Posted in Quần áo thủy thủ và giày chơi bóng màu trắng

Quần áo thủy thủ [63]

PHIÊN NGOẠI

CP thứ ba: Nha sĩ và ngôi sao nhỏ

☆63: Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà* (một)

*Một câu thơ trong bài “Đề hồ Thanh Thảo ở huyện Long Dương”, dịch nghĩa: đầy thuyền mộng đẹp lướt ngân hà. “Thanh mộng” và “Tinh hà” còn chỉ về 2 nhân vật chính Cố Thanh Mạnh x Lâm Tinh Hà

Cuối xuân đầu hè.

Một trận gió ấm áp lướt ngang qua chính giữa con đường, thổi tán cây xào xạc, một đóa ngọc lan lìa cành, sượt qua kính xe rơi xuống mặt đất.

Giờ tan tầm cao điểm cộng thêm xe phía trước gây chuyện, mười phút còn chưa lái đi được 1 mét, Lâm Thư Yểu vuốt tóc, đem toàn bộ lửa giận và sự thiếu kiên nhẫn trút hết lên trên người đối tượng hẹn hò sắp gặp mặt.

“Hôm nay mà bản kế hoạch của bà viết không xong thì đều là do hắn, là do công việc quá nhàn nhã hay là di động chơi không vui, thời gian tốt đẹp làm cái gì mà không được?” Lâm Thư Yểu lầm bầm lầu bầu, táo bạo lục lọi trên người mấy lần.

Một cái hộp nhỏ dẹt mới vừa rút ra một góc từ trong túi, đã bị Lâm Thư Yểu đột nhiên nhớ tới cái gì đó nhanh chóng nhét về.

Lâm Thư Yểu mặt không cảm xúc nhìn thẳng phía trước, muốn giả dạng như cái gì cũng chưa từng xảy ra.

“… Chị.” Sau chốc lát yên tĩnh, một âm thanh mát dịu như cơn gió mùa hạ vang lên bên cạnh cô.

Lâm Thư Yểu xụ mặt: “Em cứ coi như không thấy đi.”

“Em nhìn thấy.” Âm thanh nhu hòa mà kiên định.

Lâm Thư Yểu nỗ lực hối lộ: “Chị phát tiền lì xì cho em.”

“Em không muốn.” Giọng nói kia rụt rè đến gần, hai ngón tay thon dài trắng nõn nhẹ nhàng luồn vào túi quần Lâm Thư Yểu, hệt như tên trộm móc ví mà móc một hộp thuốc lá cho nữ ra.

Lâm Thư Yểu vỗ vô lăng kêu to: “Chị phiền em chết mất!”

Từ trên ghế phó lái, Lâm Tinh Hà vô tội rũ mắt, duỗi ra một cái tay khác về phía chị gái, nhẹ giọng hỏi: “Bật lửa đâu?”

Lâm Thư Yểu như gà mẹ bảo vệ trứng đè lại một bên túi quần khác, chỉ lo em trai cướp giật, nóng nảy nói: “Không có!”

Lâm Tinh Hà: “Vậy chị… làm sao đốt thuốc?”

Lâm Thư Yểu lộ ra một nụ cười thương nghiệp giả dối khi đối mặt với đối tác, cắn răng nói: “Đánh lửa.”

Lâm Tinh Hà thu tay về, trong xe yên tĩnh một phút chốc.

Mắt thấy dòng xe cộ phía trước không hề có dấu hiệu di chuyển, Lâm Tinh Hà mở cửa xe, nhướn nửa người ra uốn cong eo, nhặt bông ngọc lan vừa mới rơi trên mặt đất lên, nâng bông hoa trắng như tuyết đầu mùa ấy đưa tới dưới mũi chị gái cậu, lấy lòng: “Chị, nếu chị lại lên cơn nghiện thuốc lá…”

Lâm Thư Yểu liếc mắt trừng cậu: “Hả?”

Lâm Tinh Hà bị trừng cho rụt lại, nhỏ giọng nói: “Thì ngửi ngửi hương hoa đi.”

Lâm Thư Yểu hận đến mài răng, lại không có cách nào với thằng em —— chuyến này Lâm Tinh Hà phụng mệnh cha mẹ đến giám sát cô xem mặt, thuận tiện giám sát cô cai thuốc lá, đứa nhỏ này bình thường tính cách mềm xụi, nhưng một khi quyết định chuyện gì thì sẽ cứng đầu tới mức tám con trâu cũng không kéo về được, đã giao hẹn với Lâm Thư Yểu là giúp cô cai thuốc lá, thì nhất định phải giúp cô cai thuốc lá, từ sáng đến tối như chú chó nhỏ truy lùng chất cấm, 360 độ lục soát lương thảo của Lâm Thư Yểu và cũng lần lượt bác bỏ mấy kiểu cầu xin mất hết mặt mũi “chị hối hận rồi chị không cai nữa chết sớm thì cứ chết thôi dù sao ba mẹ cũng còn có em mà” của Lâm Thư Yểu, mà đối với một mỹ thiếu niên nho nhã nhẹ nhàng như thế, Lâm Thư Yểu cũng táo bạo không nổi, chỉ có thể yên lặng nhận xui.

Lúc này, dòng xe cộ ách tắc đã lâu rốt cuộc chuyển động, Lâm Thư Yểu đạp chân ga, chiếc xe như chú chó con vui sướng chạy vọt đi, lái tới tiệm cơm cách đó hơn một kilomet.

“Chị, ” mắt thấy cách địa điểm gặp mặt không xa, Lâm Tinh Hà bật mode Đường Tăng, lải nhải niệm kinh, “Điều kiện của đối tượng hẹn hò lần này thật sự rất tốt, chị xem ảnh rồi, 1m85, cực kì đẹp trai, tự mình mở phòng khám nha khoa, có nhà có xe, còn là thế giao với nhà ta, biết gốc biết rễ, quả thực chính là bạn trai hoàn mỹ…”

Nghe nói mamy hai nhà còn đặt lịch thông gia từ bé nữa cơ!

Lâm Thư Yểu sầm mặt cắt ngang: “Em còn lải nhải nữa chị liền nhảy xe.”

Lâm Tinh Hà một giây ngậm chặt miệng.

Nửa phút sau, Lâm Tinh Hà không cam lòng mà rụt về phía cửa xe, nói lầm bầm: “Chị à ít nhất chị cũng trò chuyện với người ta êm đẹp xíu, đừng có vừa tới đã lên án mặt tiêu cực của chế độ hôn nhân được không?”

“Chị căn bản là không muốn yêu đương, ” Lâm Thư Yểu tìm kiếm chỗ đậu xe, dứt khoát lái vào, “Lãng phí thời gian.”

Thấy Lâm Tinh Hà còn muốn cãi lại, Lâm Thư Yểu trợn trắng mắt lên, như pháo liên châu chặn lại: “Lại nói, bạn học nam hồi cấp hai, cấp ba của chị đều có người học nha khoa, trong trường học nữ nhiều nam ít, ra làm việc xung quanh toàn một đám trợ lý nhỏ y tá nhỏ trong veo như nước, bệnh nhân nữ đến khám răng cũng hở một chút là tâm tư lung lay, nam nha sĩ tìm đối tượng quả thực quá dễ dàng, điều kiện của hắn tốt như vậy mà còn có thể ế đến 27 tuổi bị người nhà đuổi ra ngoài xem mắt, không phải yếu sinh lý thì chính là đồng tính.”

Lâm Tinh Hà yếu ớt phản bác: “Chị nói như vậy cũng quá võ đoán.”

Lâm Thư Yểu xùy một tiếng, hai chị em xuống xe, đi về hướng tiệm cơm.

Lâm Thư Yểu năm nay 26, lớn hơn em trai 7 tuổi, tính cách giống với ông nội làm nghề lính, sấm rền gió cuốn, kiên nhẫn quả quyết.

Hồi cô học cấp ba từng có một tình yêu lén lút với hot boy học bá, bị cha mẹ quấy tung, trong cơn tức giận tuyên bố nếu như mình không gả cho hắn được, thì đời này cũng tuyệt đối không gả cho người khác. Lúc đó cha mẹ cảm thấy cô còn nhỏ tuổi không hiểu chuyện, tự chủ trương hẹn cha mẹ hot boy gặp mặt trao đổi, một tháng sau hot boy xuất ngoại hoàn toàn mất đi tin tức, Lâm Thư Yểu đại náo một trận, thấy không còn đường cứu vãn, nên lặng thinh không đề cập tới việc này nữa.

Sau khi tốt nghiệp đại học, Lâm Thư Yểu vào một công ty tư nhân làm việc, suốt ngày hệt như con thoi xoay chuyển không ngừng mà tiền lương cũng không ít, một khi rảnh rỗi liền nghỉ phép du lịch khắp trời nam biển bắc, chuyện yêu đương kết hôn hoàn toàn bị gác sang bên.

Tiêu dao như vậy hai năm, cha mẹ dần dần ép buộc cứng rắn, năm nay hai lão còn hạ quân lệnh trạng cho con gái, bắt buộc Lâm Thư Yểu nhất định phải tìm được bạn trai trước cuối năm, dù cho không thích, thì ít nhất cũng phải hẹn hò trước, Lâm Thư Yểu bất đắc dĩ, kiên trì đi xem mặt mấy lần.

Nhưng mà, quãng thời gian trước có bà mối kiện cáo với ba Lâm mẹ Lâm, rằng Lâm Thư Yểu vừa thấy nhà trai là miệng hệt như súng máy pằng pằng pằng không ngừng, bắn chế độ hôn nhân đến thương tích đầy mình, dọa một đám nam thanh niên lớn tuổi khát khao kết hôn chạy trối chết, căn bản là không có khả năng tác thành.

Ba Lâm mẹ Lâm cuống lên, hỏi Lâm Thư Yểu có phải là còn nhớ nhung cậu bạn học cấp ba kia không, Lâm Thư Yểu lại mang vẻ mặt mờ mịt hỏi lại “cậu bạn nào”, cha mẹ không có cách nào, đành phải phái đứa con trai út luôn ngoan ngoãn nghe lời ra chiến trường, bảo Lâm Tinh Hà quản cái miệng của Lâm Thư Yểu chút xíu, dù sao thì cô chị này cũng rất thương em, lời Lâm Tinh Hà nói có lúc cô còn nghe được một chút.

Hai chị em một trước một sau đi vào quán cơm, vừa vào cửa liền đồng thời thoáng nhìn sang một người đàn ông có ngoại hình rất hút mắt bên cửa sổ sát đất, người kia cúi đầu nhấp một ngụm nước đá, trong khoảnh khắc ngẩng đầu cũng trùng hợp nhìn sang phía bọn họ, ánh mắt lướt qua Lâm Thư Yểu, nhẹ nhàng rơi trên mặt Lâm Tinh Hà.

Lâm Tinh Hà mang theo một chút vẻ vô tội mở to hai mắt nhìn lại hắn, đôi môi cười bẩm sinh hơi cong lên ôn hòa, nghĩ thầm người này còn đẹp hơn cả trong ảnh, lần này nhất định chị mình có thể hài lòng.

Hai người đối diện chốc lát, người kia lễ phép nhìn sang Lâm Thư Yểu, đứng dậy mỉm cười hỏi thăm: “Xin chào, là Lâm Thư Yểu sao? Đã lâu không gặp.”

Lâm Thư Yểu gật gật đầu, kéo Lâm Tinh Hà ngồi xuống, nói: “Đã lâu không gặp.”

Đối tượng hẹn hò này tên là Cố Thanh Mạnh, ông cụ hai nhà Lâm Cố là chiến hữu, lúc hai cụ còn sống hai nhà thường xuyên qua lại, đợt nghỉ hè năm nào đó hồi tiểu học, gia đình Cố Thanh Mạnh có chút chuyện, cha mẹ không có lòng dạ trông nom đứa bé, còn đưa hắn đến Lâm gia ở hơn nửa tháng, hai nhà quan hệ rất tốt.

Nhưng sau khi các cụ lần lượt qua đời, liên lạc giữa hai nhà cũng từ từ phai nhạt, ngày lễ ngày tết các trưởng bối còn có thể thăm hỏi lẫn nhau tán gẫu vài câu, nhưng còn ba đứa nhỏ thì đã rất nhiều năm không gặp, Lâm Thư Yểu nhớ lần trước mình nhìn thấy Cố Thanh Mạnh dường như đã là hồi trung học, lúc đó Lâm Tinh Hà vẫn là học sinh tiểu học.

Hai người chào hỏi, ánh mắt Cố Thanh Mạnh chuyển một cái, nhẹ giọng nói: “Đây là Tinh Hà à?”

Lâm Tinh Hà lễ phép: “Là em, chào anh.”

Cố Thanh Mạnh mỉm cười: “Thay đổi rồi, thiếu chút nữa không nhận ra được.”

Lâm Tinh Hà khi còn bé gầy gò nho nhỏ, ngũ quan cũng chưa nảy nở, không thể nói là quá dễ nhìn, bắt đầu từ cấp hai mới như mầm cây nhỏ phát triển ra bộ dạng xinh đẹp lại không mất vẻ anh tuấn, vẫn luôn phát triển theo phương hướng chính xác, hoàn mỹ định nghĩa ba từ mỹ thiếu niên.

Vì vậy, Lâm Tinh Hà biết cái câu “thay đổi rồi” là đang khen mình, lộ ra một nụ cười nhu thuận chuyên dùng khi đối mặt trưởng bối khen ngợi với Cố Thanh Mạnh, hai má hiện lên hai lúm đồng tiền nho nhỏ, xán lạn như một đóa hướng dương hướng về ánh mặt trời.

Cố Thanh Mạnh bật cười, thu tầm mắt lại, gọi người phục vụ kêu món.

Chọn món xong, Cố Thanh Mạnh với Lâm Thư Yểu lễ phép hàn huyên chốc lát, dựa theo quy trình tiêu chuẩn mà đơn giản nhớ lại thời thơ ấu một chút, lại dùng dăm ba câu nói rõ tình trạng gần đây. Sau khi cuộc trò chuyện thương nghiệp kết thúc, Lâm Thư Yểu uống một hớp nước, hắng giọng, đang muốn tỏ rõ thái độ chủ nghĩa không kết hôn của mình, Cố Thanh Mạnh lại giành trước cô một bước mở miệng nói: “Có một việc rất có lỗi mà tôi muốn thẳng thắn với em…”

“Hả?” Lâm Thư Yểu bắt lấy chiều gió, tươi cười rạng rỡ giành đáp, “Anh cũng bị người nhà buộc đến xem mặt đúng không?”

“… Đúng thế.” Dường như Cố Thanh Mạnh vốn dĩ còn muốn nói thêm gì đó, bị Lâm Thư Yểu chặn đứng câu chuyện bèn dứt khoát không cần phải nhiều lời nữa, chỉ xoay tay một cái, lấy ra một hộp quà nhỏ, đặt cái hộp nhỏ lên bàn đẩy về hướng Lâm Thư Yểu, nho nhã lễ độ nói, “Một phần quà mọn, rất xin lỗi đã lãng phí thời gian của em.”

“Cảm ơn, thế nhưng không cần.” Lâm Thư Yểu vung vung tay, thẳng thắn nói, “Tôi cũng bị người nhà buộc đi xem mắt, tôi hiểu anh mà.”

“Không cần khách khí.” Cố Thanh Mạnh thu tay về, để lại cái hộp nhỏ trước mặt Lâm Thư Yểu, “Đây là quà lưu niệm tháng trước tôi ra nước ngoài du lịch mang về, không đáng bao nhiêu tiền, chỉ là tâm ý.”

Lâm Thư Yểu lười hư tình giả ý khách sáo thêm, nói tiếng cám ơn, nhận lấy.

Nhân viên giám sát xem mặt-Lâm Tinh Hà nhìn trái, nhìn phải, vẻ mặt mờ mịt như bị đánh loạn trận tuyến, ở dưới bàn dùng đầu gối đụng mạnh vào đầu gối chị cậu.

Cậu cảm thấy điều kiện của Cố Thanh Mạnh thật sự rất tốt, sợ chị cậu bỏ qua người đàn ông chất lượng ngon nghẻ như thế thì sau này hối hận, Lâm Thư Yểu lại không nhịn được dời chân ra, không cho cậu đụng.

“Ây…” Lâm Tinh Hà ngập ngừng, nghĩ thầm “bị gia đình ép đi xem mặt” cũng không phải là “tuyệt đối sẽ không kết hôn”, có lẽ Cố Thanh Mạnh chỉ tạm thời không có kế hoạch kết hôn, nhưng mà để hắn với chị mình làm quen một chút, sau này thường liên lạc cũng tốt mà.

Tuy nhiên, Lâm Tinh Hà không biết gợi chuyện thế nào cho khéo, châm chước chốc lát, vẫn kiên trì đặt câu hỏi trắng ra: “Vậy… xin hỏi, anh tạm thời không có kế hoạch kết hôn sao?”

“Phì.” Lâm Thư Yểu bị cái giọng điệu sặc mùi trẻ con mà lại cố giả làm người lớn của em trai mình chọc cười, cô gác chân, vừa cười vừa không ngẩng đầu lên gõ chữ trên điện thoại di động, giống như đang có chuyện gì gấp.

Cố Thanh Mạnh mỉm cười thoáng nhìn qua khuôn mặt bất chợt hồng hồng của Lâm Tinh Hà, nói: “Vậy cũng không phải, nếu thuận lợi, tôi hi vọng mình có thể kết hôn trước ba mươi tuổi.”

“Vậy…” Rõ ràng là có hi vọng với chị của mình á! Lâm Tinh Hà bỗng cảm thấy phấn chấn.

“Thế nhưng, ” Cố Thanh Mạnh chậm rãi ung dung bổ sung, “Điều kiện tiên quyết là tôi có thể tìm được một người đồng tính thích hợp.”

Giọng điệu thong dong chẳng khác nào đàm luận về thời tiết.

“A…Ơ?” Thân thể Lâm Tinh Hà cứng đờ, khuôn mặt phút chốc trở nên hồng rực, tạo nên sự so sánh rõ ràng với cô chị bình tĩnh tự nhiên bên cạnh.

“Tôi là đồng tính.” Cố Thanh Mạnh bình tĩnh nói, “Trước mắt người nhà còn chưa biết.”

“A, vậy à.” Ánh mắt Lâm Tinh Hà nóng rực chăm chú nhìn Cố Thanh Mạnh, đầy mắt đều là vẻ kích động vui sướng như phần tử ngầm rốt cuộc cũng tìm được tổ chức.

Đuôi mắt Cố Thanh Mạnh hơi nhướn, tựa như cười mà không phải cười.

Lâm Tinh Hà đột nhiên hoàn hồn, nhận ra cái nhìn chằm chằm của mình thật không lễ phép, vùi đầu điên cuồng uống nước đá, nỗ lực hạ nhiệt cho mặt một chút.

“Anh là gay hả? Vậy vừa khéo anh có thể tâm sự với Tinh Hà.” Lâm Thư Yểu đùa nghịch di động, bỗng nhiên phun ra một câu.

“Khụ! Khụ khụ khụ!” Lâm Tinh Hà không nuốt kịp ngụm nước, kịch liệt ho khan.

Hết chương 63

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s