Posted in Quần áo thủy thủ và giày chơi bóng màu trắng

Quần áo thủy thủ [72]

☆72: Mãn thuyền thanh mộng áp tinh hà (mười)

Đảo mắt đã hai tháng trôi qua.

Sau khi bác sĩ Cố dùng phương pháp chữa bệnh thân mật tiến hành mấy đợt trị liệu, ở trước mặt Cố Thanh Mạnh, Lâm Tinh Hà không còn quá mức câu nệ và cẩn thận nữa, tình cảm hai người nóng lên, một người ra sức tán tỉnh, một người nằm ngửa mặc cho tán tỉnh, ngọt ngào như bơi trong hũ mật.

Sau khi quan hệ xác định, hôm nào đó trong nhà chỉ có hai chị em, Lâm Tinh Hà lấy dũng khí nói cho Lâm Thư Yểu biết chuyện của mình với Cố Thanh Mạnh.

Lâm Thư Yểu không chút kinh sợ, lắc đầu chậc chậc: “Từ hôm xem mắt chị đã biết hai người có thể thành đôi rồi.”

Lâm Tinh Hà lúng túng: “Hôm đó bọn em cũng đâu làm gì…”

Lâm Thư Yểu xoa xoa da gà trên người: “Oa —— hai cặp mắt nhìn chằm chằm nhau luôn mà còn ‘không làm gì’, lần đầu tiên gặp mặt còn có thể làm gì, lẽ nào em còn muốn ngay tại chỗ…”

“Chị ——!” Lâm Tinh Hà vội vàng chặn đứng câu chuyện, sợ chị cậu sẽ nói ra điều gì làm cho cậu đỏ mặt.

Lâm Thư Yểu rất thích cái bộ dạng gấp đến độ đổ mồ hôi nhưng lại không có biện pháp của Lâm Tinh Hà, cực kỳ buồn cười, cô còn muốn bắt nạt cậu thêm một hai lần, điện thoại di động bỗng nhiên vang lên.

“Khụ khụ!” Lâm Thư Yểu vốn đang nằm chỏng vó trên sofa lập tức ngồi thẳng dậy, má trái viết đoan trang má phải viết nhã nhặn, dùng một loại giọng nói dịu dàng động lòng người nhận điện thoại, “A lô? Em ở nhà nè… Không làm gì cả… có rảnh…”

Lâm Tinh Hà hơi cong mắt, nắm lên một vốc hạt dưa, vừa cắn vừa cười híp mắt nhìn chị gái cậu.

Lâm Thư Yểu nhìn em trai một cái cảnh cáo, vừa nói chuyện điện thoại vừa đứng dậy đi ra ban công, đóng kín cửa.

Anh hot boy du học nhiều năm gần đây về nước định cư, mấy ngày trước Lâm Thư Yểu đăng một tấm hình chụp chung họp lớp cấp ba, Lâm Tinh Hà liếc mắt một cái liền nhận ra bạn trai thời cấp ba của cô. Hot boy hồi xưa ngoại trừ khí chất và gu quần áo trưởng thành hơn chút thì gần như không hề thay đổi gì, dưới sự làm nền của một đám đàn ông xã hội bắt đầu phát tướng + hói đầu, đẹp trai đến mức rạng ngời rực rỡ, vô cùng xứng đôi với Lâm Thư Yểu xinh đẹp khí phách.

Thật tốt… Lâm Tinh Hà nghĩ, xoay người trên băng ghế nhỏ, nhìn chị gái dựa lan can ban công nói chuyện điện thoại, vẻ mặt hiền hòa như ông cụ.

Lâm Thư Yểu và Cố Thanh Mạnh đều đã gặp gỡ chân mệnh thiên tử, cũng không định tiếp tục giả vờ hẹn hò, sau khi thống nhất khẩu cung, Lâm Thư Yểu bày tỏ với cha mẹ là mình với Cố Thanh Mạnh không hợp. Cha mẹ vốn có mười ngàn cái không đồng ý, nhưng khi biết bạn trai cấp ba của Lâm Thư Yểu du học về nước đồng thời làm việc ở một công ty tư nhân nổi tiếng lương cao, mười ngàn cái không đồng ý lập tức biến thành mười ngàn cái đồng ý, còn cổ động Lâm Thư Yểu đi gặp gỡ với chàng hot boy, hồn nhiên quên mất năm đó bọn họ ngang ngược vô lý, chia rẽ uyên ương như thế nào.

Dù cha mẹ có thật nhiều sai lầm, nhưng vòng vòng chuyển chuyển, kết quả cuối cùng vẫn không quá tệ, Lâm Thư Yểu cũng không nhắc lại chuyện năm đó nữa, vui vẻ khôi phục liên hệ với hot boy.

Một bên khác, Cố Thanh Mạnh come out với cha mẹ đã được trải đường từ lâu, xuất phát từ mục đích bảo vệ, hắn không nhắc một chữ tới Lâm Tinh Hà, chỉ nói mình vẫn luôn là đồng tính.

Hai vị phụ huynh thật ra cũng không ngốc, ngày thường con trai thường xuyên quanh co lòng vòng thẩm thấu cho bọn họ những tri thức này, hai người đã sớm có suy đoán với việc này, chỉ là do quan niệm nên không muốn đối mặt hiện thực, nhưng cũng không có quá nhiều kinh ngạc.

Sau khi Cố Thanh Mạnh come out, mới đầu mẹ Cố còn kéo con trai tâm sự, bàn luận về sự tất yếu của việc kết hôn sinh con, nỗ lực dùng tình đả động, dùng lý thuyết phục, nhưng không có kết quả, chỉ có thể bất đắc dĩ ngầm đồng ý. Ba Cố thì lại tự giam mình trong thư phòng hút thuốc suốt ngày.

Một trận đánh ngột ngạt không hề có tiếng động giằng co hơn một tuần, bất luận cha mẹ nói khó nghe bao nhiêu, quyết liệt bao nhiêu, Cố Thanh Mạnh đều kiên trì động viên, nhưng sau giọng điệu ôn hòa và biểu tình bình tĩnh, lại là sự cứng rắn kiên trì chắc chắn không quay đầu. Cha mẹ thấy rõ điểm ấy, cũng không có thủ đoạn tạo áp lực hữu hiệu nào với con trai đã sớm độc lập từ lâu, lại thêm vốn dĩ cũng ít nhiều có chút chuẩn bị tâm lý, cuối cùng, kết quả chiến tranh lạnh là cha mẹ Cố Thanh Mạnh sẽ không xen vào việc này nữa, không ủng hộ cũng không phản đối.

Lúc này coi như là lấy được thắng lợi bước đầu, Cố Thanh Mạnh đã công khai với cha mẹ, ở trước mặt những người khác lại càng không che giấu tính hướng của mình, không bao lâu, người quen của nhà họ Cố, bạn bè người thân của ba Cố mẹ Cố đều dồn dập biết chuyện Cố Thanh Mạnh là đồng tính… Mà trong số đó, cũng bao gồm cha mẹ của Lâm Tinh Hà.

Hai tháng sau khi hai người xác định quan hệ, Lâm Tinh Hà đang đón kỳ nghỉ hè năm nhất đại học.

Sau buổi cơm tối, một nhà bốn người ngồi trên sofa phòng khách xem ti vi, ăn hoa quả, Lâm Thư Yểu và Lâm Tinh Hà đều vùi đầu chơi điện thoại, thỉnh thoảng cười haha hai tiếng.

Bầu không khí hòa hợp trong nhà bị một câu tám chuyện của mẹ Lâm đánh vỡ.

“Đúng rồi, thời gian trước không phải Thư Yểu còn xem mắt với Cố Thanh Mạnh sao?” Mẹ Lâm cắn một quả nho, lộ ra biểu cảm đau xót, “May mà không thành.”

“Làm sao vậy?” Ba Lâm bâng quơ hỏi, Lâm Tinh Hà thì đã vểnh tai lên nghe.

Mẹ Lâm bĩu môi: “Nó là đồng tính! Xế chiều hôm nay tui nghe người ta nói, đồng tính mà còn đi xem mắt, đây không phải là hại người sao?”

Hai má vốn còn đang ửng hồng của Lâm Tinh Hà lập tức trắng bệch, cậu khóa điện thoại, xoay mặt nhìn về phía mẹ Lâm.

Ba Lâm cau chặt mày, còn chưa kịp đáp lại, mẹ Lâm đã dùng tốc độ nói thật nhanh oán giận: “Chính nó biến thái thì thôi đi, cũng mặc kệ nó, nó lại tìm Thư Yểu nhà chúng ta, còn hẹn hò hơn một tháng, thứ gì không biết?”

Hầu kết Lâm Tinh Hà lăn lăn, mặt từ trắng đến xanh, không giống căng thẳng, mà như là tức giận, môi cậu hơi run, dường như muốn nói gì đó.

“Mẹ, ” Lâm Thư Yểu thấy thế vội vàng xen mồm, “Thật ra Thanh Mạnh không muốn gạt con, mẹ đừng cứ hở ra là biến thái này nọ được không…”

“Sao lại không muốn gạt con? Lần đầu tiên hai đứa xem mắt xong không phải nó còn nói có cảm giác với con, còn muốn gặp mặt à?” Mẹ Lâm nói tới hăng say, quơ tay nước bọt tung bay, “Loại biến thái tâm lý này phải bắt vô bệnh viện tâm thần chữa trị, con nói xem một người tốt như lão Cố, nuôi ra con trai sao lại là biến thái chứ?”

Bộp một tiếng, sọt rác ngã xuống đất.

—— Lâm Tinh Hà như một cây thương, cắm thẳng tắp trên đất, thân thể gầy gò vì kích động mà hơi lung lay, sọt rác vô tội bên chân vãi rác ra đầy đất.

“Ai da…” Mẹ Lâm không để ý tới việc dựng sọt rác lên, chỉ kinh ngạc nhìn Lâm Tinh Hà.

Dường như Lâm Tinh Hà cực kỳ tức giận, trên cần cổ trắng nõn lồi lên từng sợi từng sợi gân xanh, hai bàn tay nắm thật chặt kề sát trên li quần, khớp xương xanh trắng.

“Mẹ! Mẹ, mẹ không thể nói anh ấy như vậy!” Giọng Lâm Tinh Hà khàn khàn, hai mắt ửng hồng.

Từ nhỏ đến lớn, ngoại trừ khi còn nhỏ giãy dụa không chịu đi nha sĩ, thì ước chừng đây là lần đầu tiên Lâm Tinh Hà chính diện chống đối cha mẹ, xưa giờ dù cậu có tức giận, có không vui hơn nữa, cũng nhiều lắm là tự giam mình ở trong phòng ngủ hờn dỗi thôi.

Mẹ Lâm bị hành động khác thường nghiêm trọng của con trai út dọa sợ, hai mắt trợn lên tròn xoe, đôi môi run rẩy: “… Con làm gì đó?”

“Ngồi xuống!” Ba Lâm mắng, “Nói chuyện với mẹ con kiểu gì đấy!”

“Lâm Tinh Hà em làm sao vậy?” Lâm Thư Yểu xông lên một bước dài kéo tay Lâm Tinh Hà lại, nỗ lực kéo cậu vào phòng, “Đến đến đến, có việc gì em nói với chị trước này.”

Nói xong, ở góc độ mà cha mẹ không nhìn thấy liều mạng bấm cánh tay Lâm Tinh Hà, nhỏ giọng nói: “Vào phòng rồi nói.”

“Chị đừng bấm em.” Lâm Tinh Hà vẩy tay ra.

Lâm Thư Yểu lập tức giơ tay: “Không bấm.”

Chính tai nghe Cố Thanh Mạnh bị hiểu lầm nhục mạ, Lâm Tinh Hà vừa tức vừa đau lòng, tức giận đến mức còn chưa mở miệng đã tí tách rớt hai giọt nước mắt trước, cậu đột nhiên vung tay, dùng tay áo mạnh mẽ lau mắt, run giọng nói: “Cố Thanh Mạnh không phải biến thái, anh ấy cũng không muốn lừa ai cả, ba mẹ không biết gì hết đã nói anh ấy như vậy!”

“Em đừng lên tiếng, ” Lâm Thư Yểu vừa kéo em trai, vừa giải thích với cha mẹ, “Thanh Mạnh không có muốn gạt con, để con nói với hai người, Tinh Hà em về phòng trước đi.”

Nhưng mà Lâm Tinh Hà đứng như mọc rễ trên sàn nhà, thân thể nhỏ bé nhìn yếu đuối mong manh, trên thực tế sức lực vẫn lớn hơn cô chị rất nhiều.

Một khi người hiền lành nổi nóng, thần quỷ đều khó trốn, một khi vụ việc này bắt đầu, Lâm Tinh Hà cũng đã là tám con ngựa đều không kéo về được.

“Mẹ nói Cố Thanh Mạnh con kích động như thế làm gì?” Mẹ Lâm triệt để bối rối, “Nó liên quan gì tới con?”

Lâm Tinh Hà tức giận đến mức mặt đang xanh lại chợt đỏ: “Liên quan chứ! Cái, cái gì của anh ấy cũng liên quan tới con…”

Phòng khách tĩnh lặng trong tích tắc.

Đầu óc ba Lâm chợt linh động, trừng mắt lên, trầm giọng hỏi: “Con với Cố Thanh Mạnh có quan hệ gì?”

Lâm Tinh Hà nghẹn một chút, bởi vì Cố Thanh Mạnh biết cha mẹ cậu không quá văn minh ở phương diện này, chưa từng cổ vũ cậu come out, Lâm Tinh Hà vốn cũng định chậm rãi thấm nhuần, trường kỳ kháng chiến, thậm chí ngay cả bạn tốt nhất của cậu là Vương Tiểu Khê cũng không kể ra. Đêm nay lúc mẹ Lâm chỉ trích Cố Thanh Mạnh, Lâm Tinh Hà hoàn toàn có thể giả bộ không nghe thấy, dù sao thì Cố Thanh Mạnh bị nói sau lưng mấy câu cũng sẽ không mất miếng thịt nào… Nhưng Lâm Tinh Hà tâm tính thiếu niên, thuần khiết lại mẫn cảm, căn bản không chịu được người mình thích bị nói như vậy.

“Ngày anh ấy với chị con xem mắt, ” Lâm Tinh Hà hít một hơi đầy, hai má nóng bừng, trong đầu lại dần dần tỉnh táo lại, “Người anh ấy nói có cảm giác, muốn gặp mặt lại, là con, không phải chị con, lúc đó anh ấy dùng từ ‘cậu ấy’, không phải ‘cô ấy’, mẹ còn nói anh ấy đánh chữ nhầm, thật ra không phải đánh nhầm, mà anh ấy căn bản không hề muốn gạt chị con.”

Nếu việc này không giải thích rõ ràng, cái mũ “lừa hôn” của Cố Thanh Mạnh sẽ không gỡ xuống được.

Mặt cha mẹ Lâm Tinh Hà đều tái đi, Lâm Tinh Hà nhắm mắt lại, nhận mệnh nói: “Bọn con quen nhau, con cũng là đồng tính luyến ái, nhưng bọn con không phải biến thái.”

“Em…” Lâm Thư Yểu che mặt, hoàn toàn không ngờ đứa em trai vô cùng mềm yếu của mình còn có một mặt cứng cỏi như thế.

Sau chốc lát yên lặng làm người ta nghẹt thở, ba Lâm khàn giọng gào thét: “Cút ——!”

Một cái remote bị vứt xuống đất, chia năm xẻ bảy.

Lâm Tinh Hà hít mũi, mạnh miệng lạnh lùng nói: “Được.”

Lập tức cầm điện thoại di động chạy ra khỏi nhà, ngay cả dép lê cũng không thay.

Nửa giờ sau, chuông cửa nhà Cố Thanh Mạnh bị nhấn vang.

Cố Thanh Mạnh mở cửa, một bé con không nhà để về đâm đầu vào trong lồng ngực hắn, giọng mũi mềm nhũn: “Em không có chỗ ở.”

Ngực Cố Thanh Mạnh thấm ướt, tim đập thình thịch mấy cái, nắm cằm Lâm Tinh Hà ép cậu ngẩng đầu, bất thình lình nhìn thấy gương mặt lấm lem nước mắt như mèo hoa, đau lòng đến mức trong đầu vang ầm một tiếng, vội nâng mặt Lâm Tinh Hà dùng ngón tay lau lau, hỏi: “Cục cưng làm sao vậy?”

Giọng nói dịu dàng ấy khiến Lâm Tinh Hà lại càng muốn khóc hơn.

“Ba em đuổi em ra khỏi nhà rồi, ” Lâm Tinh Hà hít hít chóp mũi đỏ chót, “Em come out, ông ấy bảo em cút, em không về nhà được…”

Sau chốc lát yên tĩnh, giọng nói làm người ta an tâm của Cố Thanh Mạnh vang lên bên tai: “Nơi này không phải nhà em sao?”

Nói xong, cả người Lâm Tinh Hà đều bị ôm vào trong lồng ngực rắn chắc.

“Sao đột nhiên lại come out cơ chứ?” Cố Thanh Mạnh khẽ vỗ về lưng Lâm Tinh Hà từng cái giống như vuốt lông mèo, thấy cậu không đáp, cũng không ép hỏi, chỉ nhẹ giọng an ủi, “Đừng khóc, ngoan, vốn dĩ anh còn nghĩ phải làm sao mới khuyên em chuyển tới đây được, thì em đã tới rồi, em nói xem sao lại trùng hợp vậy chứ? Ngay cả phòng ngủ anh cũng thu dọn xong rồi, tủ quần áo cũng đã chừa ra cho em một nửa…” Nói nói, Cố Thanh Mạnh dùng mũi chân nhẹ nhàng đá đá một cái hộp giấy chuyển phát nhanh đặt ở lối vào, nỗ lực chuyển dời một phần lực chú ý của Lâm Tinh Hà làm cho cậu bình tĩnh: “Cục cưng em xem nè, anh mới mua lò nướng với dụng cụ, hôm nay mới giao tới, anh đang muốn nhân lúc em chưa chuyển tới để luyện tập trước này.”

Lâm Tinh Hà nước mắt mông lung cúi đầu xuống, nhìn thấy trong cái hộp giấy size bự kia quả nhiên chất rất nhiều bọc giấy và nhựa bỏ đi, còn có tờ rơi feedback của cửa tiệm, nhưng mà Cố Thanh Mạnh lại không ăn đồ ngọt.

“Anh muốn làm cho cậu bạn nhỏ nhà anh ăn, ” hai tay Cố Thanh Mạnh đều dính đầy chất hỗn hợp nước mắt nước mũi, đành phải vén vạt áo ngủ lên, lau lau mặt mũi cho Lâm Tinh Hà, sau đó hơi cong lưng khẽ chạm trên môi Lâm Tinh Hà, bảo, “Dù sao thì có anh ở đây, răng cũng không hư được.”

Hết chương 72

2 thoughts on “Quần áo thủy thủ [72]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s