Posted in Tình thiêu

Tình thiêu [18+19]

18.

Hoa Tranh cũng không có bị tình yêu làm choáng váng đầu óc, chỉ ở mức độ Dương Lực nói thế nào hắn sẽ hứng thú bừng bừng đi làm thế đó thôi, vào lúc như này đương nhiên hắn liền nghĩ tới tác dụng của Marvin.

“Cậu nói cậu muốn làm gì?!” Biểu tình của Marvin khoa trương lại khiếp sợ, dáng vẻ oán hận phẫn nộ ‘tôi lớn tuổi vậy rồi còn chưa thoát ế mà cậu đã muốn bỉ dực song phi!’.

Hoa Tranh nhíu mày, trong bảy người thì hắn nhỏ tuổi nhất, lại tìm được bạn đời đầu tiên, không thể bảo là không đắc ý: “Tôi sắp đăng ký kết hôn.”

Marvin đau đầu nói: “Cậu còn chưa đầy 20 tuổi.”

Hoa Tranh thấy không đáng kể: “Còn một hai năm thôi.”

Marvin: “Cậu còn một hai năm, nhưng người ta mới chỉ 20, cách 30 tuổi xa lắm đó!”

Hoa Tranh nói như hiển nhiên: “Cho nên mới phải đăng ký kết hôn trước, có gì không đúng sao?”

Marvin: “…” Còn thật sự không có gì không đúng…

Theo lý thuyết thì bảy alpha hàng đầu, ngoại trừ Hoa Tranh còn một hai năm nữa mới thành niên, mấy người khác bao gồm cả Marvin đều là chó FA vạn năm, thật ra trong nội tâm mọi người đều rất chờ mong Hoa Tranh có thể debut ở vị trí trung tâm, cùng với mấy ông anh khác đi trên con đường bùn lầy “Liên minh chó FA bất tử thiêu thiêu thiêu”.

Cho nên sau khi từ chỗ Marvin nghe nói Hoa Tranh rơi vào tình yêu cuồng nhiệt còn chuẩn bị kết hôn, mấy alpha khác mặt ngoài làm bộ rất hâm mộ, mà thật ra thì cũng thật sự là rất hâm mộ.

Ngoại trừ phải hỏi rõ vấn đề kết hôn, Marvin còn phải bận tâm đến thời kỳ động dụccủa hai đứa nhỏ Hoa Tranh và Dương Lực, y ôm thành kiến rất lớn đối với thái độ “trước tiên cứ thử một lần” của Dương Lực.

“Pheromone của chúng ta không giống alpha bình thường.” Marvin hiếm khi nghiêm mặt, cũng không để ý nếp nhăn trên trán sâu hay cạn, “Giữa alpha và omega bình thường đều có quy định bảo vệ, mặc dù chỉ là phạm vi dân sự, nhưng có tính hài hòa nhất định.”

Hoa Tranh cau mày: “Hai chúng tôi cũng không nhất định phải lập tức phát sinh quan hệ sau khi kết hôn.”

“Cậu quá khinh thường lần đầu tiên động dục của cậu.” Marvin lắc đầu, “Với lại, kết hôn chính là để ký kết quan hệ hợp pháp, cậu moi đâu ra tự tin để cảm thấy có thể nhịn thêm 10 năm nữa?”

Hoa Tranh suy nghĩ một chút, không biết sao, tâm tư lại trôi dạt đến hình ảnh Dương Lực mở rộng cổ áo vào ngày hè.

Mái tóc đen của thiếu niên bị mồ hôi ngâm ướt sũng, như lông tơ chim non rũ xuống trên vầng trán trơn bóng, lồng ngực gầy gò màu chocolate tựa như thoa một lớp mật màu vàng nhạt dưới ánh mặt trời chói chang.

Dương Lực cong môi, lộ ra hàm răng trắng nõn, nụ cười của anh lòe lòe toả sáng.

Hoa Tranh híp mắt, đầu ngón tay hắn vô thức mơn trớn bờ môi không có huyết sắc của mình, không biết đang suy nghĩ gì.

Marvin há miệng, nửa ghét bỏ nửa khó tin nhìn hắn: “Pheromone của cậu nói cho tôi biết là cậu cứng rồi!”

“…” Mặt Hoa Tranh không hề có cảm xúc cúi đầu liếc nhìn đũng quần mình.

Marvin quả thực sợ hãi vô cùng: “Rốt cuộc cậu đang suy nghĩ gì?”

Hoa Tranh liếm môi một cái, đột nhiên ác liệt nở nụ cười: “Tôi không nói với anh.”

Marvin: “…”

Lần đầu tiên Dương Lực một mình đến trung tâm đăng ký, trong lòng rất hồi hộp, từ khi ngành dịch vụ này hoàn toàn cơ giới hóa, trí năng AI cũng bao phủ toàn diện, bất luận là hộ khẩu, hay là xuất ngoại, hay kết hôn, đều có thể hoàn thành xong xuôi toàn bộ trong một khu vực.

Anh nộp chứng minh thân phận và hộ khẩu của mình, AI ở chỗ ghi danh kết hôn rất nghiêm cẩn quét nhìn một lần.

“Bạn đời của ngài không tới sao?” AI lễ phép dò hỏi, lần này AI có bề ngoài của một bác gái mập mạp hiền lành, vô cùng phù hợp với phong cách của chỗ đăng ký kết hôn.

Dương Lực ngượng ngùng nở nụ cười: “Không có… tôi chỉ muốn tự đến hỏi thăm, tuổi tôi có thể kết hôn không?”

Bác gái mỉm cười nói: “Có thể đăng ký trước, thế nhưng phải căn cứ vào tình huống của bạn đời của ngài, để phán đoán có được ở chung hay không.”

Dương Lực mở to mắt, không quá rõ ràng: “Nói cách khác, kết hôn rồi cũng không nhất định có thể ở cùng một chỗ à?”

“Ngài còn chưa thành niên đâu.” Bác gái nói, “Nghĩ cho sức khỏe của ngài, nếu như đối phương sắp phát tình, ngài cần được cách ly.”

“…” Không thể nghi ngờ, việc này đối với Dương Lực mà nói quả thực là sét đánh giữ trời quang, anh không từ bỏ hỏi lại lần nữa, “Vậy nếu hiện tại tôi với đối phương ký kết quan hệ vĩnh hằng, sẽ có ảnh hưởng gì không?”

AI dù sao cũng là AI, ngoại trừ lặp lại “nghĩ cho sức khỏe của ngài” thì cũng không có lý do gì khác, trong tài liệu cũng không có ví dụ tương tự để tham khảo.

“Tôi vô cùng hiểu rõ chấp niệm muốn hiến dâng toàn bộ cho đối phương của ngài.” Bác gái AI cuối cùng cũng khá là ‘thâm tình’ tổng kết, “Nhất định là ngài vô cùng vô cùng vô cùng yêu hắn.”

Để có thể đăng ký kết hôn, hai người có thể nói là giằng co một vòng lớn, cuối cùng cho ra kết quả, là trước hết phải chờ Hoa Tranh 20 tuổi mới được.

Đối với Dương Lực mà nói thì có thể kết hôn cũng đã rất thỏa mãn rồi, sự kiên trì của anh rất tốt, chờ một hai năm căn bản cũng không phải là vấn đề gì, chỉ có điều Hoa Tranh lại không cho là như vậy.

Tiểu lão gia “hận gả” quả thực là sống một ngày bằng một năm, Trần nữ sĩ luôn cảm thấy hắn yêu đương mà sốt ruột đến độ tóc cũng sắp trọc hết rồi.

“Đây là thuốc ức chế Marvin đại nhân đưa tới cho ngài.” Ông chủ yêu đương, thư ký lại bận rộn hơn đại khái chỉ có mỗi mình Trần nữ sĩ, cô không chỉ cần bận tâm đời sống tình cảm của ông chủ với bà chủ, mà còn phải bận tâm đến đời sống trên giường của họ nữa.

Chẳng hạn như tiểu lão gia rất không muốn phối hợp: “Tại sao tôi phải cần thuốc ức chế?”

Trần nữ sĩ kiên nhẫn nói: “Để đề phòng, dù sao thì cũng sắp đến tuổi động dục của ngài rồi, một khi bất ngờ động dục, tối thiểu thì thuốc ức chế có thể khống chế lại.”

Hoa Tranh bĩu môi, vẻ mặt hắn rất không đồng ý, thế nhưng nghĩ Marvin nói có thể tạo ra hậu quả, do dự một chốc, cuối cùng vẫn cất đi.

Trần nữ sĩ thấy hắn ngoan ngoãn cất đi mới hoàn toàn thở phào nhẹ nhõm.

Lúc Dương Lực đi ra từ trong chuồng ngựa liền nhìn thấy đại quản gia của Hoa Tranh đã chờ ở nơi đó, vẻ mặt đối phương tươi cười, nhìn thấy anh liền khom lưng hành lễ: “Ngài cực khổ rồi.”

Dương Lực được kính mà sợ liên tục đáp lễ: “Không có không có… sao ngài lại đến đây?”

Đại quản gia cười nói: “Tiểu lão gia sẽ đến ngay, bảo tôi cố ý đến thông báo ngài chờ thêm một lát.”

Dương Lực vừa nghe đến tên của Hoa Tranh, mặt liền không khống chế được nóng bừng lên, tuy rằng anh quả thật là đang yêu đương với đối phương, nhưng cái dáng vẻ khắp thiên hạ đều biết như thế vẫn khiến người ta rất là ngại ngần.

Đại khái là đại quản gia cũng biết da mặt anh mỏng, lúc gần đi cũng không nói thêm gì, Dương Lực ở trong chuồng ngựa chờ không bao lâu, quả nhiên Hoa Tranh đã đến.

Sau khi trời dần lạnh, Hoa Tranh liền không còn cắt tóc nữa, hiện tại mái tóc dài màu bạc của hắn sắp dài tới lưng, nếu không phải ngũ quan tuấn lãng mà anh khí, cái nhìn đầu tiên rất dễ bị nhận lầm thành nữ.

Dương Lực ngồi trên đống cỏ khô thắt bím cho hắn, Hoa Tranh cũng không thành thật, xoay đầu không cho anh chải yên.

Tiểu lão gia bĩu môi, hàm hồ nói: “Hôn tôi.”

Dương Lực chỉ có thể cúi đầu hôn hắn.

Không biết Hoa Tranh nuôi ra tật xấu từ lúc nào, yêu cầu đối với việc hôn còn rất cao, chỉ hôn môi thôi không đủ, mũi và trán đều phải hôn đến, cho nên Dương Lực cảm thấy mỗi lần hôn đều thành một công trình lớn có cảm giác nghi thức đặc biệt long trọng, mỗi lần họ gặp mặt đều phải tốn lượng lớn thời gian hôn nhau.

“Còn nửa năm.” Trong lúc đang hôn Hoa Tranh đột nhiên thấp giọng nói.

Dương Lực chưa kịp phản ứng: “Cái gì?”

Hoa Tranh liếc mắt nhìn anh: “Tôi còn nửa năm nữa sẽ thành niên.”

Dương Lực hơi kinh ngạc: “Nhanh như vậy sao?” Anh tính toán một chút, phát hiện quả thực là thời gian không chênh lệch lắm.

“Hình như anh không có chút sốt ruột nào nhỉ.” Hoa Tranh không nhịn được oán giận, “Nói muốn kết hôn không phải anh à?”

Dương Lực vội vàng dỗ hắn: “Sốt ruột mà… nhưng dù đăng ký kết hôn rồi, chúng ta có thể ở bên nhau sao? Dù sao thì phải chờ tôi 30 tuổi mới…”

Hoa Tranh nhíu mày: “Tại sao không thể ở cùng nhau?”

Dương Lực cho là hắn không hiểu hàm nghĩa của việc “ký kết”, đang ngượng ngùng mất tự nhiên không biết nên giải thích thế nào, Hoa Tranh lại thoải mái nói: “Chúng ta là vợ chồng đương nhiên phải ở cùng nhau, tôi sẽ nhẫn nhịn, chờ anh đến 30 tuổi sẽ làm tình với anh.”

Dương Lực: “…” Alpha hàng đầu đều nói việc “ký kết” trần trụi vậy sao…

Hoa Tranh tương đối tự tin: “Trước đó tôi liền ngoan ngoãn ôm anh ngủ.”

19.

Ngàn năm trước có một câu dùng để hình dung lời nói đàn ông không đáng tin, là “tôi chỉ cọ thôi chứ không vào”, thật ra câu nói này đặt ở hiện giờ ngang ngửa với một alpha nói với một omega rằng “tôi chỉ ngoan ngoãn ôm anh ngủ chứ không ký kết quan hệ ”

Chỉ tiếc ngày thường Dương Lực quá mức đứng đắn, ở trường học quản gia cũng học giáo dục lễ nghi chính thống, những truyền thuyết vỉa hè ngàn năm trước ít ai biết, đến chỗ anh là nghe cũng chưa từng nghe thấy.

Khi Trần nữ sĩ biết hai người quyết định ở chung lập tức treo ngược một hơi, cô luôn mãi xác nhận với Dương Lực: “Thật sự là cậu tự nguyện, tiểu lão gia không ép cậu à?!”

Tuy rằng omega còn chưa tới 30 tuổi chưa tính là trưởng thành, nhưng dựa theo tuổi tác nhân loại để tính, Dương Lực đã là một nam thanh niên trưởng thành.

Rút đi đường nét mặt mày quá mức mềm mại của thiếu niên, da dẻ màu chocolate tôn ngũ quan thanh niên lên càng thêm lập thể anh tuấn.

Dương Lực nở nụ cười, đôi mắt cong lên, dịu dàng lại đa tình.

“Là tôi tự mình bằng lòng.” Anh đáp, “Ngài không cần lo lắng.”

Nội tâm Trần nữ sĩ rít gào “Tôi làm sao có thể không lo lắng?! Hắn hấp diêm cậu thì làm sao bây giờ?!!”

Dưới ánh mắt oán độc nguyền rủa của Trần nữ sĩ, Hoa Tranh không chút phản ứng, hắn sai người sửa soạn một căn biệt tự, chuẩn bị ra ngoài ở với Dương Lực.

“Tốt nhất ngài nên an bài bác sĩ đi theo ở gần đó.” Trần đó nữ sĩ quyết định, dù Hoa Tranh không đồng ý thì cô cũng sẽ tự mình an bài.

Rõ ràng là Hoa Tranh không phải quá tình nguyện, nhưng lại hiếm khi không có phản bác: “Đừng ở trong nhà là được.”

Trần nữ sĩ: “Thời gian thế giới hai người cũng phải khống chế, một khi ngài tiến vào thời kỳ động dục thì không phải một hai ngày là có thể giải quyết, lúc cần thiết xin hãy rời nhau ra.”

Hoa Tranh: “…”

Không nghe được lời oán giận như dự đoán, Trần nữ sĩ còn cảm thấy có chút khó tin, cô theo bản năng ngẩng đầu xem Hoa Tranh, chỉ thấy tuy rằng sắc mặt đối phương âm trầm khó coi, nhưng lại không từ chối.

“Thuốc ức chế.” Hoa Tranh đột nhiên nói, nhìn ra được, hắn có chút khó mở miệng, “Marvin còn không?”

Trần nữ sĩ mở to mắt, tuy rằng cô kinh ngạc với sự nghe lời khác thường của Hoa Tranh, nhưng vẫn lập tức liên lạc Marvin.

Tên alpha như hoa khổng tước ấy xuất hiện trong hình ảnh lập thể.

“Thực sự là hiếm khi thấy dáng vẻ cậu không chắc chắn như thế.” Nếp nhăn bên khóe mắt Marvin sắp nứt cả ra, “Bây giờ muốn debut ngay trung tâm vẫn kịp nhá, mấy anh đây đều sẽ chăm sóc cậu.”

“Câm miệng, cái đồ không ai thèm.” Hoa Tranh cười lạnh nói, “Thêm hai ngày nữa chính là ngày kỷ niệm ế ẩm thứ 35 của anh, đã nghĩ làm sao để qua nổi chưa?”

Marvin: “…” Tại sao y phải nhận cú điện thoại này?! Tại sao??!!

Hoa Tranh cũng không muốn nói nhảm nhiều với y, gọn gàng dứt khoát nói: “Anh còn bao nhiêu thuốc ức chế? Cho tôi hết.”

Marvin cau mày: “Cậu cần nhiều như vậy làm gì? Cậu cho rằng dựa vào thuốc ức chế là có thể khiến cậu không phát tình ư?”

Hoa Tranh mạnh miệng nói: “Tôi chỉ đề phòng thôi.”

Marvin không thể nào tin được nhìn hắn, suy nghĩ một chút, vẫn mềm lòng: “Tôi phái người đưa thêm cho cậu 100 ống, nhưng hạn mức tối đa mỗi ngày chỉ có thể là 5 ống, hơn nữa một khi động dục, hiệu quả của thuốc ức chế nhỏ bé không đáng kể, cậu phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”

Vào lúc này, không ai ngờ được, Marvin nói một câu thành sấm, mà càng không ngờ chính là, thời kỳ động dục của Hoa Tranh lại tới sớm.

Một tháng trước ngày đối phương đầy 20 tuổi, Dương Lực đã bắt đầu chuẩn bị tiệc sinh nhật cho Hoa Tranh, đây là lần đầu tiên anh lấy danh nghĩa quản gia và người yêu chuẩn bị cho đối phương món quà long trọng như vậy, trình độ coi trọng có thể thấy được chút ít.

Mà lúc này, không biết sao Hoa Tranh đột nhiên rơi vào trạng thái sốt nhẹ, hai người họ đã rất lâu không đơn độc ở chung vượt quá một giờ.

Bác sĩ đi theo từng tới mấy chuyến, đều không tra ra bệnh gì, biểu hiện trên vòng tay cũng là bình thường, tuy rằng cơ thể Hoa Tranh không quá thoải mái, nhưng tinh thần lại rất không tệ, sau khi uống ống thuốc ức chế cuối cùng trong ngày, hắn rất hi vọng được ôm Dương Lực ngủ trưa.

“Không cần gọi bác sĩ tới xem một chút nữa sao?” Đã qua cuối thu, quản gia trẻ tuổi bận rộn tới giữa trưa vẫn đổ một chút mồ hôi, trong phòng có buồng tắm, Dương Lực cởi áo khoác, chỉ mặc một cái áo sơ mi phanh ngực.

Hoa Tranh chỉ cảm thấy một luồng mùi vị ngào ngạt thơm ngọt xông vào mũi, làm người ta đầu váng mắt hoa.

Dương Lực bị sắc mặt của hắn dọa hết hồn, vội vàng tiến lên giơ tay lên sờ sờ trán đối phương, cũng không biết Hoa Tranh lớn thế nào, gần 20 tuổi mà còn chưa ngừng phát triển, không tới nửa năm ngắn ngủi đã cao lên không ít, đã sắp vượt qua anh nửa cái đầu.

“Chỗ nào không thoải mái?” Dương Lực lo lắng hỏi, anh nửa ôm Hoa Tranh, mới phát hiện nhiệt độ của đối phương cao dị thường.

Vòng tay của Hoa Tranh đột nhiên vang lên sắc bén.

Dương Lực cúi đầu chậm nửa nhịp, còn chưa không thấy rõ đèn đỏ sáng lên trên đó, đã cảm thấy phía sau đau đớn, là bị Hoa Tranh đẩy bay ra ngoài, cả người đụng vào góc bàn.

“…” Hoa Tranh bịt mũi, máu tươi tí tách rơi xuống trên sàn nhà, mắt hắn đỏ ngầu ngẩng đầu lên, dường như muốn xác nhận tình hình Dương Lực, rồi lại cố khống chế quay mặt đi, khàn giọng nói, “Anh đi ra ngoài.”

Dương Lực đỡ eo, đương nhiên anh không thể không làm gì cả mà nghe lời Hoa Tranh đi ra ngoài, trạng thái của đối phương như vậy thực sự rất làm cho người ta lo lắng. Dù chưa từng trải qua thì Dương Lực cũng không hề dốt nát, kiến thức và chuẩn bị tích lũy thường ngày khiến anh không khó nhìn ra là Hoa Tranh phát tình sớm, tuy rằng không biết nguyên nhân động dục sớm, nhưng tình hình khẩn cấp như vậy, cũng không phải chuyện một mình Hoa Tranh có thể giải quyết.

Dương Lực lập tức gửi tin nhắn cho Marvin và Trần nữ sĩ.

Hoa Tranh không có ngăn cản hành động của đối phương, hắn mở to hai mắt đỏ ngầu nhìn chằm chằm mỗi một động tác của Dương Lực, có lẽ là thật sự bị thương phần eo, tốc độ hành động của Dương Lực hơi chậm đi một chút, anh gửi tin nhắn xong liền tận lực duy trì khoảng cách an toàn với Hoa Tranh đi xử lý vết bầm sau eo, kết quả mới vừa vén áo lên, liền cảm thấy có người dính vào sau lưng.

—— Giữa alpha hàng đầu và alpha bình thường, bất luận là cơ thể hay tinh thần đều có sự chênh lệch rất lớn, mà vào thời kỳ động dục, alpha hàng đầu càng có tính chất công kích nguy hiểm hơn —— xuất phát từ «Bàn luận về Alpha»

Dương Lực bị tóm tóc sau gáy, bị cưỡng ép ngẩng mặt lên tiếp nhận nụ hôn của Hoa Tranh… thay vì nói là hôn thì càng tương tự với gặm cắn hơn.

Cám ơn trời đất, người này còn chưa quên thói quen khi hôn, thậm chí Dương Lực còn lạc quan lo nghĩ xem trên mặt mình có thể bị đối phương cắn ra dấu hôn hay không.

So với xâm phạm thân thể, thứ Dương Lực chân chính không chịu nổi chính là tình triều pheromone của đối phương, trước tiên không nói anh còn chưa tới thời kỳ động dục, pheromone chưa chín muồi cũng chưa ổn định, sau khi bị đối phương cưỡng ép kêu gọi, pheromone trong đầu hoàn toàn hỗn loạn.

Người lạnh căm căm, đầu đau đến nổ tung, ngay cả việc giữ ý thức tỉnh táo Dương Lực cũng rất khó làm được, chớ nói chi là ngăn cản Hoa Tranh tiến một bước xâm phạm. Chỉ có thể nói, may mà đối phương là trai tơ, lần đầu tiên luôn không tìm được kết cấu, hơn nữa dù Hoa Tranh đang ở thời kỳ động dục, thì cũng còn tiềm thức không muốn thật sự làm tổn thương Dương Lực.

Dương Lực có thể cảm giác được cả người mình bị ôm lên trên giường, quần áo anh đã bị lột sạch sành sanh, tình triều pheromone của đối phương càng ngày càng dày đặc, khuấy đầu óc anh hỗn loạn không chịu được.

“Mình sẽ biến thành người thực vật nhỉ…” Dương Lực mơ hồ nghĩ, kỳ quái chính là anh lại không cảm thấy sợ sệt, thậm chí theo bản năng đưa tay ra, thả lỏng thân thể phối hợp với Hoa Tranh.

Động tác tiến vào của đối phương vô cùng dịu dàng, cũng có thể là do Dương Lực đã sắp triệt để mất đi ý thức, anh gần như không cảm giác được đau đớn gì, mà kỳ quái chính là, Hoa Tranh cũng không có lập tức ký kết khế ước “vĩnh hằng”, trong lúc mơ mơ hồ hồ, Dương Lực có thể cảm giác được đối phương đang không ngừng hôn môi mình.

Vào lúc cuối cùng của ký ức, có giọt nước nóng bỏng, từng giọt từng giọt, rơi xuống trên mặt anh.

Hơi mặn mà lại đắng chát.

7 thoughts on “Tình thiêu [18+19]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s