Posted in Cự tinh vấn đỉnh

Cự tinh vấn đỉnh [94.2]

CỰ TINH VẤN ĐỈNH

Tác giả: Mạc Thần Hoan

Thể loại: trọng sinh, giới giải trí, phúc hắc độc miệng lạnh lùng mạnh mẽ công × thông minh thanh lãnh tiến tới siêu sao thụ

Số chương: 165 chương


Chương thứ chín mươi bốn (2)

Chính cái gọi là ba người thành hổ, dù là kiếp sau Dung Hủ cũng không nghĩ ra được, mình cứ như vậy mà vô duyên vô cớ đồng thời trưởng thành với Tần Trình.

Sau khi cảnh quay hôm nay kết thúc, tất cả mọi người về khách sạn.

Dung Hủ chỉ gửi mấy cái tin nhắn với Tần Trình, liền nói tiếng “ngủ ngon”, chuẩn bị nghỉ ngơi. Dù sao thì tất cả những cảnh phải quay ngày hôm sau đều là cảnh hành động, chỉ sợ sẽ treo trên dây cáp cả ngày, Dung Hủ tự nhiên phải nghỉ ngơi cho tốt, dưỡng đủ thể lực, chuẩn bị quay phim.

Bên này, tiến độ quay phim «Trang hoa la» tiến hành đâu vào đấy, mà bên kia, đoàn phim «Mê thành» phong cách lạ kỳ, vẫn mỗi ngày đăng đủ loại weibo tuyên truyền.

Đoàn phim này thật sự là khẩu vị rất nặng, từ ngày đầu tiên bọn họ tuyên truyền weibo, đã có thể thấy một chút. Mà nhóm dân mạng trăm triệu lần không ngờ, đó còn chỉ là một món khai vị! Mấy ngày nay, đoàn phim bắt đầu đăng một ít ảnh hiện trường. Có ảnh là nhân vật đơn thuần, nhưng có ảnh… thế mà lại còn có hiện trường huyết án!

Tuy rằng làm mờ, nhưng những hiện trường huyết án đó, tất cả đều là máu!

Nào có một phim phạm tội trinh thám trắng trợn nói cho người khác biết “khẩu vị chúng tôi rất nặng” như vậy, chẳng lẽ không phải nên giả vờ tươi mát, để khán giả yên tâm lớn mật vào rạp chiếu phim, kiếm phòng bán vé sao?

Nhưng mà đoàn phim «Mê thành» lại khác, mỗi ngày bọn họ đều đăng một hai tấm ảnh, câu khẩu vị người xem. Nhưng mà cứ cách ba ngày, bọn họ lại đăng một đoạn video hậu trường ở hiện trường quay phim.

Rất nhiều đoàn phim lúc quay hình, đều sẽ an bài một nhân viên đặc biệt, tiến hành quay cảnh hậu trường. Video hậu trường họ quay, sẽ không đề cập một chút tin tức nào về nội dung phim, nhưng mà sẽ đi phỏng vấn các diễn viên trong thời gian nghỉ ngơi.

Chẳng hạn như lần đầu tiên «Mê thành» công bố video hậu trường, nữ chính Nhâm Thư Chỉ đang chơi đấu địa chủ với nam số ba Mã Tề! Khi người quay phim phỏng vấn bọn họ, Nhâm Thư Chỉ chớp cặp mắt to, thực bất đắc dĩ mà tỏ vẻ: “Xế chiều hôm nay đều là cảnh của Dung Dung và A Văn, chúng tôi xem chốc lát, đối lời thoại một lát, liền rảnh rỗi, chỉ có thể đánh bài… a từ từ! Đôi chín tôi bắt, một đôi A!”

Những cảnh hậu trường khôi hài như thế nhiều đếm không xuể, từ những video đó đến xem, không khí đoàn phim này dường như vô cùng hài hòa. Quan hệ mỗi người đều rất tốt, ở chung thực hòa hợp, từ việc Nhâm Thư Chỉ thân thiết mà kêu Dung Hủ là “Dung Dung”, kêu Bách Tích Văn là “A Văn”, liền có thể thấy được.

Những video đó tuy rằng không thật sự tiết lộ nội dung phim, nhưng mà kỳ thật cũng ám chỉ một chút ——

Cảnh của Dung Hủ và Bách Tích Văn rất nhiều, vượt xa mấy người Nhâm Thư Chỉ, Mã Tề.

Chuyện này khiến fan hai nhà đều hết sức kích động, khi trong video hậu trường thứ hai xuất hiện bóng dáng Dung Hủ, nhóm fan lại càng sôi trào không thôi.

[A a a a a a Dung Dung! Dung của tôi rốt cuộc ra rồi! Thật đáng yêu thật đáng yêu!!! ]

[Dung Dung đeo mắt kính, ngao ngao ngao ngao, Dung mắt kính! Thật bảnh, trái tim của tôi không được rồi!!! ]

[Dung Dung thật đáng yêu, người ta chỉ hỏi giữa trưa hôm nay ẻm ăn cái gì, ẻm thế mà lại luôn nói thịt giữa trưa ăn đặc biệt ngon, nói tròn năm phút đồng hồ. Ha ha ha ha, thịt kia rốt cuộc ngon bao nhiêu, Dung Dung cậu cứ nói hoài vậy ~ cậu thích ăn thịt như vậy hể? Tới nhà tôi nè, nhà của tôi có thiệt nhiều thiệt nhiều thiệt nhiều thịt, cậu ăn đến mãi mãi cũng không có vấn đề ~~~]

Trên internet, theo «Mê thành» tuyên truyền, nhiệt độ của Dung Hủ vẫn luôn không giảm.

Từ khi Dung Hủ ra mắt đến nay, kỳ thật còn chưa đến một năm. Trong thời gian một năm này, «Tranh giành» và «Mai phục» phân biệt thành quán quân rating phim chiếu ngày và phim chiếu tuần năm đó. Hai bộ phim truyền hình này còn giúp cậu đạt được bốn cái cúp trong ba giải thưởng lớn phim truyền hình.

Tuy nói hiện giờ nhiệt độ của «Tranh giành» và «Mai phục» đã dần dần biến mất, trên TV, ngẫu nhiên mới nhìn thấy có đài truyền hình đang chiếu lại hai bộ phim này. Nhưng mà một bên khác, «Tầng mây màu đen» vừa mới ngưng chiếu.

Bộ phim điện ảnh này chiếu nửa năm, kỳ chiếu phim chuẩn xác là hai tháng, nhưng mà trong rất nhiều rạp chiếu phim, lại đều chiếu phân tán, lùi lại hơn nửa năm. Cho đến hôm nay, bộ phim điện ảnh này đã tích lũy phòng bán vé 12800 triệu, phòng bán vé Hoa Hạ 8700 triệu, phòng bán vé nước ngoài 4100 triệu.

Nếu trực tiếp tính cả tiền lời «Thất dực» cùng với DVD phim vào thành tích phòng bán vé «Tầng mây màu đen», vậy bộ phim đầu tư chỉ hơn một trăm triệu này, đã thu được hơn 15 tỷ, quả thực là máy hút vàng của năm nay!

Hiện giờ đã là tháng sáu, qua nửa năm, chỉ nói về phòng bán vé, «Tầng mây màu đen» vẫn là quán quân.

Bất luận một người sản xuất nào cũng sẽ không so đo với tiền, lúc Dung Hủ kết thúc «Mê thành», không ít đoàn phim đều gửi kịch bản cho La Chấn Đào. Rất nhiều nhà phát ngôn cũng tìm đến Dung Hủ, hy vọng có thể mời cậu đảm nhiệm người phát ngôn nhà mình.

Đạo diễn Hứa Sanh cũng giống Lưu lão, không quá thích lăng xê phim từ trước. Điểm này, Hứa đạo vẫn khá hơn Lưu lão một ít, chỉ cần đoàn phim chính thức xác định diễn viên, Hứa đạo sẽ hào phóng công bố ảnh tạo hình, poster, cũng sẽ triệu tập phóng viên, mở một nghi thức khởi động máy công khai.

Cho nên tuy rằng hiện giờ chuyện Dung Hủ quay phim mới của Hứa đạo còn chưa có truyền ra, nhưng chỉ cần tuần sau phim khởi động máy, chuyện này liền được công khai.

Mà Lưu lão thì không giống, Dung Hủ đã quay đến cảnh kết cục cuối cùng, mà ngay cả ba chữ «Trang hoa la» Lưu lão cũng chưa từng công khai với khán giả.

Nếu đã mang tên «Trang hoa la», vậy tự nhiên có dụng ý của nó.

Trước đó đã từng nói qua: Phi Ngư phục Cẩm Y vệ, dùng vân cẩm thượng phẩm nhất, do tú nương Giang Nam khéo tay dùng trang hoa la, trang hoa sa và trang hoa quyên chế thành, đeo Tú Xuân đao.

Bộ phim này không phải tên Phi Ngư phục, không phải tên trang hoa sa, không phải tên trang hoa quyên, không phải tên Tú Xuân đao, mà tên trang hoa la, đương nhiên là có ám chỉ.

Lúc trước Khổng Triều nhìn huynh đệ của mình từng người chết đi, tuy rằng hắn sinh lòng kỳ quái, nhưng cũng không thật sự quyết định đi tìm kiếm chân tướng, hắn còn chờ mong, chờ mong hết thảy có lẽ thật sự là trùng hợp.

Chỉ cần làm Cẩm Y vệ, đầu đã bị treo trên đai lưng. Là sống hay chết, mặc cho số phận, chẳng trách người.

Nhưng mà, một huynh đệ Cẩm Y vệ cuối cùng tham dự vụ án Thịnh Các lão trước khi chết lại chống đỡ trọng thương, tìm đến hắn, chết ở trong lòng hắn. Chuyện này khiến Khổng Triều rốt cuộc tin tưởng hết thảy đều không phải trùng hợp, mà hắn cũng nhìn thấy, huynh đệ kia trước khi chết vẫn luôn gắt gao nhìn lồng ngực của hắn, dùng ngón tay chỉ vào nơi đó.

Từ đầu tới đuôi, Khổng Triều đều cho rằng, huynh đệ bảo mình đừng quên tình nghĩa nhiều năm, phải khắc trong tâm khảm, báo thù cho bọn họ.

Một hiệp sĩ thiết huyết, bắt đầu điều tra chân tướng vụ án, lẻ loi một mình, xâm nhập ván cờ này.

Gặp được Thịnh Tương Quân, gặp được nhóm tráng sĩ gan dạ hiệp nghĩa, cuối cùng hắn tìm ra “chân tướng”, đem tội nghiệt của Đông Hán bẩm lên triều đình. Thái tử điện hạ tự mình áp giải Đông Hán đô đốc Lý Cao Đạm vào đại lao, cũng hạ lệnh xử trảm.

Nhìn thấy Lý Cao Đạm đầu người hai nơi, Khổng Triều tự cho là đã báo đại thù, có thể cho các huynh đệ một cái công đạo. Nhưng mà một đường này, thân tâm hắn mỏi mệt, đánh nhau với Đông Hán, làm hắn mất đi rất nhiều huynh đệ.

Vì thế đến cuối cùng, hắn từ chức Chỉ huy sứ Cẩm Y vệ, một mình rời khỏi kinh thành. Ai ngờ sau khi hắn trở về quê nhà, chỉ qua mười ngày, Thịnh Tương Quân liền tìm lại đây. Tình cảm của Khổng Triều đối với Thịnh Tương Quân tuyệt đối không tính là yêu, nhưng cô gái ấy lại yêu thảm người đàn ông đội trời đạp đất này.

Khổng Triều không có đuổi Thịnh Tương Quân đi, Thịnh Tương Quân liền ở lại.

Một năm sau, hoàng đế bệnh nặng, đã có ý nguyện muốn đem ngôi vị hoàng đế truyền cho Thái tử, mình thì trở thành thái thượng hoàng.

Khổng Triều vẫn tương đối kính trọng Thái tử, vì thế sau khi biết được tin tức này, Thịnh Tương Quân nấu một bàn thức ăn ngon, hai người ngắm trăng uống rượu, xem như ở xa xa ăn mừng vì quốc gia. Tận đến khi Thịnh Tương Quân say rượu, nói ra chuyện bên nhà mẹ của mình: “Mẫu thân ta là tiểu thư Triệu gia Giang Nam, Triệu gia là thế gia đích truyền cuối cùng của trang hoa la, đời này chỉ còn lại mình nương. Mẫu thân không xoay chuyển bầu trời nổi, tài nghệ trang hoa la cũng dần dần bị một ít tạp môn thế gia còn lại chia cắt. Nhưng hiện tại tài nghệ trang hoa la của Ngô Môn Tạ gia lại không thua mẫu thân của ta, nghĩ hẳn mẫu thân trên trời có linh, cũng sẽ vui mừng đi.”

Khổng Triều vẻ mặt lạnh lùng, vẫn luôn uống rượu, thuận miệng nói rằng: “Nàng cũng biết trang hoa la ư?”

Thịnh Tương Quân cười nói: “Khổng đại ca hà tất nói lời này, trên dưới Thịnh gia ta, có mấy người không biết trang hoa la? Mẫu thân cũng không keo kiệt, vẫn luôn hy vọng có thể đem tay nghề này truyền xuống, ngay cả phụ thân ta cũng biết.”

Khổng Triều hứng thú, lấy Phi Ngư phục mình giấu ở đáy hòm một năm từ trong phòng ra, đưa tới: “Chính là loại này hả?”

Thịnh Tương Quân thấp giọng mỉm cười, chỉ vào vị trí chỗ ngực, nói: “Bên này thêu sai.”

Khổng Triều sửng sốt, nhìn về phía hoa văn chìm chỗ ngực. Hoa văn chìm này là đánh dấu Cẩm Y vệ, hoa văn trên mỗi bộ Phi Ngư phục Cẩm Y vệ có khả năng khác nhau, nhưng hoa văn chìm này lại giống. Hoa văn chìm trên Phi Ngư phục của hắn giống các huynh đệ khác như đúc, sao trong mắt Thịnh Tương Quân lại sai?

“Chỗ nào thêu sai?”

Thịnh Tương Quân mang tới giấy bút, bắt đầu vẽ lại: “Trang hoa la nếu muốn thêu đúng, phải lấy tơ tằm tốt nhất…”

Vừa nói, nữ tử dịu dàng vừa vẽ từng đường hoa văn trên giấy. Thịnh gia tiểu thư từ nhỏ học cầm kỳ thư họa, mỗi một bút cô vẽ đều hạ xuống cực ổn, ngắn ngủn một khắc, liền vẽ ra vài đường may sai lầm.

“Mấy đường này, sai rồi. Nếu như vầy, thêu ra không phải là trang hoa la đâu.”

Vẻ mặt Thịnh Tương Quân hơi say, lại chưa từng chú ý tới, vẻ kinh hãi trên mặt Khổng Triều.

Người đàn ông tuấn mỹ lãnh nghị ấy một phen lấy đi trang giấy trong tay cô, ngón tay hắn run rẩy, mắt phượng trợn lên, gắt gao nhìn chằm chằm tờ giấy này. Tầm mắt hắn gắt gao mà chăm chú nhìn tranh vẽ, hai mắt đỏ bừng, trợn mắt muốn nứt ra.

Thịnh Tương Quân hiểu trang hoa la, lại không hiểu tiếng lóng giữa Cẩm Y vệ. Khổng Triều hiểu tiếng lóng Cẩm Y vệ, lại không hiểu trang hoa la.

Cho đến hôm nay, lần đầu tiên hắn nhìn thấy tiếng lóng này, rốt cuộc hắn cũng hiểu rõ vì sao huynh đệ trước khi chết, vẫn luôn chỉ vào ngực hắn, ấn ra một vết máu trên lồng ngực chiếc áo đó. Cái áo đó hắn vẫn luôn luyến tiếc giặt đi, vĩnh viễn giấu ở đáy rương, đêm khuya mỗi ngày đều lấy ra nhìn vết máu trên ngực, cảnh tỉnh bản thân phải báo thù cho các huynh đệ.

Mà hắn lại không biết, trên ngực áo, dùng tiếng lóng Cẩm Y vệ, in ra năm chữ ——

Ly miêu đổi Thái tử!

Ly miêu đổi Thái tử là một câu chuyện dân gian vào triều Tống, dân chúng truyền lưu, xem như truyện cười mà kể, không xem là thật. Nhưng mà câu chuyện này lại chỉ có một hàm nghĩa: Thái tử là giả!

Mười ngày sau, đại điển truyền ngôi. Hoàng đế chống đỡ thân bệnh, tự mình trao tặng ngọc tỷ cho Thái tử.

Nhưng mà vào lúc này, liền nghe cửa hoàng cung truyền đến một tiếng hét lớn, đệ đệ duy nhất của hoàng đế, chú ruột của Thái tử là Quảng Bình vương mang theo một đội nhân mã, nhanh chóng chạy tới hiện trường đại điển truyền ngôi, hô lớn: “Hoàng huynh! Không thể đem ngọc tỷ giao cho người này!”

Hoàng đế giật mình, Thái tử quỳ gối trong đại điện, không rên một tiếng.

Đây là cảnh cuối cùng Dung Hủ phải quay, cũng chính là cảnh đóng máy cuối cùng.

Hơn hai mươi cái máy quay không cùng phương hướng, quay lại Thái tử im lặng, hoàng đế kinh hãi và văn võ bá quan vẻ mặt kinh ngạc. Chỉ thấy Quảng Bình vương mang theo Kim Ngô Vệ xâm nhập từ cửa chính hoàng cung, Cẩm Y vệ cũng đều đi theo phía sau hắn, bọn họ chậm rãi xâm nhập hiện trường đại điển truyền ngôi, khiến hoàng đế tức giận mắng: “Quảng Bình vương, ngươi muốn tạo phản sao! Khụ khụ khụ khụ…”

Quảng Bình vương một thân chính khí, hiên ngang lẫm liệt xuống ngựa. Hắn đi vào trong điện, nhấc trường bào lên, trực tiếp quỳ xuống đất, vẻ mặt bi thống nói rằng: “Hoàng huynh, lòng thần đệ, nhật nguyệt chứng giám, ngài trăm triệu lần không thể đem ngọc tỷ giao cho Lang nhi… Giao cho người này, lẫn lộn huyết mạch hoàng thất ta!”

Hoàng đế tức giận đến vẻ mặt đỏ bừng, luôn luôn mắng đệ đệ nói hươu nói vượn, nhưng ông lại không chú ý tới, đứa con trai ông thương yêu nhất vẫn luôn quỳ ở trước mặt ông, không nói một tiếng mà cúi đầu, giống như cái gì cũng không nghe thấy.

Quảng Bình vương giơ tay lên: “Khổng Chỉ huy sứ, mau đem việc đó, nói với hoàng huynh!”

Đại quân nhích ra hai bên, chỉ thấy một người đàn ông lạnh lùng mặc trang phục màu đen đi về phía trước. Ở bên cạnh hắn, một cô gái trẻ tuổi mặc đồ tang vải gai trắng đi theo, hai mắt cô gái rưng rưng, nâng một bộ Phi Ngư phục dính máu, đi từng bước một vào trong đại điện, đi đến trước mặt hoàng đế, hai gối quỳ xuống đất, nâng cao bộ Phi Ngư phục kia.

Hoàng đế đã có chút chấn động, ông ngã ra sau một bước, ngã ngồi trên long ỷ.

Trong đại điện, văn võ bá quan đều kinh ngạc nhìn cảnh này, chỉ nghe nữ tử ấy hô khóc, giống như máu đổ, từng câu từng chữ kể lại huyết hải thâm thù.

Cô tên Thịnh Tương Quân, Thịnh gia nhiều thế hệ trung lương, Các lão hai triều, vốn dĩ Thịnh gia là cánh tay đắc lực, hẳn nên tiếp tục phụ tá triều chính, vì Đại Minh vượt lửa qua sông, máu chảy đầu rơi. Nhưng hai năm trước, phụ thân của cô về quê nhà Phúc Kiến thăm người thân, không ngờ lại đụng phải một bà điên. Bà điên kia ngăn cản kiệu của ông ấy, không ngừng hô oan uổng.

Thịnh Các lão cảm thấy nghi hoặc, để lại cho bà điên kia một mạng, ai ngờ bà điên về quý phủ thế mà lại không điên, ngược lại cầu xin Thịnh Các lão trả con trai của bà ta lại cho bà ta.

Đến đây, Thịnh Các lão biết được một bí mật: ly miêu đổi Thái tử.

Hiếu Từ hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, phẩm hạnh vượt trội, mười năm trước đã hoăng, hoàng đế còn cố ý chôn bà trong đế lăng, muốn sau trăm tuổi chết cùng huyệt với bà. Nhưng trên thực tế, đây cũng là một người phụ nữ tâm ngoan thủ lạt, mắt thấy nhóm sủng phi đều có hài tử, địa vị khó giữ được, ai cũng không dám tin rằng, vị nhất thế hoàng hậu được khen ngợi ấy, lại thông đồng với ngự y, làm bộ mang thai.

Bà ấy muốn một đứa con trai, cho nên bức ép mười cung nữ trong cung của mình, để thị vệ cưỡng gian các cô ấy, bảy người có thai.

Trong bảy người này, chỉ có một người sinh con trai, cung nữ kia còn chưa nhìn thấy con trai của mình một cái, đã bị hoàng hậu phái người đánh chết, ném vào giếng nước trong hậu cung. Sợ là Hiếu Từ hoàng hậu cũng không thể tưởng được, thị vệ cưỡng ép cung nữ kia lại tìm về lương tâm, suốt đêm cứu cung nữ ra, đưa ra ngoài cung.

Hoàng tử sinh ra, mười cung nữ và mười thị vệ đều bí mật xử tử, chỉ có một cung nữ kia còn sống.

Hoàng tử này trời sinh thông minh, diện mạo tuấn tú, sáu tuổi được hoàng đế ban cho vị trí Thái tử.

Hai mắt Thịnh Tương Quân rưng lệ, than thở khóc lóc, giơ cao Phi Ngư phục trong tay, lớn tiếng nói rằng: “Thái tử kia, tên là Chu Mặc Lang!”

Hết chương 94.2

Tần Tranh Tranh: Dung Dung đừng khóc, hoàng đế không cần em, bảo bảo cần em, chume =3=

Phúc oa: người ngay cả rau thơm cũng không biết ăn, không có tư cách chume!

Advertisements

10 thoughts on “Cự tinh vấn đỉnh [94.2]

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s