩ: “…”

Dương Lực: “Tên là ‘ông xã’.”

“Kêu tên nó nó sẽ rất biết điều.” Dương Lực còn rất hưng phấn kiến nghị cô, “Lần sau chị có muốn thử một chút không?”

Trần nữ sĩ: “……”

Trần nữ sĩ đương nhiên không có cơ hội để thử, cô hoàn toàn có thể xác định nếu cô dám kêu con “robot thú cưng” kia là ông xã, một giây sau nó sẽ cắn đứt cổ họng cô ngay.

Dương Lực đương nhiên không hiểu vấn đề trong này, Trần nữ sĩ cũng không tiện đập bảng hiệu của ông chủ mình, cuối cùng chỉ có thể hệt như tráng sĩ chặt tay dùng sức vỗ vỗ vai quản gia trẻ tuổi vào lúc anh chuẩn bị đi đút mèo ăn.

“Cậu cố lên.” Vẻ mặt Trần nữ sĩ đầy nghiêm túc.

“?” Mặt Dương Lực đầy dấu chấm hỏi, nhưng vẫn tận hết chức trách trả lời, “Tôi hiểu rồi.”

Cái chuyện Hoa lão gia mang áo choàng “robot thú cưng” chiếm hời này tuy rằng không biết xấu hổ, nhưng tốt xấu còn biết giấu giấu diếm diếm, tự mình lén lút hưởng thụ.

Đương nhiên, sau khi bị Trần nữ sĩ cắt ngang một lần thì tâm trạng của hắn không quá tốt đẹp, mặc dù đối phương luôn mãi bảo đảm sẽ không nói ra.

Trong liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu, có mấy người thân thiết với Hoa Tranh hiểu rõ tình huống của hắn.

“Bé chocolate của cậu kêu con robot kia là ông xã, chứ cũng chả phải kêu cậu.” Hình người cảm biến của Marvin đang ngồi cắt sửa móng tay, hình ảnh rõ đến mức cả vụn móng tay rơi xuống cũng rõ rõ rành rành.

Hoa Tranh mang kính mắt VR không lấy xuống, hắn làm như mắt điếc tai ngơ với lời nói của Marvin, Dương Lực trên màn hình đang chải chuốt lông bờm tuyết trắng của báo robot.

Marvin giơ tay lên, thưởng thức móng tay mình, xong cũng liếc mắt nhìn màn hình.

“Tôi không thích loại hình này.” Marvin kén chọn nói, “Hắn cường tráng quá.”.

Hoa Tranh: “…”

Marvin: “Lên giường nhất định không đủ mềm mại.”

Hoa Tranh: “…”

Marvin ghét bỏ cau mày: “Hắn không bôi kem chống nắng à? Đen như vậy.”

Hoa Tranh: “…”

Rốt cuộc Marvin cũng nói được một câu tốt đẹp: “Được thôi, tôn màu răng lên thật trắng.”

Hoa Tranh không lên tiếng, hắn tắt màn hình, sau đó lấy kính mắt VR xuống.

“Đến tột cùng cậu coi trọng hắn cái gì?” Marvin bắt đầu bôi lớp sơn dưỡng móng, y thật sự là một alpha điệu đà, từ đầu tới đuôi đều hệt như con công.

Cuối cung Hoa Tranh cũng “hướng” ánh mắt về phía hình người giả lập của Marvin.

“Anh biết cái gì.” Hắn há miệng, lạnh lùng, tràn ngập khinh bỉ giễu cợt nói, “Trai tơ.”

Marvin: “…”

Topic hot ghim trên đầu trang 818 vũ trụ hơn vạn năm vẫn chỉ có một.

Tiêu đề: «7 vị alpha hàng đầu toàn cầu năm nay có thoát ế phá trinh chưa?»

Bên dưới là 23789 comment.

Đội hình thống nhất: 0/7 vẫn chưa á ~

9 thoughts on “Tình thiêu [7+8]

  1. Đọc đến ngũ giác tương thông của Hoa lão gia và mèo robot t nghĩ đến liệu có 1 màn nhân thú nóng bỏng k. Nhưng mà Hoa lão gia đầy đủ chức năng nên chắc là k đâu nhỉ =]]]]]]

    Số lượt thích

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s