Posted in Quần áo thủy thủ và giày chơi bóng màu trắng

Quần áo thủy thủ [71]

☆71: Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà (chín)

Lâm Tinh Hà nhìn theo chiếc xe gây họa đi xa, sợ hãi như một cọng rong biển cấp tốc phơi khô dưới ánh mặt trời chói chang.

“Không phải không phải, ” Lâm Tinh Hà hoảng loạn đến thắt cả đầu lưỡi, “Là vầy, thật ra đàn chị bảo em đi mua… mua, mua thuốc màu!”

Đi khám răng mà quả thực cứ như đi ngoại tình vậy.

Cố Thanh Mạnh im lặng chốc lát, hỏi: “Đi đâu mua? Anh đưa em đi.”

Lâm Tinh Hà đổ mồ hôi lạnh, chân mềm nhũn, gần như muốn khai thật ra hết, nhưng lời chưa kịp ra khỏi miệng, lại thực sự không bỏ được lớp vỏ bọc mỹ thiếu niên nặng ba tấn trên người, chỉ sợ nói ra sẽ bị Cố Thanh Mạnh chộp tới tự mình trị răng, nên vẫn kiên trì từ chối: “Đến chợ bán sỉ thôi, em đi tàu điện ngầm rất tiện, anh không cần qua đâu.”

“… Biết rồi.” Cố Thanh Mạnh nghiến răng nghiến lợi, không tự chủ nắm chặt tay, suýt nữa bóp gãy cây bút trong tay.

Lâm Tinh Hà: “Vậy, bye bye.”

Biết rõ là có hỏi tới cũng sẽ không nhận được đáp án, Cố Thanh Mạnh cúp điện thoại, thong thả tới lui vài bước, ghen tuông ngập trời.

Đầu tiên, hiện giờ Lâm Tinh Hà đang ở ngoài trường, thứ hai, Lâm Tinh Hà bình thường thành thật nghe lời, hôm nay không tiếc nói dối cũng phải che giấu hành trình của mình…

Dù không muốn nghĩ xấu cho Lâm Tinh Hà, thì nghi hoặc dưới đáy lòng cũng vẫn không đè ép được, Cố Thanh Mạnh nóng nảy như con báo bị nhốt trong lồng sắt, mặt mày trầm tĩnh, nhìn như ưu nhã ở tản bộ trong phòng làm việc, thật ra thì trong lòng xoắn hết lại rồi.

Từ lúc thổ lộ thành công đến bây giờ đã tròn năm ngày bọn họ không gặp mặt, Cố Thanh Mạnh hẹn ba lần đều bị từ chối khéo, vì vậy không có bao nhiêu cảm giác yêu đương chân thực, mờ mịt như nằm mơ, hơn nữa hắn biết 80% là Lâm Tinh Hà cũng thế này.

Bác sĩ Cố không khỏi hối hận vì sao tối thứ bảy tuần trước mình lại chọn làm con người, sớm biết vậy liền bất chấp tất cả ăn no căng diều trước, củng cố chắc chắn quan hệ của hai người, khiến Lâm Tinh Hà nhớ kỹ hắn, nhận định hắn từ thân đến tâm, hiện giờ hắn cũng không đến nỗi lo được lo mất như cô gái mới biết yêu.

Trước hết đừng nghĩ nữa… Cố Thanh Mạnh lắc lắc đầu, vứt bỏ những suy đoán tiêu cực vô vị, mở lịch hẹn khám răng ra ép mình dời lực chú ý, dự định chờ buổi tối Lâm Tinh Hà về trường rồi lại đi tìm cậu nói chuyện ngay mặt.

Một bên khác, bởi Cố Thanh Mạnh không truy hỏi, Lâm Tinh Hà cho là thành công trốn được một kiếp, đi tàu điện ngầm đến phòng khám nha khoa đã hẹn trước.

Nha sĩ khám răng cho Lâm Tinh Hà là một cô gái đáng yêu, nói chuyện nhỏ nhẹ, động tác dịu dàng, giảm bớt một phần rất lớn nỗi sợ hãi với việc chữa răng của Lâm Tinh Hà.

Chống đỡ qua một đoạn thời gian chữa răng đau khổ dài dằng dặc, chữa trị kết thúc.

“Xong rồi.” Cô gái nha sĩ ra hiệu Lâm Tinh Hà đứng dậy, dịu dàng dặn dò, “Bốn ngày sau trở lại trám răng sâu, mấy ngày nay đừng dùng bên này nhai đồ ăn.”

Lâm Tinh Hà bụm mặt ngồi dậy, bị các loại dụng cụ luân phiên chà đạp, còn ngoan ngoãn hơn ngày thường mấy phần, nha sĩ nói một câu, cậu liền gật đầu theo một cái, giọng mềm mại đáp lời, như chú thỏ trắng nhỏ bị mạnh mẽ xoa bóp một trận.

Lâm Tinh Hà nghiêm túc nghe xong những việc cần chú ý, đứng lên nói: “Nhớ cả rồi, cảm ơn ngài.”

Chân trước Lâm Tinh Hà mới vừa ra khỏi phòng khám, chân sau cô gái nha sĩ ở bên bờ nhẫn nại đã nhanh chóng lấy điện thoại di động ra, như phát điên oanh tạc trong nhóm wechat.

Mê Tử: “A a a a a tui chết đây! Tui chết đây!”

Thành viên nhóm A: “Em làm sao vậy?”

Đây là một group bạn học của ngành nha khoa đại học y, trong nhóm khoảng một trăm người, hoặc là nha sĩ, hoặc là nha sĩ tương lai.

Mê Tử: “Vừa nãy có một mỹ thiếu niên đến chữa răng, mỹ-thiếu-niên-thật, dáng vẻ cứ như từ trong hoạt hình bước ra vậy! Hơn nữa cực ngoan, tôi nói có một chỗ bị sâu phải khoan, cậu ấy nói ‘Ngài có thể nhẹ một chút không, em cực kỳ sợ đau’, ngài đó! Thời đại này còn có cậu trai nào mười mấy hai mươi tuổi dùng kính ngữ với người khác ngoài sếp ư!?”

Thành viên nhóm B: “Đm, ngoan chết, đáng yêu chết người!”

Thành viên nhóm C: “Gì vậy, con gái mấy cô đều thích kiểu như vậy sao… [chảy mồ hôi] “

Mê Tử: “Không biết gì hết thì im miệng được không! Thật sự ngoan chết luôn, cực kỳ phối hợp, còn luôn miệng cám ơn ngài, sao có thể có một cậu trai ngoan như vậy? Ngoan thật hả ta? Tôi muốn xỉu!”

Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà: “… Cậu ấy họ Lâm hả?”

Con trai đẹp đẹp lại ngoan như vậy cũng không dễ gặp, đời này Cố Thanh Mạnh mới chỉ gặp được một người.

Mê Tử: “Đúng là họ Lâm, anh quen hả? Trùng hợp vậy?”

Bác sĩ Cố đắm mình trong vại giấm cả một buổi chiều như được đại xá.

Cố Thanh Mạnh không hề chậm tiêu, chỉ là tư duy chưa từng nghĩ đến khả năng đó thôi, lúc này biết Lâm Tinh Hà đi chữa răng, hắn lập tức hiểu rõ chút tâm tư nhỏ của Lâm Tinh Hà.

Bé con này sao lại khách khí với mình vậy chứ? Cố Thanh Mạnh vừa bực mình vừa buồn cười, đánh vài chữ gửi đi.

Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà: “Là bạn trai tôi.”

Trong group lập tức vỡ tổ, Cố Thanh Mạnh không có tâm tư xem bọn họ nói gì, tắt điện thoại di động, thay đồ thường cầm chìa khóa xe, bước nhanh đi ra khỏi phòng khám.

Phó bản nha sĩ kéo dài gần hai tháng rốt cuộc cũng sắp đánh xong, còn vụ trám răng bốn ngày sau căn cứ theo kinh nghiệm của Lâm Tinh Hà thì hẳn là không đau, tảng đá lớn trong lòng rơi xuống đất, bước chân Lâm Tinh Hà đi trên đường cũng nhẹ nhàng hơn rất nhiều.

Quẹo qua góc đường phía trước là có thể nhìn thấy cổng đại học S, ngay lúc trong đầu Lâm Tinh Hà lập chí sau này nhất định phải bớt ăn đồ ngọt lần thứ n, ven đường bỗng nhiên truyền đến một tiếng còi ô tô vang ngắn ngủi.

Lâm Tinh Hà quay đầu nhìn lại ——

Xe Cố Thanh Mạnh đang dọc theo lề đường chậm rãi bò về phía trước, đầu xe cách cậu chỉ có khoảng hai mét.

“A…” Lâm Tinh Hà bị bắt tại trận, đứng thẳng bất động tại chỗ, hai tay trống trơn, nửa ống thuốc màu cũng không có.

Cửa sổ xe chậm rãi hạ xuống, Cố Thanh Mạnh ngồi ở trong xe, ngoắc ngoắc ngón tay với Lâm Tinh Hà, trên gương mặt anh tuấn lộ ra biểu cảm khó có thể đoán được, nói: “Lên xe.”

“Không, không cần, ” Lâm Tinh Hà xua tay cực nhanh, “Còn vài bước nữa là vào tới trường rồi, em tự mình đi.”

Cố Thanh Mạnh ngay cả đáp lại cũng không thèm, vẫn là hai chữ cứng rắn: “Lên xe.”

Lâm Tinh Hà mím mím môi, tự thấy trong miệng còn có mùi thuốc không nhạt, ngồi gần nhất định sẽ bị Cố Thanh Mạnh ngửi được, đầu óc co rút, kéo mở cửa xe, ngồi vào ghế sau.

Cố Thanh Mạnh: “…”

“Sao anh lại tới đây?” Lâm Tinh Hà quy củ ngồi xuống, tán nhảm như không có chuyện gì xảy ra, “Vừa lúc đi ngang qua hả?”

Cố Thanh Mạnh không đáp, chỉ dẫm chân ga chạy xe đi, Lâm Tinh Hà thấy trạng thái của hắn không ổn cũng không dám lên tiếng, qua chốc lát, xe đậu vào một góc phố yên lặng không người.

Cố Thanh Mạnh tắt máy, đôi mắt sâu thẳm như mắt báo thông qua gương chiếu hậu nhìn chằm chằm Lâm Tinh Hà, yên tĩnh chốc lát, mới chậm rãi mở miệng hỏi: “Em ngồi ghế sau, là để tiện cho anh hôn em ở trong xe hả?”

Lâm Tinh Hà ngẩn ra: “A, không phải…”

Nhưng mà Cố Thanh Mạnh đã rút chìa khóa xuống xe, từ một bên khác ngồi vào ghế sau, nhấn chìa khóa xe một cái, cạch một tiếng, cả bốn cánh cửa xe đều đã khóa lại.

Lâm Tinh Hà sốt sắng nuốt nước miếng, dịch dịch mông, núp ở góc giữa cửa xe và ghế dựa, đại não nhanh chóng vận chuyển, muốn kiếm cớ chạy trốn.

“Rốt cuộc đã làm gì?” Cố Thanh Mạnh ép người tới gần, một tay chống cửa xe, vây Lâm Tinh Hà trong một khoảng không gian thu hẹp, “Nói thật.”

Gương mặt anh tuấn kia dán vào rất gần, tim Lâm Tinh Hà đập ầm ầm kinh hoàng, nghĩ không bằng thẳng thắn khai báo rồi nói lời xin lỗi, dù sao cũng chữa gần xong rồi, Cố Thanh Mạnh cũng không thể nào túm lấy cậu chữa lại một lần nữa, nói chung không để Cố Thanh Mạnh nhìn thấy bộ dạng chữa răng xấu xí của mình thì đã xem như không uổng công nói dối…

Lâm Tinh Hà đang nghĩ ngợi, Cố Thanh Mạnh bỗng nhiên nghiêm mặt thờ ơ quăng ra một câu: “Lá gan không nhỏ, dám lén anh ra ngoài…”

“Em không có!” Hiểu lầm này lớn quá rồi, Lâm Tinh Hà tức khắc đổ mồ hôi lạnh đầy lưng, hoảng loạn nói, “Em, em làm sao có thể!”

Cố Thanh Mạnh phì cười, bổ sung nửa câu sau: “Dám lén anh ra ngoài gặp nha sĩ khác à?”

Lâm Tinh Hà ngây người, khuôn mặt trắng rồi lại đỏ: “… A, anh biết hả?”

“Hôm nay người chữa răng cho em chính là đàn em của anh.” Cố Thanh Mạnh dẹp đi vẻ mặt tối tăm, đáy mắt tràn đầy ý cười, nắm cằm Lâm Tinh Hà khều môi dưới của cậu, nói, “Há mồm, anh nha sĩ kiểm tra xem.”

“Kiểm tra cái gì?” Lâm Tinh Hà mặt đỏ tới mang tai nghiêng đầu, lầm bầm, “Không há.”

“Anh nhìn xem cô ấy chữa cho em thế nào, anh sợ kỹ thuật của cô ấy không tốt.” Cố Thanh Mạnh nghiêm mặt, bày ra cái mác nha sĩ.

“A a a!” Không cho xem! Lâm Tinh Hà mím môi thành một đường, tránh trái tránh phải, rất giống thiếu niên đàng hoàng bị ác bá đùa giỡn.

“Cục cưng nghe lời nào…” Cố Thanh Mạnh vui vẻ, còn muốn chọc cậu tiếp, Lâm Tinh Hà lại đột nhiên đâm đầu vào trong lồng ngực hắn, chôn chặt khuôn mặt vào ngực hắn, hai cánh tay ôm chặt lấy eo và lưng hắn, giọng mềm nhẹ nói, “Em không muốn cho anh xem.”

Cố Thanh Mạnh ôm lại cậu, cúi đầu hôn nhẹ mái tóc đen của cậu: “Tại sao?”

Lỗ tai Lâm Tinh Hà đỏ chót, phun ra một chữ : “Xấu.” Dừng một chút, lại giải thích, “Em tìm người khác khám răng cũng là vì cái này, em không muốn bị anh nhìn thấy em… như thế, nhưng em sợ cho anh biết anh sẽ không vui.”

Sau chốc lát yên tĩnh, Lâm Tinh Hà chân thành áy náy nói: “Xin lỗi, em nói dối.”

“Không cần xin lỗi, anh không để ý.” Cố Thanh Mạnh rõ ràng hơn hai giờ trước còn ghen tuông đến độ hai mắt xanh lè, giờ lại dối trá động viên.

“Đừng đặt nặng như vậy, cũng đừng nghĩ nhiều vậy, ” Cố Thanh Mạnh xoa eo Lâm Tinh Hà, “Ở trước mặt anh em làm sao thoải mái tự tại thì cứ làm thế, sau này em ra sao mà anh không nhìn thấy?”

“Vâng, em biết rồi.” Lâm Tinh Hà dính vào trong lồng ngực Cố Thanh Mạnh gật đầu, cọ cho Cố Thanh Mạnh ngứa ngáy khôn kể.

Cố Thanh Mạnh kéo cái bánh dẻo trong ngực xuống, đè ở góc giữa cửa xe và chỗ tựa lưng ghế, hôn một cái.

“Trong miệng em có mùi thuốc, cay…” Lâm Tinh Hà vừa nghiêng đầu, lại bị Cố Thanh Mạnh xoay mặt trở lại, bốn cánh môi dán vào nhau đến khó phân thắng bại.

“A, mùi long não.” Cố Thanh Mạnh chép miệng một cái, không hề để ý, lại hôn sâu một lần nữa, thấp giọng nói, “Miễn em ngọt là được.”

Tim Lâm Tinh Hà nhảy rộn.

Cố Thanh Mạnh kéo kéo cổ áo sơ mi, mở hai nút áo ra, lộ ra cơ bắp căng bóng đẹp đẽ trước ngực, nắm lấy một bàn tay Lâm Tinh Hà luồn vào trong áo mình, nói: “Sờ xem.”

Động vật nửa người dưới – Lâm Tinh Hà xấu hổ đỏ cả mặt, tay lại ngoan ngoãn luồn vào, nghĩ thầm sờ đã ghê.

Cố Thanh Mạnh bị sờ tới thở hổn hển, kéo Lâm Tinh Hà xuống một đoạn, làm cho cậu nửa nằm trên ghế, vén áo cậu lên, thấp giọng nói: “Bên ngoài không nhìn thấy gì đâu.”

Lâm Tinh Hà nâng mắt, thoáng nhìn tấm che nắng màu đen dán trên kính xe, bên ngoài quả thực không thấy rõ bên trong, thuận theo mặc cho Cố Thanh Mạnh làm gì làm chốc lát, lại nhỏ giọng kháng nghị: “Đừng liếm, bẩn.”

“Chỗ nào bẩn?” Cố Thanh Mạnh hỏi.

“Em chưa tắm.” Lâm Tinh Hà cầm lấy vạt áo liều mạng kéo xuống, cầu khẩn, “Nếu anh muốn… về nhà anh, tắm xong rồi hẵng…”

“Kêu ngài.” Cố Thanh Mạnh xấu xa bảo, giữ lấy bàn tay túm áo của Lâm Tinh Hà, giơ qua đỉnh đầu, dùng một bàn tay giữ hai cổ tay gầy gò trên kính xe.

“Ngài, xin ngài đó, hôm nay em đi tàu điện ngầm, đổ mồ hôi khắp người, thật sự không sạch sẽ.” Tay Lâm Tinh Hà bị hạn chế, lắc mông liều mạng giãy dụa, xấu hổ dùng sức, lại thêm tự ti với bản thân, hơn nữa còn lo lắng bị Cố Thanh Mạnh ghét bỏ, bị các loại nhân tố kích thích, vành mắt phút chốc ửng lên một vòng đỏ.

“Nhưng anh thích.” Cố Thanh Mạnh nói, dùng hành động thực tế chứng minh một phen, cũng dời đi chiến trường, mở thắt lưng của Lâm Tinh Hà ra.

“Cái, cái đó càng không được, rất bẩn, chúng ta về nhà trước đã được không?” Lâm Tinh Hà đang điên cuồng thuyết phục lại một lần nữa nghênh đón sự tập kích, “Sao ngài lại như vậy?”

Cố Thanh Mạnh triệt để thú hóa, dùng răng ngậm lấy áo Lâm Tinh Hà kéo một cái.

Một lát sau, thân thể Lâm Tinh Hà run lên như bị điện giật, giọng nói hổn hển nhuộm một chút khàn khàn, cả giận hô: “Cố Thanh Mạnh!”

Thỏ con cuống lên cũng sẽ cắn người!

“Kêu đi, ” Cố Thanh Mạnh kiềm chế cổ tay cậu càng chặt hơn, ép càng ác hơn, lẩm bẩm, “Tùy tiện kêu, hôm nay anh cần phải trị cái tật xấu này của em.”

Lâm Tinh Hà ngay cả nói cũng nói không nên lời.

Năm phút sau, Cố Thanh Mạnh thẳng lưng lên, lau đi vệt nước bên môi, giọng khàn khàn nói: “Đối với anh thì mùi vị của em chính là xuân dược, thích còn thích không kịp, sao lại ghét bỏ.”

Trong đầu Lâm Tinh Hà vang ong ong, vừa qua cơn cực lạc tay chân đều mềm nhũn, cơn giận cũng bay sạch không còn một mống, chóp mũi co rụt một hồi, có chút mờ mịt.

Cố Thanh Mạnh giúp cậu chỉnh lại quần áo, kéo cậu vào trong lòng ôm chặt, xấu xa nói: “Khắp toàn thân từ trên xuống dưới chỗ nào cũng hôn qua một lần, sau này có còn câu nệ với anh như vậy nữa không?”

Lâm Tinh Hà hơi chần chờ, Cố Thanh Mạnh lại nhẹ giọng nói: “Chỉ cần em đừng bỏ rơi anh, thì đời này anh sẽ là người thân cận nhất của em, không có gì em không thể nói với anh, không thể để anh xem, anh cũng sẽ tuyệt đối không vì mấy việc nhỏ linh ta linh tinh mà ghét bỏ em, em thì ngay cả đi khám cái răng cũng phải giấu giấu diếm diếm, có giống cái gì không?”

Lâm Tinh Hà xấu hổ lắc đầu một cái: “Không ra gì cả.”

Cố Thanh Mạnh cười khẽ: “Lui một bước mà nói, nếu em thật sự không muốn bị anh thấy thì cũng có thể nói thẳng, chỉ cần em nói một chữ không thôi thì anh sẽ không cưỡng ép em.”

Lâm Tinh Hà rũ mắt, nghĩ thầm rõ ràng mới nãy nói không cũng bị ép bức đó thôi, lại nghe Cố Thanh Mạnh ung dung quăng đến một câu: “Ngoại trừ trên giường, nói không có lẽ sẽ phản tác dụng.”

Lâm Tinh Hà: “…”

Lâm Tinh Hà: “Vậy nói ‘muốn’ thì sao?”

Cố Thanh Mạnh liếc cậu một cái: “Em nói xem?”

Một lát sau, Cố Thanh Mạnh nắm tay cậu, đặt ở trên người mình, nói: “Giờ đến phiên anh chứ?”

Bầu không khí trong xe kiều diễm.

Hết chương 71

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s