Posted in Đoản văn

Sau khi chia tay [8]

Chương 8: Vai nam phụ (đã beta)

Sau khi Tống Liên lên đại học liền hào hào hứng hứng dọn đến ở chung với Đường Kham Nhất.

Khác với Tống Liên luôn luôn chậm nhiệt, thậm chí còn bị người ta dán nhãn quái gở, Đường Kham Nhất quả là mạnh vì gạo, bạo vì tiền.

Cùng là tham gia CLB vì điểm rèn luyện, Tống Liên thường là đến CLB điểm danh xong liền đi, chứ không phải thật sự tham gia hoặc tổ chức hoạt động. Vì vậy năm hai đại học, lúc Tống Liên xòe ngón tay đau khổ tính toán rốt cuộc phải vào mấy CLB mới có thể nhẹ nhàng và vừa vặn gom đủ điểm, thì Đường Kham Nhất lại đang suy nghĩ nên từ chối lời mời của cán bộ CLB nào.

“Đây chính là sự khác biệt giữa người với người.” Liêu Giai nộp gần 50 đồng phí CLB nhìn Tống Liên nộp gần 100 đồng, sỉ vả Đường Kham Nhất chỉ nộp có 10 đồng.

“CLB kịch nói có một vở kịch mới đang chiêu mộ diễn viên, em có muốn đi thử không?” Đường Kham Nhất lột một viên kẹo sữa nhét vào trong tay Tống Liên, sau đó đẩy lọ kẹo về phía Liêu Giai, “Đàn chị tự mình làm đi.”

“Thầy Đường à, thầy có thể dạy em nghệ thuật xã giao không?” Liêu Giai chịu phục nhai kẹo sữa, “Em lại bị rớt phỏng vấn bên hội học sinh nữa rồi nè.”

“Chẳng lẽ đây không phải là vì mới năm nhất bà vừa vào phỏng vấn đã bắt đầu phát ngôn mấy câu kinh thế hãi tục sao?”

“Muốn đồ ăn ở căn tin ngon hơn thì cứ đến căn tin làm việc có gì không đúng.”

Tống Liên đã từ bỏ việc cứu vớt bạn thân của mình, cậu không theo kịp tư duy logic của cô.

Tống Liên vào đại học X, cùng trường với Đường Kham Nhất. Điểm của Liêu Giai phát huy có chút không ổn định, vào đại học S, cũng may đều ở trong làng đại học, cách nhau không xa, có thể thường xuyên gặp mặt, Ngụy Thanh Linh cũng vào đại học X, nhưng mà không ở khu này, nghe nói năm ba họ mới có thể đến khu chung để học, Ân Chu Chu vào đại học Z, khá gần với khu của Ngụy Thanh Linh.

Năm lớp 11 Nguyên Khâu Minh bị giáo viên chủ nhiệm của bọn họ phàn nàn về thành tích môn tiếng anh, bị bắt lưu ban một năm, lúc đó khóc trời gào đất cũng không tránh khỏi vận mệnh trở thành đàn em, bị Liêu Giai tóm lấy cái danh đàn em cười nhạo thật lâu, bây giờ đã có thể mặt không đổi sắc gọi Liêu Giai một tiếng “đàn chị”, khiến Liêu Giai cực kỳ ngại ngùng quay đầu đi mất, năm nay mới lên năm nhất, hơn nữa nghe nói năm nhất học chuyên ngành ở trong nước, khi lên năm hai sẽ đi du học.

Đường Kham Nhất cười cười, giúp Tống Liên chém một đao: “Nếu lúc phỏng vấn bà không nói câu nào, xác suất được trúng tuyển có thể lớn hơn một chút.”

“Mấy ngày nay anh phải đến câu lạc bộ kịch nói giúp đỡ chọn vai và tập luyện.” Đường Kham Nhất chơi đùa ngón tay Tống Liên, “Có thể sẽ về tương đối trễ, em đi ngủ sớm một chút, không cần chờ anh.”

Đồng hồ sinh học của Tống Liên luôn là mười giờ rưỡi mà không lên giường ngủ thì sẽ bắt đầu ngáp tới chảy nước mắt, có lần Đường Kham Nhất đi xem phim điện ảnh với cậu, rõ ràng là phim kinh dị, nước mắt người bên cạnh lại rơi tí tách, Đường Kham Nhất cho là cậu bị dọa khóc, tâm tư Đường Kham Nhất vốn đã không đặt trên phim mà thỉnh thoảng phân tâm nhìn lén Tống Liên lập tức dỗ dành người ta “Đều là giả, đừng sợ đừng sợ!” Kết quả Tống Liên vốn đang ôm bắp rang mơ màng sắp ngủ bị hắn làm cho tỉnh táo lại chút, cho là Đường Kham Nhất bị tình tiết trong phim dọa sợ, giật mình nhanh chóng bắt đầu một vòng an ủi mới “Đúng đúng đúng, đều là giả đều là giả“, sau đó bọn họ thành công bị cặp tình nhân hàng sau mắng.

“Có thể yên tĩnh chút không! Sợ như vậy thì đừng xem, hai tên đàn ông có cần đến mức đó không!”

Từ đó về sau bọn họ đều đúng mười giờ lên giường, Tống Liên mệt thì sẽ ngủ trước, Đường Kham Nhất có lúc sẽ xem chút sách hoặc phim truyền hình, sau đó mười một giờ tắt đèn, cho cái người ngủ tới mơ mơ màng màng bên cạnh một nụ hôn ngủ ngon sau đó ôm nhau mà ngủ.

Gần đây Đường Kham Nhất về tương đối trễ, tuy Tống Liên thường buồn ngủ chịu không nổi mà lên giường trước, nhưng ngủ cũng không yên, thường nghe tiếng Đường Kham Nhất trở về mới có thể ngủ ngon hơn chút. Ban đầu cậu hay chờ ở trên ghế sa lon, nhưng mỗi lần được Đường Kham Nhất ôm vào phòng ngủ thì cậu vẫn có ý thức, không khỏi khiến Tống Liên hôm sau thức dậy nhớ lại mà cảm thấy xấu hổ, cho nên sau đó Tống Liên đều ngủ ở trên giường Đường Kham Nhất chờ hắn trở về.

Vì vậy, ngày đó, khi Đường Kham Nhất trở về, nhìn ánh sáng từ đèn giường bao phủ Tống Liên chôn mình trong chăn cùng gối, cảm thấy trái tim mềm mại, hắn lặng lẽ đi vào hôn lên cái trán trơn bóng của Tống Liên, đổi lấy tiếng nỉ non vô thức của đối phương, khóe miệng cứ như vậy mà cong lên có đè cũng không đè xuống được.

Tắm xong Đường Kham Nhất lên giường, Tống Liên cho dù đang ngủ cũng nhích nhích tới dựa vào hắn, rất đáng yêu.

Đường Kham Nhất hài lòng ôm lấy Tống Liên ấm áp dễ chịu, đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve tóc của đối phương, tạo ảo giác như chú chó cỡ lớn dính người lại ngoan ngoãn, lúc Tống Liên phát ra một tiếng nghẹn ngào mới cẩn thận ngừng tay, bảo đảm đối phương không bị đánh thức mới tiếp tục hành động không biết có tính là quấy rầy giấc ngủ của mình hay không.

Dưới đèn ngắm mỹ nhân, luôn tạo cảm giác mông lung, nửa bên mặt Tống Liên chìm trong bóng tối, che đi những góc cạnh sắc bén của cậu, mặt mày chỉ còn anh tuấn và thanh tú, lông mi mảnh dài đổ xuống một bóng râm, chung quy thì Đường Kham Nhất không có thói quen đêm hôm khuya khoắt đếm lông mi người yêu để đi vào giấc ngủ, quyết định giữ cái hạng mục làm tinh thần tỉnh táo này lại.

Hắn mở cặp văn kiện ra, nhẹ giọng đọc lời thoại nhân vật của mình trong kịch bản — — — một vai nam phụ tuyệt vọng mà đau khổ, chen giữa nam nữ chính, một ngày nào đó, phát hiện người yêu của mình chỉ coi hắn là thế thân khi nam chính không ở đó, nữ chính vẫn luôn tìm kiếm cái bóng của nam chính từ trên người nam phụ yêu cô sâu sắc.

Cốt truyện máu chó như vậy, chẳng trách không ai chịu đóng.

Thật sự có người muốn xem à.

Đường Kham Nhất nhẹ giọng đọc kịch bản, nội tâm yên lặng xỉa xói.

“Anh nghĩ đi nghĩ lại, vẫn quyết định phải chia tay với em.”

Đường Kham Nhất tưởng tượng ra giọng điệu người nói chuyện, cảm thấy muốn một người có tình yêu bằng phẳng hạnh phúc nói ra những lời này quả thực rất là làm khó người khác, đúng, không có ý khoe khoang gì đâu, chỉ đơn giản là người trong thời kỳ tình yêu cuồng nhiệt không cách nào hiểu được tâm trạng của nhân vật khổ tình thôi.

“Em vẫn luôn thông qua anh mà nhìn người khác, em chỉ đang tìm kiếm niềm an ủi từ trên người anh.” Đường Kham Nhất dùng khóe mắt nhìn mặt ngủ của Tống Liên, vui sướng trong lòng quả thực sắp sửa tràn ra bao phủ hắn, “Anh cho là sự vui vẻ khi ở bên em có thể làm anh phớt lờ nỗi bi ai khi làm người thay thế, lại phát hiện việc này khó tránh khỏi làm anh cảm thấy đau khổ.”

Tống Liên lúc ngủ nhìn qua thật ngoan, có cảm giác tuổi tác chợt nhỏ đi rất nhiều.

“Ngày qua ngày, sự đau khổ này từ từ ép anh tới thở không nổi.”

“Vì vậy anh phát hiện, khởi nguồn của sự đau khổ chỉ là vì em không yêu anh.”

Tống Liên thật là đẹp.

“Cho nên anh nghĩ, rời khỏi nhau sẽ tốt hơn”

Đường Kham Nhất bĩu môi, nghĩ, có nên xem xét lừa vài người tới thử nhân vật ngu ngốc này hay không, lời thoại này thật làm khó người ta, nghĩ hôm nay lúc tập luyện, đàn chị mang vẻ mặt chịu không nổi sỉ vả hắn là đầu óc chỉ toàn yêu với đương, liền cảm thấy có lẽ hắn thật sự không thể diễn tiếp rồi.

“Đường Kham Nhất, có thể xin cậu đừng mang vẻ mặt ngọt ngào đọc lời thoại không? Cậu có thể đau khổ một chút không, hả!”

Nhưng mà, vừa nghĩ tới mấy chữ như người yêu, Tống Liên, liền thấy rất là vui vẻ.

Đường Kham Nhất có chút ấm ức nghĩ.

Có lẽ Tống Liên bị hắn tập thoại đánh thức, Đường Kham Nhất dừng việc đọc lời thoại trái lương tâm lại, để kịch bản xuống, tắt đèn, ôm sát người yêu vỗ nhẹ lưng cậu.

Trong bóng tối, Đường Kham Nhất cảm thấy an tâm gấp đôi, hôn hôn trán Tống Liên, nhẹ giọng nói: “Ngủ ngon, mơ đẹp.”

Hi vọng ngày mai đàn chị phát hiện hắn chưa thuộc lời thoại cũng đừng tức giận quá.

Hết chương 8

Advertisements

Tác giả:

D.O.B: 27/08/2002 Sở thích: ăn, đọc truyện, viết truyện, chơi game, nghe nhạc.... Ước mơ: mở một thư viện đam mỹ rộng bằng cái biệt thự to nhất VN :P Thần tượng: TFBOYS, BTS, Uông Tô Lang, Black Pink, vân vân và mây mây, nói chung cứ trai xinh gái đẹp ta đây cân hết :>> Chồng: Hoa Thần Vũ (chồng thiệt nhé, ảnh gọi fan là vợ mừ, dễ thương hết biết :3) Liên hệ với mình qua gmail hoặc direct instagram: _jjjully_ nha

3 thoughts on “Sau khi chia tay [8]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s